Chương 14: Xuyên qua màn sương mù

“Grao!

Grao”

Đám xác sống chen nhau ùa lên cầu thang, hướng về phía loa báo động treo ngay ở phòng điều hành.

Hàng ngàn con chen chúc, tạo nên một khung cảnh cực kỳ hỗn loạn, giống như một đàn kiến đang bâu vào con mồi.

Ade vội vàng chạy tới khóa cánh cửa rồi ngồi thụp xuống, đôi mắt nhắm nghiền, sự lo lắng tràn ngập trong đầu.

Rầm!

Rầm!

Tim Ade nhảy lên khi cánh cửa bắt đầu bị lũ xác sống tấn công.

Cánh cửa này, không phải làm bằng thép mà chỉ là vật liệu tổng hợp, nó sẽ không chịu nổi trước lũ xác sống hung hãn bên ngoài.

Nhưng cho dù cánh cửa làm bằng kim loại cũng không thể ngăn cản được bọn chúng.

Xác sống hay đúng hơn là những người bị nhiễm virus ngoại lai sau sự kiện 3i/Atlas có một sức mạnh vượt xa con người.

Bọn chúng không lờ đờ, uể oải như trong các bộ phim về ngày tận thế mà con người trình chiếu 1000 năm trước.

Lũ xác sống này cũng không thối rữa, thịt da bong thành từng mảng lủng lẳng mà trái lại.

Da thịt chúng cứng đanh, xám xịt, những móng tay sắc như dao còn hàm răng thì chắc như kìm.

Virus ngoại lai ngoài việc biến đổi hình dáng bên ngoài còn khiến cho thính giác và khứu giác của người nhiễm tăng lên đáng kể.

Bọn chúng rất nhạy cảm với âm thanh và mùi của sinh vật sống.

Nói ngắn gọn, virus đã biến đổi con người thành một loài săn mồi cực kỳ đáng sợ và đặc biệt, những người nhiễm bệnh thường hay tụ tập theo đàn đông đúc.

Đây mới là đặc tính nguy hiểm bậc nhất.

Ade đặt tay lên súng máy, với cơ số đạn còn lại, cô chỉ có thể hạ vài chục con mà thôi.

Nhưng bên ngoài kia là hàng ngàn xác sống khát máu.

“Còn 10 phút nữa sẽ hoàn tất việc tải xuống!

”, Sam thông báo khiến cho Ade càng trở nên sốt ruột.

Khoảng thời gian này là quá dài bởi vì cánh cửa sẽ không thể trụ được trước sự hung hãn của lũ xác sống ngoài kia.

Rầm…rắc!

Những đinh ốc ở bản lề cánh cửa bật ra khỏi ren, lung lay muốn rơi xuống.

Ade liếc nhìn xung quanh, mồ hôi lạnh chảy xuống.

Cô thấy bên trong góc phòng có một cái tủ cao và bên trên đó là một lối thông hơi đủ một người chui vào.

“Sam, hiển thị sơ đồ hệ thống thông gió của căn cứ này”

“Rõ rồi!

”, Sam đáp lại và chỉ vài giây sau, hình ảnh về sơ đồ thông gió trong căn cứ đã truyền vào não Ade.

Sau khi não bộ ghi nhận hình ảnh và nắm được, Ade không chậm trễ, vọt về phía cái tủ.

Cô nhanh chóng mở cánh cửa tủ.

Bên trong có 4 khẩu súng máy SCAR cùng rất nhiều hộp đạn.

Ade không suy nghĩ, vứt bỏ khẩu AKV xuống và nhanh chóng lấy SCAR cùng toàn bộ số đạn rồi nhét vào một chiếc túi.

Cô quyết định bỏ lại khẩu AKV không phải vì uy lực của nó kém mà bởi vì đạn đã gần hết trong khi những khẩu SCAR ở đây thì đầy ắp đạn.

Rầm.

rầm…

Cánh cửa bị lúc xác sống đập liên tục, việc nó bung ra chỉ còn là vấn đề thời gian.

Ade vội vàng trèo lên nóc tủ, bắt đầu gỡ tấm chắn lỗ thông gió.

Từng con ốc được vặn ra bằng một thái độ khẩn trương và lo lắng.

Ade liên tục ngước nhìn về phía cánh cửa rồi lại quan sát bên ngoài, qua tấm kính lớn.

Bên ngoài nhung nhúc xác sống.

Bọn chúng đứng đầy bên dưới, trên cầu thang và cả ngoài cửa.

Những âm thanh đập cửa kèm theo tiếng gào thét càng làm khung cảnh trở nên kinh dị.

“Được rồi!

”, Ade kêu lên khe khẽ khi con ốc cuối cùng được tháo ra.

Cô giật mạnh tấm chắn làm lộ ra một ô thông gió có thể chui vừa.

Rầm!

Ngay lúc này, cánh cửa bật tung trước sức tấn công mạnh mẽ của đám xác sống bên ngoài.

Như một bầy ong vỡ tổ, bọn chúng tràn vào ồ ạt, khuôn mặt cực kỳ dữ tợn.

Toàn bộ bọn chúng không dừng lại quan sát mà dẫm đạp lên nhau, lao về phía Ade.

Ném chiếc túi đựng vật tư và băng đạn lên ống thông gió, Ade vội vàng chui lên bên trên.

Đám xác sống cực nhanh, chớp mắt đã chồm về phía tủ.

Ade trước khi chui hoàn toàn vào ống thông gió thì lấy chân đạp đổ chiếc tủ sắt.

Chiếc tủ ập xuống đám xác sống, đè một vài con xuống dưới, bọn còn lại hung hãn trèo lên trên, nhanh chóng tạo thành một gò xác sống, con nọ leo lên con kia, trong khoảnh khắc đã có thể với lên lỗ thông gió.

Ade tưởng mình đã thoát nhưng hoàn toàn không phải, bọn xác sống hung hãn tạo thành một gò nhỏ khiến cho những con phía sau rất thuận lợi để trèo lên lỗ thông gió.

“Chết tiệt!

”, Ade hốt hoảng lùi nhanh trong ống thông gió, đồng thời lên đạn khẩu SCAR.

Cô nằm xuống, đặt khẩu súng về phía trước, hướng về lỗ thông gió.

Đoàng!

Đoàng!

Đoàng!

Mỗi một cái đầu xác sống vừa thò lên khỏi ống thông gió là một viên đạn bay tới, xuyên qua sọ não chúng.

Từng con, từng con rơi xuống phía dưới.

Nhưng bọn chúng không hề sợ hãi, vẫn tiếp tục leo lên.

Một lúc sau, bên dưới lỗ thông gió đã xuất hiện một cái gò lớn là xác của những người nhiễm bệnh.

Cái gò này khiến cho đường chui lên lỗ thông gió bị bịt lại, Ade thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn phải cảnh giác vì xác sống vẫn rất nhiều.

Cô nằm thở hồng hộc một lúc rồi sắp lại đồ đạc, bắt đầu bò theo đường thông gió.

“Đã tải xong bản cập nhật chưa?

, vừa di chuyển cẩn trọng trong ống thông gió, Ade vừa hỏi trí tuệ nhân tạo.

“Đã xong!

Bản cập nhật được tải lên lần cuối vào năm 2039”

“Như vậy là nó được cập nhật 2 năm sau khi ta được đưa vào khoang trị liệu.

Những thùng xác sống ở trong căn cứ này được sử dụng với mục đích là gì?

, Ade hỏi.

“Đó là những mẫu nghiên cứu của An D.

Tôi thấy bọn họ ghi mục đích là…bảo vệ loài người khỏi nguy cơ diệt vong”, Sam trả lời.

Lập tức Ade bật cười, rất tự nhiên.

Khi cười, trông cô ta giống như một thiên thần.

“Có gì đáng cười?

“Bọn lợn là những sinh vật đầu tiên được tạo ra để bảo vệ loài người.

Và họ tiếp tục đem xác sống ra để ngăn chặn sự diệt vong.

Một hành động ngu ngốc, thể hiện sự tuyệt vọng cùng cực”

Ade chua chát nói.

“Nếu năm đó, bọn họ vẫn cứ làm điều đó một cách mạnh mẽ thì có lẽ loài người đã giành được chiến thắng.

”, cô tiếp tục.

“Dự án đó cũng thất bại đó thôi”, Sam nói, giống như dội một gáo nước lạnh xuống đầu Ade.

“Không!

Dự án đó không thất bại, bọn họ không dám tiếp tục nó.

Bởi vì họ sợ hãi và hèn nhát”, Ade nói bằng một giọng cay nghiệt.

Trí tuệ nhân tạo im lặng một lúc rồi tiếp tục:

“Không có gì đảm bảo sự cố lại không xảy ra thêm một lần nữa.

Bọn họ lo lắng cũng không sai”

“Không bao giờ có chuyện đó.

Ta có thể đảm bảo điều này”, Ade quả quyết.

“Đó là bản thân cô tự cho là như vậy.

Cô không thể biết những người khác nghĩ gì“

Ade im lặng, Sam có lẽ nói đúng, cô không chắc những người khác liệu có thay đổi hay không.

“Đó là sự vận động của tự nhiên, kẻ mạnh không bao giờ phục tùng kẻ yếu”

“Thôi được rồi, ngươi đúng, ta không muốn tranh cãi chuyện này nữa”, Ade gạt đi khi thấy trí tuệ nhân tạo bắt đầu lan man.

“Tốt thôi, theo ý cô chủ, tôi không nói thêm nữa”, Sam kết thúc chủ đề.

Sau một hồi bò trong đường ống, Ade dừng lại tại một lỗ thông gió.

Bên dưới là mương nước còn trên bờ, lũ xác sống đứng chật kín, đang hướng mắt lên trên cao, chúng ngửi thấy mùi của người sống bà nghe được tiếng di chuyển.

Không thể trèo lên trên đó, lũ xác sống chỉ biết đứng dưới gào thét.

“Theo sơ đồ thì đoạn ống rộng nhất kết thúc tại đây.

Phía dưới là mương nước thông ra đáy biển bên ngoài.

Hiện tại thì đây là đường thoát khả dĩ nhất”, Ade nói.

“Nhưng phải mở cánh cổng ngầm.

Theo thông tin tôi kết nối được thì nó đang đóng”

“Đã cập nhật bản thông tin mới rồi mà không thể mở được sao?

, Ade thắc mắc.

“Có một trạm gác chỗ cổng ngầm để đóng mở, không thể điều khiển từ xa.

An D thiết kế như vậy nhằm ngăn chặn những nỗ lực truy cập từ xa hoặc kẻ xâm nhập chiếm được trung tâm điều khiển”, Sam giải thích làm Ade thở dài.

“Ta sẽ nhảy xuống mương, bơi ra đó và mở cổng.

Chỉ còn cách đó.

Còn nếu muốn khô ráo thì phải giết hết lũ xác sống rồi đàng hoàng đi ra theo lối cũ”, Ade nói.

“Hẳn là cô sẽ chọn phương án nhẹ nhàng hơn”

“Tất nhiên!

Bọn chúng đâu thể bơi được”, Ade nhún vai.

Sau đó Ade tháo tấm chắn lỗ thông gió, tiếng động dù rất nhẹ nhưng lập tức thu hút đám xác sống bên dưới.

Chúng đồng loạt hướng mắt lên lỗ thông gió, nơi Ade đang trốn và gào thét ầm ĩ.

Ade quan sát một lúc rồi ánh mắt rơi vào 2 chiếc tàu ngầm đang neo đậu.

“Không biết chúng còn sử dụng được không?

, Ade hỏi, dường như đang tính toán một điều gì đó.

“Đây là mẫu tàu ngầm thế hệ mới vừa được đưa vào sử dụng.

Chúng có lớp vật liệu chống lại xung điện từ”

“Mương nước này sâu bao nhiêu?

, Ade hỏi.

“Độ sâu là 20m, có thể chứa được tàu khu trục.

”, Sam thông báo.

Ùm một tiếng, Ade không do dự, nhẩy xuống làn nước phía dưới, đám xác sống gầm lên giận dữ rồi lao xuống.

Ade nổi lên mặt nước, quan sát xung quanh.

Hàng trăm con nối tiếp nhau lao xuống làn nước lạnh lẽo, tạo thành một khung cảnh nhốn nháo.

Bọn xác sống không nổi lên được mà chìm nghỉm xuống dưới đáy nước sâu hơn 20m.

Ade giữ cơ thể nổi lên rồi bơi qua bơi lại, hò hét tạo tiếng động làm hàng ngàn con xác sống ào ào kéo đến, cứ thể lao xuống nước rồi chìm nghỉm.

Sau một hồi bơi qua bơi lại và hò hét, Ade cũng đã thấm mệt và phải bơi ngửa.

Trên bờ, số lượng xác sống đã vơi bớt đi phần nào, chỉ còn lại những đám nhỏ, vật vờ đi lại.

Thấy tình hình bớt nghiêm trọng, Ade nhẹ nhàng bơi đến một chiếc tàu ngầm ở gần rồi thận trọng trèo lên, trên tay lăm lăm khẩu SCAR.

Ade cố sức mở nắp lối ra vào của tàu ngầm.

Tiếng động lách cách làm thu hút đám xác sống ở phía xa khiến chúng bắt đầu lao đến.

Cạnh một tiếng, sau nhiều lần cố thử xoay chốt trên nóc tàu, Ade mở nắp rồi nhanh chóng chui xuống và đóng lại, trước khi đám xác sống lao qua cầu tàu rồi bu đầy xung quanh.

Hoàn toàn mất sức sau khi trèo được vào bên trong tàu ngầm, Ade thở dốc, tựa lưng vào một góc và cho phép cơ thể được nghỉ ngơi, cô dần dần chìm vào giấc ngủ…

Sau khi chợp mắt một lát, Ade tỉnh lại rồi bắt đầu tiến đến phòng điều khiển của tàu ngầm.

Đây là một con tàu nhỏ nên khoang điều khiển chỉ là một cabin dành cho người điều khiển.

Những vật liệu trên tàu hoàn toàn không phải kim loại mà cấu thành bởi thứ giống như nhựa, kể cả vỏ tàu.

Ade biết, đây là vật liệu mà An D chế tạo khi nghiên cứu con tàu vũ trụ đã đâm xuống trái đất trước đây.

Ade bấm nút khởi động, toàn bộ con tàu bừng sáng, mọi thông tin hiển thị trên màn hình trung tâm.

“Đá nóng thực sự là một phát hiện mang tính cách mạng của loài người”, Ade cảm thán kêu lên.

“Đó là công nghệ không phải của loài người”, Sam nhắc nhở.

“Động cơ đá nóng có thể hoạt động trở lại sau gần ngàn năm.

Tiếc là…”, Ade thở dài nói, phớt lờ lời nói của trí tuệ nhân tạo.

“Có thể kết nối với con tàu không?

Ade nhìn bảng điều khiển trước mặt, lười biếng nói.

“Dĩ nhiên!

”, Sam đáo lại rồi bắt đầu kết nối.

Dải đèn kết nối trước mặt sáng lên, báo hiệu đã thành công.

“Tình trạng con tàu bình thường, có thể sử dụng.

Cô muốn đi đâu?

“Xem nhật ký hải trình của tàu”, Ade ra lệnh.

“Con tàu được sử dụng để di chuyển từ căn cứ Hawaii tới San Diego, bờ Tây nước Mỹ.

Tổng cộng có 5 chuyến như vậy đã được thực hiện.

Chuyến cuối cùng là vào năm 2045.

Hiện tại con tàu đang có một lệnh di chuyển tới đó”, Sam thông báo.

“San Diego!

Đó là địa điểm đặt căn cứ liên hợp của loài người”, Ade thốt lên, ký ức ùa về trong cô.

“Cô muốn đến đó không?

Nếu muốn tôi có thể khởi động hải trình đặt sẵn này.

Nhưng chúng ta sẽ phải xuyên qua màn sương mù”

“Xuyên qua màn sương mù ư?

, Ade trở nên hào hứng khi trí tuệ nhân tạo thông báo điều này.

Vẫn biết bên kia màn sương mù là Châu mỹ, là căn cứ San Diego mà bản thân quen thuộc.

Nhưng sau gần 1000 năm, những bí ẩn sau màn sương mù khiến Ade bị thu hút.

Điều gì đang diễn ra ở bên đó?

Màn sương ẩn chứa điều gì mà gần 1000 năm qua, loài lợn không dám đi vào cho dù xã hội của chúng đã phát triển đến một trình độ nhất định.

“Bọn lợn hiện nay có công nghệ hàng không và hàng hải tương đương loài người khi trước nhưng cũng không dám tiến vào.

Hẳn là màn sương này rất nguy hiểm với chúng.

Nhưng con người thì sao nhỉ?

Ade đưa ra thắc mắc của mình, ánh mắt dán vào bảng điều khiển.

“Theo ghi chép thì bọn quỷ, là những người bị nhiễm S-virus vẫn có thể xâm nhập qua màn sương để vào lãnh thổ loài lợn.

Về bản chất thì những con quỷ vẫn mang gen người, như vậy…”

“.

khả năng là con người không bị ảnh hưởng bởi màn sương mù?

Đây chỉ là giả thiết mà thôi.

Trí tuệ nhân tạo đang nói thì Ade cắt ngang.

“Liệu có nên thiwr đi một chuyến không nhỉ”, Ade đắn đo.

“Đùng…đùng…đùng!

Đúng lúc này, những tiếng nổ vang lên ầm ĩ khiến Ade giật mình.

Cả công trình ngầm rung chuyển dữ dội.

Cánh cổng ra vào bằng thép bị một vụ nổ làm tung ra.

Toàn bộ xác sống bên trong đột nhiên quay đầu về hướng đó.

Khói bụi tan đi, những bóng chiến binh cao lớn bước vào không gian bên trong.

“Dấu vết từ tài tuần tra dẫn đến đây.

Không ngờ lại có một công trình thế này dưới lòng đất.

Nhìn kiến trúc này không phải do lợn xây dựng”

Chiến binh chỉ huy nói.

“Đằng kia là lũ người đúng không”, một tên nheo mắt nhìn.

“Grao!

Grao!

Đám xác sống rầm rập chạy về phía cổng, nhắm tới đám chiến binh.

“Lũ người!

Trông bọn chúng như chết rồi vậy?

Một chiến binh nhìn hàng trăm xác sống lao đến liền chau mày.

“Lũ người này sao lại sống được ở dưới này?

“Bọn chúng đang đồng loạt lao đến đây!

Đội hình chiến đấu sẵn sàng!

Gã lợn chỉ huy hô to.

Hàng chục chiến binh lợn nhanh chóng thiết lập đội hình chiến đấu.

“Giết chúng đi”

Gã chỉ huy quát lớn.

Pành.

pành…pành…

Những khẩu súng máy đồng loạt nhả đạn, lũ xác sống lập tức bị xé thành nhiều mảnh, ngã xuống đồng loạt.

Nhưng bọn xác sống vẫn rất đông và hung hãn.

Chúng không sợ mà điên cuồng lao lên.

“Cái quái gì vậy?

Bọn chúng phát điên à?

Gã chỉ huy ngạc nhiên.

Lũ xác sống di chuyển rất nhanh lại không sợ hãi khiến cho đám lính lợn vô cùng bàng hoàng.

Chớp mắt, lũ xác sống đã lao vào đội hình chiến đấu vừa bắt đầu há miệng cắn xé.

“Chết tiệt!

Bọn người này điên thật rồi!

“Ôi má ơi, nó cắn tôi!

Hàng trăm xác sống khát máu bâu lấy mấy chục chiến binh lợn và bắt đầu cắn xé.

Tiếng la hét vang lên.

Ade lúc này quan sát sự việc qua kính tiềm vọng.

“Giữ vững đội hình.

Tiến hành cận chiến”

Gã chỉ huy gào lên, quăng khẩu súng máy xuống rồi rút dao chiến thuật bên hông ra, chém xuống lũ xác sống.

Mỗi cú hạ dao, một con xác sống lại bị chém đứt đô cơ thể hoặc bay đầu, chân tay…

“Mẹ kiếp!

Chúng nó không chết!

Một tên lính tả xung hữu đột bên cạnh kinh hãi khi thấy mấy con xác sống bị chém đứt lìa cơ thể vẫn cố bò tới cắn.

“Chém vào đầu!

Chém vào đầu chúng!

Gã chỉ huy bổ một nhát xuống làm đầu con xác sống chia thành hai nửa, nó liền đổ gục xuống, hoàn toàn bất động.

“Chém vào đầu anh em ơi!

Đám lính hô lên báo cho nhau.

Một màn thảm sát xác sống lập tức diễn ra.

Từng con xác sống ngã xuống như rạ.

Đám lính cũng thiệt hại đáng kể, vài kẻ bị cắn rách cơ thể, lộ ra xương trắng bên trong.

“Bọn lợn lần theo dấu vết tàu tuần tra mò xuống đây.

Ta phải đi ngay.

Ade thấy bọn lợn chiến đấu rất mãnh liệt liền muốn rời đi ngay lập tức.

Cô biết, sớm muộn gì lũ lợn kia cũng giành chiến thắng.

“Chúng ta đi đâu?

, Sam hỏi.

“San Diego, xuyên qua màn sương mù!

Ade không nghĩ ngợi, liền đưa ra quyết định…

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập