“Ông có gì để nói không?
Trong phòng thẩm vấn tại căn cứ Hạm đội số 9, hải quân Đế quốc Tahi, Juliana ngồi đối diện với Cục trưởng Cục Tình báo Adetch, ngăn cách họ là một chiếc bàn sắt.
Trên bàn là một ngọn đèn đang tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu đuối, chiếu thẳng vào mặt vị Cục trưởng, ông ta bị trói chặt vào chiếc ghế thẩm vấn.
Sam đứng trong góc phòng, phía sau Juliana, im lặng nhìn về phía Adetch, quan sát cuộc thẩm vấn.
Sau khi bắt giữ vị Cục trưởng Cục Tình báo, Juliana đưa ông ta thẳng về căn cứ của Hạm đội 9, nơi mà cô tin tưởng nó an toàn.
“Tôi biết công chúa rất tức giận vì sự việc vừa rồi nhưng tôi vô tội.
Adetch dùng một giọng trầm nhất có thể, đủ để Juliana nghe thấy.
“Nhảm nhí!
Juliana đập bàn thật mạnh, quát lớn khiến vị Cục trưởng và Sam đứng sau giật mình.
“Không có bất cứ thông tin tình báo nào được chuyển đến hạm đội trước khi xảy ra cuộc tấn công.
Hàng ngàn chiếc chiến đấu cơ cùng lúc oanh tạc hạm đội, hàng ngàn binh lính ngã xuống.
Thử nói xem ông vô tội ở đâu?
Adetch im lặng nhìn xuống mặt bàn.
“Ngẩng lên và trả lời tao thằng khốn!
Juliana gằn giọng, cô ta bỗng trở nên cực kỳ đáng sợ.
Adetch từ từ ngẩng đầu lên, nhìn vào mảng tối trước mặt mà hắn biết là Juliana đang ở đó.
“Tôi vô tội!
Adetch chậm rãi nói, cực kỳ từ tốn, giống như đang thách thức Juliana.
“Thần Biển!
Juliana nhìn Adetch rồi gọi tên hắn một cách nhẹ nhàng.
Sam đứng trong góc, nghe Juliana gọi tên mình, hắn biết bản thân phải làm gì.
Sam bước những bước nhẹ nhàng tiến về phía Adetch, giống như con mèo đang hướng tới vị trí của chú chuột nhắt bị trói hết tay chân và nằm đó chờ cái chết.
“Công chúa!
Tôi là một vị tướng của đế quốc, cô không thể đối xử như vậy được.
Tôi vô tội!
Tôi cần gặp nữ hoàng”
Adetch cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần, trái tim hắn đập mạnh, cơ thể run lên nhưng cố lấy lại sự bình tĩnh, dù sao thì bản thân cũng là một tướng quân, không thể suy sụp và tỏ ra hèn nhát được.
“Tôi là một vị tướng!
Cô không thể để thứ rác rưởi này động đến tôi!
Khi Sam bước ra khỏi vùng tối, Adetch trở nên mất bình tĩnh.
Trước mắt vị tướng kia là một con người, một giống loài hèn kém, hạ đẳng, chỉ là thực phẩm của lợn.
Nhưng giờ đây, con người này đang đứng trước mặt Adetch, chuẩn bị tra khảo một vị tướng quyền uy trong Viện Chiến tranh đế quốc Tahi.
Đó là một sự sỉ nhục cực kỳ lớn.
“Thằng người chết tiệt!
Mày cút ngay, biết tao là ai không?
Cút!
Adetch trở nên kích động.
Lòng tự trọng của một vị tướng bị chà đạp.
Hắn đối diện với con người trước mắt với tư thế thấp kém.
Hắn không chấp nhận được.
“Tốt nhất ông nên nói hết những gì mình biết”
Juliana nhẹ nhàng nói.
“Tôi…tôi vô tội!
Adetch gào lên.
“Thật đáng tiếc!
Juliana thở dài, quay người bước ra khỏi phòng thẩm vấn.
Cô…không thể làm điều này với tôi!
Nhưng đáp lại hắn là tiếng đóng cửa.
Bên trong phòng, chỉ còn lại Sam và vị tướng lợn.
Cơ thể Adetch run lên, đôi mắt cố nhìn ra phía cửa, hy vọng ai đó sẽ đến cứu hắn.
Nhưng sẽ chẳng có ai.
Sam tiến lại gần vị tướng.
Hắn to lớn và rắn chắc trong bộ quân phục nhưng lại thảm hại khi đối diện với con người.
Mày…mày cút đi…đừng động vào tao…lũ súc vật!
Sam im lặng, hình ảnh về những người bị treo lủng lẳng trong căn bếp trên tàu Thịnh Nộ khiến đầu hắn bắt đầu nóng dần lên.
Hình ảnh gã huấn luyện viên chộp lấy hắn khiến Sam run rẩy.
Hình ảnh hắn nhìn xuống gã huấn luyện viên nằm dưới đống bùn nhưng không dám xuống tay làm Sam như muốn bùng nổ.
Con lợn trước mắt Sam, giống như một địa điểm để hắn có thể xả những căm hờn, uất ức dồn nén từ trước đến nay.
“Cậu chủ đang kích động!
Có cần tôi điều chỉnh?
“Không!
Cứ để nó như vậy.
Ta muốn tận hưởng điều này”, Sam ra lệnh.
Bàn tay Sam vươn ra, Adetch giãy dụa kịch liệt.
Sam nắm lấy cổ gã Cục trưởng Cục Tình báo, từ từ siết lại, hắn kêu lên éc éc, cái mõm dài há ra, lộ hàm răng lởm chởm, nhọn hoắt.
“Thằng súc vật!
Adetch vẫn chửi, Sam càng trở nên hưng phấn, bàn tay bóp mạnh vào cổ.
Cảm giác thống trị tràn ngập các giác quan của Sam.
“Chúng mày…không thể làm thế này với tao!
Gã Cục trưởng cố gào lên.
Để một loài hèn kém, hạ đẳng tra tấn một tướng lợn cao quý và quyền lực, điều này khiến lòng tự tôn của Adetch sụp đổ.
“Chát”
Sam vung tay, tát một cái cực mạnh vào mặt gã Cục trưởng.
Hắn cảm thấy bàn tay đau rát, lớp da loài lợn này thực sự dày và cứng.
Cú tát vào mặt làm cho Adetch càng trở nên điên cuồng.
Hắn giãy dụa kịch liệt nhưng đã bị trói gô vào ghế sắt được hàn chặt xuống nền.
Đối với loài lợn, việc tát vào mặt, nhất là khu vực mũi là điều sỉ nhục rất lớn.
Hiện tại Adetch vừa bị tát vào mũi nhưng đau đớn hơn cả là con người thực hiện hành động đó.
Nỗi đau và sự nhục nhã đã nhân lên nhiều lần.
Sam biết đều này bởi vì hắn đã đọc được trong những cuốn sách ở phòng công chúa.
“Thằng súc vật…mày…mày không thể…làm thế với tao!
Mặc dù bị bóp họng, Adetch vẫn cố kêu lên.
Chát…chát…chát!
Những cú vả liên tục được Sam tung ra, nhắm vào mặt mũi Adetch.
Gã Cục trưởng giãy đành đạch nhưng bị trói chặt vào ghế.
Hắn hoàn toàn tuyệt vọng.
“Tăng cường sức mạnh cho ta!
”, Sam giống như đang gào lên với trí tuệ nhân tạo.
Ade không phản hồi, trí tuệ nhân tạo im lặng gia tăng sức lực cho chủ nhân đang say máu.
Bàn tay Sam đỏ rực và như sưng vù lên nhưng hắn không cảm thấy đau, trái lại là cảm giác thống khoái của một kẻ chiến thắng.
Đánh một con lợn, lại là con lợn có địa vị cao mà Sam không thể nghĩ tới.
Mọi dồn nén trong lòng Sam được bộc phát, phun trào như một ngọn núi lửa đã tích tụ năng lượng quá giới hạn cho phép.
Trong căn phòng, Adtech lúc này bị tát đến nỗi khuôn mặt sưng vù lên.
Hắn vừa đau đớn lại vừa nhục nhã.
Một tướng lợn cao quý hiện tại bị một con người hạ đẳng liên tục sỉ nhục bằng cách tát vào mặt mũi.
Nếu điều này được tiết lộ ra bên ngoài, sẽ không còn chút uy phong nào.
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, bàn tay Sam cũng sưng vù, mồ hôi chảy xuống ròng ròng, hắn thở dốc vì mệt.
“Con khốn!
Tao sẽ…không tha…cho chúng mày!
Bọn tao sẽ treo chúng…mày lên cổng cung điện…Mẹ mày, mày và con người của mày…”
Adtech thều thào, máu từ khóe miệng trào ra, đầu óc choáng váng, khuôn mặt sưng như bị ong đốt, vài cái răng đã lung lay chỉ chờ rụng xuống.
“Bọn tao?
Sam vừa thở vừa hỏi.
“Đúng… bọn tao…những người sẽ cứu rỗi Tahi…khỏi thứ bẩn thỉu mà mụ…nữ hoàng chết tiệt kia đã tạo ra…không…chủ nhân của mày sẽ không bao giờ có thể ngồi lên ngai vàng Đế quốc Tahi được…không bao giờ!
Sam lặng người.
Những thứ Adtech nói trong cơn mụ mị, choáng váng này có phải lý do Hạm đội số 9 bị tấn công?
“Vậy là mày đã không báo tin về cuộc tấn công đó là vì muốn công chúa phải chết?
Sam ghé vào tai Adtech, nghiến răng hỏi.
“Đúng vậy…con khốn mang dòng máu súc vật đó phải chết.
Nó không thể trở thành nữ hoàng…”
Adtech trong cơn mê man, không rõ là thực hay mơ liền nói.
“Mày…mày…vừa nói chuyện với tao?
Adtech đột nhiên tỉnh táo lại một chút, liền nhớ ra và run run hỏi.
Sam nhìn hắn, nhếch mép cười.
Sao…sao có thể.
Mày chỉ là con người…”
“Tao là con người…nhưng không phải con người mà mày biết!
Sam trừng mắt nhìn Adtech khiến cho hắn giống như bị điện giật.
Một con người có thể trò chuyện và có trí tuệ như lợn!
Adtech chưa từng thấy bao giờ.
Từ xưa đến nay, loài người dù biết nói cũng chỉ dừng ở mức dạ thưa, tư duy và trí tuệ thấp kém chứ không thể như thế này.
Con người trước mặt Adtech kia là thứ gì đó vượt ra ngoài tầm hiểu biết của lợn.
Tao…không tin!
“Mày đã thú nhận tất cả”, Sam buông Adtech ra rồi bước về phía cửa ra vào.
“Chuyện này…không thể nào!
Sam gõ gõ mấy tiếng vào cửa buồng giam.
Cánh cửa mở ra, Juliana chậm rãi bước vào, sau tấm mặt nạ là một thái độ không ai biết ra sao.
Cô tiến về phía Adtech, tiếng đế giày gõ cộp cộp xuống nền giống như tiếng đồng hồ điểm những giờ phút cuối cùng của Adtech.
“Vinh quang cho Đức Mẹ!
Vinh quang cho Tahi!
Adtech đột nhiên cười lớn rồi gào lên.
Juliana sững lại một nhịp, cô nhìn viên Cục trưởng.
Hắn nhìn cô, chậm rãi nói:
“Tao nguyền rủa dòng máu nhơ nhớp đang chảy bên trong mày.
Tao sẽ ở đó và chứng kiến ngày mày bị treo lên”
Hắn nói xong liền a lên một tiếng, hai mắt trợn ngược.
Adtech rú lên, nhổ ta đất một thứ gì đó rồi trợn mắt, đầu nghẹo sang một bên.
Juliana nhìn xuống bãi máu hắn vừa nhổ ra, trong đó là một cái lưỡi còn tươi.
Cô run run đứng nhìn Adtech.
Hắn đã không còn thở.
Sam ở đằng sau nhìn bóng lưng Juliana, hắn biết giông tố đang ùn ùn kéo đến…
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập