Người giúp việc khi đi chợ toàn dùng những chiếc túi xách hàng hiệu cũ mà Vương Ngữ Nhiên bỏ đi.
Bà ta nhíu mày, đưa chiếc túi cho Tô Trăn Trăn.
Tô Trăn Trăn lấy điện thoại từ trong đó ra.
May quá, không bị rơi hỏng.
Nàng mở khóa màn hình.
Trên màn hình hiện lên bức ảnh Lục Hòa Húc đang nhắm mắt ngủ.
Tô Trăn Trăn chằm chằm nhìn một lúc, dùng vân tay mở khóa, mở We Chat.
Lục Hòa Húc:
Tan làm rồi, Trăn Trăn, sao nàng không ở nhà.
Tô Trăn Trăn:
Tôi về nhà cũ rồi.
Đầu ngón tay Tô Trăn Trăn run rẩy gõ chữ.
Anh đến đón tôi một lát được không?
Tôi bị ngã rồi.
Nàng ở đâu?
Ngã có đau không?
Ừm, đau lắm.
Tô Trăn Trăn gửi định vị cho Lục Hòa Húc, rồi tiếp tục ngồi trên bậc thang.
Xung quanh rất vắng vẻ, người giúp việc đã vào nhà rồi.
Tô Trăn Trăn một mình ngồi trên bậc thang, mặt trăng trên đỉnh đầu bị mây đen che khuất.
Nàng hé miệng, cất giọng yếu ớt,
"Tôi cũng bị ngã, rất đau.
"Âm thanh bị gió mùa hè cuốn đi, xung quanh vẫn vắng lặng không có lấy một tiếng hồi đáp.
Lục Hòa Húc đến rất nhanh, lúc hắn thở hổn hển xuất hiện trước mặt Tô Trăn Trăn, nàng đang cố gắng tự mình đứng dậy.
Mắt cá chân hoàn toàn không có chút sức lực nào.
Nàng vịn vào tay vịn cầu thang, nhích lên từng chút một, cơn đau nhói từ mắt cá chân truyền đến, cơ thể nàng mềm nhũn khụy xuống, ngay sau đó đã được một vòng tay ôm chặt lấy.
Tô Trăn Trăn ngẩng đầu lên, thấy Lục Hòa Húc.
Nam nhân chạy thục mạng một mạch đến đây, mái tóc đen bị mồ hôi làm ướt sũng.
Hắn đứng dưới ánh trăng, đôi tay vững vàng đỡ lấy nàng.
Lục Hòa Húc đẫm mồ hôi.
Thật ấm áp.
"Tôi cứ tưởng anh không đến.
"Tô Trăn Trăn ôm chặt lấy hắn.
"Ta sẽ đến."
Lục Hòa Húc bế thốc nàng lên,
"Ngã từ cầu thang xuống sao?"
"Không có, tôi chỉ bị trẹo chân thôi.
"Cơ thể mảnh mai của nữ nhân được ôm trọn trong vòng tay nam nhân.
Chiếc túi ni lông đựng trà sữa móc trên cổ tay cũng được nàng vòng qua cổ Lục Hòa Húc.
"Của anh này?"
"Người quản lý vừa mới chở ta về nhà, chưa đi khỏi, ta bảo hắn lái xe đến.
"Lục Hòa Húc nói xong, Tô Trăn Trăn nhìn thấy một bóng dáng mập mạp đang nỗ lực chạy bộ cách đó không xa, trong bóng tối trông giống như một khối cầu tròn xoe màu trắng đang di chuyển về phía này.
Người quản lý vì sao nhìn.
lại mập mạp hơn rồi.
Dạo gần đây do cường độ công việc, người quản lý bị mắc chứng ăn uống do căng thẳng, chạy mệt muốn đứt hơi.
Anh ta cuối cùng cũng đuổi kịp Lục Hòa Húc,
"Hộc hộc hộc.
"Người quản lý vừa thở dốc, vừa tiếp tục thở dốc.
"Tô, tiểu thư.
hộc hộc hộc.
cô không sao chứ.
.."
"Tôi không sao, chỉ là bị ngã một cú thôi, làm phiền anh rồi.
"Tô Trăn Trăn được Lục Hòa Húc bế trong lòng, nói chuyện với người quản lý.
"À, bị ngã, bị ngã một cú à, tôi còn tưởng, tưởng là chuyện lớn gì cơ chứ.
Hòa Húc sốt ruột chết đi được.
"Lục Hòa Húc liếc nhìn người quản lý một cái,
"Đến đứng cũng không đứng vững được rồi."
Nói xong, hắn ôm Tô Trăn Trăn lên xe bảo mẫu.
Xe bảo mẫu rất lớn, Tô Trăn Trăn được đặt lên ghế ngồi, Lục Hòa Húc cởi giày nàng ra, cẩn thận quan sát mắt cá chân của nàng.
Mắt cá chân sưng vù xanh tím, rõ ràng là bị bong gân.
"Đến bệnh viện."
"Không cần đến bệnh viện đâu."
Tô Trăn Trăn lắc đầu nói:
"Tôi vừa sờ thử rồi, không tổn thương đến xương, chỉ là bị trẹo một chút thôi, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.
"Lục Hòa Húc nhíu mày, đầu ngón tay khẽ vuốt ve mắt cá chân nàng.
Lớp da ở đó rất mỏng, có thể nhìn thấy rõ ràng những mạch máu màu xanh lam chảy bên dưới.
"Đau không?"
"Ừm.
"Tô Trăn Trăn dựa vào người Lục Hòa Húc, ngửa đầu nhìn hắn.
Lục Hòa Húc cúi đầu, giơ tay lau đi mồ hôi trên má nàng.
Trong xe bảo mẫu có một chiếc tủ lạnh nhỏ, bên trong có túi chườm đá, vốn là dùng để hạ nhiệt cho Lục Hòa Húc khi quay phim dưới thời tiết nắng nóng.
Bây giờ được bọc trong một chiếc khăn lông, chườm nhẹ lên mắt cá chân của Tô Trăn Trăn.
Hơi lạnh từ túi chườm truyền qua lớp khăn, cơn đau nhói lập tức giảm đi một nửa.
"Lái xe chậm thôi."
Lục Hòa Húc nhắc nhở người quản lý.
Người quản lý gật đầu,
"Tôi biết rồi, Tô tiểu thư, là về nhà cô phải không?"
"Vâng.
"Tô Trăn Trăn gật đầu.
Tốc độ của xe bảo mẫu giảm dần, bàn chân Tô Trăn Trăn gác lên đầu gối Lục Hòa Húc cũng không còn bị xóc nảy khó chịu nữa.
Lục Hòa Húc cứ mười phút lại chườm lạnh cho nàng một lát, sau đó lại mở một chai nước, đút nàng uống một ngụm trước, rồi lấy một chiếc khăn lông sạch khác thấm nước, bắt đầu lau cánh tay cho nàng.
Cầu thang không được sạch sẽ lắm, trên cánh tay để trần của Tô Trăn Trăn đều bị cọ dính bụi đen.
Lục Hòa Húc lau chùi rất cẩn thận, có những chỗ bị rách da.
Hắn lục tìm trong xe bảo mẫu ra một miếng băng gạc, dán lên cho Tô Trăn Trăn.
"Còn chỗ nào đau nữa không?"
Nam nhân nhíu mày, trong con ngươi đen nhánh tràn ngập sự lo âu và căng thẳng, mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi xõa xuống, khiến hắn trông có vài phần u ám.
Tô Trăn Trăn chằm chằm nhìn hắn, trên môi lại nở một nụ cười, nàng tựa vào lòng Lục Hòa Húc, lắc đầu,
"Hết rồi.
"Khi về đến nhà, Tô Trăn Trăn được Lục Hòa Húc bế vào trong.
Hắn đặt nàng lên giường, sau đó đi rót nước cho nàng.
Tô Trăn Trăn uống nửa ly nước, để ý thấy Tiểu Thị Tử đang trốn dưới gầm giường, bèn ngại ngùng nhờ Lục Hòa Húc giúp dọn khay cát cho nó.
Lục Hòa Húc ra khỏi phòng ngủ đi dọn phân, sau khi xử lý xong xuôi mọi chuyện của Tiểu Thị Tử, hắn bước vào phòng, thấy Tô Trăn Trăn đang khó nhọc tụt xuống khỏi giường, cố gắng nhảy lò cò một chân đi về phía nhà vệ sinh, nhưng chân lại hoàn toàn không dùng được chút sức nào.
Tô Trăn Trăn giữ một tư thế kỳ quái vịn mép giường, nửa ngồi nửa xổm ở đó,
"Cái đó, anh giúp tôi một tay được không?"
Việc bị người ta bế vào nhà vệ sinh thế này, từ hồi hai tuổi đến giờ Tô Trăn Trăn chưa từng trải qua.
Nàng bưng mặt ngồi trên bồn cầu, bảo Lục Hòa Húc ra ngoài đợi.
Giải quyết xong vấn đề sinh lý, Tô Trăn Trăn ngửi thấy mùi mồ hôi trên người mình.
Đến cái bồn cầu cũng đã bế lên rồi, giới hạn của Tô Trăn Trăn đã hạ thấp hơn nữa rồi.
Nàng nhờ Lục Hòa Húc mang một chiếc ghế vào, sau đó bế nàng đặt lên đó.
Tô Trăn Trăn ngồi trên đó tắm rửa, tắm xong lại lề mề mặc quần áo vào, sau đó Lục Hòa Húc lại bế nàng ra ngoài.
Lục Hòa Húc đứng sau lưng, sấy tóc cho nàng.
Tóc Tô Trăn Trăn rất dài, dài đến tận eo.
Sợi tóc khá mảnh và mềm, nhưng chất tóc lại rất tốt, đen nhánh và bóng mượt như lụa.
Sấy tóc đối với Tô Trăn Trăn mà nói luôn là một công đoạn rất vất vả.
Nam nhân đứng đằng sau, luồn những ngón tay qua mái tóc, vô cùng kiên nhẫn sấy khô tóc cho nàng, kéo đến tận đuôi tóc.
"Tôi là bị trẹo mắt cá chân, chứ không phải gãy tay."
Mặt Tô Trăn Trăn bị máy sấy tóc thổi đỏ bừng.
Nàng ngửa đầu nhìn Lục Hòa Húc, đỉnh đầu cọ vào bụng hắn.
Khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay bị mái tóc che mất một nửa, giọng nói mềm mại, đang làm nũng.
Lục Hòa Húc đặt máy sấy tóc xuống, một tay nâng khuôn mặt nàng, cúi đầu xuống hôn.
Tô Trăn Trăn ngửa đầu, vốn dĩ đã không dễ hô hấp, lại bị Lục Hòa Húc hôn đến mức ngạt thở.
Nhưng nàng lại vươn hai tay ra, ôm lấy cổ Lục Hòa Húc, mặc dù cảm giác ngạt thở ngày càng rõ rệt, cũng nhất quyết không buông tay.
Hình như, hắn đã trở thành không khí của nàng rồi.
"Trăn Trăn."
".
Ừm.
"Tô Trăn Trăn thở dốc dồn dập, nàng bị Lục Hòa Húc bế lên giường.
Bên trong bộ đồ ngủ nàng không mặc nội y.
Đầu ngón tay nam nhân vuốt ve sống lưng nàng, chạm đến phần hông dưới.
Tô Trăn Trăn đau đớn hít vào một ngụm khí lạnh.
Động tác của Lục Hòa Húc khựng lại, hắn lật người Tô Trăn Trăn nằm nghiêng, sau đó nhìn thấy vết bầm tím trên lưng nàng do bị va đập.
"Tôi không sao."
"Ta đi lấy dầu xoa bóp.
"Lục Hòa Húc đứng dậy, đi vào bếp của Tô Trăn Trăn để lấy dầu xoa bóp.
Loại dầu xoa bóp trị bầm tím bong gân này là do Tô Trăn Trăn tự làm, hiệu quả rất tốt.
Lục Hòa Húc lấy dầu xoa bóp quay lại, vén lớp áo ngủ trên người nàng lên, để lộ chỗ bị va đập, sau đó dùng một tay xoa xoa thử lực độ.
"Đau.
"Ánh mắt nữ nhân ngập nước nhìn hắn.
Lục Hòa Húc nới lỏng tay, đè lên eo nàng, chậm rãi xoa bóp cho nàng.
Tô Trăn Trăn nằm sấp ở đó, khuôn mặt quay về hướng hắn.
Tóc nam nhân vẫn chưa khô, phần tóc mái hơi lòa xòa rủ xuống trán, ánh đèn ấm áp trong phòng ngủ chiếu rọi lên khuôn mặt, làm tôn lên cấu trúc xương mặt tuyệt đẹp.
Tô Trăn Trăn lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh về phía Lục Hòa Húc.
Lục Hòa Húc nghe thấy tiếng động, ngước mắt nhìn.
"Tôi chụp bạn trai tôi, không phải chụp lén.
"Tô Trăn Trăn nói lý hùng hồn.
Lục Hòa Húc sáp lại gần,
"Vậy nàng chụp kỹ một chút đi.
"Tô Trăn Trăn giơ điện thoại lên, trên màn hình, khuôn mặt Lục Hòa Húc được phóng to lên.
Cách lớp màn hình điện thoại, Tô Trăn Trăn chạm phải ánh mắt nam nhân, trái tim hẫng đi một nhịp.
"Xong rồi, không chụp nữa, để lần sau chụp tiếp.
"Tô Trăn Trăn cất điện thoại đi, cảm thấy phần hông dưới nóng rát vô cùng dễ chịu.
Loại dầu xoa bóp này đúng là mạnh thật.
"Tôi không sao đâu, anh về đi.
"Tô Trăn Trăn nằm trên giường, sắc mặt bị hơi nước hun cho ửng hồng.
"Ta ở đây cùng nàng.
"Lục Hòa Húc đi rửa tay sạch sẽ, sau đó ngồi xuống chiếc ghế bên mép giường, lại rót cho Tô Trăn Trăn một cốc nước mật ong.
Tô Trăn Trăn cầm cốc nước, mái tóc bị Lục Hòa Húc sấy rối tung, nàng đưa một tay lên vuốt vuốt lại,
"Ngày mai anh còn phải đi quay phim mà."
"Ngày mai vừa lúc không có cảnh quay của ta, có thể nghỉ ngơi một ngày.
"Lục Hòa Húc đứng dậy, bước vào phòng tắm của Tô Trăn Trăn, một lát sau, hắn tắm xong bước ra, trên người mang theo mùi hương oải hương giống y như nàng.
Hắn lục trong tủ quần áo của Tô Trăn Trăn tìm một chiếc áo phông cộc tay rộng thùng thình, cứ thế mặc vào.
Bên dưới vẫn quấn khăn tắm, rõ ràng là không tìm thấy chiếc quần nào vừa vặn.
"Ta về nhà bên cạnh một chuyến.
Lục Hòa Húc quay đầu nhìn Tô Trăn Trăn,
"Trăn Trăn, nàng còn để ta vào nữa không?"
Cuối cùng, Tô Trăn Trăn nói mật khẩu cho Lục Hòa Húc, và cài dấu vân tay của hắn trên cửa nhà nàng.
Lục Hòa Húc thay quần áo xong quay lại, trên người vẫn đang mặc chiếc áo phông của nàng.
Chiếc áo đã khá cũ, rộng thùng thình, là loại mua một tặng một hồi đó Tô Trăn Trăn dùng làm áo ngủ, trên đó còn in hình một miếng bọt biển màu vàng hoạt hình rất buồn cười.
Lục Hòa Húc có vẻ hoàn toàn không cảm thấy mình mặc như vậy quá dễ thương, hắn ngồi trên mép giường, nhoài người tới, nằm xuống bên cạnh nàng.
Tô Trăn Trăn cũng nằm nghiêng nhìn hắn.
Lục Hòa Húc vươn tay ôm lấy nàng vào lòng.
Tô Trăn Trăn áp má vào ngực hắn, nàng có thể nghe rõ tiếng tim đập của hắn.
Rất nhanh.
"Nhanh quá."
"Ừm, lo cho nàng mà.
"Tô Trăn Trăn và Lục Hòa Húc mười ngón tay đan chặt.
Hai người nằm im lặng trên giường, túi thơm mùi oải hương dịu nhẹ trên tủ đầu giường tỏa hương thoang thoảng, lan tỏa khắp căn phòng.
Tô Trăn Trăn cựa quậy người, cảm thấy trên người toàn là mùi dầu xoa bóp.
Lục Hòa Húc nằm bên cạnh, hai người cùng đắp chung một chiếc chăn.
Trên tủ đầu giường vẫn để lại một ngọn đèn, Tiểu Thị Tử từ gầm giường thò đầu ra, đặt hai chân trước lên mép giường, vừa định nhảy lên, thấy có một người nằm im lìm bên cạnh Tô Trăn Trăn, lại rụt đầu chui ngược vào gầm giường.
Tiểu Thị Tử thật đáng thương.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập