Hàn Tố nén giận đi xuống lầu, liền thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ choét đang đậu trong con hẻm nhỏ chật chội.
Cậu gằn giọng:
“Cho tôi một lý do để không gϊếŧ cậu.
”
“Ái chà, cậu giận thế này, chắc lúc tôi gọi là cậu đang bận việc tay chân à?
“Đưa cổ qua đây!
“Lão Hàn, tôi sai rồi.
Tôi nghe nói lại có người gây sự với cậu à?
Hàn Tố có chút kinh ngạc liếc nhìn Hứa Cơ, rồi ngồi vào xe.
Hứa Cơ lập tức ghé sát lại, vẻ mặt nghiêm trọng nói:
“Trợ lý của cha tôi gọi điện báo.
Bộ phận an ninh nhà tôi giám sát được trên mạng có treo thưởng bất lợi cho cậu, đoán là sẽ có kẻ không có mắt gây phiền phức, mà tôi lại hay chơi với cậu, sợ ảnh hưởng đến tôi nên ông ấy đặc biệt nhắc nhở.
Hàn Tố ngạc nhiên:
“Vậy mà nửa đêm nửa hôm cậu còn chạy qua đây tìm tôi?
Hứa Cơ đáp:
“Thì lo cậu gặp chuyện chứ sao, phải qua xem ngay mới được!
“Mà cũng khéo, tối nay cậu đi chơi với tôi một chuyến đi.
Tôi giới thiệu một người bạn cho cậu, cậu ta ở đất Thanh Cảng này cũng có máu mặt lắm.
Quen được cậu ta rồi, sau này khối kẻ sẽ chẳng dám gây sự với cậu nữa.
“Dân làm ăn phi pháp ở Thanh Cảng này không ít, nhưng toàn lũ tép riu, đến tên cha tôi mà chúng nó còn chẳng mấy khi sợ, thế mà cứ nghe thấy tên cậu ta là sợ vãi ra quần.
“Ồ?
Hàn Tố có phần bất ngờ nhìn Hứa Cơ.
Trong vụ bắt cóc năm đó, vị thiếu gia nhà họ Hứa này cũng là một trong những đứa trẻ bị bắt.
Nhưng sau khi được cậu cứu ra, cả xã hội dường như đã quên mất chuyện cậu ta từng bị bắt cóc, hay nói đúng hơn, trong thế giới hiện tại, chuyện cậu ta bị bắt cóc vốn dĩ chưa từng xảy ra.
Dù vậy, vụ bắt cóc năm đó vẫn khiến rất nhiều gia đình giàu có và quyền quý ở Thanh Cảng cảnh giác cao độ, tất cả đều tăng cường bảo vệ cho con cháu mình.
Nhà Hứa Cơ tất nhiên cũng không ngoại lệ, thậm chí còn thuộc hàng bảo vệ cấp cao nhất.
Bây giờ đã mười năm trôi qua, tuy không còn căng thẳng như trước, nhưng bộ phận an ninh được thành lập riêng để bảo vệ cậu ta vẫn còn đó.
Đó là kiểu bề ngoài thì cậu ta muốn làm gì thì làm, đến một tên tay chân đi theo cũng không có, nhưng thực chất luôn có một đội ngũ an ninh giám sát mọi lúc mọi nơi.
Chỉ có điều, bộ phận an ninh đó lại giám sát cả thông tin liên quan đến cậu sao?
Thông thường, nếu các bậc phụ huynh cảm thấy cậu nguy hiểm, chẳng phải chỉ cần bắt con trai họ tuyệt giao với cậu là xong?
Còn về chuyện cậu ta nói muốn giúp, Hàn Tố cũng không từ chối.
Thực ra ở trường, Hứa Cơ đã giúp cậu không ít.
Quan hệ của hai người thân thiết đến mức rất nhiều người mỗi lần muốn làm gì cậu đều phải đắn đo đến sự tồn tại của cậu ta.
Ví dụ như một nhân vật tầm cỡ Chủ tịch tập đoàn Ma Hạp thỉnh thoảng lại đến trường tìm cậu.
Nếu không phải vì có Hứa Cơ, có lẽ đã có rất nhiều người sẵn lòng “giúp” vị chủ tịch kia thuyết phục cậu một cách “thân tình”.
Nghĩ đến đám thám tử tư phiền phức, Hàn Tố khẽ trầm ngâm, hỏi:
“Cậu ta sẽ chịu giúp tôi chứ?
“Không giúp?
Hứa Cơ nghe vậy, cười khẩy một tiếng:
“Còn phải xem là nể mặt ai.
Nếu cậu ta không chịu giúp cậu, thì sau này đừng hòng lấy được rượu vang Tây Lục địa ủ trong hầm hay xì gà nhập từ Nam Lục địa của tôi nữa.
Hàn Tố không nói toạc ra.
Các cậu ấm ở thành phố Thanh Cảng đều thích chơi với Hứa Cơ.
Và trùng hợp thay, ai cũng có những việc vặt cần Hứa Cơ giúp đỡ.
Ví dụ như một vài loại rượu vang chỉ Hứa Cơ mới có được, hay một vị giáo sư nào đó ở Thanh Cảng chỉ Hứa Cơ mới có thể giới thiệu.
Họ nhờ vả Hứa Cơ, Hứa Cơ vừa hay có thể giúp được những việc nhỏ này.
Giúp xong, họ lại mời cơm cảm ơn, cứ thế qua lại, quan hệ trở nên rất thân thiết.
Mặt trái của hiện tượng này là Hứa Cơ thường cảm thấy mình rất quan trọng.
“Đi thôi!
“Tuyệt vời!
Bị từ chối quá nhiều lần, một lần đồng ý dứt khoát của Hàn Tố khiến Hứa Cơ phấn khích tột độ, vỗ mạnh vào lưng cậu:
“Tôi đã nói rồi mà, cuối cùng cậu cũng chịu sa ngã rồi.
“Yên tâm, người bạn này của tôi chịu chơi lắm.
Tối nay sinh nhật cậu ta, đã nói là phải quậy cho tới bến, gọi mấy trăm em xinh tươi đến rồi.
Chị đại, loli, ultraman đủ cả, mỗi người chia được chục em.
“Có thể không được vừa ý và tinh tế như việc tay chân của cậu, nhưng cảm giác ấm áp chân thật đó miễn cưỡng cũng dùng được.
Hàn Tố cạn lời.
Sao lại có người có thể kết hợp hoàn hảo hai thuộc tính đối lập là kẻ giàu sang và phận bần hàn vào cùng một con người được nhỉ?
Cái nết như cậu ta dựa vào đâu mà giàu thế chứ.
Còn mình, một người lịch sự nhã nhặn như vậy, dựa vào đâu mà lại nghèo, lại còn gặp toàn chuyện trời ơi đất hỡi?
Hứa Cơ đón Hàn Tố, lái xe dọc theo đường cao tốc liên tỉnh.
Khoảng hơn một tiếng sau, họ cuối cùng cũng đến được vùng ngoại ô.
Thế giới hiện tại, sự thịnh vượng tột bậc của thương mại đã sản sinh ra vô số siêu đô thị.
Dân số khởi điểm thường là hai, ba mươi triệu người.
Nghe nói còn có những siêu đô thị với dân số hơn một trăm triệu, thậm chí vài trăm triệu người.
Sự hút máu dân số và sản nghiệp của các siêu đô thị này đã dẫn đến sự hoang tàn và suy bại của vô số thành thị nhỏ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập