Rầm!
Chiếc Porsche kéo một vết phanh dài trên cao tốc rồi đâm thẳng vào hông xe container.
Sam kinh hoàng đạp phanh hết cỡ cũng không thể tránh được va chạm.
Phần đầu xe dưới lực va chạm cực mạnh dồn lại, túi khí nổ tung trước mặt Sam, vô lăng bị ép mạnh dồn vào hắn.
Sam còn không kịp hét hên thì đã mất đi ý thức.
“A.
a…a!
”, Sam đột nhiên mở to hai mắt, chồm dậy, mồ hôi túa ra như tắm.
Sam thở hồng hộc như trâu rồi đưa tay sờ lên ngực, cảm giác đau đớn như vừa xảy ra.
“Chưa…chết!
là mơ!
“Cậu chủ chưa chết!
Trí tuệ nhân tạo cất tiếng, âm thanh truyền thẳng vào não khiến Sam lấy lại bình tĩnh.
Điều gì vừa xảy ra với mình?
Tại sao chưa chết?
Với áp lực nước ở độ sâu như vậy, tại sao còn sống?
Hay đây chỉ là giấc mơ?
Cảm giác hư hư thực thực bao trùm lấy hắn khiến cho Sam còn nghĩ rằng câu chuyện hắn tỉnh lại sau 1000 năm cũng chỉ là một cơn ác mộng.
“Đây là mơ hay thật?
, hắn hỏi trí tuệ nhân tạo.
“Là thật!
Cậu không bị áp lực nước giết chết, chỉ bị ngất xỉu và nổi lên sau đó.
Một chiến hạm đi ngang vùng biển này đã vớt cậu lên.
Nghe trí tuệ nhân tạo thông báo, Sam lấy lại bình tĩnh, liếc mắt nhìn xung quanh và hắn chết lặng.
Sam đàn bị nhốt trong một chiếc lồng sắt to, được đặt trong một căn phòng khá lớn.
Tổng cộng có 10 chiếc lồng như vậy ở xung quanh và điều khiến Sam cảm thấy kinh hoàng, đó là bên cạnh hắn đều là người.
Chính xác là con người như hắn nhưng họ đều trần truồng, không mảnh vải che thân.
Tất cả họ đều đang nằm đó, dường như là ngủ.
“Con…người!
Sam kêu lên đầy vui mừng nhưng lập tức tâm trạng trở nên bất an.
Những con người này, họ đều bị nhốt trong cũi như động vật, hoàn toàn không mảnh vải che thân.
Mùi phân và nước tiểu đột nhiên xộc thẳng vào mũi Sam khiến hắn suýt nữa thì nôn mửa.
Đưa tay bịt mũi, Sam hoảng sợ nhìn xung quanh.
Tất cả như một đám lợn hôi hám.
Sam thấy trên người hắn vẫn còn bộ quần áo nhưng nó cũng đã lấm lem và bẩn thỉu bởi phân và nước tiểu của những con người xung quanh.
“Chuyện gì đang diễn ra?
Ta đang ở đâu đây?
Hắn run rẩy hỏi trí tuệ nhân tạo.
“Cậu chủ đang gặp một tình huống nguy hiểm.
Cậu được một chiến thuyền vớt lên và bọn chúng ném cậu vào đây, chung với những người này.
“Bọn chúng là ai?
, vừa hỏi, trong đầu Sam vừa tưởng tượng ra những kẻ buôn người ở thời đại của mình.
Nhưng cho dù là những kẻ buôn người, cũng không thể ứng xử một cách tởm lợm như vậy với đồng loại.
“Bọn chúng…là…”
Trí tuệ nhân tạo chưa kịp nói hết, cánh cửa khoang chứa đã mở ra, hai bóng dáng cực kỳ cao lớn bước vào.
Dưới ánh đèn lờ mờ, hai mắt Sam mở to, toàn thân run lên đầy sợ hãi.
Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy trước mắt.
Hai kẻ vừa bước vào đều cao gần 3m, cơ thể đồ sộ trong bộ quân phục màu đen, trên ngực có gắn bảng tên.
Nhưng điều làm Sam sợ hãi không phải là dáng vẻ to lớn mà chính à khuôn mặt của hai gã kia.
Đó là hai cái đầu lợn.
Chính xác là hai cái đầu lợn, không sai.
Hình ảnh này làm cho Sam nhớ tới truyền thuyết về người lợn vùng Cannock Chase mà hắn được nghe từ nhỏ.
Hai gã có thân hình của loài người nhưng lực lưỡng hơn.
Hai chi trước tiến hóa thành cánh tay với 4 ngón còn chi sau là một đôi chân rắn chắc.
Khi hai gã mặt lợn bước vào, đám người giống như đánh hơi được sự nguy hiểm, tất cả choàng tỉnh rồi nhốn nháo chạy dồn vào một góc.
Bọn chúng tranh nhau tìm một chỗ an toàn nơi góc chuồng, lao vào cả Sam.
“Bình tĩnh!
Mọi người hãy bình tĩnh!
Sam hét lên khi những thân thể trần truồng và bẩn thỉu kia lao vào hắn nhưng đáp lại, chỉ là tiếng la hét, kêu gào trong sợ hãi.
“Ồ!
Thằng người kia có thể nói tiếng lợn?
Một gã mặt lợn thấy Sam hét lên thì rất ngạc nhiên, quay sang nói với kẻ bên cạnh, giọng ồm ồm.
“Tao đã nói rồi, chắc nó là vật nuôi của ai đó lỡ rơi xuống biển.
Nhìn nó có quần áo đàng hoàng như vậy cơ mà.
“Mày nói có lý.
Thôi, bắt đại mấy con đi còn nấu, sắp đến giờ ăn tối rồi.
Nghe hai gã mặt lợn này trò chuyện, Sam dường như không thể tin vào tai mình.
Bọn chúng đang nói ngôn ngữ của loài người 1000 năm trước nhưng lại nhận là ngôn ngữ…lợn.
Nhưng điều làm hắn sợ hãi hơn không phải việc ngôn ngữ người trở thành ngôn ngữ lợn mà là hai gã này sẽ bắt vài người để đi…nấu bữa tối.
Sam run lên, cơ thể cứng đờ và lạnh ngắt, đầu óc hắn tràn ngập những luồng suy nghĩ hỗn loạn.
Chuyện gì đang xảy ra?
Trong những mớ thông tin hỗn độn của quá khứ và thực tại, Sam nghi ngờ hiện trạng của loài người trong thế giới hiện tại này:
Là thức ăn của giống loài nửa người nửa lợn kia.
Hắn hoàn toàn tuyệt vọng, nỗi sợ hãi tràn ngập trong tâm trí.
Sam đột nhiên đưa tay sờ lên người rồi nhìn xung quanh, hắn nhận ra rằng trong tay đã không còn vũ khí.
Chắc hẳn nó đã chìm theo khoang hồi phục.
Không có vũ khí trong tay, đối mặt với hai gã đầu lợn khổng lồ kia, hắn không khác gì một con cừu đối diện với chó sói.
Hai gã mặt lợn lách cách mở cửa lồng nơi có Sam khiến đám người bên trong la hét dữ dội và dồn vào một góc còn Sam chết lặng nhìn hai gã quái vật từ từ tiến vào.
Trên tay bọn chúng là gậy và dây trói.
“Con này có vẻ không biết sợ mày ạ!
”, gã bên phải nói còn đứa bên trái trợn mắt nhìn Sam.
Hắn chậm rãi tiến đến trước mặt Sam rồi nhìn xuống.
Tim Sam đập thình thịch, ngước mặt lên nhìn gã mặt lợn.
Sam từng đối diện với một con gấu nâu cao hơn 2m trong rừng Taiga khi hắn được lực lượng đặc nhiệm Nga huấn luyện lúc 15 tuổi.
Nhưng cảm giác lúc đó hoàn toàn khác hiện tại.
Lúc đó, trong tay Sam là một con dao găm huyền thoại NR 40 với lưỡi dài 20cm, sắc nhọn.
Lúc đó, Sam tràn đầy tự tin với những kỹ năng chiến đấu được học và hắn đã đâm con dao đó vào cổ họng con gấu nâu nặng gần 500 kg sau khi phục kích trong một bụi cây.
Hắn vẫn còn nhớ dòng máu nóng phun ra từ cổ con gấu đã tràn vào khoang miệng của một thiếu niên tuổi teen.
Trong phòng riêng của Sam vẫn còn treo bức ảnh hắn chụp cùng những đặc vụ FBS và xác con gấu nâu kia.
Sam vẫn nhớ mình đã cười tươi như thế nào.
Nhưng hiện tại, Sam gần như không còn sự tự tin khi đối mặt với một thứ sinh vật mà hắn không thể nghĩ rằng chúng có thật.
Hắn không còn tự tin bởi vì bản thân hiểu rằng, sẽ không có bất kỳ một đặc vụ Nga nào đang ẩn nấp xung quanh, chĩa họng súng AK vào đối thủ của mình, sẵn sàng bóp cò khi Sam rơi vào nguy hiểm.
Hiện tại, hắn chỉ có một mình với hai bàn tay trắng.
Gã mặt lợn vươn tay về phía Sam, 4 ngón tay thuôn và nhọn như móng lợn thò xuống đầu, hắn vẫn trân trân nhìn, tựa như bị thôi miên.
Hiện tại, Sam đã rơi vào trạng thái đóng băng, một phản ứng tự nhiên của cơ thể khi gặp đe doạ mạnh, não sẽ chuyển sang chế độ đứng im để giảm thiểu nguy hiểm phải đối mặt.
Gã mặt lợn như một ngọn núi trước mặt Sam, thò tay xuống, nắm lấy đầu Sam rồi nhẹ nhàng nhấc hắn lên.
Rắc rắc…
Khi gã mặt lợn kéo hắn khỏi mặt đất, xương sống của Sam bị kéo dãn tạo nên những tiếng rắc rắc.
Tim hắn đập mạnh nhưng máu trong cơ thể thì như đông lại.
Phản kháng hay không?
Sam tự hỏi.
Nhưng cuối cùng, hắn chọn cách không phản kháng, để mặc cho số phận quyết định.
Có lẽ đây là quyết định đúng đắn bởi sự chênh lệch quá lớn về hình thể và sức mạnh, gã lợn hoàn toàn áp đảo cả về sức mạnh lẫn tinh thần.
“Thằng này, mày biết nói à?
Nói tao nghe xem nào!
Xin chào!
Sam giống như bị thôi miên, phải chịu khuất phục trước sức mạnh tuyệt đối trước mặt.
Hắn im lặng một lúc rồi miệng há ra, nói theo như một con vẹt:
“Xin chào!
Hai gã mặt lợn lập tức cười phá lên sảng khoái.
Tiếng cười khiến cho những con người trong lồng càng thêm sợ hãi, dẫm đạp lên nhau, cố sức trốn chạy tạo thành những âm thanh nhốn nháo.
Trông bọn họ như một lũ gà hoảng loạn khi con cáo trèo được vào trong chuồng.
Tên mặt lợn đưa nốt tay kia lên, sờ nắn khắp cơ thể của Sam rồi liếc nhìn đồng đội, đoạn nói:
“Con này cơ bắp rắn chắc lắm, xương cũng cứng, khả năng đem đi đấu người thì được đấy.
Tên còn lại thấy vậy gật đầu:
“Tốt lắm!
Tốt lắm, tối nay có mở sới, ta đem nó đi đánh thử xem sao.
Chết thì lại có bữa thịt.
“Được, cứ vậy đi!
Trận trước bọn phòng hoả lực đánh chết con người của anh em mình, bây giờ vẫn còn tức.
Gã kia hồ hởi buộc sợi dây vào cổ Sam giống như buộc chó rồi đi bắt thêm mấy con người nữa.
Đám người lại nhốn nháo, dẫm đạp lên nhau, va cả vào lồng.
Sam nhìn mấy người bị chúng tóm được, trói chặt rồi lôi đi thì trong đầu chỉ tràn ngập một nỗi sợ hãi không thể diễn tả.
Hắn tuy không bị đem đi làm đồ ăn nhưng nghe câu chuyện thì bản thân hiểu rõ số phận của mình chính là phải đánh nhau đến chết.
Nhưng bản năng muốn sống của hắn trỗi dậy mãnh liệt.
Hắn không thể chết, phải tìm một đường sống.
Nhất định phải sống.
Sam tự nhủ.
Hai gã mặt lợn buộc dây vào cổ Sam, kéo đi giống như dắt một con chó.
Hắn sợ hãi đến mức tự nguyện bước đi bởi vì không còn lựa chọn nào khác.
Sam hiện tại không phải là Sam của 1000 năm trước, không phải là người thừa kế của tập đoàn vũ khí hàng đầu thế giới, không có bất cứ hậu thuẫn nào đằng sau nữa.
Hiện tại, chỉ còn là một Sam cô độc, lạc lõng và đầy sợ hãi trong một thế giới mà hắn không biết đang diễn ra điều gì.
Hắn tự nguyện bước đi bởi vì Sam không muốn như những con người kia, bị trói quặt tay ra đằng sau, dây thừng quấn quanh người, miệng cũng bị bịt lại, chỉ giãy dụa một cách tuyệt vọng.
Những con người đó, được ném vào một cái xe thùng và đẩy đi.
Sam đi sau xe thùng đó, nghe thấy những tiếng ư ử cùng âm thanh quẫy đạp điên cuồng.
Hình ảnh này làm cho Sam nhớ lại lúc trước, nhiều loại động vật như bò, lợn cũng bị con người bắt trói rồi đem đi giết để chế biến thành những món ăn ngon lành.
Sam vẫn còn nhớ hương vị tươi ngon của những miếng thịt ấy.
Nhưng, hình ảnh trước mắt khiến Sam muốn nôn mửa nhưng trong bụng hắn làm gì có chút thức ăn nào để phun ra ngoài.
Hai tên mặt lợn kéo Sam và đám con người bị trói vào một khu bếp.
Xung quanh, có thêm nhiều tên mặt lợn to cao, đang đi lại, chế biến những món ăn.
Lửa trên bếp cháy phừng phừng, không khí rất nhộn nhịp.
“Đi bắt có mấy con người mà lâu thế?
Một gã mặt lợn trên thân mặc tạp dề, tay phải cầm một con dao nhọn và dài còn tay trái là một thanh mài bước tới gần chiếc xe kéo.
Sam cảm nhận được những sát khí đang cuồn cuộn tỏa ra từ gã này, trực giác mách bảo hắn đây là một gã đồ tể chuyên nghiệp.
Tên đồ tể nhìn đám người trong xe đẩy với một ánh mắt khiến bọn chúng càng thêm sợ hãi, giãy dụa kịch liệt, phân và nước tiểu phọt ra xung quanh.
Gã đồ tể thấy vậy thì nhếch một bên mép cười rất tươi, giống như hắn đang vô cùng sảng khoái khi thấy đám con người chạm đến đỉnh cao của nỗi sợ.
Đem theo cái sảng khoái đó, hắn liếc nhìn Sam khiến tim hắn đập mạnh hơn.
Con dao nhọn trên tay hắn chĩa về phía Sam thì gã mặt lợn khác đã kêu lên:
“Sếp đừng làm thịt, tối đem nó đi chọi.
Con này cơ bắp, xương cốt đều cứng, lại có vẻ lì lợm, không sợ chúng ta như bọn kia.
“Con này có phải vừa vớt được không nhỉ?
Có quần áo trên người như vậy thì chắc là của ai đó nuôi.
Tao nhìn qua thì có vẻ là nuôi để chọi rồi, làm thịt cũng phí, để nó đánh xem như thế nào.
“Nó còn biết nói nữa đấy!
”, tên kia mỉm cười thông báo, mũi lợn khịt khịt vài cái.
“Biết cả nói nữa sao?
Hay quá!
”, tên đồ tể thu con dao lại, dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Sam, mồm hắn chu lên giống như huýt sáo, đoạn nói:
Nói đi”
Sam khựng lại vài giây rồi cũng mở mồm nói theo.
Gã đồ tể thấy vậy phá lên cười sảng khoái, đoạn nhìn sang hai chiến hữu:
“Ở kinh đô, bọn người chiến cũng biết nói, cũng được mặc quần áo giống như vậy.
Bọn chúng được nuôi dạy rất tử tế, không giống mấy con nuôi để thịt này.
Gã đồ tể chĩa con dao vào trong xe kéo, chỉ vào mấy người đang giãy dụa kịch liệt.
“Để tao buộc nó vào góc kia.
Hai thằng kiếm gì cho nó ăn đi, có sức mới đánh được.
Nói xong, gã đồ tể nắm sợi dây, kéo Sam đến góc bếp, trải một tấm đệm xuống rồi hất hàm:
“Chỗ mày ở đây, nếu đánh thắng thì sẽ được thưởng to.
Sam nghe vậy, im lặng bước vào trong tấm đệm rồi ngồi xuống, nhịp tim vẫn đập mạnh.
Không ngờ, loài người hiện tại lại thê thảm như thế này.
Từ vị trí đứng đầu chuỗi thức ăn, bá chủ thế giới, giờ đây chỉ là vật nuôi để làm thức ăn và tiêu khiển.
“Vì sao?
Vì sao một giống loài chỉ trong 1000 năm có thể tiến hóa đến mức độ này?
, hắn run rẩy hỏi trí tuệ nhân tạo.
“Không có loài sinh vật nào có thể tiến hóa như vậy trong 1000 năm.
Loài linh trưởng trước kia cũng phải mất hàng triệu năm tiến hóa mới trở thành con người.
”, trí tuệ nhân tạo trả lời Sam.
“Hay bọn chúng là giống loài ngoài hành tinh đã đến trái đất khi đó?
, Sam nghi hoặc
“Cũng có thể như vậy nhưng trong dữ liệu vừa cập nhật, không có ghi chép nào nói về giống loài ngoài hành tinh như vậy, chỉ có virus bùng phát tạo nên thảm họa cho nhân loại.
“Bản cập nhật mới có gì?
Mau cho ta biết!
”, Sam chợt nhớ ra vội giục.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập