Chương 3: Quang năng bản nguyên? Không! Đó là ánh sáng của hy vọng (2)

Bầu trời bất chợt tối đen, phần lớn ánh sáng dần hội tụ về một điểm duy nhất – Thiên Thanh.

Lúc này, tất cả mọi người chỉ có thể thấy một tia sáng vàng rực rỡ nhưng lại vô cùng dịu dàng mang theo luồng nhiệt ấm áp đi xuyên qua đám đông rồi phóng thẳng vào căn chung cư.

Tất cả mọi người chỉ thấy được luồng sáng ấy liên tục xuyên qua hành lang, men theo các cầu thang hiểm trở để vào trong căn hộ và trong chớp mắt đã quay lại dưới chân tòa nhà.

Cứ mỗi lần như thế sẽ có thêm một đến hai người dân trong tình trạng mơ hồ với một hình ảnh gần như là tương đồng trong đầu – có một chàng trai với nụ cười dịu dàng đã đưa họ thoát khỏi biển lửa không bến bờ – một thước phim quá khứ không thể quên.

Lượt đầu tiên là những đứa trẻ, tiếp theo là phụ nữ rồi mới tới cánh đàn ông.

Mỗi một người được đưa xuống đều mang vài suy nghĩ ngổn ngang không rõ đầu đuôi.

Thế nhưng không một ai giảng giải cũng không người nào đặt câu hỏi, bởi vì bọn họ đều đã có câu trả lời cho riêng mình.

Ánh mắt của mọi người đều tập trung lên tòa chung cư đang dần đổ sập, có ánh mắt biết ơn của các bậc cha mẹ, có ánh nhìn ngưỡng mộ và sùng bái của những đứa trẻ, và cả những ánh mắt đầy hy vọng của các chiến sĩ cứu hộ.

Thời điểm Thiên Thanh nhìn thấy cô bé đến lúc trở thành tia sáng mang đến hy vọng cho các dân thường trong hình ảnh mô phỏng, chỉ qua vài giây ngắn ngủi.

Nhưng vài giây ấy cũng đủ khiến những người đang ngồi trên ghế giám khảo xem trực tiếp qua màn ảnh phải đắm chìm dưới những đợt sóng lòng.

“Các anh thấy được chứ?

Nữ giám khảo đứng bật dậy khiến chiếc ghế ngã ngửa ra sau.

“Cái ánh mắt đó…” Nam giám khảo dùng tay che lấp đôi mắt mệt mỏi của mình để có thể chiêm nghiệm lại thước phim ấy vô số lần trong đầu.

Vào lúc đó sâu trong nội tâm họ gợi lên một đoạn hình ảnh từ quá khứ đã tạo nên nỗi xúc động sâu thẳm trong tâm khảm của mỗi người dân thành phố Ánh Sáng, từ mười lăm năm trước cho đến tận ngày nay.

“Thưa ngài Aegis!

Theo ngài, khoảnh khắc nào biến một người thành anh hùng?

Nữ phóng viên đưa micro đến trước mặt một người nam thanh niên trẻ tuổi.

Người nam thanh niên nhíu mày, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính.

“Đó là thời điểm mà họ nghe được tiếng lòng của những người đang cầu cứu trong tuyệt vọng – giây phút trái tim chiến thắng nỗi sợ hãi mà lựa chọn trở thành điểm tựa vững chắc cho những sinh mệnh đang vùng vẫy tìm kiếm sự sống, trong khi cả thế giớivẫn dửng dưng đứng ngoài quan sát.

” Giọng anh ta trở nên đanh thép và đầy nội lực.

Cô nàng phóng viên hơi ngây dại trước câu trả lời của anh.

Một lúc sau nàng hít một hơi thật sâu rồi hỏi:

“Vậy theo ngài ai mới đủ tư cách được gọi là anh hùng?

“Đừng hỏi ai đủ tư cách để trở thành anh hùng!

Mà hãy hỏi ai có đủ anh dũng phá vỡ giới hạn mà đối diện với góc khuất của bản thân để trở thành ngọn đuốc thắp lên ánh lửa trong đêm lạnh.

” Anh ta nâng bàn tay lên rồi từ từ nắm lại những ngón tay thon dài:

“Dù cho bản thân chỉ là một ngọn lửa nhỏ mong manh cho đến cuối cũng phai tàn, nhưng sẽ là ngọn lửa bất diệt ở trong ký ức của người được cứu.

Lão giám khảo chăm chú quan sát gương mặt của những người được Thiên Thanh dốc sức đưa ra khỏi hố sâu đau khổ, rồi trầm giọng nói:

“Quang năng bản nguyên?

Thật nực cười!

Đây rõ ràng là ánh sáng hy vọng!

Tất cả những người trong phòng thi số bốn nói chung và năm vị ban giám khảo còn lại nói riêng không phản bác, không thảng thốt mà thay vào đó chỉ có một cái gật đầu nhẹ nhàng, sau đó chăm chú quan sát chàng thiếu niên đang chìm trong biển lửa trên màn ảnh.

Lúc này đây, Thiên Thanh đã tạo ra một chiếc lồng hình bán cầu để đỡ lấy những đống đổ nát trên đầu mình và dưới thân anh là một người đàn ông đã bất tỉnh vì ngợp khói.

“Chỉ một chút nữa…một chút nữa thôi!

” Cậu thầm hét lớn để tiếp thêm sức mạnh cho chính mình.

RẦM!

Bức tường trước mặt cậu đổ vỡ, hé mở ra một khoảng trống rộng lớn.

Cánh tay cậu gồng chặt cơ bắp, rồi mượn lực từ chân chuyển lên eo.

“Agh!

Thiên Thanh gào thét dùng hết sức lực đẩy mạnh đống đổ nát về phía sau.

Cuối cùng cậu tranh thủ nắm chặt thời cơ, nhanh chóng ôm chặt người đàn ông.

Ánh sáng một lần nữa hội tụ rồi bộc phát tốc độ nhanh nhất có thể mà thoát ra.

Tất cả những người đang mong ngóng đợi chờ đã vỡ òa cảm xúc khi thấy được vị anh hùng an toàn trở về.

Ánh sáng lấp lóe tan đi, trả lại ánh sáng chân chính cho bầu trời.

Lần đầu tiên, chàng thiếu niên mang theo ước mộng anh hùng được nếm trải cảm giác thuần túy mong chờ suốt bấy lâu.

Cậu đứng trong vòng tay, chìm trong tiếng tung hô của mọi người dưới ánh nắng chiều màu cam đỏ rực.

…o0o…

Màu cam đỏ rực của mặt trời dần lặn sau lưng những tòa tháp cao tầng.

Hàng trăm người nối đuôi nhau như đàn ong vỡ tổ, bước ra cánh cửa tòa nhà hiệp hội.

Ánh nắng cuối ngày phất lên gương mặt thỏa mãn và yêu đời của Thiên Thanh, tô điểm cho nụ cười của cậu trở nên tươi sáng hơn.

Cậu đứng trước cửa tòa nhà, lưng dựa vào tường và chờ người bạn thân của mình đang cúi đầu lết thân xác đã rệu rã đi ra.

“Uy!

tao ở đây!

Trái ngược với Phong, Thanh tràn đầy sức sống nhón gót vươn tay cao lên trời mà kêu gọi.

“Aghhhh!

Thanh ơi…đời tao đến đây là hết rồi…” Trần Phong thấy được cậu bạn thân chí cốt thì liền lao đến ôm lấy, rồi chán chường nói:

“Bây giờ chỉ có mấy em chân dài mới có thể xoa dịu nỗi buồn của tao thôi.

“Gái gái gái, suốt ngày chỉ có gái… Thôi!

Không làm được anh hùng thì mày còn có thể làm dị nhân, vẫn sống tốt hơn biết bao nhiêu người ngoài kia thì mày còn đòi gì nữa.

” Thiên Thanh hơi gằn giọng lên và dùng tay đẩy đầu Phong ra để chấn chỉnh, nhưng cậu cũng chỉ có thể đồng cảm mà an ủi.

“Đâu có, tao qua được xét duyệt rồi.

” Gương mặt mếu máo khó coi của Trần Phong liền hiện lên một nụ cười đắc ý.

“A…vậy thì mày than cái quái gì?

Thiên Thanh ngẩn ngơ hỏi.

Cậu liếc nhìn Trần Phong từ trên xuống dưới rồi gằn giọng lên mà nói:

“Đừng nói với tao là vì mày được làm anh hùng nên không có thời gian đi chơi bời lêu lỏng, trêu hoa ghẹo gái nữa.

“Cho nên mày mới cảm thấy đau lòng tột cùng!

Đồng thời, các tia sáng xung quanh dần hội tụ lại tạo thành một quả cầu ánh sáng nho nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay của cậu.

“Ây ây, bình tĩnh!

Chỉ là đùa thôi, nãy chỉ đùa thôi.

” Lúc mà Phong nhìn thấy quả cầu đó thì vô thức rùng mình.

Cậu ta nhanh chóng đưa hai tay lên ra hiệu đầu hàng.

“Tao cảm thấy bản thân bị xúc phạm…”

Ngô Thiên Thanh cười nửa miệng và nói với tông giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ý vị uy hiếp.

“1 con gà quay và 2 phần thịt heo sữa quay…tất nhiên là da giòn.

Mong ngài khoan dung…” Trần Phong hiểu ý liền mỉm cười, xoa xoa hai bàn tay.

“Vậy cũng được!

Trần Phong thở phào nhẹ lòng.

Ngay tức thì thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ mà vui vẻ quàng vai, bá cổ bạn mình.

“Phần tự luận mày làm như thế nào?

Được không?

“À mà mày thì lo gì nữa, chỉ với cái dị năng của mày và cái tính cách ấy thì cũng ổn cả thôi.

Chứ đối với tao thì nó khó vãi…”

“Để tao đoán!

Hơn tám mươi phần trăm quan điểm trong đó liên quan tới phụ nữ!

“Tao là người như thế sao?

(1542)

~ Kết chương ~

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập