Nàng cắm chúng trong chum gốm, cho thêm một ít nước mưa tươi mới, tuy “bình hoa” có hơi đơn sơ một chút, nhưng hiếm khi có được vài phần dã thú (thú vui dân dã)
Tô Trăn Trăn ngồi xổm bên cạnh ngắm nghía một hồi, rồi nghĩ đợi vài ngày nữa sen tàn, liền có thể ăn hạt sen bên trong.
Mưa đến nhanh, đi cũng nhanh, chân trời trong nháy mắt bừng sáng, cả thế giới bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên.
Mưa vừa tạnh không lâu, cửa viện của nàng đã bị người ta gõ vang.
Tô Trăn Trăn nhìn sắc trời một cái, hoàng hôn chưa tắt, giờ này Mục Đán chắc sẽ không tới.
Chẳng lẽ thái giám đưa cơm tới rồi?
Tô Trăn Trăn giẫm lên nước mưa nhớp nháp ra mở cửa, thấy trước cửa đứng một người đàn ông Mông Cổ, trong tay xách một ngọn đèn lồng xinh đẹp.
“Điện hạ nhà ta tặng quà cho mỹ nhân.
” Người đàn ông thân hình cao lớn, có lẽ phải hơn hai mét, đứng trước cửa giống như một bức tường vậy, che chắn sạch bách tầm nhìn của Tô Trăn Trăn.
Tô Trăn Trăn nhớ hắn, lúc nãy hắn chính là đứng sau lưng vị Thái tử Mông Cổ kia để đẩy xe lăn cho lão.
Đã biết, vị Điện hạ trong miệng kia rốt cuộc là ai.
Ba Đồ Mạnh Khắc cầm một ngọn đèn sa, đưa tới trước mặt.
Ba Đồ Mạnh Khắc đã thấy rất nhiều mỹ nhân Đại Chu, người trước mắt này được coi là hàng đầu, chỉ là nàng quá sợ hãi, khiến vẻ đẹp này bị giảm đi vài phần.
Tô Trăn Trăn run rẩy bờ môi, đôi mắt hoảng hốt.
Nàng há miệng, theo bản năng định mở lời từ chối, nhưng lại nhớ ra thân phận cung nữ hèn mọn của mình, ngay cả khi người ta là một Thái tử Mông Cổ sa sút, triều đình Đại Chu cũng sẽ không vì một cung nữ như nàng mà phá hoại việc ký kết hiệp ước hòa bình lần này.
Tô Trăn Trăn run rẩy đầu ngón tay đưa tay ra, nắm lấy cán ngọn đèn sa.
Ba Đồ Mạnh Khắc nhìn gương mặt tái nhợt của người phụ nữ một cái, trong ánh mắt mang theo vẻ thương hại, rồi xoay người rời đi.
Người vừa đi, Tô Trăn Trăn theo bản năng buông tay, đèn sa rơi trên mặt đất.
Nàng nhấc chân đá đá, lại sợ bị vị Thái tử Mông Cổ hẹp hòi kia phát hiện, bèn xách mang vào trong viện.
Nguyên tác có nhắc đến, vị Thái tử Mông Cổ này nếu nhìn trúng mỹ nhân nào đó, liền sẽ tặng nàng một ngọn Mỹ nhân đăng.
Mỹ nhân đó nếu không nhận, ngay đêm đó ngọn Mỹ nhân đăng này sẽ được thắp sáng, sau đó xuất hiện ở cửa nhà, ngày hôm sau, mỹ nhân sẽ không cánh mà bay, thực chất là bị bắt đi, chỉ còn lại ngọn Mỹ nhân đăng treo ở cửa, giống như ngọn hải đăng của tử thần.
Nếu mỹ nhân nhận lấy, vị Thái tử Mông Cổ kia liền có hứng thú chơi vài trò chơi tình ái qua lại, cho đến khi chán chê mới đem người giết chết.
Tô Trăn Trăn ngồi trong phòng, chằm chằm nhìn ngọn Mỹ nhân đăng này thẫn thờ.
Nàng không biết tên Thái tử Mông Cổ này làm sao mà nhìn trúng nàng, nàng chỉ biết nàng có lẽ lại sắp chết rồi.
Gần đây thời tiết quá nóng, Lục Hòa Húc ở điện Thanh Lương ngủ liền tù tì suốt hai ngày, hôm nay bên ngoài có một trận mưa, cuối cùng cũng gột rửa bớt phần nào khí nóng ngột ngạt tận lồng ngực, hắn mới xách đèn lưu ly ra ngoài.
“Điện hạ, Thái tử Mông Cổ mang lễ vật tới nghị hòa.
Ngụy Hằng luôn canh giữ ở cửa, thấy Lục Hòa Húc ra, bèn vội vàng tới bẩm báo.
“Ngươi tự mình xử lý.
Lục Hòa Húc thay lại bộ y phục tiểu thái giám kia, xách đèn lưu ly đi ra ngoài.
Đêm nay trăng nhạt, hắn đi xuyên qua con đường nhỏ không người, đi thẳng tới viện nhỏ kia.
Viện nhỏ này thực ra khoảng cách đến điện Thanh Lương rất gần, chỉ cần đi qua một cánh cửa nhỏ ẩn mật.
Trong viện rất yên tĩnh, Lục Hòa Húc bước vào, thấy người phụ nữ ngồi trên bậc thềm trong viện, hai tay ôm gối, vùi mặt vào đó.
Tô Trăn Trăn nghe thấy động tác, ngẩng đầu nhìn lại, sau đó lại ỉu xìu cụp xuống, cổ giống như con ngỗng vẹo cổ không còn sức lực vậy.
Tầm mắt Lục Hòa Húc rơi trên ngọn đèn sa đang lặng lẽ đặt trên mặt đất cạnh người phụ nữ.
Hắn xách ngọn đèn lưu ly trong tay bước tới, ánh sáng mờ ảo rơi trên ngọn đèn sa đó, lờ mờ có thể thấy trên ngọn đèn sa mỏng như cánh ve hiện ra những đường tơ đỏ nhạt như vân mạch mạch máu.
Lục Hòa Húc hiện ra vài phần hứng thú, hắn đưa ngón tay ra sờ sờ:
“Một cái đèn lồng da người.
Tô Trăn Trăn:
“A a a a a a a a a!
Tô Trăn Trăn chỉ cảm thấy cả người tê dại, ngay cả da đầu cũng nổ tung.
Nàng đột nhiên đứng bật dậy, một cái đâm sầm vào lòng thiếu niên, như con bạch tuộc vậy, cả hai chân hai tay đều quấn lên người hắn.
Lục Hòa Húc bị tông đến mức lùi liên tiếp mấy bước, một tay ôm lấy thắt lưng nàng, một tay xách ngọn đèn lưu ly, ánh đèn dao động, cho tới khi hắn đứng vững.
“Xuống dưới.
“Ta không.
Giọng Tô Trăn Trăn run rẩy đến mức mang theo tiếng khóc:
“Ngươi đem, ngươi đem thứ đó mang ra ngoài, giúp ta mang ra ngoài ném.
chôn, chôn đi.
Nàng vùi mặt vào hõm cổ thiếu niên, lúc nói chuyện hơi thở nóng hổi dán vào cổ hắn.
Nóng.
Lục Hòa Húc hơi nghiêng đầu nhìn về phía người phụ nữ trong lòng, lại phát hiện cơ thể nàng run như cầy sấy.
【 Đáng sợ quá đáng sợ quá đáng sợ quá.
Hắn ghét việc bị dán chặt như vậy.
Lục Hòa Húc giơ tay, ấn vào gáy người phụ nữ.
Những ngón tay thiếu niên mang theo nhiệt độ lạnh lẽo, dán lên gáy nàng, sau đó chậm rãi vuốt xuống dưới, giống như an ủi con chó nhỏ đang kinh hãi bị kích động vậy, từng chút từng chút mơn trớn gáy nàng, rồi cứ thế trượt xuống, men theo xương bướm mỏng manh uốn lượn.
Tô Trăn Trăn kỳ tích thay được trấn an lại, nàng ngẩng đầu, đôi mắt ướt nhẹp rơi trên mặt thiếu niên.
Càng giống một con chó nhỏ đáng thương.
Thiếu niên thần sắc đạm mạc nhìn nàng, nhưng cũng không đuổi nàng xuống khỏi người.
Tô Trăn Trăn cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nàng cũng cảm thấy biểu hiện của mình thực sự có chút quá khoa trương rồi.
Nàng chậm chạp tiếp đất, chân vẫn còn run, quay đầu nhìn ngọn đèn sa kia, không nhịn được nhắm mắt lại.
“Sao ngươi biết?
“Ta đi Chiếu ngục, trong đó có một loại hình phạt chính là lột da, da người rất khó lột xuống nguyên vẹn, cần phải cố định người đó trên giá hình trước, sau đó từ đỉnh đầu rạch một vết nhỏ, men theo da đầu rót thủy ngân vào.
“Được rồi, ngươi đừng nói nữa.
Tô Trăn Trăn một nhát bịt miệng hắn lại, đầu ngón tay run rẩy không ngừng.
Nàng cảm thấy đỉnh đầu hắn dường như đang lọt gió vậy?
Đáng sợ quá đáng sợ quá đáng sợ quá.
Tô Trăn Trăn cuộn tròn đầu ngón tay, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm.
“Đẹp lắm.
” Bên cạnh truyền đến giọng nói u u của thiếu niên.
Tô Trăn Trăn theo bản năng mở mắt ra, thấy thiếu niên khi nhìn về phía ngọn đèn lồng đó, biểu cảm tán thưởng trên mặt không giống như giả vờ.
Nàng đỏ mắt, mếu máo oán hận nói:
“Ta cũng sắp đẹp như thế rồi.
Tầm mắt Lục Hòa Húc từ ngọn đèn sa đó rơi trên mặt Tô Trăn Trăn.
Hắn đưa tay ra, bóp lấy cằm nàng nhìn qua nhìn lại, sau đó phát ra một từ nghi vấn:
“Đẹp?
【 Nhìn nàng chẳng lẽ không uyển chuyển sao?
Tô Trăn Trăn tức giận hất tay thiếu niên ra, quay đầu nhìn ngọn Mỹ nhân đăng, lại lặng lẽ dắt tay hắn tới:
“Ngươi giúp ta, đem nó chôn đi được không?
Tiểu thái giám xách một ngọn đèn lưu ly và ngọn Mỹ nhân đăng kia đi phía trước.
Tô Trăn Trăn dắt ống tay áo hắn đi phía sau.
Cái đèn lồng kia nhìn chẳng khác gì đèn sa thông thường, nhưng kể từ khi biết nó được làm bằng da người, Tô Trăn Trăn chỉ cảm thấy sởn gai ốc.
Dưới màn đêm, ánh đèn lưu ly chiếu lên Mỹ nhân đăng, lớp da người bán trong suốt mỏng như cánh ve, tỏa ra vẻ đẹp như ngọc bệnh hoạn.
Tuy Mỹ nhân đăng không được thắp sáng, nhưng lại có thể nhìn thấy rõ ràng kết cấu tổ chức mạch máu thuộc về làn da cơ thể người ở trên đó, ánh đèn dao động, sắc máu đó bị làm cho nổi lên bồng bềnh, Mỹ nhân đăng nhìn giống như một trái tim tươi rói, đang hoạt động.
Quỷ dị mà xinh đẹp.
“Thôi, ở đây đi.
Tô Trăn Trăn cũng không biết đây là đâu, nhưng nhìn có vẻ chim hót hoa thơm, tĩnh lặng an lành.
Chuyện xảy ra đột ngột, nàng cũng không có thời gian tìm thầy xem số tìm miếng đất phong thủy cho vị mỹ nhân này, ở đây có núi có nước có hoa có cỏ, cũng là một mảnh đất phúc đi, chẳng biết vài ngày nữa nàng cũng bị bỏ rơi đem chôn ở đây.
Tiền tiết kiệm của nàng chưa tiêu hết mà, tuy không nhiều.
Tô Trăn Trăn ngồi xổm trên đất đào hố, đào ra độ sâu đại khái bằng một ngọn Mỹ nhân đăng, bèn bảo Mục Đán đặt đèn lồng xuống.
“Cẩn thận một chút.
Lục Hòa Húc giơ tay, ném đèn lồng vào trong.
Tô Trăn Trăn dùng cành cây lấp đống đất vừa đào ra lên, sau đó đắp thành một cái gò đất nho nhỏ.
“Oan có đầu, nợ có chủ, nàng vạn lần đừng tìm ta.
” Tô Trăn Trăn đứng trước gò đất nhỏ chắp tay cúi chào.
Tận cùng của y học chính là thần học.
Tô Trăn Trăn thực ra rất tin, nếu không nàng cũng không xuyên không rồi.
Làm xong, Tô Trăn Trăn nhìn trái nhìn phải, lại hái một ít quả dại từ cái cây bên cạnh, rồi lại nhổ một ít hoa dại trên đất, cùng nhau đặt trước gò đất nhỏ, cũng là một chút thành ý cúng phẩm.
Gió mùa hè, khẽ thổi động cánh hoa mùa hạ.
Tô Trăn Trăn ngồi xổm trước gò đất nhỏ, thần sắc lại dần dần ỉu xìu xuống.
Lục Hòa Húc bước tới, chằm chằm nhìn mấy quả dại trước gò đất nhỏ một hồi, đưa tay bứt một xâu.
Quả dại màu đỏ thẫm, nhìn giống như dâu tây thu nhỏ.
Lục Hòa Húc hái một quả nhét vào miệng.
Không có vị gì.
“Đây là xà môi (dâu rắn)
, đối với ngươi chắc là không có vị gì đâu, về nhà ta cho ngươi ăn hạt sen nhé.
” Ngừng một chút, Tô Trăn Trăn bắt đầu dặn dò hậu sự:
“Tiền của ta đều giấu trong tủ thuốc, thực ra cũng không có bao nhiêu bạc, chủ yếu là có hai lá vàng (kim diệp tử)
, ngươi nhớ mà lấy.
“Còn những loại thuốc ta làm kia, ta đều dán nhãn cả rồi, ngươi lúc dùng nhớ mà xem.
mấy ngày tới ngươi cũng đừng tìm ta nữa.
” Đến đây, Tô Trăn Trăn cúi đầu chạm vào cánh hoa tươi trước mặt:
“Thuốc ta đưa ngươi nhớ mà uống.
“Nàng định đi đâu?
Đường xuống hoàng tuyền.
“Đi hưởng phúc đây.
” Tô Trăn Trăn chỉ về phía gò đất nhỏ kia:
“Ngươi biết chuyện Thái tử Mông Cổ tới nghị hòa gần đây rồi chứ?
Ngọn đèn lồng này chính là tên Thái tử Mông Cổ đó sai người tặng đấy.
Tầm mắt Lục Hòa Húc rơi trên gò đất nhỏ đó:
“Nàng thích cái đèn lồng da người này sao?
“.
Không thích.
Ai mà thích loại thứ này chứ!
Nàng sợ muốn chết rồi!
“Vậy là thích tên Thái tử Mông Cổ đó?
Tô Trăn Trăn u u thở dài:
“Không thích.
“Vậy.
” Lục Hòa Húc ngồi xuống:
“Thích làm đèn lồng da người.
“Ta thích để tên Thái tử Mông Cổ đó làm đèn lồng da người!
Lục Hòa Húc nghiêng đầu nhìn nàng, dường như có chút làm khó với nguyện vọng này:
“Phiền phức.
Ngụy Hằng đã kiểm kê xong danh sách lễ vật nghị hòa mà vị Thái tử Mông Cổ kia tặng trong kho.
Ngoài ngựa tốt và đặc sản chăn nuôi ra, những cống phẩm da lông, khí cụ vàng bạc, châu báu ngọc khí, gấm vóc dệt may, kỳ trân dị bảo vùng hải ngoại được đặt trong kho, không thiếu một món nào.
Trong điện Thanh Lương những khối băng đã được thay một đợt mới, những tấm mành sậy che cửa sổ ban ngày được cuốn lên, rò rỉ ra từng tia hơi lạnh.
Ngụy Hằng cầm danh sách lễ vật vào điện Thanh Lương, Lục Hòa Húc đang ngồi sau bàn viết.
Thiếu niên đã thay một bộ thường phục, tóc đen xõa tung, ướt nhẹp dán lên người, chắc hẳn là vừa mới tắm rửa xong.
Hắn làn da trắng trẻo, sắc môi thiên đỏ, mày mắt cũng tinh tế đến mức không phân biệt được nam nữ, nhưng khí lạnh lẽo âm u trong mắt đã hoàn toàn đè ép được cái vẻ đẹp diễm lệ kia.
Ngụy Hằng thần sắc cung kính bước vào điện Thanh Lương.
Trước mặt Lục Hòa Húc bày biện đống tấu chương của ngày hôm nay, đã xem xong, hắn ngước mắt nhìn về phía Ngụy Hằng.
“Bệ hạ, đây là danh sách lễ vật Thái tử Mông Cổ tặng, nô tài đã kiểm kê xong, không có thiếu sót.
“Ừm.
” Lục Hòa Húc gập đốt ngón tay gõ gõ mặt án.
“Có mười ca cơ, mười nhạc sư, một trăm thớt ngựa tốt, ba trăm đầu trâu ngựa.
“Ngụy Hằng.
“Có, Bệ hạ.
“Tìm cho ta một cái khung xương đèn lồng, loại đẹp một chút.
Mèo nhỏ cọc cằn:
Ái chà, sao lại có người phụ nữ khó nuôi đến thế này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập