Chương 121: Chiến dịch tu viện (Hạ)

(Vốn chương này tối qua tôi đã viết hơn nửa, định đăng luôn, kết quả đi chơi với Qiqiyue xong ngủ quên mất.

Tỉnh dậy đã mười hai giờ.

Xin lỗi anh em.

Berlin, nhà thờ St Michael, buổi sớm.

Magdalena quỳ trên ghế cầu nguyện gần hành lang bên, hai tay chắp lại, mí mắt rủ xuống, môi mấp máy không thành tiếng;

trông chẳng khác gì một tín nữ thuần thành đang chìm đắm trong cuộc đối thoại với Chúa.

Cô mặc bộ tu phục đen giản dị gọn gàng;

mái tóc vàng được buộc gọn dưới khăn trùm đầu, chỉ lộ ra vài lọn tóc mai mềm mượt trước trán.

Ngón tay cô thon dài;

móng tay cắt gọn, tròn trịa sạch sẽ;

ở khớp ngón có lớp chai mỏng do viết lách lâu ngày để lại, nhìn qua chẳng khác gì bất cứ nữ tu siêng năng nào.

Trong nhà thờ, mọi thứ vẫn như thường.

Chỉ có lão chấp sự trực đêm ngáp một cái ở cửa phòng thánh khí phía xa, mắt ngái ngủ.

Magdalena lại rủ mí mắt xuống, nhưng tâm trí đã trôi khỏi kinh văn, dạt sang nơi khác.

Nhà thờ St Michael.

Một trong những nhà thờ được nhà Hohenzollern tài trợ sớm nhất ở Berlin;

các đời Đức hoàng trước và sau lễ đăng quang hoặc những nghi thức quan trọng thường tới đây cầu nguyện.

Chính vì mối duyên sâu ấy, với tư cách là nữ tu cao cấp của bản đường, kiêm người phụ trách quán xuyến lễ nghi các thánh vụ có liên quan tới hoàng thất, cô có thể dựa vào gương mặt hiền tĩnh mộ đạo và cử chỉ không chê vào đâu được để nắm trong tay quyền ra vào có giới hạn.

Cô định kỳ vào Vô Ưu cung và cung điện Thành Berlin để cử hành những thánh lễ riêng quy mô nhỏ, thậm chí còn hỗ trợ quản lý sinh hoạt hằng ngày của tiểu thánh đường trong cung.

Một thân phận hoàn hảo.

Vừa đủ gần trung tâm quyền lực, lại có thể dùng dáng vẻ siêu nhiên, thoát tục của tôn giáo để né bớt hoài nghi.

Ai lại nghi một nữ tu phụng sự Thượng Đế cơ chứ?

Huống chi, phả hệ mà cô ngụy tạo còn có thể truy ngược tới một nhánh quý tộc bên ở Alsace–Lorraine, trung thành tuyệt đối với vương thất Phổ.

Alsace–Lorraine.

Cha mẹ ruột của cô được chôn ở đó, chết trong cảnh áp bức và nghèo đói do chính sách cai trị và đồng hóa ngày càng siết chặt của người Phổ sau chiến tranh Pháp–Phổ mang lại.

Ký ức tuổi thơ của cô đầy ắp những cuộc trò chuyện thì thầm bằng tiếng Pháp và ánh mắt lo âu của mẹ.

Những ký ức ấy đã sớm nhòe đi, nhưng nỗi đau bị nhổ bật tận gốc, bị xé toạc căn tính, từ lâu đã cắm sâu vào tủy xương.

Cô vốn lớn lên trong cô nhi viện của giáo hội, sau đó bị một người tự xưng là “chú” đưa sang Pháp, tiếp nhận một nền giáo dục hoàn toàn khác.

Ngôn ngữ, lịch sử, cận chiến, mật mã, tâm lý học, cùng những bài diễn thuyết sục sôi về “sự thuần khiết của xứ Gaul” và “phục hưng vinh quang nước Pháp”.

Giọng nói của Déroulède trở thành một phần âm nền của tuổi thanh xuân cô.

Cô bị nhào nặn, bị mài giũa, được trao cho thân phận và sứ mệnh mới, rồi bị ném trở lại vùng đất này, trở lại nơi huyết thống bắt đầu, trở thành một quân cờ chôn sâu.

Thiên Sứ.

Đó là mật danh của cô trong mạng lưới Berlin.

Cô biết người khác đoán mình thế nào:

Một kẻ phụ trách “bóng ma”, thần bí khó lường, thủ đoạn thông thiên.

Họ tuyệt đối không ngờ Thiên Sứ mỗi ngày mặc tu phục, ở dưới mái nhà của Thượng Đế, giao dịch những món tình báo bẩn thỉu nhất, mưu tính những âm mưu đủ sức lật nghiêng một đế quốc.

Mấy ngày nay, các tin tức được tổng hợp từ nhiều kênh khác nhau đổ về khiến cô thấy rất lạ.

Đầu tiên là nút Thợ may.

Lão già vẫn như thường lệ, đúng giờ bỏ tình báo mã hóa vào điểm chết đã hẹn.

Giải mã xong, nội dung khiến cô nhíu mày:

Gần đây trong Vô Ưu cung sẽ tổ chức một cuộc họp cấp cao quy mô nhỏ;

Đức hoàng bệ hạ, tể tướng, tầng lõi quân đội và vị cố vấn Bauer đang cực kỳ “nóng tay” kia đều sẽ tham dự.

An ninh sẽ cực kỳ nghiêm;

Cận vệ quân điều động dồn dập.

Ở cuối bản tin, Thợ may kèm theo đánh giá của mình:

tình hình bất thường, có thể liên quan tới một quyết sách trọng đại nào đó.

Đã nhắc Dạ Oanh (mật danh hành động của Sofia)

tạm hoãn, chờ rõ.

Dạ Oanh… nhiệm vụ của cô ta là thanh trừ Bauer, vị cố vấn dân sự mà phía Paris coi là nguồn gốc của hàng loạt rắc rối gần đây của Đế quốc Đức, đồng thời là mối đe dọa lớn nhất trong tương lai.

Độ khó nhiệm vụ cực cao, nhưng Sofia đã chọn phương án thâm nhập vào nội bộ Vô Ưu cung để tiếp cận mục tiêu:

liều hơn, cũng nguy hiểm hơn.

Tình báo của Thợ may dường như đã cung cấp một lời giải hợp lý cho sự “im lặng” của Sofia.

Khu vực mục tiêu tăng cảnh giới, môi trường hành động xấu đi;

nằm im chờ thời là quy trình tiêu chuẩn.

Nhưng sợi dây trong lòng Magdalena lại siết nhẹ.

Trùng hợp quá…

Sofia vừa thâm nhập chưa lâu, Vô Ưu cung đã đột nhiên tăng cảnh giới, lại còn vừa khéo sắp có cuộc họp thượng tầng?

Nguồn tin của Thợ may vốn luôn đáng tin, nhưng…

Tiếp đến là gióng gió liên quan tới Hungary.

Từ một kênh độc lập khác, cô nghe được vài lời đồn mơ hồ:

hình như căng thẳng giữa Vienna và Budapest đang leo thang, còn thái độ của Berlin thì tinh vi khó đoán.

Chuyện này có thể khiến Berlin phân tâm, nhưng chưa chắc.

Quan trọng nhất là một “con mắt” cô cắm trong Vô Ưu cung.

Đó chỉ là một nữ hầu lớn tuổi phụ trách lau dọn những hành lang hẻo lánh.

Gia đình bà ta vì vài nguyên nhân mà sống chật vật;

cô từng giúp đỡ, bà ta cũng chẳng có tâm cơ, thậm chí còn không biết mình đang là một “mắt xích”.

Nhưng vấn đề là cấp bậc mắt xích quá thấp, chẳng tiếp cận được lõi, chỉ cung cấp vài mảnh vụn:

Gần đây không khí trong cung có vẻ khác;

thỉnh thoảng xuất hiện vài sĩ quan kỹ thuật xa lạ;

trong danh sách mua sắm của nhà bếp, rượu và một số nguyên liệu đặc biệt tăng lên đôi chút, cứ như thật sự đang chuẩn bị một buổi tiếp đãi nhỏ.

Những mảnh ghép ấy cộng lại khiến khả năng tình báo của Thợ may là thật càng tăng.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Cô cần xác nhận, cần bằng chứng trực tiếp hơn.

Nếu Vô Ưu cung thật sự đang chuẩn bị một cuộc họp bí mật cấp cao, khâu chuẩn bị chắc chắn không thể hoàn toàn vô hình.

Quan lễ nghi, quản gia cung đình, ngự trù, điều phối vệ đội… sớm muộn cũng để lại dấu vết.

Và thân phận của cô, vừa hay có thể trong một số thời điểm tiếp cận hợp lý tới rìa của những dấu vết ấy.

Chẳng hạn lấy cớ chuẩn bị thánh lễ ở tiểu thánh đường cung đình để hỏi xem gần đây có sắp xếp thánh vụ đặc biệt nào không;

lấy danh nghĩa kiểm tra bảo dưỡng thánh khí để quan sát sắc mặt và những câu nói vương vãi của người qua lại;

thậm chí nếu vận may đủ tốt, có thể “đụng” được một viên chức cấp thấp hoặc thị nữ tâm sự nặng lòng, sẵn sàng trước “sứ giả của Chúa” mà thở than đôi câu.

Rủi ro rất cao.

Bất kỳ sự dò xét nào vượt khỏi thường quy đều có thể kéo theo nghi ngờ.

Đặc biệt là lúc này, nếu Berlin thật sự đã phát giác điều gì đó và bắt đầu siết mạng lưới, hành động của cô có thể là tự chui đầu vào lưới.

Nhưng gián điệp không chỉ nằm ở việc ẩn giấu, mà còn nằm ở việc tại thời khắc then chốt đưa ra phán đoán chính xác và táo bạo.

Sự im lặng của Sofia cần một lời giải, tình báo của Thợ may cần được kiểm chứng, còn mức độ coi trọng Bauer của phía Paris khiến cô không thể khoanh tay nhìn một cơ hội có thể xuất hiện trôi mất, cũng không thể dung thứ mạng lưới xuất hiện một nghi điểm mất kiểm soát.

Cô kết thúc cầu nguyện, chậm rãi đứng lên, làm dấu thánh giá trước ngực, động tác tao nhã mà mộ đạo.

Sau đó cô xoay người, men theo hành lang bên, yên lặng đi về phía phòng thánh khí.

“Ngài Joseph.

” Cô dịu giọng gọi lão chấp sự đang gà gật.

“Hôm nay tôi cần đi Vô Ưu cung một chuyến, kiểm tra khăn phủ bàn thờ và đồ bạc trong tiểu thánh đường.

Ngoài ra, hòm thánh vật mà phu nhân Nam tước Hermann quyên tặng lần trước cũng cần xác nhận lần cuối vị trí an trí.

Phiền ngài giúp tôi chuẩn bị giấy tờ xuất hành, đồng thời thông báo cho Phòng sự vụ cung đình.

Lão chấp sự vội vã gật đầu.

Với nữ tu trẻ được giám mục coi trọng, lại có liên hệ với hoàng thất như cô, ông ta từ trước đến nay không dám chậm trễ.

Lão chấp sự Joseph nhanh chóng chuẩn bị xong một công văn chính thức đóng dấu nhà thờ, cùng một bản danh mục liệt kê vật phẩm cần kiểm tra và mục đích hành trình.

Magdalena kiểm tra lại đồ đạc, rồi lên xe ngựa đi Potsdam.

Ngoài cửa sổ, cảnh phố xá Berlin dần được thay bằng sắc đồng quê mùa đông hơi hiu quạnh.

Mỗi lần đặt chân vào Vô Ưu cung, với Magdalena mà nói đều là một lần khảo nghiệm lớp ngụy trang và thần kinh của chính mình, đồng thời cũng là một lần thu hoạch tiềm tàng.

Dựa vào công văn đóng dấu nhà thờ St Michael cùng gương mặt đã sớm được đưa vào danh sách nhận diện ngoại vi của an ninh cung đình, quá trình vào khu vực ngoài của Vô Ưu cung không gặp trở ngại gì.

Sĩ quan gác cổng theo đúng thủ tục kiểm tra giấy tờ và hộp dụng cụ đơn giản cô mang theo, rồi phất tay thả cho qua.

Thân phận của cô, cùng tần suất ghé thăm gần như cố định một hai lần mỗi tuần, tự nó đã là giấy thông hành tốt nhất.

Vào trong cung, bầu không khí tinh vi khác thường lập tức có thể cảm nhận lờ mờ.

Không phải căng như dây đàn một cách rõ rệt, mà là một dạng “lực căng” vô hình lan trong không khí.

Những binh sĩ Cận vệ quân đi tuần và thị vệ cung đình có vẻ đan xen qua lại thường xuyên hơn mọi ngày, bước chân cũng cảnh giác hơn.

Cô thấy vài sĩ quan lạ mặc quân phục của Bộ Tham mưu hoặc Tổng nha vội vã đi qua hành lang, trò chuyện khe khẽ, nét mặt nghiêm trọng.

Thỉnh thoảng có những tùy tùng cấp cao hoặc nữ quan bưng khay bạc bước nhanh về phía sâu trong cung điện;

trên khay là hộp tài liệu được niêm phong kỹ lưỡng.

Mọi chi tiết như đang lặng lẽ chứng thực mô tả “cuộc họp cấp cao, an ninh nghiêm ngặt” trong tình báo của Thợ may.

Theo đúng quy trình đã định, cô tới trước một văn phòng nhỏ của Phòng sự vụ cung đình để nộp công văn.

Người tiếp cô là một viên chức cấp thấp, khá quen mặt cô;

khách sáo đôi câu, rất nhanh đã đóng dấu lên bản lịch trình, rồi phân cho cô một cậu tùy tùng tập sự trẻ dẫn đường sang tiểu thánh đường ở cánh bên.

“Sơ Magdalena, hôm nay sơ tới đúng lúc.

Trong cung mấy ngày nay bận hơn, người ra kẻ vào nhiều.

Sơ trông coi thánh đường, nếu có gặp gương mặt lạ thì không cần để ý, hoàn thành bổn phận của mình là được.

“Cảm ơn lời nhắc.

Nguyện Chúa phù hộ để nơi này mọi việc đều đâu vào đấy.

” Magdalena khẽ gật đầu đáp.

Câu nhắc tưởng như tiện miệng ấy, trong tai cô lại thành thêm một chứng cứ.

Trên đường tới tiểu thánh đường, cô cố ý đi chậm lại;

ánh mắt như mộ đạo rủ xuống, kỳ thực dùng khóe mắt quan sát hành lang đi qua, những cánh cửa mở hé, và mẩu đối thoại vụn vặt của người qua lại.

Cô nghe hai nữ hầu bưng đồ vệ sinh khe khẽ càu nhàu “bên Đông Dực hôm nay yêu cầu dọn kỹ đặc biệt, còn tăng người”, lại liếc thấy một sĩ quan thị vệ đang dặn nhỏ cấp dưới:

“…tăng vọng gác ở giao lộ hành lang vòng, nhất là ban đêm”.

Quá giống rồi.

Mọi thứ đều quá giống với việc đang chuẩn bị cho một hoạt động quan trọng nào đó.

(Đúng rồi, đang chuẩn bị bắt chị đấy, cưng ạ.

Nếu tình báo của Thợ may hoàn toàn là thật, vậy sự im lặng của Dạ Oanh không chỉ hợp lý, thậm chí có thể nói là bản năng phản ứng của một đặc công giỏi.

Còn thứ Magdalena cần đánh giá là:

cuộc họp lần này có thật sự liên quan tầng cao hay không;

có phải một nút cần điều chỉnh chiến lược hoặc chờ thời ra tay hay không.

Tiểu thánh đường nằm ở một cánh tương đối hẻo lánh của cung điện;

bình thường tần suất sử dụng không cao, nhưng được bảo trì rất tỉ mỉ.

Magdalena cảm ơn cậu tùy tùng dẫn đường, một mình bước vào không gian tĩnh mịch này.

Cô hít một hơi thật sâu, tạm đè những ý nghĩ cuộn trào xuống, bắt đầu đóng vai nhân vật của hôm nay.

Cô mở hộp dụng cụ, lấy khăn mềm, dung dịch vệ sinh chuyên dụng, găng tay.

Lau chân nến mạ vàng, kiểm tra thánh cốc bạc có bị ô-xy hóa li ti hay không, vuốt phẳng tấm gấm thêu tinh xảo trên bàn thờ, kiểm đếm lớp lót nhung trong hộp đựng thánh khí có còn nguyên vẹn… tất cả đều hoàn toàn khớp với thân phận nữ tu của cô.

Không biết bao lâu trôi qua, cánh cửa gỗ sồi dày nặng của tiểu thánh đường bị đẩy khẽ.

Lúc ấy Magdalena đang đứng trên chiếc thang nhỏ bên cạnh bàn thờ, kiểm tra cẩn thận xem phía sau thánh tượng treo cao có bám bụi không.

Cô không quay đầu ngay, mà hoàn thành động tác trong tay trước, rồi mới chậm rãi xoay người, bước xuống từng bậc.

Ở cửa đứng một người.

Là một nam tử trẻ tuổi mặc lễ phục rất chỉnh tề.

Trong khoảnh khắc ấy, tim Magdalena như hụt mất một nhịp, nhưng những năm tháng huấn luyện khiến cô khống chế được từng thớ cơ trên mặt.

Cô khẽ rủ mí mắt, hai tay tự nhiên đan lại trước người, dùng giọng dịu dàng nhưng hơi xa cách mở lời:

“Chào ngài.

Đây là tiểu thánh đường cung đình.

Xin hỏi ngài cần cầu nguyện, hay là đi nhầm đường?

Claude Bauer đứng ở cửa tiểu thánh đường, nhìn nữ tu trước mặt trông như đang chuyên tâm lau dọn thánh tượng, trong lòng kỳ thực hơi… bất ngờ.

Hôm nay anh vốn tới tìm Tiểu Theodorine.

Không hiểu sao Tiểu Đức hoàng bỗng nổi hứng với mấy bức họa tôn giáo trong các sảnh lệch và tiểu thánh đường của Vô Ưu cung, cứ nhất quyết kéo anh đi “thưởng giám” trước bữa trưa, bảo là để tu dưỡng tình cảm.

Claude chẳng có mấy hứng thú với nghệ thuật tôn giáo, nhưng không cản nổi hứng của tiểu hoàng đế, đành theo tới.

Vừa nãy đi ngang khu này, Tiểu Đức hoàng bị tổng quản cung đình tạm mời đi xử lý một công văn khẩn, bảo Claude chờ một lát.

Anh không muốn đứng ngây ở hành lang, liền tiện chân bước tới tiểu thánh đường yên tĩnh này, định ngắm luôn mấy ô kính màu.

Anh nhớ có một ô vẽ Thánh George đồ long, nét bút rất cứng cáp;

có lẽ có thể tham khảo vài yếu tố để dùng vào thiết kế tuyên truyền nào đó của Tổng nha.

Không ngờ trong này có người, lại là một nữ tu trông như đang cực kỳ chuyên chú làm việc.

Đối phương xoay người, bước xuống thang;

động tác nhẹ mà vững.

Tu phục đen, tóc vàng buộc nghiêm dưới khăn trùm;

lộ ra một gương mặt thanh tú.

Một hình tượng nữ tu rất “chuẩn”.

Claude đã ở Vô Ưu cung gần một năm, đối với các giáo sĩ thường ra vào nơi này không hề xa lạ:

giám mục, linh mục, dàn ca đoàn, và vài vị nữ tu già phụ trách thánh vụ đặc định;

ít nhiều anh đều gặp qua hoặc nghe qua.

Nhưng vị trước mắt này… anh không có ấn tượng gì.

Có lẽ là người mới?

Hoặc khu vực phụ trách khá lệch, không hay gặp?

(Mấy đứa nhóc, “lão Claude” bình thường hoặc ở chỗ Đức hoàng, hoặc ở phòng mình, hoặc ở Tổng nha.

Thế nên dù đối phương tuần nào cũng tới, anh ta thật sự chưa từng gặp.

Có hoạt động gì cô ấy cũng không đứng ở “C vị trí”, nên lão Claude chỉ nhớ mấy vị giám mục đứng “C vị trí” thôi.

“Chào sơ.

Tôi không lạc đường, chỉ tiện ngắm chút thôi.

Sơ… đang lau dọn thánh đường à?

“Vâng, thưa ngài.

Mỗi tuần vào giờ này, tôi đều tới kiểm tra dụng cụ của thánh đường, phủi đi bụi bám trên thánh tượng.

Đó là sự mộ đạo nên làm với nơi Chúa ngự.

Cô nhận ra anh.

Claude Bauer.

Vị cố vấn dân sự mà phía Paris liệt kê là mục tiêu thanh trừ ưu tiên cao nhất.

Gương mặt trên những tấm ảnh gom góp từ đủ kênh lúc này đang ở ngay trước mắt;

trông còn trẻ hơn trong hình, ánh mắt cũng… khó đoán hơn.

Anh mặc lễ phục tối màu cắt may vừa người, không đeo bất cứ huân chương hoặc dải băng bắt mắt nào, tư thế tùy tiện đứng ở cửa.

Anh nói chỉ tiện ngắm, nhưng đây là tiểu thánh đường cung đình khá hẻo lánh.

Một tham mưu trung tâm của đế quốc rõ ràng không phải tín đồ, vào đúng thời điểm này lại “tiện dạo” tới đây?

Trùng hợp?

Hay là…

Không.

Trực giác của một đặc công nói với cô:

trong cái nghề này, “trùng hợp” là món xa xỉ.

Là thăm dò?

Hay anh căn bản không biết cô là ai, thật sự chỉ là tình cờ?

Dù là kiểu nào, đây vẫn là một lần tiếp xúc ngoài kế hoạch.

“Nguyện ánh sáng của Chúa vĩnh viễn chiếu rọi nơi đây.

Xin hỏi sơ đến từ nhà thờ nào?

“Nhà thờ St Michael…”

“Nhà thờ St Michael sao?

Kiến trúc và tranh kính ở đó tôi rất thích.

Claude thuận miệng đáp một câu.

Ánh mắt anh như bị thu hút bởi một tượng Đức Mẹ gỗ cổ xưa đặt bên bàn thờ, liền thong thả bước vào.

Tầm nhìn anh quét chậm quanh thánh đường, trông như thật sự đang thưởng thức bài trí.

“Phong cách điêu khắc của tượng Đức Mẹ này… có vẻ khá lâu đời rồi.

Thế kỷ mười bốn à?

Magdalena khẽ rủ mắt xuống.

Anh chủ động mở đề tài, lại là đề tài về nghệ thuật thánh tượng;

điều này càng giống một dạng thăm dò mang tính xã giao, hoặc chỉ để tránh sự lúng túng của im lặng?

“Ngài thật tinh mắt.

Theo ghi chép cung đình, thánh tượng này đại khái đến từ vùng Rheinland vào khoảng giữa thế kỷ mười bốn, là một trong những bộ sưu tầm thời kỳ đầu của nhà Hohenzollern.

Gương mặt từ bi tĩnh tại của tượng, nghe nói phỏng theo dung mạo một ẩn tu nữ nổi tiếng thời bấy giờ.

“Rheinland… thế kỷ mười bốn.

” Claude gật gật đầu.

“Khi đó vẫn là thời đại các Tuyển đế hầu của Thánh chế La Mã.

Loạn lạc, nhưng cũng là thời kỳ nghệ thuật nở rộ.

Xem ra sơ rất quen lịch sử và các tác phẩm nghệ thuật ở đây?

“Bổn phận mà thôi, thưa ngài.

Phụng sự Chúa, cũng phụng sự những khí vật mang theo đức tin và lịch sử này.

Hiểu rõ lai lịch của chúng, khi lau dọn cũng thêm một phần kính sợ.

Cô đang quan sát.

Quan sát vi biểu cảm của anh, dáng đi đứng của anh, điểm rơi ánh mắt của anh.

Anh nhìn thánh tượng, nhìn cửa kính, cũng thỉnh thoảng như vô tình liếc qua lối vào thánh đường và những góc tối ở hành lang bên.

“Kính sợ là chuyện tốt.

” Claude thong thả bước tới ô kính vẽ Thánh George đồ long, ngẩng đầu nhìn.

“Nhất là ở nơi này.

Mỗi khí vật, mỗi bức tranh, phía sau có thể đều nối với lịch sử của đế quốc, thậm chí… cả cục diện hiện tại.

“Sơ làm việc ở đây, hẳn cũng cảm thấy sự thay đổi không khí trong cung chứ?

Dạo này hình như bận hơn mọi ngày…”

Tới rồi!

Anh quả nhiên đang thăm dò.

Đề tài từ lịch sử nghệ thuật tự nhiên chuyển sang bầu không khí trong cung lúc này.

Là tán gẫu tùy ý… hay hàm ý gì khác?

“Ngài đang nói… xin thứ lỗi, phần lớn thời gian tôi đều ở thánh đường hoặc khu vực liên quan thánh vụ, không để ý nhiều chuyện khác.

Nhưng dường như quả thật có thấy vài sĩ quan lạ mặt vội vã qua lại.

Có phải sắp có lễ mừng hay việc lớn gì sao?

Cô ném câu hỏi trở lại, đồng thời đưa ra một quan sát đúng thân phận.

Thấy sĩ quan lạ, nhưng không rõ nguyên do.

Vừa không phủ nhận hoàn toàn sự thay đổi, cũng không thể hiện tò mò quá mức.

Claude cười cười.

“Lễ mừng?

Có lẽ vậy.

Đế quốc luôn có những việc xử lý không hết.

Có lúc dưới bề mặt yên tĩnh, có lẽ đang ủ men điều gì đó.

Như Thánh George trên ô kính này:

trước khi giết rồng, ai biết con ác long đã ẩn nấp bao lâu?

Ác long?

Ẩn nấp?

Sau lưng Magdalena lập tức rịn ra một lớp mồ hôi lạnh mịn.

Anh đang ẩn dụ cái gì?

Là chỉ mối đe dọa nằm vùng?

Hay là… đang ám chỉ cô?

Không, không thể.

Nếu anh biết rồi, người xuất hiện ở đây sẽ không chỉ có một mình anh, mà phải là Cận vệ quân vũ trang đầy đủ.

“Ác long vẫn cần dũng sĩ tới đối mặt, còn thánh đường của Chúa là nơi ban cho dũng sĩ tín niệm và che chở.

Nguyện Chúa phù hộ mọi tranh chấp đều có thể trở về bình lặng;

nguyện ác niệm không nơi ẩn náu.

“Không nơi ẩn náu… phải, mong là vậy.

Nhất là trong thánh đường của Chúa, mọi bóng tối đều nên bị soi rọi, đúng chứ?

Anh xoay người, tựa như chuẩn bị rời đi.

“Không quấy rầy sơ làm việc nữa.

Nguyện Chúa cũng ban phúc cho công việc của sơ.

“Đa tạ ngài.

Nguyện Chúa ở cùng ngài.

Magdalena khẽ khuỵu gối hành lễ, nhìn theo bóng lưng anh bước ra khỏi tiểu thánh đường, biến mất trong dải sáng ở hành lang bên ngoài.

Tới khi tiếng bước chân hoàn toàn xa dần, cô mới chậm rãi đứng thẳng.

Anh nhận ra mình sao?

Hẳn là chưa.

Lớp ngụy trang của cô kín như thiên y vô phùng;

thân phận chịu được điều tra nghiêm ngặt nhất.

Anh chỉ là tình cờ xông vào, hay là… cố ý?

Những lời nói về bận rộn, ác long, ẩn nấp, bóng tối… là cảm khái thuận miệng, hay là một lời cảnh báo có ý?

Tình báo của Thợ may cho thấy trong cung sắp diễn ra một cuộc họp bí mật cấp cao, an ninh nâng cấp.

Mà vị cố vấn tối cao này lại vào đúng thời điểm ấy, một mình tới tiểu thánh đường hẻo lánh, nói với một nữ tu xa lạ đôi lời đầy hàm ý…

Là loại nhắc nhở bảo mật nào đó trước cuộc họp?

Là lời nhắc chung cho mọi người trong cung, vừa khéo để “một nữ tu” nghe được?

Hay là… phía Thợ may có vấn đề?

Không.

Tín hiệu của Thợ may bình thường, nội dung hợp lý, đánh giá cũng chuyên nghiệp.

Sự im lặng của Dạ Oanh cũng đúng logic.

Vậy vì sao… vẫn bất an đến thế?

Magdalena ép mình hít sâu, đè cơn nghi hoặc cuộn trào xuống.

Dù sao, lần tiếp xúc ngoài ý muốn với Claude Bauer này cũng tự thân là một tình báo cực kỳ quan trọng.

Trạng thái của anh, lời nói của anh, thời cơ anh xuất hiện ở đây… tất cả đều cần phân tích kỹ, đồng thời phải nhanh chóng truyền đi.

Hơn nữa, nó cũng chứng thực trong cung quả thật không bình thường.

Bất kể là cuộc họp hay là thứ gì khác, dòng nước ngầm ở Potsdam hiển nhiên còn cuộn xiết hơn so với những gì cô cảm nhận trước đó.

Cô phải cẩn thận hơn.

Nhưng cũng phải thúc nhanh tiến độ của một vài chuyện.

Nếu tình báo của Thợ may là thật, vậy cuộc họp lần này chưa chắc chỉ là một đỉnh điểm an ninh cần tránh, mà còn có thể… là một cơ hội trời ban?

Không, bây giờ nghĩ những thứ đó còn quá sớm.

Trước mắt phải rời đi an toàn, tiêu hóa lần tiếp xúc này, rồi đánh giá lại toàn bộ thông tin.

Claude bước ra khỏi tiểu thánh đường, ngoái lại nhìn vào trong.

Nữ tu đó… có chút thú vị.

Một nữ tu bình thường chuyên chú thánh vụ, khi đối mặt với một nam tử lạ mặt thân phận rõ ràng không thấp như anh đột nhiên xông vào, đáng ra phải rụt rè, hoảng sợ, hoặc ít nhất cũng chậm hơn một nhịp.

Nhưng cô ta không hề.

Nhất là đoạn đối thoại cuối về ác long và bóng tối.

Câu trả lời của cô ta mộ đạo đến mức không chê vào đâu được, nhưng luôn có cảm giác… quá chuẩn mực.

Và cô ta dường như đặc biệt nhạy cảm với chữ “ẩn nấp”?

Dù che rất tốt.

Dĩ nhiên, tất cả đều có thể giải thích bằng “cô ta là một nữ tu cung đình có tố chất cao, từng thấy nhiều quyền quý”.

Nữ tu do nhà thờ cấp cao cử tới, lại có liên hệ hoàng thất, biết điều là chuyện bình thường.

Nhưng Thợ may vừa gửi tình báo về việc tăng an ninh cho cuộc họp cấp cao;

đúng thời điểm này, một nữ tu từ nhà thờ St Michael lại vừa hay đang làm việc thường lệ trong cung…

Thật sự chỉ là trùng hợp sao?

Claude nhớ lại lời khai của Sofia và Thợ may.

Sofia chỉ biết người liên lạc đơn tuyến của cô ta là Thợ may, đối với tầng trên của mạng lưới Berlin hoàn toàn mù mờ.

Thợ may thì khai ra sự tồn tại của Thiên Sứ:

điều phối khu vực, có thể đang ẩn nấp ở vị trí có thể tiếp cận thông tin nội bộ Vô Ưu cung.

Một nữ tu có thể hợp lý ra vào Vô Ưu cung, chạm tới rìa thông tin nội bộ… thân phận này dường như hoàn mỹ khớp với điều kiện mà Thiên Sứ cần.

Bối cảnh tôn giáo cung cấp lớp ngụy trang “siêu nhiên”;

mối liên hệ hoàng thất cung cấp tiện lợi ra vào;

vẻ ngoài mộ đạo giảm mức nghi ngờ.

Mật danh là Thiên Sứ.

Nơi truyền tin là nhà thờ.

Dấu hiệu là bức họa thiên sứ.

Và một nữ tu có thể hợp lý ra vào Vô Ưu cung, có liên hệ hoàng thất, lại đến từ nhà thờ St Michael…

Nếu không phải chính Thiên Sứ, vậy cũng rất có thể là một mắt xích cực kỳ then chốt trong mạng lưới của Thiên Sứ, thậm chí có thể tiếp cận Thiên Sứ.

Không có chứng cứ.

Tất cả chỉ là suy đoán dựa trên trùng hợp, trực giác và mảnh vụn thông tin.

Trong cung đình coi trọng quy trình và chứng cứ, chỉ dựa vào nghi ngờ mà ra tay với một nữ tu trông như không thể bắt bẻ…

Rủi ro cực cao.

Một khi sai, không chỉ đánh cỏ động rắn, mà còn có thể kéo theo rắc rối kép về tôn giáo và ngoại giao.

Nhà thờ St Michael có duyên sâu với nhà Hohenzollern;

động tới nữ tu của họ, chẳng khác nào khiêu khích trực tiếp giáo phận Berlin và những quý tộc bảo thủ mộ đạo.

Nhưng…

Anh chợt nhớ tới vài mảnh lịch sử ở một thế giới khác.

Chiến dịch Tu viện nổi tiếng thời Liên Xô.

NKVD đã tinh tâm bố trí, khống chế thậm chí “sách phản” gián điệp đối phương;

lợi dụng chúng để dựng một mạng lưới tình báo giả khổng lồ, truyền cho Đức Quốc xã vô số thông tin nửa thật nửa giả mang tính nghi binh chiến lược, thành công dẫn sai quyết sách của quân Đức trên mặt trận phía Đông.

Đó là một màn nghi binh chiến lược quy mô cực lớn, tiêu tốn cực lâu, nhưng hiệu quả kinh người.

Cốt lõi của nó nằm ở một điểm:

khống chế nguồn thông tin, thao túng dòng thông tin, khiến kẻ địch tin thứ chúng lấy được là tình báo thật, từ đó dẫn dắt chúng đi vào bẫy đã dựng sẵn.

Lúc này, dường như có một cơ hội tuyệt hảo đặt ngay trước mắt.

Nếu nữ tu này thật sự là Thiên Sứ, hoặc có thể thông tới Thiên Sứ, vậy khống chế cô ta đồng nghĩa có thể khống chế “cửa xả” tình báo của cả mạng lưới Pháp ở khu vực Berlin.

Không cần lập tức bắt giữ, tra tấn, xử bắn công khai.

Vừa lãng phí, vừa nguy hiểm.

Có thể thử một cách chơi kín đáo hơn, lâu dài hơn, mà cũng chí mạng hơn.

Sách phản cô ta.

Hoặc trong trường hợp cô ta không thể bị sách phản, tạo một “tai nạn” khiến cô ta biến mất hợp lý trong thời gian ngắn, rồi để người của mình, dưới sự khống chế nghiêm ngặt và kế hoạch tinh vi, bắt chước phong cách của cô ta, nắm mật mã của cô ta, dùng kênh của cô ta, tiếp tục duy trì liên lạc với phía Paris.

Không phải truyền vài tin giả vô thưởng vô phạt, mà là dựng một mạng lưới nghi binh hoàn chỉnh, lâu dài, cấp chiến lược.

Giống như Chiến dịch Tu viện:

biến mạng lưới tình báo Berlin, thậm chí cả Bắc Đức, thành chiếc loa cho Đế quốc Đức.

Paris muốn biết cái gì thì nói cho chúng biết cái đó.

Paris muốn thấy cái gì thì bày cho chúng thấy cái đó.

Để chúng ra từng quyết định sai trong bùn lầy thông tin giả;

kéo tài nguyên quý giá, nhân lực tinh nhuệ, thậm chí cả quyền chủ động chiến lược, từng bước từng bước đi chệch hướng.

Rủi ro cực cao, thao tác cực khó;

cần chuyên gia tình báo hàng đầu, chuyên gia mật mã, chuyên gia tâm lý, cùng thời gian dài và sự kiên nhẫn khổng lồ.

Nhưng hồi báo tiềm tàng cũng lớn tới mức khó đo đếm.

Đây không chỉ là nhổ một mạng gián điệp, mà là cấy vào não địch một dòng suy nghĩ do mình điều khiển.

Và thời cơ dường như đúng là ngay lúc này.

Nữ tu kia đang ở trong Vô Ưu cung, còn chưa rời đi.

Vừa trải qua một lần tiếp xúc ngoài kế hoạch;

có lẽ đang ở trong trạng thái nghi hoặc hoặc cảnh giác ngắn ngủi, nhưng phần lớn khả năng vẫn chưa ý thức rằng mình đã lộ ra nghi điểm.

Phải hành động ngay.

Trước khi cô ta rời Vô Ưu cung, trở về môi trường tương đối an toàn của nhà thờ, phải khống chế cô ta trong tay.

Claude liếc trái liếc phải.

Ở cuối hành lang bên phải có hai binh sĩ Cận vệ quân đang gác.

Anh bước nhanh tới.

“Anh, lập tức tới Tổng nha tìm bà Cecilia, báo với bà ấy tôi ở tiểu thánh đường cung đình, cần bà ấy dẫn người qua đây.

Nhanh.

“Rõ, thưa ngài.

” Binh sĩ chào, xoay người rảo bước.

“Anh đi thông báo vệ đội cung đình:

phong tỏa mọi lối ra ngoài của Vô Ưu cung, bao gồm cả cổng xe ngựa, cửa bên, lối đi của người hầu.

Bất kỳ ai ra vào đều phải có phê chuẩn đặc biệt.

Ngoài ra, trước khi nữ tu nhà thờ St Michael rời đi, không cho bất kỳ ai tới gần tiểu thánh đường.

Binh sĩ hơi do dự:

“Thưa ngài, phong tỏa toàn bộ Vô Ưu cung cần mệnh lệnh của bệ hạ hoặc bà Cecilia…”

“Cứ nói là tôi lấy thân phận Tổng nha trưởng của Đế quốc ra lệnh.

Phía bệ hạ tôi sẽ tự giải thích sau.

Bây giờ ưu tiên chấp hành mệnh lệnh.

“Rõ, thưa ngài!

Nhìn bóng lưng binh sĩ chạy đi, Claude xoay người, lại nhìn về phía cánh cửa gỗ sồi nặng nề.

Nữ tu sau cánh cửa lúc này đang làm gì?

Tiếp tục lau thánh khí?

Cầu nguyện?

Hay đã bắt đầu tính cách mã hóa và gửi đi chuyện vừa nãy?

Anh thong thả bước tới một ô cửa vòm bên cạnh thánh đường;

từ đây có thể nhìn xuống sân ở Đông Dực cung điện.

Vài phút sau, anh thấy bóng Cecilia xuất hiện ở lối vào hành lang đối diện, phía sau là bốn Cận vệ quân.

Cecilia bước tới, hơi nhíu mày:

“Chuyện gì?

“Trong tiểu thánh đường có một nữ tu, người nhà thờ St Michael, tuần nào cũng tới kiểm tra thánh khí và thánh đường.

Tôi nghi cô ta là Thiên Sứ.

“Chứng cứ?

“Trực giác, cộng thêm trùng hợp.

Thợ may vừa gửi tình báo về cuộc họp trong cung, cô ta lại xuất hiện đúng thời điểm này.

Tôi thử dò vài câu, phản ứng của cô ta quá… chuẩn.

“Chuẩn kiểu được huấn luyện.

Hơn nữa thân phận của cô ta hoàn toàn khớp điều kiện của Thiên Sứ:

có thể hợp lý ra vào Vô Ưu cung, tiếp xúc hoàng thất;

đến từ nhà thờ St Michael, chính là nhà thờ trên bức tranh sơn dầu của Thợ may.

“Anh đã tiếp xúc với cô ta?

“Ừ.

Nói vài câu về nghệ thuật tôn giáo, tiện thể dò xem trong cung dạo này có bận không.

Cô ta trả lời rất ‘đúng phép’, nhưng chính vì quá đúng phép.

Nếu cô ta thật sự là Thiên Sứ, bây giờ hẳn đã cảnh giác rồi.

Trước khi cô ta rời đi, phải khống chế cô ta.

Cecilia im lặng hai giây, cân nhắc rủi ro.

Cuối cùng gật đầu:

“Hiểu rồi.

Xử lý thế nào?

Bắt công khai hay…”

“Không công khai.

Tìm lý do mời cô ta phối hợp điều tra.

Nếu cô ta phản kháng hoặc định hủy thứ gì, vậy chỉ có thể dùng biện pháp cưỡng chế, nhưng cố gắng đừng làm to chuyện.

Đây là hoàng cung, không phải cục cảnh sát.

“Rõ.

Claude lùi vào bóng tối sau cột hành lang, nhìn Cecilia chỉnh lại cổ áo, rồi đẩy cửa tiểu thánh đường.

“Nguyện Chúa ban phúc nơi đây, sơ Magdalena?

Từ khe cửa, Claude thấy nữ tu đang quay lưng về phía cửa, hình như đang chỉnh chân nến trên bàn thờ.

Nghe tiếng, cô ta mới chậm rãi xoay người.

“Chào bà Cecilia.

Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho bà?

“Cô gái nữ tu, bệ hạ có vài vấn đề về sắp xếp thánh vụ trong cung muốn hỏi cô.

Có thể chiếm dụng cô chút thời gian không?

Magdalena khẽ khuỵu gối:

“Dĩ nhiên, thưa bà.

Nhưng công việc của tôi vẫn chưa xong;

nếu câu hỏi không quá phức tạp thì…”

“Sẽ không lâu.

Chỉ cần xác nhận một vài chi tiết về thánh lễ riêng của tuần sau.

Có thể mời cô qua phòng nghỉ bên cạnh không?

Ở đó tiện nói chuyện hơn.

Một cái cớ hoàn hảo.

Claude nghĩ.

Lấy danh nghĩa Đức hoàng, bất kỳ ai cũng khó từ chối.

Sắc mặt Magdalena không đổi, nhưng Claude chú ý ngón tay cô ta ở bên hông khẽ cuộn lại một cái rồi thả lỏng.

“Dĩ nhiên.

Được phục vụ bệ hạ là vinh hạnh của tôi.

Xin chờ một chút, để tôi thu dọn dụng cụ.

Cô ta xoay người đi về phía giỏ đồ.

Cecilia không ngăn, chỉ đứng yên ở cửa;

nhưng vị trí đứng của bà vừa khéo chặn mất đường thông sang hành lang bên.

Thu dọn xong, cô xách giỏ công cụ, ra dấu với Cecilia.

Cecilia nghiêng người nhường cửa, làm một cử chỉ “mời”.

“Đi bên này, sơ.

Magdalena khẽ gật đầu, xách giỏ bước ra khỏi tiểu thánh đường.

Claude đứng sau cột, lặng lẽ nhìn bóng nghiêng của cô.

Cô cúi mắt, không liếc trái liếc phải, đi thẳng theo Cecilia về phía một căn phòng nhỏ ở đầu kia hành lang, nơi dành cho giáo sĩ nghỉ tạm.

Căn phòng không có cửa sổ, chỉ có một cánh cửa.

Cecilia đẩy cửa, ra hiệu Magdalena vào trong.

“Mời bà trước.

” Magdalena dừng ở cửa, hơi nghiêng người, tư thế cung kính.

Cecilia không tranh, đi vào trước.

Khóe mắt Magdalena quét cực nhanh qua hành lang.

Trống không một người.

Chỉ có bóng lưng mờ mịt của lính gác ở phía xa.

Nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm không biến mất, trái lại còn đậm hơn.

Cô bước vào phòng.

Cecilia đã ngồi xuống cạnh chiếc bàn gỗ giản dị.

Hai binh sĩ Cận vệ quân không tiếng động xuất hiện ở ngoài cửa, nhưng không vào, chỉ khép hờ cửa.

Phòng rất nhỏ:

một cái bàn, hai cái ghế, một giá treo áo, cùng một hốc tường nhỏ đặt bình nước thánh.

“Mời ngồi, sơ.

” Cecilia chỉ sang chiếc ghế còn lại.

Magdalena đặt giỏ công cụ cạnh chân, tao nhã nâng vạt tu phục, ngồi ngay ngắn trên ghế, hai tay chồng lên đầu gối.

“Bệ hạ có chỉ thị đặc biệt gì về thánh lễ không?

Thời gian, địa điểm, hoặc bệ hạ muốn tưởng niệm vị thánh nào đặc biệt?

Cecilia không trả lời ngay.

Bà lấy từ túi nhỏ bên người ra một văn kiện gấp lại, trải lên bàn;

nhưng nội dung bị khuỷu tay bà che mất hơn nửa.

Thời gian từng giây từng phút trôi.

Magdalena giữ nguyên tư thế, ánh mắt đặt lên vân gỗ trên mặt bàn.

Bà Cecilia đang xem văn kiện, có lẽ đang đối chiếu chi tiết.

Bệ hạ nhật lý vạn cơ, tạm thời có vấn đề cần xác nhận, chậm một chút cũng bình thường.

Nhưng vì sao lại là Cecilia?

Nữ quan trưởng kiêm nữ bộc trưởng đích thân tới xử lý chi tiết một thánh lễ riêng?

Dù bệ hạ có mộ đạo đến đâu, việc này cũng hơi “bé xé ra to”.

Phòng sự vụ cung đình, hoặc tùy tiện một vị linh mục nào, đều xử lý được.

Trừ phi… đây không phải chuyện thánh lễ.

Cuộc đối thoại đầy mũi nhọn giấu kín với Claude Bauer trong tiểu thánh đường lúc nãy lại hiện lên.

“Ác long vẫn cần dũng sĩ tới đối mặt… nguyện ác niệm không nơi ẩn náu.

“Nhất là trong thánh đường của Chúa, mọi bóng tối đều nên bị soi rọi, đúng chứ?

Những lời ấy, bây giờ nhai lại đều thấy kỳ quặc.

Là thăm dò.

Anh ta nhất định đã phát giác cái gì đó.

Mà câu trả lời của mình lúc đó… quá gấp.

Gấp gáp chứng minh mộ đạo, gấp gáp phủi sạch liên quan, trái lại ở hai chữ “không nơi ẩn náu” và “bóng tối” lại đáp quá dụng tâm.

Một nữ tu thật sự mộ đạo, có lẽ chỉ cúi đầu cầu nguyện, chứ không đáp một tràng đối xứng tròn trịa như vậy.

Lỗ hổng.

Có lẽ đó chính là lỗ hổng.

Lúc này, Cecilia ngồi đây không nói gì, chỉ nhìn văn kiện.

Bệ hạ mãi không xuất hiện.

Binh sĩ ngoài cửa…

Họ đang đợi cái gì?

Đợi chứng cứ?

Đợi đồng bọn bị bắt?

Hay… đợi cô tự sụp vì áp lực?

Hít sâu.

Cô tự nhủ.

Không có chứng cứ.

Thân phận của mình không thể bắt bẻ.

Bối cảnh nhà thờ St Michael, phả hệ ở Alsace–Lorraine, trải nghiệm lớn lên trong cô nhi viện giáo hội… mỗi đường dây đều được dệt tinh vi và lặp đi lặp lại kiểm chứng, đủ để đối phó điều tra thường quy.

Họ không thể trong thời gian ngắn như thế tìm ra khe hở.

Trừ phi… Thợ may.

Không, tín hiệu của Thợ may bình thường.

Hắn gửi tình báo hợp tình hợp lý, thậm chí còn cung cấp lời giải hoàn mỹ cho sự im lặng của Dạ Oanh.

Tuyến trên không có lý do nghi.

Dù có nghi, khởi động quy trình thanh lý cũng cần thời gian, tuyệt không thể phản ứng nhanh tới mức đập thẳng lên đầu mình.

Vậy rốt cuộc chỗ nào có vấn đề?

Mắt xích nữ hầu già bị phát hiện?

Không;

bà ta chỉ là một người chuyển tin vô thức, cấp bậc cực thấp, không thể liên hệ tới cô.

Là mắt xích khác?

Cô hồi tưởng mọi hành động gần đây của mình:

Nhận tin, đánh giá, mã hóa, truyền đi… từng bước đều tuân thủ nghiêm quy trình;

dùng nhiều điểm chết và trung gian khác nhau, không để lại dấu vết có thể truy lần.

Trừ phi… họ không phải truy từ mạng tình báo bên ngoài tới.

Họ là từ nội bộ, từ Potsdam, từ chính Vô Ưu cung, phát giác bất thường.

Ví dụ như Dạ Oanh dù chọn im lặng, nhưng có thể đã để lại một vài dấu vết… khiến họ ý thức trong cung có thể có lỗ thủng?

An ninh trong cung nâng cấp là thật.

Claude Bauer xuất hiện ở tiểu thánh đường là thật.

Những lời hàm ý sâu xa của anh ta là thật.

Bây giờ Cecilia lấy danh nghĩa bệ hạ “mời” cô tới đây cũng là thật.

Những “sự thật” ấy nối lại với nhau, chỉ về một khả năng khiến người ta rợn tóc gáy:

Đây không phải một cuộc bắt giữ nhắm vào Thiên Sứ hoặc một gián điệp cụ thể nào, mà là một đợt sàng lọc nội bộ và “thử áp lực” nhắm vào tất cả những người gần đây có hoạt động trong cung.

Còn cô, vì tình báo của Thợ may về cuộc họp khiến cô xuất hiện đúng thời điểm nhạy cảm này, lại đúng lúc có một lần tiếp xúc với Claude Bauer, nên bị xếp vào danh sách sàng lọc.

Nếu đúng thế, vậy thứ họ muốn thấy chính là cô lộ sơ hở dưới áp lực:

bồn chồn, bất an, biện giải quá mức, hoặc cố dò hỏi tin tức.

Cô phải biểu hiện giống như một nữ tu thật sự:

hơi bối rối, nhưng vẫn mộ đạo, thuận phục.

“Bà Cecilia… xin hỏi, có phải bệ hạ không hài lòng sắp xếp thánh lễ?

Hay là trước đây công việc phục vụ của tôi có chỗ nào chưa chu đáo, cần tôi trực tiếp xin lỗi bệ hạ?

Cecilia như lúc này mới hoàn hồn khỏi văn kiện, ngẩng đầu lên, lộ một nụ cười lễ tiết.

“Không, sơ ạ.

Công việc của sơ luôn được khen ngợi.

Chỉ là bệ hạ từ trước tới nay cực kỳ coi trọng sự vụ liên quan tín ngưỡng;

bệ hạ muốn xác nhận từng chi tiết đều hoàn mỹ không tì vết, để biểu đạt sự kính ý tối cao đối với Thượng Đế.

Phiền sơ chờ thêm một lát;

bệ hạ xử lý xong việc gấp trong tay sẽ qua.

Một câu nói ngoại giao hoàn mỹ:

không bắt bẻ được, nhưng cũng chẳng có chút thông tin nào.

Magdalena gật đầu, lại rủ mí mắt, môi mấp máy không tiếng, như đang mặc niệm kinh văn cầu nguyện.

Đây là cử chỉ bình thường nhất của một nữ tu trong lúc chờ đợi.

Nhưng đầu óc cô đang xoay như điên.

Thời gian.

Cô vào căn phòng này đã hơn hai mươi phút.

Bệ hạ không xuất hiện, Cecilia cũng không có ý rời đi.

Đây không phải quy trình hỏi đáp bình thường.

Môi trường.

Căn phòng không có cửa sổ, chỉ có một cửa;

ngoài cửa có lính.

Đây là một không gian khép kín được chọn có chủ ý, dễ kiểm soát.

Đối tượng.

Cecilia tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

Bà tự mình ngồi đây không thể chỉ để “ngồi chờ” cùng một nữ tu.

Mục đích.

Họ đang đợi gì?

Đợi bên ngoài hoàn thành kiểm tra khẩn về nền tảng của cô?

Đợi người khác bị đưa tới đối chất?

Hay… đợi cô tự chịu không nổi áp lực, làm ra phản ứng nào đó?

Hộp dụng cụ của cô đang ở cạnh chân.

Bên trong ngoài đồ vệ sinh, đáy ngăn bí mật còn có một kim độc ngụy trang dạng bút chấm mực, cùng một cuộn giấy mật viết dùng để truyền tín hiệu.

Nhưng dùng chúng ở đây chẳng khác nào tự sát.

Ngoài cửa là lính;

bản thân Cecilia cũng tuyệt không phải phụ nữ yếu ớt.

Chạy trốn là hạ sách.

Chống trả càng vô vọng.

Cơ hội duy nhất nằm ở “cố chấp”.

Cố chấp mình vô tội;

cố chấp mình chỉ là sơ Magdalena:

nữ tu tới từ nhà thờ St Michael, trung thành phụng sự Thượng Đế và hoàng thất.

Chỉ cần không có chứng cứ xác thực, họ không thể, cũng sẽ không dám ngay trong Vô Ưu cung dùng thủ đoạn cực đoan với một nữ tu có thân phận chính thức.

Chấn động gây ra quá lớn.

Nhưng… nếu họ có chứng cứ thì sao?

Nếu Thợ may đã phản bội, còn khai ra cô thì sao?

Không thể.

Thợ may không biết diện mạo và thân phận thật của cô.

Hai người chưa từng gặp mặt trực tiếp;

mọi liên lạc đều qua tin mã hóa và điểm chết.

Thợ may chỉ biết mật danh Thiên Sứ, biết chỉ thị tới từ một kênh có thể tiếp cận thông tin tầng cao;

nhưng cụ thể là ai, ở đâu, hắn không thể biết.

Vậy nên, họ tối đa chỉ là nghi, chỉ là đoán, chỉ là dùng áp lực để tìm sơ hở.

Cô phải chịu được.

Lại mười phút trôi qua.

Hoặc lâu hơn.

Cuối cùng Cecilia khép văn kiện lại, người hơi tựa ra sau, ánh mắt bình thản đặt lên mặt Magdalena.

“Sơ, trước khi bệ hạ tới, tôi có một câu hỏi riêng.

Có lẽ hơi đường đột, nhưng tôi luôn tò mò.

Tới rồi.

Thử thách thật sự bắt đầu.

Magdalena ngẩng mắt lên.

“Bà cứ hỏi.

Chỉ cần không trái lời thề của tôi, tôi rất sẵn lòng trả lời.

“Tôi để ý tiếng Đức của sơ rất chuẩn, gần như không nghe ra chút khẩu âm nào.

Điều này rất hiếm.

Đặc biệt là nếu xét tới bối cảnh gia đình của sơ… dường như có liên quan vùng Alsace–Lorraine?

Ở đó, tiếng Đức của rất nhiều người ít nhiều sẽ có chút âm điệu tiếng Pháp, hoặc mùi vị phương ngữ địa phương.

Câu hỏi tới rồi.

Góc độ cực kỳ hiểm.

Từ chi tiết ngôn ngữ mà liên hệ tới bối cảnh ngụy tạo của cô.

“Cảm ơn lời khen của bà.

Gia tộc tôi quả thật tới từ Alsace.

Nhưng khi tôi còn nhỏ, cha mẹ đã qua đời vì bệnh tật.

Tôi rất may mắn được một cô nhi viện trực thuộc nhà thờ nhận nuôi, rồi lớn lên trong trường học của giáo hội.

“Các thầy cô của tôi đa phần là những tu sĩ và nữ tu mộ đạo tới từ khắp nơi ở Phổ;

họ rất nghiêm khắc với ngôn ngữ, cho rằng ngôn ngữ rõ ràng, thuần chính là nền tảng để truyền Phúc Âm tốt hơn và phục vụ giáo dân.

Tôi nghĩ là ân điển của Chúa đã giúp tôi, trong môi trường ấy, bỏ đi giọng quê và học được tiếng Đức chuẩn hơn.

Hợp tình hợp lý.

Trường học của giáo hội quả thật nổi tiếng nghiêm về quy phạm ngôn ngữ.

Thân phận cô nhi cũng giải thích vì sao liên hệ với gia đình nguyên sinh mỏng, khó tra.

Cecilia gật gật đầu, như đã chấp nhận lời giải.

Nhưng câu hỏi kế tiếp của bà lập tức nối tới.

“Thì ra là vậy.

Dạy dỗ của trường giáo hội đúng là nghiêm cẩn.

Vậy… trước khi sơ được nhận nuôi, sơ còn ấn tượng gì về cha mẹ ruột không?

Hoặc… gia tộc của sơ ở Alsace, có còn họ hàng xa nào chăng?

Áp lực được nâng cấp.

Từ thói quen ngôn ngữ đào sâu vào ký ức gia đình và mạng lưới xã giao.

Đây là thăm dò tính nhất quán của câu chuyện bối cảnh, cũng là tìm một “đột phá khẩu” có thể điều tra.

“Rất tiếc, thưa bà.

Khi ấy tôi quá nhỏ;

ký ức về cha mẹ… đã rất mơ hồ.

Chỉ nhớ mẹ thích lúc chạng vạng khe khẽ ngân một bài dân ca Alsace cổ, còn cha có một đôi tay ấm áp mà thô ráp.

“Còn họ hàng xa… chiến loạn và di cư, cộng thêm việc tôi từ nhỏ đã vào giáo hội, mối liên hệ với gia tộc thế tục… gần như đã đứt hẳn.

Giáo hội chính là nhà của tôi.

Trong phòng lại rơi vào im lặng.

Magdalena cảm thấy tu phục sau lưng đã bị mồ hôi lạnh làm ướt sũng, dính chặt vào da.

Cô biết câu trả lời của mình về logic gần như không tì vết, nhưng ánh mắt xét đoán của Cecilia tựa như đang cân đo thật giả của từng chữ, từng vi biểu cảm.

Họ rốt cuộc nắm được bao nhiêu?

Họ rốt cuộc đang đợi cái gì?

Ngay lúc đó, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân từ xa tới gần.

Cửa bị đẩy mở.

Claude Bauer bước vào.

Anh không nhìn Magdalena, chỉ gật đầu với Cecilia.

“Bệ hạ tạm thời bị sự vụ khẩn của nội các giữ chân.

Bệ hạ bảo tôi tới trước nghe qua.

” Giọng anh bình thường, cứ như thật sự chỉ đang thay mặt xử lý một chuyện nhỏ.

Sau đó, anh mới quay sang Magdalena, trên mặt treo một nụ cười xin lỗi công thức, không có mấy nhiệt độ.

“Xin lỗi để sơ đợi lâu, sơ Magdalena.

Hy vọng không làm mất quá nhiều thời gian của sơ.

Magdalena lập tức đứng dậy, hành một lễ khuỵu gối sâu hơn.

“Ngài nói quá lời.

Được phục vụ bệ hạ và ngài là vinh hạnh của tôi.

Claude bước tới cạnh bàn nhưng không ngồi.

Anh đưa ngón tay ra, như vô tình phủi qua mặt bàn;

ánh mắt lại rơi vào giỏ công cụ mây đan bên chân Magdalena.

“Dụng cụ của sơ, thu dọn rất ngăn nắp.

” Anh như thuận miệng nhận xét.

“Khí vật phụng sự Chúa, không dám lơ là.

” Magdalena khẽ đáp, nhưng tim lại chìm mạnh.

“Phải, không dám lơ là.

” Claude lặp lại lời cô, giọng điệu hơi vi diệu.

“Dù là thánh khí, hay là… thứ gì khác.

À đúng rồi, lúc nãy ở tiểu thánh đường, sơ đang lau thánh tượng?

“Vâng, thưa ngài.

Nhất là tượng Đức Mẹ thế kỷ mười bốn ấy, cần đặc biệt cẩn thận.

“Ừ.

Tôi rời đi rồi, sơ vẫn luôn cùng bà Cecilia ở đây chờ?

“Vâng, thưa ngài.

“Trong lúc đó không rời đi?

Cũng không ai vào?

“…Không, thưa ngài.

” Magdalena thấy khó hiểu.

“Vậy thì tốt.

” Claude gật đầu.

“Xem ra sơ rất quen lai lịch tượng Đức Mẹ ấy:

giữa thế kỷ mười bốn, vùng Rheinland.

Phán đoán này rất chuẩn;

người bình thường chỉ cảm thấy là cổ vật, không phân ra cụ thể niên đại và phong cách vùng miền.

“Ngài quá khen.

Chỉ là bổn phận, hiểu thêm chút về thánh vật mà thôi.

“Bổn phận…” Claude lẩm bẩm.

“Nhà thờ St Michael mỗi tuần đều cử người tới kiểm tra tiểu thánh đường của Vô Ưu cung;

truyền thống này đã duy trì nhiều năm.

Nhưng theo tôi được biết, trước đây người phụ trách việc này hình như là một nữ tu lớn tuổi tên Agatha?

Tim Magdalena hụt một nhịp, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh.

“Vâng, thưa ngài.

Mẹ Agatha năm ngoái mùa đông nhiễm phong hàn;

khỏi bệnh xong thì thân thể vẫn luôn yếu, thị lực cũng kém đi nhiều.

Giám mục thương tình, nên để tôi thay mẹ làm việc này.

Tôi trẻ, mắt cũng tốt, có thể chăm sóc những thánh vật quý giá này tốt hơn.

“Thì ra vậy.

Giám mục suy xét rất chu toàn.

Sơ tiếp quản việc này… gần một năm rồi nhỉ?

“Vâng, thưa ngài.

Bắt đầu từ mùa xuân năm nay.

“Một năm…” Claude như có điều suy nghĩ.

“Thời gian không ngắn.

Đủ để một người quen môi trường, quen quy trình, thậm chí… quen với vài chuyện vốn không nên quen.

Đầu ngón tay Magdalena hơi lạnh buốt.

Anh đang ám chỉ cái gì?

Chuyện vốn không nên quen?

“Ngài là ý…?

“Không có gì, chỉ là cảm khái.

Claude khoát khoát tay, như thể câu vừa nãy chỉ là lời vô tâm.

Anh bước tới cạnh cửa sổ, nhìn về cánh cửa đóng chặt, như đang nhìn gì đó, lại như chỉ đang thất thần.

Magdalena ép mình duy trì tư thế cầu nguyện, nhưng thần kinh đã căng tới cực hạn.

Mỗi câu Claude nói đều như đang thăm dò.

Sự im lặng của Cecilia lại như đang tích tụ áp lực.

Họ đang đợi;

đợi cô tự mắc lỗi;

đợi kết quả đối chiếu từ bên ngoài;

hay… đợi thứ gì khác?

“Đúng rồi, lúc nãy sơ có nhắc:

sơ lớn lên ở cô nhi viện của giáo hội?

“Vâng, thưa ngài.

“Cô nhi viện đó… ở Strasbourg đúng không?

Tôi nhớ trong thư giới thiệu của giám mục có nhắc.

“Vâng, thưa ngài.

Cô nhi viện Thánh Tâm.

“Strasbourg… nơi tốt.

Dù hiện tại thuộc về đế quốc, nhưng kiến trúc, ẩm thực ở đó vẫn rất đậm phong tình Pháp.

“Tôi nghe nói, bọn trẻ ở đó bữa sáng thường ăn một loại bánh ngọt gọi là ‘Kugelhopf’, uống kèm sữa nóng.

Khi sơ ở cô nhi viện, cũng hay ăn món đó chứ?

Kugelhopf!

Một món điểm tâm bữa sáng rất điển hình ở Alsace–Lorraine, nhất là khu Strasbourg.

Hình dáng như vương miện;

nguyên liệu chắc tay;

có mùi rượu rum và nho khô.

Ở địa phương gần như nhà nào cũng làm.

Ở đó có món này cũng hợp lý… nhỉ?

“Dĩ nhiên, thưa ngài.

Đó là bữa sáng rất thường gặp.

Trong khoảnh khắc lời vừa dứt, cả căn phòng lập tức chìm vào tịch lặng.

Kugelhopf… sao cô lại nói “dĩ nhiên”?

Cô nhi viện Thánh Tâm ở Strasbourg, cô nhi viện mà hồ sơ của cô ghi lại, quả thật có tồn tại, cũng đúng là bối cảnh giáo hội.

Nhưng một cô nhi viện giáo hội dưới sự cai trị của Phổ, tiếp nhận trẻ mồ côi chiến tranh và trẻ em nghèo khổ, bữa sáng lại cung cấp Kugelhopf loại bánh ngọt đậm đặc hương vị Alsace kiểu Pháp, vừa tốn công vừa tốn nguyên liệu?

Không, tuyệt đối không thể.

Nhất là trong bối cảnh sau chiến tranh Pháp–Phổ, Alsace–Lorraine bị Đức thôn tính;

tại địa phương triển khai giáo dục tiếng Đức và chính sách “tẩy Pháp hóa”.

Một cô nhi viện do giáo hội Đức vận hành, kinh phí có hạn, bữa sáng càng có thể là bánh mì đen, cháo yến mạch, hoặc bánh mì lát bình thường phết chút mứt;

tuyệt không thể là Kugelhopf, thứ tượng trưng văn hóa địa phương kiểu Pháp.

Đây là cái bẫy.

Một cái bẫy tâm lý được thiết kế tinh vi, dựa trên thường thức và chi tiết đời sống.

Claude căn bản không hề xem cái gọi là “thư giới thiệu”, ít nhất là ở thời khắc này.

Anh dùng Kugelhopf, một món ăn mang đặc trưng địa vực cực mạnh, để thử cô:

thử xem cô có ký ức thật sự về mắt xích nền tảng nhất trong bối cảnh ngụy tạo của mình hay không, tức là môi trường trưởng thành thời thơ ấu.

Mà cô lẽ ra phải cảnh giác cao nhất với mọi chi tiết liên quan quá khứ, lại vì cuộc đối đáp “chuyên môn” về niên đại thánh tượng trước đó mà hơi thả lỏng.

Lại vì căng thẳng thần kinh quá lâu và thử áp lực, khi đối phương ném ra một câu hỏi tưởng như chẳng liên quan, bộ não đã vô thức thuận theo logic ngụy trang của một “cô nhi Alsace” thật sự mà chạy tiếp.

Ban đầu chỉ định tăng tính chân thực của chi tiết, kết quả lại bước vào bẫy chí mạng.

“Thường gặp?

Ở cô nhi viện Thánh Tâm Strasbourg, Kugelhopf là bữa sáng ‘thường gặp’?

Môi Magdalena động động;

cô muốn nói gì đó để cứu, nhưng đầu óc trống rỗng.

Bất kỳ giải thích nào lúc này đều nhợt nhạt vô lực.

Nói “tôi nhớ nhầm”?

Một người lớn lên ở cô nhi viện, ký ức bữa sáng tuổi thơ mơ hồ, lại có thể quả quyết như thế mà nói “dĩ nhiên, rất thường gặp” sao?

Nói “thỉnh thoảng về sau có”?

Càng gượng gạo, lại mâu thuẫn với giọng điệu khẳng định lúc nãy.

Cecilia không cho cô bất cứ thời gian nào để nghĩ.

Bà đứng dậy, trầm giọng về phía cửa:

“Vào đây.

Cửa bị đẩy mở.

Hai binh sĩ Cận vệ quân không tiếng động bước vào phòng, đứng ở hai bên sau lưng Magdalena.

“Sơ Magdalena, hay tôi nên gọi cô bằng một cái tên khác?

Ký ức bữa sáng ở cô nhi viện của cô dường như có chỗ không khớp với điều tra của chúng tôi.

Để làm rõ nghi điểm, e rằng phải mời cô tạm thời chuyển bước, phối hợp chúng tôi hiểu rõ hơn.

Đây không phải xin, mà là thông báo.

Magdalena đứng tại chỗ, thân thể cứng ngắc.

Bất kỳ dị động nào cũng chỉ khiến tình hình tệ hơn.

Ngoài cửa có thể còn nhiều lính hơn;

bản thân Cecilia tuyệt không dễ đối phó.

Chống trả không có thắng cơ;

chỉ là tự đóng dấu tội danh, còn có thể lập tức phải nhận đãi ngộ càng khó coi hơn.

Xong rồi.

Lớp ngụy trang bị xé ra một kẽ hở từ nơi không ai để ý nhất, đời thường nhất.

Một khi họ bắt đầu đào sâu sơ hở Kugelhopf, lần theo tình huống thật của cô nhi viện Thánh Tâm Strasbourg, câu chuyện bối cảnh “cô gái mồ côi Alsace” mà cô dệt nên sẽ nhanh chóng rách nát trăm lỗ.

Tiếp đó là thư giới thiệu của nhà thờ St Michael, việc xây dựng mối liên hệ với hoàng thất… cả tòa tháp thân phận hư cấu sẽ sụp theo.

“Tôi… tôi nghĩ có lẽ có chút hiểu lầm, thưa bà.

Lâu quá rồi, có thể tôi lẫn…”

“Hiểu lầm có thể làm rõ.

“Đổi chỗ khác, chậm rãi làm rõ.

” Claude lên tiếng.

“Bà Cecilia sẽ sắp xếp một môi trường yên tĩnh hơn, không bị quấy rầy, để cô nhớ kỹ lại.

Về bữa sáng của cô, tuổi thơ của cô, gia tộc của cô, và… mục đích thật sự mỗi tuần cô tới Vô Ưu cung.

Anh hơi nghiêng đầu, ra hiệu cho Cecilia.

Cecilia gật, ra lệnh cho binh sĩ:

“Mời sơ đi theo chúng tôi.

Chú ý, động tác nhẹ thôi, đừng làm kinh động người khác.

Hai binh sĩ tiến lên một bước.

Một người cúi xuống xách chiếc giỏ mây đan.

Magdalena nhìn thoáng qua căn phòng nghỉ này lần cuối, nhìn văn kiện trên bàn mà cô từ đầu tới cuối chưa thấy nội dung, nhìn vào đôi mắt sâu không đáy của Claude Bauer.

Rồi trong sự “hộ tống” một trước một sau của hai binh sĩ, cô bước ra khỏi phòng.

Claude và Cecilia theo sau vài bước.

“Một sơ hở không đáng chú ý, nhưng đủ chí mạng.

Anh bắt đầu nghi cô ta từ khi nào?

“Trong tiểu thánh đường, khi cô ta nói ra tượng Đức Mẹ chính xác tới mức ‘giữa thế kỷ mười bốn, vùng Rheinland’, tôi đã có nghi ngờ mơ hồ.

“Một nữ tu dù có mộ đạo, dù quen thánh vật tới đâu, thường cũng chỉ nhớ đại khái niên đại và xuất xứ.

Chính xác tới ‘giữa’ và phong cách vùng miền cụ thể, giống người có nghiên cứu nghệ thuật sử hơn, hoặc… người cần ghi nhớ chính xác vô số chi tiết để đối chiếu kiểm tra.

“Sau đó là phản ứng của cô ta:

quá chuẩn, quá đúng phép, như lời thoại diễn tập vô số lần.

Tất nhiên cũng có thể giải thích bằng tố chất tốt.

“Nhưng cộng thêm tình báo của Thợ may, cộng thêm việc cô ta xuất hiện đúng giai đoạn nhạy cảm an ninh trong cung nâng cấp, ‘trùng hợp’ đã quá nhiều.

“Kugelhopf chỉ là xác minh cuối cùng.

Tôi cần một câu hỏi mà cô ta không thể dưới áp lực mà phản ứng nhanh, lại có thể đánh thẳng vào chi tiết đời sống nằm ở lõi của bối cảnh.

Bữa sáng cô nhi viện là thích hợp nhất.

Cô ta quá muốn khiến mình giống một cô nhi Alsace, nên lộ đuôi.

“Tiếp theo làm gì?

Trực tiếp thẩm vấn?

Trông cô ta không giống người sẽ dễ mở miệng.

“Không vội thẩm vấn.

Trước tiên khống chế cô ta trong tay, cắt mọi khả năng liên lạc với bên ngoài.

Sau đó lập tức đối chiếu toàn diện toàn bộ bối cảnh của cô ta.

“Nhà thờ St Michael, cô nhi viện Strasbourg, cái gọi là gia tộc ở Alsace.

Điều động những người đáng tin nhất của Phòng tình báo, chia đường bí mật làm.

Đừng kinh động nhà thờ, nhất là giám mục.

“Anh nghi trong nhà thờ cũng có người của họ?

“Chưa chắc.

Nhưng nữ tu Magdalena này có thể lấy được một thân phận tiện lợi và được tin như thế, nội bộ giáo hội ít nhất đã có người bị che mắt, hoặc bị giấy tờ ngụy tạo và biểu hiện của cô ta lừa.

“Chưa làm rõ trước thì không nên đánh cỏ động rắn.

Với phía giáo hội cứ nói… cô ta thân thể không khỏe, cần tĩnh dưỡng mấy ngày trong cung, hoặc tạm thời được điều đi hỗ trợ chuẩn bị một hạng mục thánh vụ cần giữ bí mật.

Cecilia gật đầu, rồi hỏi tiếp:

“Còn Thợ may?

Và Sofia?

“Thợ may tiếp tục dùng.

Để hắn theo kế hoạch gửi thông tin:

trong cung quả thật đang chuẩn bị cuộc họp cấp cao, an ninh cực kỳ nghiêm, Dạ Oanh phán đoán không thể hành động, tiếp tục im lặng.

“Còn việc nữ tu này mất liên lạc… tạm thời không cần giải thích.

Mắt xích tình báo cấp này vốn có một ‘thời kỳ im lặng’ hợp lý.

Trong ngắn hạn Paris sẽ không nghi.

Chúng ta phải tận dụng chênh lệch thời gian này.

“Anh muốn… thay thế cô ta?

Cecilia lập tức hiểu ý.

“Khống chế nguồn tin còn có giá trị hơn cắt nguồn tin.

Nữ tu Magdalena là trục then chốt của mạng Berlin.

Nếu nắm được mật mã của cô ta, phương thức liên lạc, ám hiệu nhận diện tuyến trên tuyến dưới, chúng ta có thể dùng thân phận của cô ta tiếp tục đối thoại với Paris.

“Nhưng tiền đề là chúng ta có thể khiến cô ta hợp tác, hoặc ít nhất bắt chước cô ta một cách hoàn mỹ.

“Khả năng hợp tác rất thấp, nhưng có thể thử.

Trọng điểm là bắt chước.

Trên người cô ta, chúng ta phải moi ra tất cả.

“Phương pháp mã hóa, vị trí điểm chết, tần suất liên lạc, thói quen biên soạn tin, thậm chí cả bút tích và sở thích giọng điệu.

Rồi tìm một người phù hợp tiếp quản thân phận này.

(Anh em ơi, chương này tuy không thể giải quyết triệt để vụ gián điệp, nhưng cũng phải tạm khép lại một đoạn.

Không thể nhét toàn bộ mạch truyện vào đây được.

Mai tôi đăng hai chương nhật thường, rồi đi tìm tiểu ngân hàng gia gây sự, sau đó là sửa hiến pháp, rồi tới Giáng Sinh 1912, tổng kết một năm thu hoạch và thành tựu.

(Hơn nữa tôi cũng chẳng xem nhiều truyện gián điệp, cũng không hiểu lắm.

Quan trọng là đây là truyện lịch sử giả tưởng có chút khảo cứu;

nói sao cho xuôi nghe là được.

Chỉ cần không quá tụt IQ hoặc trái thường thức lịch sử, cũng không hại đại nhã.

Mảng gián điệp chắc chắn không thể viết dài dòng, nên mọi người sẽ thấy nam chính như “mị ma”:

nói gì đối phương làm nấy, khiến đối phương trông hơi… dễ kéo.

Đợt này nói thế nào nhỉ, phần gián điệp sẽ kết thúc sau chương này.

Về sau sẽ có Chiến dịch tu viện 2.

0:

mọi người xem muốn sách phản Thiên Sứ để phản hướng truyền tin giả, hay tự tìm người đóng giả Thiên Sứ.

(Mọi người quyết đi.

Sách phản thì cảm giác hơi giả, nhưng không sách phản thì lại không đã.

Tóm lại mấy chương này viết xong tôi thấy không hài lòng lắm.

(Với cả khu Mitte thực ra không có nhà thờ St Michael;

nhưng có nhiều nhà thờ khác.

Chủ yếu do nội dung tôn giáo hơi nhạy, nên tôi bịa ra một cái.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập