Ngày nay, ngoại trừ những khu công nghiệp đặc thù và một số nhóm người sống tách biệt, các thị trấn và làng mạc phần lớn đã trở nên hoang vu, chỉ có những người không có thân phận lang thang ở đó, sống bằng nghề buôn lậu hoặc trồng trọt.
Nhiều đứa trẻ sinh ra ở thành phố có lẽ cả đời chưa từng đến ngoại ô, lớn lên và chết đi trong những khu rừng rậm bê tông cốt thép.
Ngược lại, những đứa trẻ nhà giàu như Hứa Cơ lại thường xuyên trốn khỏi thành phố, tìm kiếm những trò vui mới mẻ ở những nơi thưa thớt dân cư này.
Cuối một con đường hẻo lánh đầy cỏ dại, đã đậu kín đủ loại siêu xe không gọi nổi tên.
Những thùng phuy sắt bỏ đi đang cháy phừng phừng, cùng vài dàn đèn công suất lớn treo lơ lửng, chiếu sáng cả một vùng rực rỡ.
Vô số nam thanh nữ tú ăn mặc cá tính hoặc gợi cảm tinh tế tụ tập ở đây.
Ánh đèn chói lòa dường như đã biến vùng ngoại ô này thành một hộp đêm.
Hàn Tố xuống xe, rồi nhìn xung quanh.
Hứa Cơ đúng là lại chém gió rồi, tật cũ khó bỏ.
Làm gì có mấy trăm cô gái trẻ đẹp như minh tinh, rõ ràng chỉ có mấy chục người.
Số đàn ông ở đây cũng không thể nào mỗi người chia được mười cô, ước tính sơ sơ, mỗi người được hai cô là may lắm rồi.
“Sao lại dẫn cậu ta tới nữa vậy?
”
Thấy Hứa Cơ đến, lập tức có người bạn thân thiết tiến lại chào.
Một trong số đó mặc bộ vest thường màu xanh đậm, Hàn Tố đã từng gặp trước đây.
Tên cậu ta là Trương Hợp, là nhân vật chính của buổi tiệc tối nay, cũng là “đại ca giang hồ” mà Hứa Cơ đặc biệt muốn giới thiệu cho cậu.
Người này cũng rất giàu, nhưng khác với những người bạn chỉ biết tiêu tiền khác của Hứa Cơ, cậu ta rõ ràng là một công tử nhà giàu nhưng lại có chút thế lực trong thế giới ngầm của thành phố Thanh Cảng.
Nhắc đến Trương công tử, rất nhiều tay du côn đường phố nghe thôi cũng phải run chân.
“Cậu quay về là để đón cậu ta à?
Vị Trương công tử kia tay cầm một ly sâm panh bước tới, ánh mắt lướt qua Hàn Tố, thuận miệng hỏi một câu rồi gật đầu với cậu một cách khách sáo nhưng không thân cận:
“Cậu đi tìm chút gì ăn trước đi, tôi có chuyện muốn nói với Hứa Cơ.
Câu này ít nhiều cũng có ý xem Hàn Tố như một tên chân chạy vặt để mà sai bảo.
Hàn Tố lại chẳng để tâm, chỉ khẽ gật đầu rồi đi tìm đồ ăn, nhưng Hứa Cơ bên cạnh thì sắc mặt lập tức thay đổi.
Đến trước mấy dãy bàn ghế xếp, Hàn Tố thấy trên đó bày rất nhiều đồ ăn, nhưng nhìn chung cũng chỉ là những món ăn nhanh như pizza, thịt nướng.
Cách đó không xa có người đang nướng những miếng bít tết xèo xèo mỡ trên thùng phuy.
Rượu và các loại đồ uống không rõ tên thì được bày thành hàng dài.
Nếu không tự mình đến đây, thật không biết đám con nhà giàu này bình thường cũng chỉ ăn những thứ này.
Vừa tiện tay bốc vài miếng thịt nướng ăn, Hàn Tố vừa quan sát mọi thứ xung quanh.
Trong giới nhà giàu, không có khái niệm mất mát hay trộm cắp.
Rất nhiều quần áo thay ra, đồng hồ, máy ảnh, laptop cứ thế vứt bừa bãi bên cạnh.
Hàn Tố tiện tay nhặt một chiếc máy quay phim đặt trên đầu xe, mở màn hình, phóng to tiêu điểm, nhắm thẳng về phía Hứa Cơ.
Qua màn hình máy quay, cậu quan sát khẩu hình của hai người đang đứng nói chuyện ở một góc.
Thị lực của cậu rất tốt, tuy không thể thần kỳ đến mức đọc được từng chữ, nhưng cũng có thể đoán được đại khái nội dung cuộc đối thoại.
Chỉ thấy Hứa Cơ mặt mày khó chịu, đang nổi cáu với vị Trương công tử mặc vest xanh:
“Cậu bị ấm đầu à?
“Tôi đã nói với cậu rất nhiều lần rồi, Hàn Tố là anh em của tôi, tình nghĩa vào sinh ra tử, không phải mấy thằng chân chạy theo sau cậu.
“Lần này tới đây, tôi cũng đã nói trước là sẽ dẫn cậu ấy theo.
Cái thái độ cậu nói chuyện với cậu ấy khiến tôi rất khó chịu, còn khó chịu hơn cả chửi cha tôi.
“Cậu chửi cha tôi, tôi còn nể cậu có gan.
Nhưng cậu lại vênh mặt với anh em tôi ngay trước mặt tôi, là cậu đang làm tôi mất mặt đấy à?
Còn có lần sau, chúng ta đừng chơi chung với nhau nữa.
Người tên Trương Hợp lại không tỏ ra khó chịu, ngược lại còn cười nhạt một tiếng:
“Tôi biết quan hệ của hai người rất tốt, nhưng nói trắng ra thì cậu ấy và chúng ta không cùng đẳng cấp.
Lần nào cậu cũng cố nhét một người ngoài vòng vào, có ý nghĩa gì chứ?
Hứa Cơ cười khẩy, nghiêm túc nhìn đối phương:
“Chỉ những kẻ trông mong người khác giúp mình việc gì đó thì mới phải lựa chọn khi kết bạn.
“Tôi không giống cậu, không cần phải tranh giành gia sản với bảy, tám anh chị em, cũng không trông mong bạn bè phải giúp tôi việc gì.
“Cho nên tôi thích chơi với ai thì chơi với người đó thôi.
Câu nói này cực kỳ không khách sáo, nhưng Trương Hợp lại mỉm cười, đột nhiên nói:
“Nói hay lắm.
Nếu phải xét kỹ ra, chúng tôi chỉ có thể xem là người có tiền, còn nhà cậu mới là người có thân phận.
“Chỉ có điều, cậu cũng không cần phải giận tôi.
Có lẽ sau sinh nhật lần này, tôi thật sự không còn cơ hội chơi cùng cậu nữa rồi.
Hứa Cơ thoáng sững người:
“Sao cơ?
Từ trước đến nay, chỉ có cậu ta không chơi với người khác, chứ chưa từng thấy ai không chơi với mình.
Trương Hợp mỉm cười.
Khác với vẻ kiêu ngạo nhàn nhạt khi đối diện với Hàn Tố, khí chất cậu ta thể hiện trước mặt Hứa Cơ lại là sự bao dung và ôn hòa, như thể không có chút nóng nảy nào:
“Gần đây tôi quyết định không làm một gã công tử ăn chơi trác táng trong thế giới ngầm của Thanh Cảng nữa.
Tôi muốn rửa tay gác kiếm.
Hứa Cơ ngây người:
“Cậu có thể giúp anh em tôi một việc nhỏ rồi hãy gác kiếm được không?
Trương Hợp:
“Cậu vừa mới nói không trông mong người khác giúp mình cái gì mà.
Hứa Cơ:
“Cậu xem tôi có giống cái tầng lớp phải quan tâm đến sĩ diện không?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập