Bốn chữ lớn
"Kiến Hùng Võ Quán"
nét chữ uy vũ trang nghiêm, tựa như rồng bay phượng múa treo lừng lững ngay mặt tiền võ quán.
Võ quán chiếm một khoảng sân rộng rãi, bốn phía bao quanh bởi tường xám cao một trượng.
*** 1 trượng Trung = 3, 33m , 1 trượng Việt Nam = 4, 7m (có nơi dùng 4m)
***
Đại môn hướng về phía Nam, mặt đất trước cửa lát gạch đá trắng cổ phác, qua năm tháng bị dấu chân người qua kẻ lại mài đến nhẵn bóng, phát sáng.
"Chu Du tới báo danh!
"Chu Du đi tới dưới bậc thềm đại môn, chắp tay hướng vào trong gọi lớn.
Phí báo danh của võ quán là 5 lạng bạc, đưa tiền rồi mới có tư cách bước tiến vào cánh cửa này.
Kiến Hùng Võ Quán thu đồ đệ ngưỡng cửa không hề thấp, nhất định phải là nội thành gia đình tử tế, thân thế bất minh, cư vô định sở (không nơi ở cố định)
thảy đều không nhận.
Thỏa mãn tất cả điều kiện trên mới có thể vào võ quán thí luyện.
Hắn và Cao Cường từng đến đây thử sức một lần, mặc dù thất bại nhưng lại đối với quy trình hết sức quen thuộc.
"Chu Du, trong thành nhân sĩ.
Ân , hình như ngươi từng tới đây một lần.
"Người lên tiếng là đại đệ tử ngoại viện Lỗ Cường, tâm phúc đồ đệ của quán chủ Vương Kiến Hùng, là một tráng niên ngoài ba mươi tuổi.
Lỗ Cường ngẩng đầu hỏi Chu Du:
"Báo danh lần thứ hai, tính cả lần trước thì ngươi đã tốn mất 10 lạng bạc, ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định sao?"
Phí báo danh 5 lạng bạc được coi là vô cùng đắt đỏ.
Cả nhà ba người họ Chu một năm chi tiêu cũng chỉ mất 4 – 5 lạng bạc là đã sống khá tốt, lễ tết còn có thịt ăn.
5 lạng bạc báo danh lần trước là tiền tiêu vặt Chu Du vất vả tích cóp từ nhỏ đến lớn, vốn tưởng có thể thay đổi vận mệnh, không ngờ lại đổ sông đổ biển.
"Vị sư huynh này, cho ta thử lại lần nữa, ta cảm thấy lần này có thể thông qua.
"Chu Du ưỡn ngực, trong tầm mắt hắn xuất hiện một bảng thuộc tính, ngoại trừ hắn ra không ai có thể nhìn thấy.
Ngay cả Lỗ Cường ở sát bên cạnh cũng không mảy may phát giác được sự tồn tại của bảng thuộc tính này.
Thuộc Tính Cá Nhân
* Tính danh :
Chu Du
– Lực lượng :
3.
– Tốc độ:
– Phòng thủ:
4.
– Nghề nghiệp:
Bình dân.
– Kỹ năng:
Không.
# Giá trị kinh nghiệm:
57.
Trạng thái:
Nhiệm vụ 1 (Chưa có xếp hạng)
Thành công vượt qua khảo hạch nhập môn, trở thành học đồ Kiến Hùng Võ Quán…
Lá bài tẩy lớn nhất sau khi trọng sinh chính là bảng thuộc tính này, nó mang lại cho hắn sự tự tin để nghịch thiên cải mệnh.
Ba quan nhập môn của Kiến Hùng Võ Quán là cuộc khảo hạch toàn diện nhắm vào Lực lượng, Tốc độ và Phòng thủ.
Tiêu chuẩn nhập môn cũng rất đơn giản:
dựa theo dữ liệu trên bảng thuộc tính, cả ba hạng mục ít nhất phải đạt đến mức 5 điểm mới có tư cách nhập môn.
Lực lượng, tốc độ và phòng thủ của Chu Du trước đó đều thấp hơn 5 điểm, vì thế khảo hạch thất bại.
Lần này hắn có chuẩn bị mà đến, tích lũy đầy đủ giá trị kinh nghiệm mới đến .
"Tiêu hao 10 kinh nghiệm, Lực lượng +1."
"Kinh nghiệm hiện tại 37, Lực lượng 5."
"Tiêu hao 10 kinh nghiệm, Tốc độ +1."
"Kinh nghiệm hiện tại 17, Tốc độ 5."
"Tiêu hao 10 kinh nghiệm, Phòng thủ +1."
"Kinh nghiệm hiện tại 7, Phòng thủ 5.
"Nhìn thấy điểm kinh nghiệm trên bảng thuộc tính tiêu hao, các chỉ số đều đạt đến 5 điểm, vừa đủ yêu cầu nhập môn võ quán.
Sức mạnh đã đủ!
Chu Du ngẩng đầu đối diện với chất vấn của Lỗ Cường, lớn tiếng trả lời:
"Sư huynh, mời khảo hạch ta!
"Lỗ Cường gật đầu.
Đối phương là tử đệ nhà lành trong thành, cha mẹ đều là người yên phận, nếu không phải vì căn cốt quá kém thì ông đã không đánh trượt hắn.
Đã có thể lấy ra thêm 5 lạng bạc nữa, vậy thì cho hắn thêm một cơ hội.
Thứ nhất quan:
Lực Lượng
Trên sân ngoại viện đặt một hàng mười cái tạ đá, từ nhỏ đến lớn, trọng lượng tăng dần.
Tiêu chuẩn nhập môn thấp nhất là nhấc được tạ đá thứ 5, tức là nặng 200 cân ( 100kg )
, một hơi nâng lên 10 lần.
Lần trước Chu Du ngay cả tạ đá thứ 4 còn không nhấc nổi, quan thứ nhất đã thảm bại bị loại.
Nhưng lần này đã khác.
Chu Du nhấc tạ đá thứ 5 lên, cảm nhận được một lực kéo cực lớn, cánh tay phát lực, cơ bắp đột ngột căng cứng.
Tạ đá tức khắc rời đất, bị hắn nâng lên hạ xuống giữa không trung.
Lỗ Cường đếm tới 10, gật đầu nói:
"Được rồi, cửa này ngươi đã thông qua.
"Gã tán thưởng nói :
"Khá lắm tiểu tử, ăn cái gì mà sức lực tăng nhanh vậy?"
Một thời gian không gặp, thiếu niên trước mắt tiến bộ vượt bậc, đã chạm tới ngưỡng cửa vượt quan.
Tiếp theo là Cửa thứ hai:
Tốc độ .
Lỗ Cường bốc một nắm Mộc Cầu dính vôi trắng, đứng cách xa 10 mét ném về phía hắn .
Mộc cầu chạm vào người lập tức sẽ để lại một đốm trắng, nếu số đốm trắng vượt quá mức quy định sẽ bị tuyên bố đào thải.
Chu Du hít sâu một hơi, bên tai nghe tiếng kình phong rít gào, cánh tay Lỗ Cường vung vẩy tạo thành tàn ảnh.
Từng quả Mộc Cầu xé gió phi nhanh, nhấn chìm hắn như mưa rào .
Lúc này thuộc tính Tốc Độ vừa đạt đến mức 5 điểm phát huy tác dụng.
Chu Du không ngừng nhảy nhót, né tránh, dùng hết mọi thủ đoạn để né Mộc Cầu, nhưng cánh tay, ngực bụng vẫn liên tiếp trúng chiêu.
Đau đến mức hắn nhe răng trợn mắt, nhưng 5 lạng bạc không thể lãng phí, đau cũng phải nhịn.
"Dừng, tính toán số lượng đốm trắng.
"Lỗ Cường đi quanh Chu Du một vòng:
"Vừa rồi tổng cộng đánh ra 100 quả cầu, trên người ngươi có 43 đốm trắng, ít hơn 50, thông quan.
"Cửa cuối cùng :
Phòng Thủ.
Phòng thủ quan đơn giản nhất, đứng yên tại chỗ không động đậy, để Lỗ Cường đẩy một cái, không ngã xuống đất là thông quan.
Chu Du cảm thấy điều này rất khó, hắn từng tận mắt chứng kiến Lỗ Cường một chưởng đẩy gãy khúc gỗ cứng to bằng miệng bát.
Chính mình tuy đã qua cường hóa, liệu có thể chống đỡ được toàn lực nhất kích của gã?"
Sư huynh thủ hạ lưu tình.
"Lỗ Cường nhìn ra sự lo lắng của hắn, ha ha cười lớn:
"Đừng sợ, khảo hạch thôi mà, ta sẽ lưu thủ.
"Chu Du đứng trên mặt đất, lòng bàn chân khẽ ma sát với mặt đất thô ráp, hít sâu một hơi.
Hắn căng cứng toàn thân, chuẩn bị tiếp nhận một đòn công kích chưa từng có.
Trong tầm mắt, Lỗ Cường vừa nhấc tay, lòng bàn tay đột nhiên phóng đại, còn lớn hơn cả đầu người, hướng về phía hắn từ từ ép tới.
Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên mỏng manh đi khiến hắn hô hấp khó khăn, không thở nổi.
Đùng một tiếng động trầm đục nhỏ.
Lòng bàn tay Lỗ Cường đẩy thẳng vào ngực Chu Du!
Chu Du suýt chút nữa thì nôn sạch chỗ cơm từ tối qua ra ngoài, hai chân cứng đờ, cơ thể giống như một chiếc túi vải rách, không tự chủ được mà bay ngược ra sau.
Không thể lùi!
Lùi là thua, 5 lạng bạc coi như mất trắng.
Số tiền này là lão cha phải bán sạch mặt mũi, vay mượn khắp lượt thân bằng hảo hữu mới gom góp được.
Hắn không muốn cúi đầu trước lũ du côn Dã Hồ Bang, chỉ có gia nhập võ quán mới có thể che chở người thân.
Hôm nay, có tiến không được lùi, không thành công thì thành nhân!
Chu Du dùng hết sức bình sinh trầm người xuống, Oanh, lực lượng theo hai chân dẫn xuống mặt đất, lòng bàn chân khẽ run rẩy.
“Ân”
Lỗ Cường kinh ngạc không thôi.
Không lùi lại, cũng không ngã xuống?
Yêu cầu thông quan là không ngã xuống đất là được, chứ không nói không được lùi lại.
Dù sao hắn cũng là cao thủ luyện võ, lực một chưởng có thể đoạn mộc liệt thạch (gãy gỗ nát đá)
, cho dù đã thu lại chín thành chín (99%)
lực đạo cũng không phải là một trẻ con miệng còn hôi sữa có thể chống đỡ được.
Nguyên bản dựa theo ý nghĩ của gã, Chu Du ăn một chưởng này rồi lùi lại vài bước để triệt tiêu lực đạo thì gã cũng tính là hắn thông quan.
"Tính tình bướng bỉnh, cứ thế này không bị thương mới là lạ.
"Lỗ Cường lắc đầu thu hồi chưởng lực, dõng dạc tuyên bố:
"Ngươi qua quan rồi!
"Trong tầm mắt Chu Du, bảng thuộc tính nhấp nháy một dòng chữ sáng:
[Nhiệm Vụ 1 ( hoàn thành )
, thành công gia nhập võ quán, giá trị kinh nghiệm +15]
Thuộc tính cá nhân
22.
Lỗ Cường vỗ vỗ bả vai hắn:
"Hoan nghênh ngươi gia nhập võ quán, ta đưa ngươi đi gặp quán chủ.
Từ nay về sau, mọi người đều là sư huynh đệ."
"Ngươi học quyền ở ngoại viện, thân phận là học đồ, có thể giống như mọi người gọi ta là Đại sư huynh.
"*** Lần đầu CV bằng cơm , ae thông cảm cho tui nha , nếu lỗi chổ nào xin repost để check và sửa nha ae, thanks ***
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập