Chương 4: S-Virus (2)

“Hiện tại chúng ta đang ở sâu 2000 m, thuộc vùng biển phía tây nam biển Celtic Sea, cách nước Anh gần 400km.

Trí tuệ nhân tạo trả lời khiến cho hắn nheo mày suy nghĩ:

“Tại sao lại đưa xuống độ sâu như vậy?

Nhưng ngay lập tức, hắn nghĩ rằng mẹ mình muốn đảm bảo an toàn nhất có thể.

“Thử tìm xem có cách nào rời khỏi đây hay không?

“Tàu “Sự sống số 1” không tự di chuyển được mà phải chờ sự tiếp tế từ bên ngoài nhưng trong trường hợp khẩn cấp có thể dùng máy phục hồi, nó có chức năng là thiết bị thoát hiểm.

Nghe trí tuệ nhân tạo thông báo, Sam lập tức chạy đi lấy một số đồ dùng cần thiết.

Ngoài một ít nước, Sam cố gắng đem theo vũ khí để phòng thân bởi vì hắn không biết thế giới ngoài kia hiện nay ra sao.

Sam không suy sụp hay sợ hãi.

Từ nhỏ hắn đã được đào tạo để chiến đấu và sinh tồn từ những chuyên gia hàng đầu trong những lực lượng đặc nhiệm nổi tiếng thế giới.

Vào kho vũ khí, Sam lấy 2 khẩu SA80 và nhiều đạn nhất có thể.

SA80 là súng trường tấn công do Anh quốc chế tạo.

Ngoài 2 khẩu súng máy, Sam còn lấy theo một khẩu súng lục và dao găm Tanto, loại chuyên dụng của đặc nhiệm Mỹ.

Vật tư đã lấy ổn thoả, hắn cho vào máy phục hồi rồi trèo vào bên trong.

Theo quan sát của Sam, bên phải hắn có một nút màu đỏ với dòng chữ “Thoát hiểm khẩn cấp”

“Còn gì nữa không?

Chúng ta thoát khỏi đây chứ?

, Sam nói với trí tuệ nhân tạo.

“Cậu chủ đợi một chút, tôi đang tải xuống thông tin bản cập nhật tình hình gần nhất.

“Bản cập nhật gần nhất?

, Sam tò mò

“Đúng vậy, bản cập nhật thông tin mới nhất mà An D phát hành khi họ đến đây lần cuối cùng.

“Chắc hẳn là mẹ, bà đến đây để nhìn ta lần cuối cùng?

, hắn bồi hồi, gương mặt buồn bã.

Chợt Sam tràn lên một cảm giác bồi hồi khó tả.

Hắn hít một hơi rồi thở dài, cố kìm nén cảm xúc đang muốn bộc phát.

“Tôi đã tải xong, chúng ta có thể rời nơi này.

”, Trí tuệ nhân tạo thông báo.

Sam hít một hơi, bàn tay đưa lên nút bấm.

Trong lòng hắn có chút lo lắng, không biết sau từng ấy thời gian, chức năng thoát hiểm của nó còn hoạt động được không.

Nếu nó không hoạt động, Sam phải bỏ mạng nơi này là điều không thể tránh khỏi.

“Bíp”

Một tiếng kêu khẽ vang lên, nút bấm chuyển sang màu đỏ, rồi một tiếng xì, nắp khoang điều trị từ từ đóng lại.

“Quy trình thoát hiểm sẽ bắt đầu sau 10 giây!

”, giọng thông báo vang lên, toàn bộ căn phòng chuyển sang đèn đỏ, chớp nháy liên tục cùng tiếng báo động inh ỏi.

“10…9…8…7…6…”

Sam nằm gọn trong khoang điều trị, nín thở chờ đợi, trong đầu trang ngập những hình ảnh xưa cũ.

“…5…4…3…2…1…Bắt đầu thoát hiểm!

Sam đột nhiên cảm thấy cơ thể hẫng một cái, giống như rơi vài môi trường không trọng lực rồi thấy rung lắc mạnh.

Khoang điều trị được phóng ra bên ngoài trong nháy mắt.

“Độ sâu 2060 m, bắt đầu quá trình nổi!

”, bên trong khoang điều trị, giọng thông báo vang lên.

Sam thấy bên ngoài là một màn đêm đen kịt, ánh sáng nhấp nháy xanh đỏ của khoang điều trị giống như ngọn đèn đom đóm bị màn đêm nuốt chửng.

Sam cảm nhận được chuyển động nổi lên một cách từ từ của khoang điều trị.

Một vài phút trôi qua, hắn lúc này hắn thở phào một hơi.

Xung quanh là một màu đen tĩnh mịch, không có bất cứ tiếng động gì ngoài tiếng kêu nhè nhẹ của động cơ phát ra từ khoang điều trị.

Sam nhắm mắt lại, nắm chặt tay súng máy, đầu óc hỗn loạn, những hình ảnh xưa cũ dần dần hiện về.

Hắn thở gấp, đầy hồi hộp và lo lắng.

Đón chờ hắn phía trên kia là một thế giới như thế nào?

Sam không quá hoảng loạn bởi hẳn đã được đào tạo để có thể vượt qua những hiểm cảnh.

Tuy vậy, điều đang chờ đợi hắn trước mắt, Sam chưa được học.

Đột nhiên, Sam mở to đôi mắt, trừng trừng nhìn qua lớp kính, xuyên vào màn tối.

Có tiếng động gì đó khiến hắn chết lặng.

Đó là tiếng như cành củi khô bị người ta bẻ gãy.

Trong khoang đột ngột rực đỏ màu đèn báo khẩn cấp.

“Phát hiện sự cố!

“Phát hiện có sự cố!

Những tiếng cảnh báo liên tục phát ra khiến Sam tràn ngập lo lắng.

Lại thêm tiếng rắc…rắc vang lên.

Sam tái mặt.

Hắn nhìn vào cửa kính trước mặt mình, một vết rạn nhỏ xuất hiện.

“Khoang phục hồi sắp không chịu nổi áp lực nước!

”, hắn hốt hoảng kêu lên.

“Cậu chủ nhận xét rất chính xác.

Nguyên nhân có thể do khoang phục hồi bị lão hoá theo thời gian dẫn đến khả năng chịu đựng áp lực bị giảm.

“Chết tiệt!

”, Sam buột Miệng chửi một câu.

Ngoài việc chửi ra, hắn chẳng còn biết làm gì.

Vết nứt trên mảng kính trước mặt Sam lúc này đã loang ra, nước bắt đầu thấm vào.

Hắn theo bản năng đưa tay bịt lại nhưng chỉ là hành động vô vọng.

“Mình sẽ chết ở nơi này!

”, Sam tự nói với bản thân hắn.

“Chắc chắn rồi, nếu khoang phục hồi bị áp lực nước đè bẹp, cậu chủ sẽ chết ở đây.

”, trí tuệ nhân tạo khẳng định, như bồi thêm vào vết thương của Sam.

“Câm mồm!

Mau nghĩ cách gì đi!

”, Sam gào lên trong sự tuyệt vọng.

Răng rắc…

Lúc này, những tiếng nứt vỡ xuất hiện liên tục, bên trong khoang, nước biển tràn vào ngày càng nhiều.

“Độ sâu hiện tại 1100 m, theo tính toán, còn 30 phút nữa khoang phục hồi sẽ chạm mặt nước!

Trí tuệ nhân tạo thông báo.

“Tao xin mày, cố trụ một lúc nữa, chỉ cần không vỡ khi đến độ sâu 200m, là tao có thể thoát.

”, Sam tự nói và ký ức ngược về trước đó, khi hắn được những bậc thầy sinh tồn đào tạo.

Lúc đó, Sam có khả năng lặn không cần bình ô khí xuống độ sâu 200m.

Thời gian trôi đi chậm chạp, giống như hàng ngàn năm đang diễn ra trước mắt Sam.

Những tiếng nứt vỡ ngày càng nhiều và đều đều vang lên, bên trong, nước đã tràn vào đến đầu gối hắn khiến tốc độ trồi lên mặt nước giảm nhanh.

Nhìn từ bên ngoài, khoang điều trị lúc này giống như một con sứa đang neo mình giữa đại dương sâu thẳm.

Nó cứ đứng đó, chậm chạp trồi lên rồi tụt xuống…

Rắc…rắc…rầm!

Khi khoang phục hồi trồi lên độ sâu 800m, kết cấu của nó không còn chịu đựng được, tấm kính vỡ tan, nước biển như một nắm đấm khổng lồ giáng thẳng vào Sam bên trong.

Hắn nhận ra thảm hoạ ập đến, theo bản năng đưa tay lên che chắn vùng đầu, cố hít một hơi thật sâu, nạp căng oxy trong khoang vào trong ngực.

Nước biển hoàn toàn xâm chiếm khoang phục hồi trong nháy mắt.

Sam cảm thấy cơ thể như bị một lực khổng lồ bóp chặt, muốn ép toàn bộ không khí ra khỏi lồng ngực, đẩy máu ra khỏi cơ thể.

Hắn cố vũng vẫy thoát ra khỏi khoang phục hồi bởi nó đang dần chìm xuống dưới đáy biển.

Độ sâu 800 m, lớn gần 4 lần khả năng mà loài người có thể lặn.

Ở độ sâu này, con người sẽ mất ý thức trong vài giây, áp lực nước sẽ khiến tử vong lập tức.

Xung quanh Sam là một màn đêm đen kịt, đầu óc hắn bắt đầu chìm vào trạng thái mơ hồ.

Những hình ảnh năm xưa lần lượt trôi qua.

Ý thức của hắn giống như một cơn gió, thổi nhẹ qua và bay đi…

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập