Ade giống như con sóc, thoăn thoắt len lỏi qua những tán rừng rậm rạp.
Ánh sáng phía trên không thể xuyên qua nhiều tầng lá cây nên mặt đất phía dưới chỉ là một mảng âm u và lạnh lẽo.
Hơi ẩm lạnh của đất bốc lên khiến nhiệt độ xung quanh chỉ vào khoảng hơn 10 độ.
Trong sự âm u và tĩnh mịch ấy, chỉ nghe tiếng sột soạt trong từng bước di chuyển của Ade.
“Sau từng ấy thời gian, thiên nhiên đã hoàn toàn chiếm trọn nơi này”
Cô nói với Sam.
Trí tuệ nhân tạo đáp lại:
“Theo tài liệu chúng ta đã quét thì khu vực phía Đông đảo Lá Chắn này ghi nhận nhiều vụ xâm phạm của bọn quỷ đi ra từ màn sương.
“Nơi này cách bờ biển phía Tây của Châu Mỹ khá xa, bọn chúng bơi qua đại dương để lên đảo sao?
Lũ lợn gọi là quỷ nhưng bọn chúng hẳn là đột biến do S-virus”
“Theo mô tả trong tài liệu thì đúng như vậy.
Phần thân trên là hình dáng của nhện còn thân dưới giống rắn.
Chiều dài 3m, khi ngóc đầu lên đạt chiều cao 2m.
Sam thông báo xong liền truyền một hình ảnh vào não bộ Ade.
Cô ghi nhận hình ảnh rồi khuôn mặt khẽ biến đổi, thở dài nói:
“Chính xác là biến dị do S-virus.
Bọn chúng có thể tồn tại lâu như vậy sao?
“Điều này chưa thể khẳng định vì không sinh vật nào sống đến 1000 năm.
Tôi nghiêng về khả năng bọn quỷ sở hữu khả năng sinh sản mặc dù không có dữ liệu ghi nhận.
“Có chắc là không có sinh vật nào sống được 1000 năm không?
, Ade hỏi vặn lại.
“À xin lỗi, tôi quên mất dự án “Thần Thoại” của An D.
Nhưng những sinh vật đó là sản phẩm lai tạo trong phòng thí nghiệm, chúng không phải do tự nhiên sinh ra.
Về lý thuyết thì chúng có thể tồn tại rất lâu nhưng trong ghi chép mà tôi thu thập được thì không có thông tin gì”, Sam nói.
“Hoặc chúng đang ở một nơi nào đó, ví dụ bên kia màn sương chẳng hạn.
”, Ade đáp lại trí tuệ nhân tạo, vẻ mặt của cô có vẻ rất háo hức khi nhắc đến những sinh vật này.
“Tôi không thể khẳng định điều này.
”, Sam nói.
Đột nhiên Ade dừng lại, toàn thân bất động, phía xa có tiếng sột soạt giống như âm thanh trườn trên nền lá ẩm ướt và mục nát của khu rừng.
“Bên phải, cách 500m, tiếng động giống rắn trườn, dự đoán là rắn rất to…”
“Hoặc có thể là bọn quỷ!
”, Ade thận trọng.
“Nó phát hiện ra chúng ta rồi, tốc độ di chuyển đang tăng nhanh, tính toán dựa trên giao động âm thanh.
”, Sam gấp gáp thông báo.
Ade nhanh chóng nhìn quanh một vòng, muốn tìm một điểm chiến đấu.
“Kia!
Bên phải, cách cô khoảng 50m có một hốc đá nhỏ.
Ade lập tức di chuyển nhanh về nơi đó.
Tiếng động lan tới ngày càng lớn, kèm theo những âm thanh rít gào sởn tóc gáy.
Rất nhanh chóng, Ade đã tới được hốc đá và chui vào trong.
Hốc đá này vừa vặn một người chui vào để ẩn nấp.
Ade lùi sát vào cuối hốc đá, từ đây đến cửa khoảng gần 2m, rất lý tưởng cho việc phòng thủ.
Sau đó, Ade đưa khẩu AKV về phía cửa hốc đá, lên đạn và nín thở chờ đợi.
Một phút rồi hai phút trôi qua, chỉ thấy một bóng đen to lớn xẹt qua cửa hốc đá, lao về phía khác kèm theo tiếng gào thét điếc tai.
“Không phải nhắm vào chúng ta!
Ade nhắm mắt, tập trung vào thính lực, phát hiện cách đó không xa, có những tiếng di chuyển của sinh vật.
Chỉ trong khoảnh khắc, tiếng đạn vang lên chát chúa, kèm theo tiếng gào thét, chửi bới điên cuồng.
Đôi mắt Ade vẫn nhắm lại, thính lực của cô giống như một máy theo dõi, im lặng chứng kiến cuộc giao tranh đẫm máu đang xảy ra ngoài kia.
Qua một lúc, Ade mở mắt, đứng lên và ra khỏi hốc đá, cô thận trọng tiến về phía vừa diễn ra giao tranh.
Đập vào mắt Ade là một khu vực trống trải, cây cỏ nát bấy.
Dưới mặt đất là những mảnh thi thể bị cắt rời mà nếu ghép chúng lại với nhau thì đủ 4 cơ thể.
Đây đều là lính Barbat.
Cách đó không xa, xác của một sinh vật kinh dị đang nằm dài trên một phiến đá, khắp người nó lỗ chỗ vết đạn, máu màu đen chảy ra thành vệt, loang lổ.
Dưới chân phiến đá, một người lính đang thoi thóp, cổ hắn bị cắt một đường dài, máu tươi dường như sắp cạn.
Hắn thở phì phò đầy nặng nhọc, khóe Miệng cũng trào máu.
Đôi mắt lợn trợn trừng, nhìn về phía Ade đang chậm chạp bước tới.
Gã lợn dường như cố sức muốn nâng khẩu súng máy đang nắm chặt ở tay nhưng có vẻ không còn chút lực nào cả.
Ade đá khẩu súng máy ra khỏi tay hắn rồi dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn xuống.
Sau đó cô quay người, tiến về phía sinh vật kinh dị đang nằm trên phiến đá kia.
Con quái vật với nửa thân trên là nhện, nửa thân dưới là rắn với lớp vảy đen.
Thân trên của nó có 6 cánh tay người lực lưỡng và cơ bắp cùng một cặp chân nhện cứng và sắc như kiếm.
Chỉ một con quái này thôi mà 5 chiến binh lợn phải hi sinh toàn bộ để hạ sát chứng tỏ sức mạnh của nó cực kỳ kinh khủng.
Ade nhặt một con dao găm trên thi thể không toàn vẹn ở gần rồi lấy hết sức kéo con quái xuống đất, lật ngửa bụng nó lên.
Phần ngực của nó giống như một miếng thép dày, Ade lấy dao rồi bắt đầu cắt nó khỏi cơ thể.
Phải mất một lúc lâu, cô mới cắt rời được nó ra khỏi cơ thể con quái.
Tiếp theo, Ade tìm chỗ mềm nhất quanh khớp chân con quái rồi lại bắt đầu cắt ra.
Cặp chân trước của con quái này vừa cứng như thép lại sắc nhọn như đao kiếm.
Khi cô vừa đặt cặp chân của con quái xuống thì một tiếng gầm gừ nhẹ làm cho Ade khựng lại.
Đưa mắt nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, Ade sững người khi gã lợn đang cố gắng ngồi lên.
Điều khiến Ade lặng đi, nhịp tim đập loạn là đôi mắt gã lợn đã chuyển sang một màu trắng đục, giống như có một thứ gì đó phủ lên.
Khuôn mặt hắn nổi lên những đường gân xanh lét và nước da đã tái nhợt như của người chết ngâm dưới nước.
Hai bên mép, những dịch màu trắng đục trào ra, nhơ nhớp.
“Cái…cái gì!
Hắn biến đổi!
Ade đầy kinh ngạc kêu lên…Gã lợn ngồi phắt lên, đầu quay về phía Ade, đôi mắt vô hồn, Miệng hắn há ra, kêu lên những âm thanh vô nghĩa.
Không chần chừ, Ade nhấc chiếc chân nhện vừa cắt ra, chỉ trong chớp mắt đã áp sát gã lợn vừa ngồi lên.
Cô cầm chiếc chân nhện, nhắm vào giữa trán gã lợn rồi đâm thẳng vào.
Chiếc chân nhện sắc và nhọn hoắt, xuyên qua thủ cấp gã lợn giống người ta cầm dao đâm vào miếng đậu phụ.
Gã lợn ặc ặc lên vài tiếng rồi toàn thân bất động, lại nằm xuống vị trí cũ.
Ade rút chân nhện ra khỏi đầu gã lợn, quệt máu cùng não dính trên đó lên quân phục của hắn, đôi mắt trầm xuống, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
“Điều này…chắc hẳn là mới xảy ra!
”, Ade lẩm bẩm, thái độ cực kỳ nghiêm trọng nhìn xác gã lợn rồi lại hướng về con quái vật.
Sau khi làm cho mình tấm áo giáp từ phần ngực và song đao từ chân con quái, Ade thận trọng tiến đến, lấy đầy thứ dịch nhầy nhụa trong cái miệng đầy răng nhọn hoắt và lởm chởm vào trong chiếc bình đựng nước của bọn lính lợn.
“Cô chủ lấy thứ dịch đó làm gì?
Sam lập tức thắc mắc.
Ade đưa chiếc bình nước lên, dùng một ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn nó, đoạn nói:
“Sẽ có lúc chúng ta dùng đến thứ này.
Hoàn thành mọi việc, Ade lục lọi tư trang mà lũ lợn mang theo, lấy đi nước cùng đồ ăn dã chiến và mấy quả lựu đạn.
Những khẩu súng của bọn lợn vừa to vừa nặng nên Ade không mang theo, chỉ xếp gọn lại một chỗ cùng đạn dược phòng khi có thể dùng đến.
Xong đâu đấy, Ade lặng lẽ xuyên vào khu rừng, đi theo chỉ dẫn của Sam.
“Đồ ăn của bọn lợn thật kinh tởm!
Ade nuốt xuống miếng bánh mà cũng có thể gọi là lương khô rồi nhăn nhó kêu lên.
Thật ra thì lương khô cũng không có gì là khó nuốt, chỉ là ác cảm của Ade đối với loài lợn là rất lớn bởi vậy cô ghét lây sang những thứ khác.
Cho dù ghét vậy nhưng Ade vẫn phải ăn vì chẳng còn thứ gì khác khả dĩ hơn ở xung quanh.
Cuối cùng, Ade đến được một ngọn núi lớn, đứng trước cửa một hang động bị bao phủ bởi dây leo, cô hỏi Sam:
“Chính xác là chỗ này phải không?
“Đúng rồi thưa cô chủ, tín hiệu của An D phát ra từ chỗ này.
Nói là một ngọn núi nhưng thực ra đây là một tòa cao ốc, sau bao nhiêu năm tháng nó đã bị phủ kín bởi đất đá, thực vật.
Ade tìm đường vào bên trong, dấu vết của tòa cao ốc không còn vì thực tế là nó đã được thực vật hóa bởi những dây leo khổng lồ đâm xuyên qua các kết cấu bê tông.
Ade đến một Miệng hố sâu hun hút, bên dưới tối đen như mực, ẩn chứa đầy rẫy hiểm nguy.
Hố này trước đây là đường thang máy của tòa nhà.
Xung quanh Miệng hố là chằng chịt dây leo nối xuống phía dưới.
“Từ đây xuống khoảng 200m là trung tâm nghiên cứu của An D”
Sam thông báo, Ade không có bất cứ phản ứng gì, chỉ chăm chú nhìn xuống bên dưới.
Sau một hồi quan sát, cô bắt đầu đi xung quanh rồi bám vào những gốc dây leo khổng lồ, từ từ trèo xuống.
Càng xuống sâu, bên dưới càng trở nên lạnh lẽo như hầm băng và ánh sáng không thể chiếu tới.
Xung quanh Ade đều là một màu đen đặc như màn đêm.
Trong bóng đêm, Ade vẫn có thể nhìn bởi Sam đã điều chỉnh những thông số thị giác để cô quan sát được trong bóng tối.
Sau một khoảng thời gian Ade cuối cùng cũng đặt chân xuống dưới tầng cuối cùng.
Bên dưới này cực kỳ tối, nếu là người bình thường thì dù đưa bàn tay trước mặt cũng không thể nhìn thấy gì nhưng Ade có trong não một con chip rất mạnh, nó giúp cô xử lý vấn đề này.
Đôi mắt Ade lúc này giống như được trang bị kính nhìn đêm, giúp cô dễ dàng quan sát xung quanh nhưng chỉ rõ trong phạm vi 10m trở lại.
Cô thận trọng lách qua cửa thang máy, đi dọc theo một hành lang dài, ở hai bên là những căn phòng đóng kín cửa và bị dây leo bao phủ.
Đến cuối hành lang là một cánh cổng lớn bị rễ cây che đi.
Ade đứng đó quan sát rồi lấy song đao buộc sau lưng và bắt đầu chặt đứt mạng lưới rễ cây.
Song đao của Ade phải nói là cực kỳ sắc bén, chém xuống nhát nào là rễ cây bị đứt lìa lập tức.
Một lúc sau, cánh cửa đã lộ diện hoàn toàn.
Bên trái cánh cửa có một bảng điều khiển cũ nát, Ade thử chạm vào nhưng nó không có bất cứ phản ứng nào.
Ade dừng lại và cố gắng tìm cách mở cánh cửa.
Sau một hồi suy nghĩ, Ade tiến đến căn phòng nhỏ gần đó, bắt đầu dọn dẹp rễ cây làm lộ ra không gian bên trong.
Đó là một căn phòng nhỏ, bên trong bừa bộn là bẩn thỉu, nhìn đồ đạc thì có thể đoán lúc trước nó dùng để lưu trữ tài liệu nhưng hiện tại mọi thứ đã bị thời gian ăn mòn gần hết.
Sau đó, Ade lấy 3 quả lựu đạn, gắn lên cánh cửa lớn rồi rút chốt, đoạn chạy nhanh về căn phòng nhỏ.
Đùng một tiếng nổ chát chúa vang lên, sau đó là 2 vụ nổ thứ cấp khiến mặt đất dưới chân Ade rung chuyển dữ dội.
Qua một lúc, khói bụi dần tan, Ade mới đi ra khỏi căn phòng nhỏ.
Cánh cửa lớn bị sức nổ làm cho méo đi một mảng chứ không hoàn toàn bị đánh sập.
Nơi bị sức nổ tác động mạnh nhất xuất hiện một khe, có thể lách qua được.
“Lựu đạn của bọn lợn mạnh thật.
Nếu là của con người thì chưa chắc đã làm được điều này.
”, Ade tặc lưỡi rồi lách người, chui qua kẽ hở giữa hai cánh cửa.
Chui qua cánh cửa là một khoảng không gian rất rộng lớn, cỡ bằng một sân đá bóng.
Ở giữa khoảng không gian này là một con mương rộng, ngập nước, có 2 chiếc tàu ngầm đang neo ở đó, im lìm.
Phía xa là một cổng vòm, nối con mương với bên ngoài, đây trông giống như căn cứ tàu ngầm lúc trước.
Ở hai bên con mương, có những chiếc hộp sắt rất lớn được đóng kín, xếp thành hàng lối thẳng tắp, không rõ bên trong có chứa gì.
Ade ngước mắt lên nhìn lên cao, nơi đó là trung tâm chỉ huy với lớp kính cường lực.
Từ đó nhìn xuống có thể bao quát khoảng không gian rộng lớn này.
“Tín hiệu phát ra từ trên đó!
Sam liền nói.
Sau đó Ade đi tới một căn phòng nhỏ, thò tay mở cánh cửa rồi bước vào.
Bên trong có nhiều bảng điều khiển và cầu giao.
Ade tiến tới cầu giao tổng và kéo lên.
Đột nhiên cả khoảng không gian khổng lồ này rực sáng như ban ngày, toàn bộ các thiết bị được khởi động lại, tiếng quạt gió rít lên điên cuồng.
“Công nghệ vật liệu ngoài trái đất đúng là không còn gì để nói.
Không hiểu nền văn minh đó còn tồn tại hay không?
, Ade cảm thán.
Đột nhiên ánh sáng chớp tắt mấy cái, một thông báo vang lên:
“Phát hiện sự cố, hệ thống khởi động lại trong 5 giây nữa”
“Chết!
Ade đột nhiên giật mình, ánh mắt gắt gao nhìn về những chiếc thùng lớn được xếp kín.
Sau 5 giây, toàn bộ đèn bên trong tắt ngúm rồi lại bật lên ngay lập tức.
“Khởi động hoàn tất!
Bắt đầu tiến trình thay dung dịch bảo quản trong thùng chứa!
Âm thanh thông báo lại vang lên, những ống nối với thùng sắt đột ngột rung lên nhè nhẹ, giống như có nước đang được xả ra.
“Chú ý!
Chú ý!
Không có dung dịch thay thế bổ sung, vui lòng kiểm tra lại.
“Trong thùng chứa đó!
Là cái gì?
Ade lo lắng nhìn hàng trăm chiếc thùng sắt lớn như container loại 40ft.
“Tôi không rõ, việc cần làm là lên phòng điều khiển và cập nhật thông tin rồi nhanh chóng đi khỏi nơi này.
Sam thông báo, Ade cũng không chậm trễ liền chạy nhanh lên phía trên, tới phòng điều hành.
Lúc này, tiếng báo động liên tục phát trên loa khiến Ade trở nên sốt ruột.
Cô không rõ trong những thùng đó chứa cái gì nhưng linh cảm mách bảo đó không phải việc tốt.
Rầm…rầm…!
Từ bên trong những thùng sắt, tiếng đập phá bắt đầu vang lên.
Ade vừa chạy lên phòng điều khiển vừa căng tai nghe những âm thanh đó.
“Bên trong đó có thứ gì sống!
”, cô lẩm bẩm.
Lúc này, căn phòng điều khiển trung tâm đã ở trước mặt.
Ade mở cửa bước vào trong.
Một chiếc đèn ở phía trước mặt bỗng chuyển từ đỏ sang xanh khi Ade bước vào trong.
“Chào mừng quay trở lại trung tâm điều hành An D tại căn cứ Hawaii!
Tôi có thể giúp gì?
“Cập nhật thông tin gần nhất!
”, Sam lập tức kết nối và ra lệnh.
“Xác nhận!
Tiến hành tải xuống thông tin.
Thời gian hoàn thành dự kiến là 30 phút!
“Lâu vậy sao?
Ade thốt lên, ánh mắt gắt gao nhìn qua khung kính xuống bên dưới.
Những chiếc thùng sắt đang lung lay dữ dội.
“Vui lòng xác nhận tải!
Hệ thống thông báo, Ade đắn đo nhìn xuống rồi lại nhìn lên.
Rầm một tiếng, một mảng sắt lớn bung ra ngoài làm lộ ra khe hở.
Lại rầm rầm nối tiếp, những chiếc thùng sắt lần lượt thủng ra từng mảng.
Grao…grao!
Từ những chỗ nứt vỡ của thùng sắt, trào ra những con người.
Đó chính là hình dạng của con người nhưng tất cả đều là xác sống.
“Không xong rồi!
Ade bàng hoàng kêu lên.
Hàng ngàn xác sống đi ra khỏi hộp sắt rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phòng điều khiển.
Tiếng loa thông báo phát ra từ đó đã thu hút toàn bộ bọn chúng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập