Tách…tách… Phừng!
Ngày hôm nay, ngọn lửa đỏ rực quyết định hóa thân thành một vị “tổng tài bá đạo”, trao cho căn chung cư cũ một cái ôm nồng nhiệt không thể chối từ, khiến “cô nàng” e thẹn và ngại ngùng đến mức không còn che giấu nổi cảm xúc mà bốc lên những làn khói đen dày đặc bao phủ bầu trời.
Nếu có một ai đó thật sự cảm nhận được điều này, chắc hẳn sẽ bật thốt lên:
Hình ảnh này thật hạnh phúc và đẹp đẽ làm sao!
Nhưng!
Chẳng một ai có tâm tư để nghĩ như thế cả.
Vì những con người “tí hon” ngoài kia đang bận dùng cả tính mạng mà chạy đua với thời gian để giành lại sự sống cho những người vẫn đang mắc kẹt trong cái “tình yêu nồng cháy” đó.
(Khi bạn lướt phở bò xem ngôn tình quá 180p/ngày :
3 )
Vài giờ trước…
“Yo!
Chào buổi sáng vị siêu anh hùng trễ hẹn!
Trần Phong khẽ nhếch môi, đôi mắt đào hoa nheo lại.
Anh đưa hai ngón tay thon dài chạm nhẹ vào mép lông mày rồi vuốt nhẹ ra không trung.
Một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng lại tạo ra sức hút khó cưỡng đối với các cô gái đang lén nhìn trộm anh chàng.
“Xin lỗi vì đã để mày đợi lâu.
” Thiên Thanh cười nhẹ.
“Đời tao chỉ chờ đợi các cô gái, còn mày lại là thằng con trai duy nhất dám để tao đợi.
Nên là…tối nay, mày phải đi chung với tao một kèo hai hai.
“Kèo hai hai?
Nụ cười trên mặt Thanh cứng lại.
“Tối qua, tao mới làm quen được một cặp sinh đôi, có hẹn hai nàng đi chơi ở quán ruột vào tối nay.
” Trần Phong đưa tay khoác lên vai Thiên Thanh:
“Không được trốn!
Nếu không tao sẽ méc dì Hoa vụ mày lén lút ra ngoài để…”
“Được rồi, được rồi!
Tao đi!
Được chưa!
” Thanh giơ hai tay lên đẩy mặt Phong ra xa.
Phong và Thanh vừa sánh vai nhau, vừa cười đùa tiến vào trung tâm đại sảnh.
Đại sảnh tòa nhà rộng hơn ngàn mét vuông, chính giữa đặt một bảng thông tin phát hình chiếu ba chiều liên quan tới các anh hùng thuộc League of Luminance – Liên Minh Ánh Sáng.
Hai bên đại sảnh luôn có các đội bảo an được trang bị vũ trang đầy đủ thay phiên canh gác và giữ gìn trật tự, trên giáp ngực và vũ khí của họ đều được in một logo bốn chữ C.
O.
R.
E đè lên hình ngôi sao sáu cánh màu xanh lam nhạt.
Chỉ mới tám giờ sáng mà đã chật kín người xếp hàng chờ đợi và hàng trăm dãy ghế đã kín chỗ, dẫn đến Phong và Thanh chỉ có thể đứng dựa hành lang mà đợi.
Một người thì lạc quan tươi cười mà nói đùa, một người vô tư có tâm trạng đi “trêu hoa ghẹo nguyệt”.
Trong khi đó bên cạnh họ là những dị nhân đang hồi hộp và căng thẳng tột độ khi nghĩ đến bài kiểm tra.
“Tít!
Xin mời thí sinh có số báo danh 1836 tiến vào phòng thi số bốn.
Suốt quãng thời gian dài mà Thiên Thanh phải đứng chờ dưới những ánh mắt dè bỉu và miệt thị của vài người xung quanh, thì cuối cùng cũng đến lượt cậu bước vào căn phòng kiểm tra mà ai cũng mong ngóng.
Tiến vào bên trong, Thanh lập tức cảm nhận được có người nhìn chăm chú vào mình.
Cậu ngẩng đầu đối mặt với người đó – ông ta là một người đàn ông trung niên đang ngồi ở vị trí trung tâm khu vực ban giám khảo (mỗi phòng thi đều sẽ có sáu vị ban giám khảo sẽ đánh giá và chấm điểm cho các thí sinh tham gia)
Ban đầu, Thanh cứ nghĩ rằng ông ta chỉ đang xem xét cậu như những giám khảo đánh giá thí sinh bình thường.
Nhưng không, cậu càng tiến lại gần trung tâm căn phòng, thì càng cảm nhận rõ cái ánh nhìn của lão như thể đang đánh giá một món hàng, điều này khiến cho một người dễ tính như cậu cũng phải cau mày khó chịu.
Năm phút trôi đi, Thiên Thanh căng thẳng đứng giữa những ánh mắt dò xét và tiếng giấy lật liên tục.
Cuối cùng, một nam giám khảo có vẻ ngoài xuề xòa và ánh mắt thâm quầng lên tiếng:
“Lần gần nhất kiểm tra dị năng vào lúc nào?
Hiện đang là dị nhân cấp bao nhiêu?
Giọng nói của anh ta đầy mệt mỏi và kiệt quệ.
“Thưa ngài, lần gần nhất tôi làm kiểm tra dị năng là vào sáu tháng trước.
Hiện giờ là dị nhân cấp hai.
” Thiên Thanh nói với giọng to rõ và dứt khoát.
(Cấp độ dị nhân và dị năng tương đồng nhau)
“Xin mời cậu vào phòng thay đồ, trong đó có đồng phục co giãn phục vụ cho việc kiểm tra.
Thiên Thanh cũng không lòng vòng đi về hướng căn phòng có đánh dấu kí hiệu móc treo đồ trên vách cửa.
Vài phút sau, cậu đi ra với một bộ đồ thể thao đơn giản, để lộ ra thân hình rắn chắc và cân đối.
“Tốt!
Đầu tiên là kiểm tra thể chất.
Mời cậu tiến vào khu vực kiểm tra.
” Anh ta đưa một ngón tay lên chỉ về hướng đặt những kệ đựng các dụng cụ đo lường và có vài người mặc âu phục chỉnh chu đang đứng chờ.
Thiên Thanh nở một nụ cười tươi và cúi nhẹ đầu hướng về những người hỗ trợ.
Sau đó, cậu cầm lấy tay cầm của máy đo lực nắm được đưa tới.
Không như những người khác cố gồng căng cơ bắp để bóp thật mạnh, mà cậu hít sâu thở nhẹ rồi một luồng năng lượng màu vàng nhạt tuôn trào chạy dọc khắp cánh tay và năm ngón tay thon dài bóp lại.
Chiếc máy đo lực nắm bắt đầu run lên dữ dội, những con số điện tử liên tục nhảy nhót trên màn hình nhỏ:
800, 1500, .
rồi dừng lại ở mức 3426.
“Lực nắm đạt ba ngàn bốn trăm hai mươi sáu ký.
” Người hỗ trợ đứng bên cạnh Thiên Thanh cầm bộ đàm lên nói.
Anh chàng giám khảo hơi nhướng lông mày, nhìn kỹ hơn vào những tệp hồ sơ trên bàn.
Người bên cạnh anh là một nữ giám khảo, nàng đẩy nhẹ gọng kính và hỏi qua micro:
“Năng lực của cậu có thể tăng cường cơ bắp sao?
Thiên Thanh mỉm cười giảng giải:
“Có ạ.
Năng lực của tôi có thể tăng cường một chút sức mạnh thể chất.
“Cảm ơn, cậu có thể tiếp tục kiểm tra.
” Nữ giám khảo gật đầu nói.
Bài kiểm tra tiếp theo là chạy một trăm mét, người hỗ trợ hướng dẫn Thanh vào vị trí xuất phát.
Vào lúc tiếng súng bắt đầu vang lên, tất cả mọi người đều bị một ánh sáng vàng làm lóa mắt.
Vút!
Tít!
Tiếng âm báo của đồng hồ bấm giờ tự động dừng lại ở con số:
1.
02 giây.
Chỉ trong một cái chớp mắt, khi tất cả mọi người có thể lấy lại được thị lực thì chỉ thấy Thiên Thanh đang đứng ngay ngắn chờ đợi tại vạch đích.
Bọn họ buộc phải mở lại camera quay hình, dù thế đến cả camera vẫn không bắt được trọn vẹn đoạn hình ảnh cậu thực hành kiểm tra, mặc cho họ có làm chậm đoạn hình ảnh bao nhiêu lần thì vẫn chỉ thấy được một bóng hình thoáng hiện trong vệt sáng vàng.
“Tốc độ này có lẽ chỉ thua mỗi ngài Aegis.
“Dù sao cũng là ánh sáng, nhưng cũng còn hơi chậm.
Tiếng bàn tán xôn xao của các bán giám khảo khiến cho Thanh có chút căng thẳng.
Cậu không biết mình có làm gì sai hay không, nên cứ hồi hộp đứng đó cho đến khi người hướng dẫn lần nữa dẫn cậu đi thực hiện các bài kiểm tra tiếp theo.
Cuối cùng qua nhiều bài kiểm tra nhàm chán thì cũng đến phần quan trọng – Kiểm tra độ thuần thục dị năng, hay còn gọi bằng một cái tên khác là bài thực hành mô phỏng thực tế.
Thiên Thanh bước vào trong một căn phòng lớn, bên trong là bốn bức tường trắng xóa và tĩnh mịch.
Cậu chỉ có thể lắng nghe được tiếng nhịp tim đập vang dội và tiếng hít thở trầm trọng của bản thân.
“Bài kiểm tra bắt đầu!
” Tiếng âm thanh của nữ giám khảo vang lên.
Cùng lúc đó, một luồng ánh sáng trắng chớp lóe khiến cậu bất giác nhắm mắt.
Ngay lúc đó, cậu nghe được tiếng lửa cháy bập bùng, tiếng hét thất thanh và tiếng còi xe cứu hộ inh ỏi ở xung quanh mình.
Cậu hít một hơi thật sâu rồi mở to cửa sổ tâm hồn và thấy được viễn cảnh một căn chung cư cũ đang chìm trong đống lửa và bóc lên làn khói đen nghi ngút.
Ở những ô cửa sổ của căn chung cư, rất nhiều người dân đang hoảng loạn cầu cứu ra bên ngoài.
Trong khi những chiến sĩ quả cảm đang liều mình dấn thân vào biển lửa, cố gắng cứu được nhiều người nhất có thể, thì các chiến sĩ khác ở lại đã kịp dựng vòi rồng bao vây khu chung cư.
Nước trắng xóa phun trùm lên những căn nhà kế cận, dập tắt từng tia lửa nhỏ nhoi, ngăn chúng kịp bén sang các căn hộ xung quanh.
Thiên Thanh bất ngờ và không biết phải làm gì trong vài giây.
Thế nhưng, cậu gần như chết lặng khi nhìn thấy bóng dáng của một bé gái đang khổ sở dùng đôi tay mảnh khảnh đập vào ô kính, chỉ mong có ai đó phát giác và nhanh đến trao cho em một cơ hội được tiếp tục sống.
Lúc này tâm thức của Thiên Thanh xóa đi lằn ranh giữa thánh và phàm, cơ thể tự hành động theo cảm tính.
Ánh mắt của cậu liên tục tính toán khoảng cách giữa các nạn nhân đang cần được cứu và luồng năng lượng màu vàng nhạt chảy dọc khắp toàn thân.
Ngọn lửa đã in sâu trong tiềm thức năm đó…cũng đến lúc được bùng cháy!
(2101)
~ Kết chương ~
(Mới nhập về quyển 8+ ngữ văn 🐺 không hổ là sách của HSG văn soạn ra, quá dữ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập