Chương 6: Trung tâm điều hành AnD (2)

“Dịch bệnh lây lan rất nhanh, hàng tỷ người đã bị giết hoặc biến thành những kẻ khát máu.

Loài người dùng vũ khí hạt nhân để giải quyết nhưng lại có tác dụng ngược khiến cho virus biến đổi.

Dự án “Người bảo vệ nhân loại” của An D cùng chính phủ Mỹ, Trung Quốc được kích hoạt”, trí tuệ nhân tạo thông báo cho Sam những gì nó thu được trong bản cập nhật.

“Có thông tin chi tiết về dự án này không?

, Sam tò mò.

“Chi tiết thì không bởi vì tôi không có quyền truy cập cao nhất để xem nhưng dự án này mục tiêu là tạo ra những người có năng lực đặc biệt, miễn nhiễm với virus.

Họ là chốt chặn cuối cùng để bảo vệ nhân loại.

”, Sam nghe trí tuệ nhân tạo nói rồi rơi vào trầm ngâm.

Như vậy là dự án đó đã thất bại hoàn toàn bởi vì loài người hiện nay không khác gì súc vật.

“Những tên đầu lợn này từ đâu xuất hiện?

Phải chăng đó là kết quả của quá trình biến dị do ảnh hưởng của phóng xạ hạt nhân?

, Sam không ngừng thắc mắc về nguồn gốc của những sinh vật kia.

Nghe cách chúng trò chuyện thì có vẻ đây là loài đang thống trị thế giới thời điểm này.

Sam còn nghe chúng nói về kinh đô, về những con người được nuôi để giao chiến với nhau.

Vậy thì hẳn loài này có tổ chức xã hội tương đương con người trước kia.

Cạch một tiếng, Sam trở lại với thực tại, hắn thấy một cái chậu đặt trước mặt, bên trong đầy ắp thức ăn.

Có khoai tây nghiền, rau xanh và một miếng thịt mà khiến cho hắn đột nhiên rùng mình.

Thịt này phải chăng chính là thịt đồng loại của Sam?

“Ăn đi, tối có sức mà đánh!

Gã mặt lợn hất hàm nói.

Sam mặc dù cực kỳ đói nhưng vẫn quan sát chậu đồ ăn một cách thận trọng.

“Cậu chủ phải ăn thôi, không thì sẽ không có sức.

Cậu muốn sống cơ mà.

Sam im lặng, cảm giác rùng rợn tràn khắp cơ thể hắn.

Không được, không thể ăn thịt đồng loại.

Hắn im lặng, trừng trừng nhìn miếng thịt.

“Ăn đi, không phải thịt đồng loại của mày đâu.

Là thịt gà đó.

Bọn mày làm sao đủ tiêu chuẩn ăn thịt người!

Trong đầu Sam lại tràn về những ký ức ngày xưa.

Loài người khi đó đứng đầu chuỗi thức ăn, họ ăn thịt bất cứ loài vật nào có thể ăn rồi đem những đồ thừa đó cho chính loài mà họ vừa giết thịt.

Lợn ăn thịt lợn, chó ăn thịt chó…

Hắn cười khổ sở, phải chăng bản thân hắn đang phải trả giá cho những gì loài người đã làm trước đây?

Mình phải sống, phải sống!

Hắn tự nhủ rồi gạt qua một bên lòng tự trọng, thò tay bốc một nhúm thức ăn, cho vào mồm.

Đồ ăn ngon hay dở?

Hắn không còn biết, chỉ liên tục bốc và cho vào mồm một cách vô thức.

Loài người lúc trước hay nói với nhau:

Ăn để sống hay sống để ăn?

Và ở thực tại, Sam biết mình phải ăn để mà sống.

Hắn liên tục bốc thức ăn cho vào mồm nhưng không động đến miếng thịt.

Sam quyết định từ thời điểm này sẽ không ăn thịt.

Gã mặt lợn nhìn hắn với ánh mắt lạ lẫm rồi nở một nụ cười đoạn quay người bước đi…

“É…é…é…!

” Sam đang ngấu nghiến ăn thì bỗng giật mình bởi tiếng kêu vọng lại.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía âm thanh vang đến thì tóc gáy dựng ngược.

Những con người trong xe đẩy lần lượt bị lũ mặt lợn treo ngược lên móc, đầu chúi xuống một cái chậu to, đang ra sức giãy dụa như một con sâu.

Sam hai mắt mở to, trong đáy mắt hiện lên một vẻ kinh hoàng không thể diễn tả nổi, toàn thân hắn run rẩy kịch liệt.

Gã đồ tể như một bóng ma, lặng lẽ tiến tới, trên tay hắn là con dao dài, sắc nhọn.

Hắn vươn bàn tay trái, nắm lấy đầu một con người gần mình, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào động mạch cổ.

Bất ngờ, tay trái hắn vùng lên, một đường chọc thẳng vào điểm đã xác định từ trước.

Con dao sắc lẹm, lạnh lẽo đâm vào động mạch cổ của con người kia rồi gã mặt lợn nhanh chóng rút ra.

Một dòng máu đỏ vọt ra, chảy ồ ồ xuống cái chậu to bên dưới.

Con người kia cố gắng giãy mạnh nhưng đã bị bàn tay của gã đồ tể giữ chặt.

“Ọe…ụa…ụa…”

Sam đôi mắt hằn lên những tia máu, miệng há hốc, liên tục nôn ra những thứ mà hắn vừa cho vào mồm.

Hắn gần như gục xuống sàn, hai bàn tay siết lại thành nắm đấm, nước mắt chảy ra thành dòng.

Sam vừa sợ hãi, vừa tức giận, tự thấy bản thân bây giờ đớn hèn như một con súc vật.

Toàn thân hắn run rẩy như con chuột bị nhúng vào nước lạnh rồi kéo lên.

Một vài gã mặt lợn nhìn về phía Sam, thấy biểu hiện của gã thì nhìn nhau, một tên nói:

“Đem nhốt nó đi chỗ khác đi, chắc nhìn thấy đồng loại bị giết nên nó sợ đấy.

Dứt lời, một gã khác tiến lại gần Sam, thò tay nắm lấy dây, định kéo đi nhưng cảm thấy nặng tay.

Hắn nhìn xuống Sam, thấy con người này đang ngước mắt lên nhìn mình.

Ánh mắt đầy căm phẫn và hận thù.

Sát khí từ Sam tỏa ra khiến cho gã mặt lợn cảm nhận được sự nguy hiểm, vội lùi lại xa khỏi tầm dây trói.

Sam nhìn hắn, hơi thở đều đều, máu lưu thông trong cơ thể như một dòng sông hung dữ, gân xanh nổi lên trên các cơ bắp.

“Cảnh báo nhịp tim tăng cao, nồng độ Adrenaline vượt mức bình thường.

Trí tuệ nhân tạo đột nhiên lên tiếng.

“Cậu chủ bình tĩnh nào.

Cậu có muốn tôi kích thích Endorphin để lấy lại cân bằng không?

Sam hiện tại giống như một con thú hoang dã, phản ứng trước mối đe dọa, sau khi nghe tiếng trí tuệ nhân tạo vang trong đầu, hắn bỗng cảm thấy bất ngờ.

Thông thường, các loại hormon được cơ thể tiết ra theo hoàn cảnh gặp phải, vốn không thể tự điều chỉnh được.

“Được!

Điều chỉnh Endorphin!

”, Sam lập tức ra lệnh.

Trí tuệ nhân tạo không phản hồi nhưng Sam đột nhiên cảm thấy cơ thể khoan khoái kỳ lạ.

Những căng thẳng lúc trước của hắn dần tan biến.

Hắn dường như có thể nhận biến được cơ thể đang thu lại lượng Adrenaline vừa được giải phóng và thay vào đó là Endorphin đang cuồn cuộn tuôn ra.

Cái này, cũng nằm ngoài sự tưởng tượng của Sam.

Đầu óc hắn chợt như bừng sáng.

Không ngờ chip trí tuệ nhân tạo được cài vào bên trong hắn lại có khả năng như vậy.

Sam nhận ra, mình đối với trí tuệ nhân tạo này còn chưa hiểu biết hết.

Dường như chức năng của nó không chỉ là trò chuyện mà còn làm được nhiều thứ hơn nữa.

Hắn lờ mờ đoán rằng lúc chui ra khỏi khoang hồi phục ở độ sâu 800m, chính trí tuệ nhân tạo đã tác động khiến cơ thể hắn không bị áp lực nước đè bẹp.

Hắn bắt đầu suy nghĩ đến trí tuệ nhân tạo này.

Cách đây 1000 năm, Sam cũng có tìm hiểu về Dự án Neuralink của Elon Musk.

Vị tỷ phú người Mỹ này đã cấy chip vào các vùng khác nhau trong não người, trước hết là để chữa bệnh, sau đó là nâng cao khả năng của con người.

Nhưng An D dường như còn đi trước một bước khi con chip trí tuệ nhân tạo đem lại những lợi ích mà Sam không ngờ tới.

Thử tưởng tượng trong một trận chiến, trí tuệ nhân tạo trong não hạn chế những cơn đau đớn, tăng cảm giác phấn khích thì sẽ hoàn toàn có ưu thế trước đối thủ.

Việc này không khác gì dùng một liều doping.

Sam biết, An D là một tập đoàn công nghệ quân sự bởi vậy những sản phẩm làm ra đều vì mục tiêu nâng cao khả năng chiến đấu, hủy diệt đối phương.

Khi trở lại bình tĩnh, con người mới có thể sáng suốt đưa ra hành động phù hợp để bảo vệ bản thân.

Sam bỏ ánh mắt đầy thù hận, lui lại một chút, sát khí cũng giảm xuống khiến cho tên mặt lợn vừa cảm thấy nguy hiểm cũng buông bỏ cảnh giác, hắn đặt trở lại bàn con dao chặt xương to bản vừa cầm lên để phòng thủ.

Sam hú hồn, nếu để gã mặt lợn này ra tay, chắc chắn hắn sẽ bị chém làm đôi.

“Ngoan!

Cậu bé ngoan!

Gã mặt lợn búng búng hai ngón tay về phía Sam giống như đang nịnh chó rồi nghiêng cổ nói với đồng bọn:

“Không sao rồi, nó bình tĩnh lại rồi!

“Tốt nhất đem nó lên trên buộc lại, ở đây nhìn cảnh đồng loại bị làm thịt chắc nó căng thẳng chết mất.

”, một gã vừa nhặt rau vừa nói.

“Không!

Cứ để nó ở đây.

Tao nghe kể bọn người chọi ở kinh đô còn được cho ăn thịt, uống máu đồng loại nhằm rèn luyện bản năng.

Bọn nuôi để chọi nó phải thế.

Gã đồ tể buông cái xác lúc này đã không còn dấu hiệu của sự sống ra rồi tiến tới con người bên cạnh.

Hắn lặp lại động tác vừa nãy một cách thuần thục, con người giãy lên đành đạch, muốn kêu la thảm thiết, muốn chạy khỏi nơi địa ngục này nhưng vô vọng.

Sam không nhìn cảnh này nữa, hắn đưa tay lau miệng, rồi lại thò tay vào chậu thức ăn.

Đối diện với thực tại, phần người của hắn đã mất đi?

Hay đơn giản là Sam nén nó xuống tận sâu trong tâm hồn.

Sam không muốn kết cục của mình giống như những đồng loại đang bị treo ngược trên kia.

Phản kháng để chứng tỏ nhân tính à?

Để thể hiện với ai?

Sam tự nhủ…

Bụng đã no căng, Sam quẹt miệng rồi lui về góc, ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm lại, điều hòa hơi thở.

Hắn hít vào thật sâu và thở ra từ từ, tìm cho bản thân một trạng thái cân bằng nhất có thể.

Trong căn bếp, những gã mặt lợn cũng không còn chú ý đến Sam, bọn chúng tập trung vào chế biến thức ăn.

Những con người bị giết kia được đem đi vệ sinh rồi bọn lợn bắt đầu lọc thịt, xương cho vào một chiếc nồi lớn, chắc hẳn để để nấu súp.

Trong căn bếp chỉ có tiếng lửa phừng phừng, tiếng băm chặt, xào nấu.

Mùi thức ăn thơm phức truyền đến mũi Sam, tuy hắn đã no bụng nhưng khứu giác vẫn bị kích thích.

Phải nói những tay mặt lợn này có tài nấu nướng rất giỏi, bằng chứng là hương vị của món ăn lan khắp không gian khiến cho vị giác của Sam bị kích thích nhưng lập tức hắn cảm thấy ghê tởm cái mùi thơm nức mũi này.

Cái mùi thơm mà nguyên liệu tạo nên từ chính máu thịt của đồng loại hắn.

Nấu nướng, bày biện xong xuôi, những gã mặt lợn bắt đầu dọn đồ lên nhà ăn, trả lại sự yên tĩnh cho căn bếp.

Lúc này, chỉ còn một mình Sam bị buộc trong góc bếp.

Hắn vẫn ngồi xếp bằng, tĩnh tâm suy nghĩ về hiện tại.

Loài người vẫn chưa bị diệt vong, chỉ là không còn đứng trên đỉnh thức ăn.

Thay cho con người để thống trị trái đất là một giống loài dị hợm, không biết quá trình đi lên như thế nào.

Sam suy đoán, có thể là ảnh hưởng của phóng xạ khiến cho quá trình đột biến xảy ra ở loài lợn, tạo thành những sinh vật bá chủ thế giới hiện nay.

Nhưng cũng không thể bỏ qua giả thuyết bọn chúng là những sinh vật ngoài hành tinh đã xâm chiếm trái đất sau thảm họa 3i/atlas.

“Ngươi thấy khả năng đó thế nào?

, Sam hỏi trí tuệ nhân tạo.

“Giả thuyết này cũng hợp lý, 1000 năm đã trôi qua, mọi thứ đều có thể xảy ra trong lúc cậu chủ điều trị.

“Ngươi có tên không?

Ngày trước, mỗi chương trình trí tuệ nhân tạo đều có tên, Chat GPT, Gemini…ta hay dùng chúng.

“Tôi là Ade!

Trí tuệ nhân tạo đáp.

Nó được đặt tên là Ade, hao hao với tên mẹ hắn.

“Mục đích thực sự của mẹ ta là gì?

Khi cài trí tuệ nhân tạo vào não bộ của ta?

“Tôi đóng vai trò là một trợ lý, giúp cậu chủ trong nhiều tình huống.

Chủ tịch lo não bộ của cậu sẽ bị ảnh hưởng sau tai nạn nên vai trò thực sự của tôi là ngăn chặn những điều không mong muốn xảy đến, ví dụ như thị lực, khả năng ghi nhớ….

“Ta thấy khả năng của mày không chỉ dừng ở những thứ vừa nói.

Sự thật mày là một con chip trí tuệ nhân tạo phục vụ mục đích quân sự?

Sam nói ra khiến trí tuệ nhân tạo rơi vào trạng thái trầm mặc rồi nói:

“Tôi không thể trả lời câu hỏi này.

“Vì sao?

“Tôi không thể trả lời câu hỏi này, nó vượt quá chức phận của tôi.

”, trí tuệ nhân tạo trả lời.

“Hẳn là phải có điều kiện gì để màyi có thể trả lời câu hỏi dạng này.

À, để ta thay đổi cách hỏi vậy, làm thế nào để mày hoạt động với đầy đủ quyền hạn?

, Sam thay đổi cách đặt vấn đề.

“Mở khóa hoàn toàn cho tôi”, trí tuệ nhân tạo đáp.

“Bằng cách nào?

“Cập nhật lên bản không bị giới hạn”

“Cập nhật ở đâu?

, Sam le lói chút hi vọng khi nghe trí tuệ nhân tạo trả lời.

“Tại trung tâm điều hành của An D ở London, ý tôi là lúc trước, còn hiện tại thì không rõ.

Trí tuệ nhân tạo đáp.

Nghe câu trả lời này, Sam bất giác nhớ lại những hình ảnh quen thuộc của nơi đây.

Nhưng hắn ngay lập tức thở dài, 1000 năm đã qua, trung tâm điều hành hẳn chỉ còn là một đống gạch vụn.

“Thôi bỏ đi, trung tâm điều hành bây giờ đâu còn nữa.

”, Sam thở dài.

“Tôi vẫn nhận được những tín hiệu yếu từ trung tâm điều hành An D”

Trí tuệ nhân tạo trả lời khiến cho Sam gần như sững người, không tin vào những gì hắn được nghe.

“Ngươi…ngươi nói sao?

Tín hiệu từ trung tâm điều hành An D vẫn đang phát ra ngoài?

“Đúng vậy thưa cậu chủ.

Tôi vẫn nhận được tín hiệu dù nó có hơi yếu.

Nhưng chắc chắn là nó được phát đi từ đó.

Nghe đến đây, trong lòng Sam tràn lên một cảm giác cực kỳ khó tả.

Cánh cửa cuộc đời hắn chưa khép lại, nó vẫn ở ngoài kia, vẫn ở nơi vô cùng thân thuộc với hắn…Trung tâm điều hành An D.

Phải rồi, đó chính là nơi cuộc đời Sam bắt đầu lại sau 1000 năm.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập