"Cái số cả đời chỉ có nước làm trâu làm ngựa thôi!
"Bên tai vang lên tiếng thở dài u uẩn, đó là từ cha mẹ của hắn ở kiếp này.
Chu Du vừa mới xuyên không vào thân xác này đã lập tức đối mặt với đại nguy cơ.
Tiền thân của hắn lỡ đắc tội với một tiểu đầu mục của bang phái địa phương, đối phương đã buông lời độc địa , thề phải chỉnh chết hắn cho bằng được.
Người trong bang phái, kẻ nào kẻ nấy đều là hạng lưu manh đều là một đám thích gây chuyện thị phi.
Thành Công Lương có 30 vạn hộ dân, đa phần đều là những gia đình an phận thủ thường, như nhà Chu Du vậy, căn bản không có lực đối kháng.
Cha của Chu Du là người hầu trong thương hội, lăn lộn quá nửa đời người cũng chỉ miễn cưỡng kiếm đủ miếng ăn cho cả nhà, không quyền không thế, càng chẳng quen biết đại nhân vật nào.
Còn mẹ hắn cũng chỉ là một phụ nữ nội trợ tầm thường, kiến thức không được bao nhiêu.
"Khụ khụ khụ.
tỉnh rồi thì ăn sáng đi, rồi đến cửa nhà người ta mà bồi tội ”
Chu lão cha"
Phành phạch"
rít thuốc, căn phòng ngập trong làn khói lẩn quẩn.
Ông đã phải phí hết tâm tư nhờ vả các mối quan hệ, vừa tặng quà vừa cầu khẩn, mới khiến tên tiểu đầu mục kia chịu buông tha.
Đối phương ra điều kiện phải có 50 lạng bạc làm lễ bồi tội, còn bắt Chu Du phải đích thân đến tận cửa dập đầu tạ lỗi.
Thật là khinh người quá đáng!
50 lạng bạc này là do Chu lão cha chạy vay khắp nơi, mượn sạch các mối quan hệ mới gom đủ.
Túi bạc nặng trịch được gói trong một mảnh vải hoa, xách lên phồng căng.
Chu Du ăn vài miếng lương khô, một tay nhét túi bạc vào ngực áo bảo
Cha, mẹ, đợi tin tốt của ta.
Hắn đẩy cửa bước ra ngoài, hàng xóm hai bên đều nghe thấy động tĩnh.
Chu Du, ra ngoài đấy à?"
Hàng xóm bên trái là Lý quả phụ, một mình nuôi nấng đứa con năm tuổi, mở một sạp rượu nhỏ sống qua ngày.
Người đàn bà này tháo vát lại cay nghiệt, vì sợ mẹ góa con côi bị bắt nạt nên đã bám víu vào một tên bổ khoái địa phương.
Nghe nói lần này Chu lão cha phải cầu khẩn đến chỗ bà ta, nhờ tên bổ khoái kia bắn tin cho đám du côn bang phái, đối phương mới chịu buông tha.
Lý thẩm, chào buổi sáng.
Lý quả phụ bế đứa nhỏ, nhiệt tình chào hỏi:
Chu Du này, đừng để cha mẹ ngươi phải lo lắng nữa.
Chiếc vòng vàng trên tay phải của bà ta trông rất quen mắt, nhìn kiểu dáng thì hình như mới sắm gần đây.
Chu Du nhận ra ngay, đó chính là của hồi môn mà mẹ hắn đã đeo gần hết đời người.
Cha mẹ vì chuyện của hắn mà móc rỗng hết vốn liếng của gia đình.
Bước chân Chu Du mỗi lúc một nhanh hơn, hôm nay nhất định phải giải quyết triệt để chuyện này.
Bước ra khỏi khu phố, nhìn dòng người xe cộ tấp nập trên đường, trong lòng hắn tràn đầy ý chí sục sôi.
Thành Công Lương là tòa thành lớn nhất trong vòng trăm dặm, giao thông thủy bộ thuận tiện, nuôi sống hàng triệu nhân khẩu.
Nơi đây là chốn phồn hoa, cũng là mục tiêu tranh giành của các phương thế lực.
Bang phái mà hắn đắc tội tên là Dã Hồ Bang, nắm trong tay 300 tráng đinh có khả năng đánh đấm, bá chiếm hơn mười con phố để thu phí bảo kê.
Với thế lực của Dã Hồ Bang, dù chỉ là một tiểu đầu mục, chỉ cần động ngón tay cũng đủ khiến nhà Chu Du tan cửa nát nhà.
Chu Du, Chu Du, đợi chút.
Đến ngã tư rẽ trái là đường dẫn tới nhà tên tiểu đầu mục.
Phía sau Chu Du vang lên tiếng gọi, khi quay đầu lại, hắn thấy một thiếu niên trạc tuổi mình, mặc bộ kình phục màu xanh chàm.
Cao Cường, là bạn nối khố từ nhỏ của Chu Du.
Nửa năm trước, hai người hẹn nhau báo danh vào võ quán, cùng tới cửa, rồi lại cùng bị loại.
Những đứa trẻ hàn môn, trừ phi thiên phú dị bẩm hoặc căn cốt phi phàm bằng không ngưỡng cửa tập võ cao dọa người.
Sau khi thi vào võ quán thất bại, Chu Du về nhà kế thừa nghiệp cha, chuẩn bị vào thương hội làm người hầu.
Còn Cao Cường, nghe nói hắn vẫn muốn tập võ nên đã gia nhập vào một bang phái khác.
Bần dân trong thành muốn tập võ chỉ có hai con đường:
võ quán và bang phái.
Võ quán tương đương với trường học, nộp tiền học quyền, quan trọng là sư phụ có chịu"
cho bát cơm"
hay không.
Còn bang phái thì hung hiểm hơn nhiều, người ta dạy ngươi luyện võ là để đào tạo tay đấm, lúc mấu chốt phải cầm đao liều mạng.
Cao Cường cha mẹ đều mất, không có trưởng bối quản thúc, tự nhiên dấn thân vào con đường này.
Cha mẹ Chu Du sợ hắn học thói hư tật xấu nên đã bắt hắn cắt đứt giao thiệp với Cao Cường.
Lần nữa gặp lại, đã trôi qua hơn nửa năm.
Chu Du, nghe nói ngươi gặp phiền phức ”
Trên người Cao Cường đã có thêm một luồng hơi thở hung hãn, ánh mắt liếc xéo, đi đứng nghênh ngang khiến người đi đường đều phải né tránh.
Trên mu bàn tay và cánh tay hắn xuất hiện vài vết sẹo đao ngang dọc, trông rất đáng sợ.
"Dã Hồ Bang tính là cái thá gì chứ?
Sau lưng ta là Phong Mã Bang, chúng ta có hàng nghìn huynh đệ!"
"Huynh đệ bảo kê ngươi, không sao đâu.
"Cao Cường vỗ ngực thình thịch, tỏ vẻ rất trọng nghĩa khí.
Chu Du chỉ cảm thấy vị hảo hữu này vô cùng xa lạ, hoàn toàn đã mang phong cách của người trong bang phái rồi.
"Thằng cha Đồ Lão Tam của Dã Hồ Bang kia võ công tầm thường, chỉ cậy có người anh là Phó bang chủ nên đuôi mới vểnh lên trời thôi!"
"Chu Du, tháng trước ta vừa mới bái Nhị trưởng lão trong bang làm cha nuôi."
"Ta đưa ngươi đi gặp cha nuôi, không cần sợ tên Đồ Lão Tam kia nữa.
"Đồ Lão Tam chính là tên tiểu đầu mục Dã Hồ Bang mà Chu Du đắc tội.
Đúng như lời Cao Cường nói, Đồ Lão Tam dựa hơi anh trai làm nhiều việc ác, ít ai dám động vào.
Phong Mã Bang và Dã Hồ Bang là hai bang phái như nước với lửa trong thành.
Thế nhưng, mượn thế lực Phong Mã Bang để đối kháng Đồ Lão Tam liệu có phải là ý hay?
Chu Du không nghĩ vậy.
Đối với gia đình bình thường, muốn sống yên ổn thì tuyệt đối không được dính dáng đến bang phái.
Ở phố bên cạnh có một hộ gia đình, con gái bị Bang chủ Dã Lang Bang coi trọng, cưỡng ép nạp làm thiếp.
Người đàn ông nhà đó và lão đại Phong Mã Bang là họ hàng xa, liền nhờ lão đứng ra nói giúp, không ngờ lại bước chân vào vực thẳm.
Đám người trong bang phái là một đám lưu manh vô sỉ, liền xem là thân thích cũng bốc lột đến tận xương tủy, đủ kiểu dọa dẫm, cầm tiền nhưng trì hoãn không giải quyết vấn đề.
Dã Hồ Bang ngày ngày quấy nhiễu, Phong Mã Bang lại mỗi ngày đòi tiền, ép cả gia đình già trẻ vào đường cùng.
Kêu trời , trời không thấu!
gọi đất, đất không nghe.
Kết cục của câu chuyện là hộ gia đình đó bị vắt kiệt tiền của, con gái bị bắt đi, hai vợ chồng phát điên, rơi vào cảnh tan cửa nát nhà.
Cao Cường nói hồi lâu mới chịu nói rõ ý đồ:
"Cha nuôi đức cao vọng trọng, nhờ ông ấy làm việc không thể đi tay không được."
"Ta nghe nói bá phụ đã cầm cố không ít đồ đạc, trong nhà ngươi chắc hẳn còn khá nhiều bạc, lấy ra đây đi!"
"Nếu có chừng bốn, năm mươi lạng, miễn cưỡng có thể mời cha nuôi nói một câu, khiến Đồ Lão Tam không dám làm khó nhà ngươi nữa.
"Quả nhiên !
Trong lòng Chu Du không khỏi cười lạnh .
Đối phương chắc chắn đã nghe ngóng được Đồ Lão Tam ra giá 50 lạng nên cố ý chặn đường đòi tiền.
Một tên lâu la cấp thấp mới gia nhập bang phái không lâu, lấy đâu ra tư cách mời cao tầng ra tay?
Cao Cường chuyến này chính là dùng lời hoa mỹ để lừa tiền!
Con người một khi đã gia nhập bang phái, tâm địa liền thay đổi.
Ngay cả hảo hữu chí giao cũng trở nên xa lạ, mở miệng ra toàn là lời dối trá!
"Cao Cường, chuyện này ta thấy khả thi đấy, nhưng tiền không có trên người ta, để ta về khuyên cha mẹ đã."
"Ngươi cứ giúp ta thăm dò ý tứ bên Nhị trưởng lão trước đi.
"Cao Cường nháy mắt, ngón tay vê vê, ý bảo muốn ta làm việc thì phải đưa ít tiền rượu chè chứ!
Nhưng Chu Du một đồng cũng không đưa cho hắn.
Cuối cùng, cả hai tan rã không vui"Phi!
"Cao Cường nhìn theo bóng lưng Chu Du, nhổ một bãi đờm đặc xuống đất, chửi bới:
"Đáng đời để Đồ Lão Tam chỉnh chết ngươi.
"Hắn vốn tính toán dựa vào tình nghĩa xưa để lừa 50 lạng bạc từ tay Chu Du.
Sau khi đem số tiền này dâng cho Đường chủ để đổi lấy một công việc béo bở, tương lai cũng được oai phong một chút.
Đáng tiếc, Chu Du đã thay đổi cái tính cương trực đờ đẫn trước kia, vậy mà không hề cắn câu.
Đây chẳng giống người bạn mà hắn từng biết chút nào!
Còn nữa.
Cao Cường giật mình một cái, hắn chợt nhớ ra, con đường Chu Du đang đi không phải hướng tới nhà Đồ Lão Tam, mà là hướng ngược lại.
Con đường đó dẫn tới võ quán mà họ từng dự tuyển.
*** Lần đầu CV bằng cơm , ae thông cảm cho tui nha , nếu lổi chổ nào xin repost để check và sửa nha ae, thanks ***
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập