Chương 79: Lời võ tướng vẫn nghe lọt tai

Đại học Berlin, tòa nhà chính của Học viện Vật lý, giảng đường bậc thang.

Kolen ngồi ở hàng ghế thứ ba từ dưới lên, sát cửa sổ, đó là chỗ ngồi quen thuộc của cậu.

Trên bục giảng, giáo sư Strache đang giảng về ứng dụng của hệ phương trình Maxwell.

Chữ viết trên bảng rất đẹp, những ký tự tiếng Đức kiểu chữ hoa mỹ cùng các ký hiệu tích phân nối với nhau thanh nhã, nhưng Kolen chẳng lọt tai được chữ nào.

Ánh mắt cậu vô thức dạt về phía những chỗ ngồi trống trong lớp.

Dạo gần đây, Học viện Vật lý vắng đi không ít người.

Cận vệ quân đã “mời” đi một nhóm sinh viên ưu tú, rất đột ngột;

mà người bị đưa đi lại đều là sinh viên ngành điện từ học.

Bạn cùng phòng của họ nói trước khi rời đi, họ bảo mình bị Đế quốc trưng tập.

Trưng tập sinh viên để làm gì?

Không ai rõ.

Chẳng lẽ là kế hoạch trao đổi sinh viên mới?

Hay có học giả nước ngoài nào sắp tới, cần bày trận cho oai?

Kolen thu lại ánh mắt, nhìn về bục giảng.

Giáo sư Strache đang dùng phấn vẽ một mặt kín trên bảng đen, giải thích định lý Gauss.

Vị giáo sư này ngoài năm mươi, tóc chải gọn gàng không lệch một sợi, đeo kính gọng vàng, trông đúng kiểu học giả tiêu chuẩn.

Nhưng Kolen biết rõ “học giả tiêu chuẩn” ấy thực chất thế nào.

Hoặc nói đúng hơn:

cả Học viện Vật lý của Đại học Berlin… không, bây giờ cả Đại học Berlin, có ai còn không biết những “chiến công lẫy lừng” trong quá khứ của đám giáo sư ấy?

Vụ ám sát đã trôi qua hai tháng.

Cơn bão khi đó càn quét toàn bộ trường đại học, không, càn quét cả giới tri thức Đức.

Ludwig, tên học phiệt đầu sỏ đạo mạo kia, bị sinh viên lôi ra, rồi ném thẳng cho quân cảnh vừa chạy tới.

Cảnh tượng ấy Kolen vẫn nhớ như in.

Lúc Ludwig bị lôi đi, tóc tai rối bù, kính lệch hẳn, vẫn khàn cả giọng gào lên:

“Tự do học thuật!

“Các người đang làm chính trị bạo dân!

”, giãy giụa đến khản tiếng.

Từ đó trở đi, Đại học Berlin đổi khác.

Ngày trước, giáo sư là thần.

Họ nắm quyền sinh sát trong tay:

chấm điểm, giới thiệu, đăng bài, bảo vệ tốt nghiệp.

Họ có thể tùy tiện chế nhạo “lối tư duy cứng đờ kiểu Phổ” của một sinh viên nào đó;

có thể công khai trên lớp so sánh “sự tinh tế” của triết học Pháp với “sự thô kệch” của triết học Đức;

có thể ám chỉ “tính nghiêm cẩn” của khoa học thực nghiệm Anh để đối lập với “sự viển vông” của lý thuyết Đức.

Họ có thể ném nghiên cứu cho nghiên cứu sinh làm, rồi khi ký tên thì đặt mình ở vị trí tác giả thứ nhất, đá sinh viên xuống phía sau, thậm chí xóa luôn khỏi danh sách.

Họ có thể “đặc biệt quan tâm” những nữ sinh có nhan sắc, “kèm riêng” trong văn phòng;

còn nạn nhân và người biết chuyện phần lớn chỉ có thể nuốt giận, vì đắc tội họ đồng nghĩa với kết thúc sự nghiệp học thuật.

Giờ thì tượng thần đã sụp.

Sinh viên… nhất là những người có khuynh hướng cánh tả, đã đọc Marx, từng tham gia các buổi đọc sách ngầm, chất chứa phẫn nộ với trật tự cũ… bỗng phát hiện ra một thứ vũ khí.

Một thứ vũ khí trong nước Đức hiện tại gần như bách chiến bách thắng.

Ái quốc.

Phục hưng dân tộc.

Chống sự xâm thực của văn hóa ngoại lai.

Bảo vệ tinh thần Đức.

Những khẩu hiệu ấy trước kia là cây gậy bảo thủ, là thứ quân đội, hoàng thất, các đảng cánh hữu ưa giơ lên dọa người.

Bây giờ, sinh viên giật lấy nó, dùng theo cách họ học được từ Claude Bauer.

Đúng vậy, Claude Bauer.

Vị Cố vấn ngự tiền, người sáng lập Tổng nha, kẻ cải cách sắt tay.

Trong những vòng nhỏ của sinh viên cánh tả, đánh giá về hắn đã xảy ra một biến đổi tinh vi mà sâu sắc.

Ban đầu, hắn là “tay sai mới của Đế quốc”, là “kẻ chuyên chế khoác áo tiến bộ”.

Nhưng sau vụ ám sát, nhiều sinh viên cánh tả trẻ tuổi đã nhìn thấy một khả năng khác, cũng có không ít chỗ thay đổi cách nhìn về chính hắn.

“Hắn nói đúng, ” một lần tụ tập trong quán rượu nhỏ, có người tu một ngụm bia đen lớn, quệt miệng rồi nói, “chỉ phê phán thì vô ích.

Mày phải có sức mạnh, có chiến lược, biết ai là kẻ thù chính, biết lợi dụng luật chơi, thậm chí lợi dụng luôn vũ khí của kẻ thù.

“Bauer chẳng phải đang dùng hoàng đế và chủ nghĩa dân tộc đó sao?

Nhưng hắn dùng thứ đó hạ gục bao nhiêu kẻ hưởng lợi của trật tự cũ?

Loại học phiệt như Ludwig, trước kia bọn mình phát truyền đơn, biểu tình, hô khẩu hiệu… lật được không?

Không!

Nhưng bây giờ chỉ cần chụp lên đầu hắn cái mũ ‘đức gian’, ‘chó săn Pháp’, quân cảnh lập tức đến bắt!

Vì sao?

Vì Đế quốc cần cái đó!

Hoàng đế cần cái đó!

Bauer cần cái đó!

“Hắn lợi dụng cảm xúc dân tộc để củng cố quyền lực, đồng thời lợi dụng nó để dọn đường, ” một sinh viên học chính trị kinh tế đẩy gọng kính, nói, “nguy hiểm đấy, nhưng… hiệu quả.

Và ít nhất hắn thật sự làm việc.

Tổng nha đánh bọn đầu cơ tích trữ, tiếp quản nhà máy đen, truy tiền lương bị quỵt.

“Bất kể mục đích cuối cùng của hắn là gì, ít nhất một phần công nhân thực sự đã nhận được tiền, một số nhà máy tồi tệ nhất bị chấn chỉnh.

Còn hơn đám học giả già chỉ biết thao thao ‘xã hội tương lai’ mà lạnh lùng với sống chết công nhân trước mắt, với cả mấy giáo sư mồm hô ‘thị trường tự do’ nhưng thực chất dung túng tư bản bóc lột.

“Đúng!

Mấu chốt là phải làm!

Phải thay đổi hiện trạng!

” Có người vung nắm đấm, “Bauer nói rồi, ‘xây dựng khó hơn phê phán gấp vạn lần’.

Bây giờ bọn mình đang xây dựng!

Xây dựng một trường đại học sạch sẽ!

Tống cổ hết những thứ sùng ngoại, bắt nạt sinh viên, gian dối học thuật kia ra ngoài!

Thế là một cơn bão kỳ dị nổi lên ở Đại học Berlin, rồi lan ra cả các trường đại học trong nước Đức.

Sinh viên không còn chỉ thỏa mãn với thảo luận lý luận, tổ chức đọc sách.

Họ bắt đầu “hành động”.

Mục tiêu rất rõ:

những giáo sư tai tiếng, từng có vết nhơ.

Đặc biệt là những “giáo sư tự do” lâu nay ca tụng nước ngoài vượt trội, hạ thấp thành tựu văn hóa khoa học Đức;

và cả những học phiệt có hành vi thiếu chuẩn mực học thuật, ức hiếp sinh viên, quấy rối nữ sinh.

Thủ đoạn cũng rất trực tiếp:

thu thập chứng cứ, công khai vạch trần, chụp lên đủ loại “mũ to” như “đức gian”, “kẻ phản bội văn hóa”, “hòn đá cản đường phục hưng Đế quốc”, “lũ sâu mọt đầu độc tư tưởng thanh niên”, rồi tố cáo lên nhà trường và Tổng nha.

Hiệu quả thấy ngay.

Một giáo sư văn học vì lâu nay hay rao giảng trên lớp rằng “văn học Pháp thanh nhã tinh tế, là thứ tinh thần thô mộc Đức vĩnh viễn không chạm tới được”, lại còn chèn ép một sinh viên viết luận văn về sử thi dân gian Đức, bị sinh viên liên danh tố cáo “cố ý bôi nhọ tinh thần dân tộc, mở đường cho văn hóa Pháp thâm nhập”.

Ba ngày sau, người đó bị đình chỉ để điều tra.

Một phó giáo sư khoa Lịch sử bị phát hiện nhiều bài luận văn đạo văn từ tác phẩm của một đồng nghiệp Pháp đã qua đời.

Trong tài liệu tố cáo còn nhấn mạnh:

hắn “đạo nghiên cứu của học giả Pháp nhưng lại dùng để xin quỹ học thuật của Đế quốc Đức, vừa là gian dối học thuật, vừa là phản bội”.

Người đó bị khai trừ, danh tiếng học thuật thân bại danh liệt.

Một giáo sư Hóa học nổi tiếng nóng nảy, chửi mắng sinh viên tùy ý, còn chiếm đoạt thành quả thí nghiệm của sinh viên.

Trước đây, sinh viên giận mà không dám nói.

Giờ thì một lá thư tố cáo liệt kê chi tiết các hành vi xấu, lại buộc tội hắn “lợi dụng phòng thí nghiệm và tài nguyên do Đế quốc cấp để thỏa mãn tư dục, nghiêm trọng làm tổn hại danh tiếng giới khoa học Đức và việc bồi dưỡng tài năng khoa học trẻ”, được gửi đồng thời cho khoa, văn phòng hiệu trưởng và Berlin Nhật Báo.

Không lâu sau, người đó “xin nghỉ ốm”, nghe nói đang bị điều tra.

Chấn động nhất là vụ vạch trần một giáo sư kỳ cựu của Học viện Vật lý.

Người này không chỉ quấy rối nữ sinh lâu năm, mà còn bị phát hiện ký hợp đồng tư vấn kỹ thuật bí mật với một công ty hóa chất Pháp;

mà công ty đó lại bị nghi có liên hệ với quân đội Pháp.

Trong tài liệu tố cáo, sinh viên “đau xót” viết:

“Vào thời khắc quốc gia cấp thiết cần khoa học kỹ thuật để phục hưng, chống ngoại xâm, thân là học giả được Đế quốc tài trợ lại đi cung cấp tư vấn kỹ thuật có thể dùng cho quân sự cho quốc gia tiềm tàng là địch… hành vi ấy khác gì phản quốc?

” Vị giáo sư đó biến mất chỉ sau một đêm, nghe nói đã bị bắt.

Gió hướng thay đổi.

Giáo sư bỗng trở nên “hòa nhã” hơn.

Lên lớp đúng giờ hơn, chấm điểm “công bằng” hơn, thái độ với sinh viên lịch sự hơn;

những bài diễn thuyết kẻ cả hạ thấp văn hóa Đức gần như tuyệt tích.

Chuyện “kèm riêng” nữ sinh trong văn phòng cũng giảm mạnh.

Gian dối học thuật?

Ít nhất bề mặt ai cũng “sạch sẽ”.

“Chuẩn mực học thuật” lại được dựng lên.

Chỉ là lần này, sức mạnh kỷ luật không chỉ đến từ uy quyền học giới và quy tắc hội nghề, mà còn từ bên dưới:

từ sinh viên vốn ở thế yếu, và thanh kiếm thượng phương mang tên “chủ nghĩa ái quốc” cùng “phục hưng Đế quốc” trong tay họ.

Kolen vừa vui vừa lo.

Cậu từng chứng kiến, thậm chí từng trực tiếp nếm mùi nhiều thói xấu của giáo sư.

Bạn cùng phòng của cậu từng vì chất vấn một lý thuyết của giáo sư mà bị chấm trượt ác ý trong kỳ thi cuối kỳ, phải học lại, lỡ mất một năm.

Cậu cũng quen một nữ sinh rất có thiên phú;

vì từ chối “lời mời ăn tối” của một giáo sư nào đó, sau đó liên tiếp bị gây khó dễ khi xin vị trí trợ lý phòng thí nghiệm.

Vì thế, nhìn đám học phiệt, bọn hỗn tạp, thứ bại hoại kia bị chỉnh, trong lòng cậu vẫn có một chút hả hê.

Cũng tốt… đúng lúc chuông tan học vang lên.

Tan học rồi thì ăn gì đó… rồi về ký túc xá ngủ thêm một giấc.

Cậu theo dòng người ra khỏi giảng đường, hòa vào biển người còn đông hơn.

Kolen cúi đầu, đi theo lối quen, định tới nhà ăn sinh viên ăn trưa.

Ngay khi cậu theo dòng người xuống cầu thang chính, tới chiếu nghỉ ở khúc ngoặt giữa tầng hai và tầng một—

“A—!

Tất cả bước chân khựng lại.

Tiếng trò chuyện bỗng tắt ngấm.

Vô số ánh mắt đồng loạt quay về hướng phát ra tiếng kêu.

Ở sâu trong hành lang tầng hai, một cánh cửa gỗ sồi treo biển “Phòng thảo luận Vật lý lý thuyết”.

Rầm!

Cánh cửa bị đẩy bật mạnh từ bên trong, một bóng người loạng choạng lao ra.

Là một cô gái trẻ, trông như sinh viên năm thấp;

mặt trắng bệch, tóc vàng hơi rối, cổ áo sáng màu bị xé rách một đường, trên mặt còn vệt nước mắt chưa khô, thần sắc hoảng loạn tột độ.

Cô một tay túm chặt cổ áo rách, tay kia chỉ vào trong căn phòng đang mở toang;

môi run lên, muốn nói gì đó mà không thốt ra được câu hoàn chỉnh.

Ngay sau đó, một người đàn ông mặc vest nhăn nhúm, tóc thưa, chừng ngoài năm mươi, từ trong cửa đuổi theo;

mặt đỏ bừng, miệng chửi bới bẩn thỉu:

“.

Chạy cái gì!

Quay lại đây!

Đồ không biết điều!

Tao đây… tao đây là đang chỉ dạy mày!

Là quan tâm tiền đồ học tập của mày!

Giáo sư Krug.

Kolen nhận ra hắn:

dạy môn Lịch sử phát triển Vật lý.

Danh tiếng vốn đã không hay;

nghe nói thích “kèm riêng” nữ sinh, nhất là những cô trông nhút nhát, gia cảnh bình thường, từ tỉnh lẻ lên.

Trước đây cũng từng có lời ra tiếng vào, nhưng cuối cùng đều chìm xuồng.

Có người nói hắn có chống lưng;

cũng có người nói mấy cô gái ấy “không đứng đắn”.

Nhưng lần này, khác rồi.

“Địt mẹ!

Một nam sinh đứng chếch phía trước Kolen, vóc người cao lớn, là người đầu tiên văng tục.

Cậu ta học bên Cơ khí, nổi tiếng nóng tính và trọng nghĩa.

Cậu ta ném phịch cái cặp xuống đất, “bịch” một tiếng trầm.

“Đồ súc sinh già!

“Bắt nó!

Đừng cho nó chạy!

“Mẹ kiếp, coi bọn tao không tồn tại à?

Còn dám bắt nạt người ta!

Đám đông lập tức bốc cháy.

Sự ồn ào vừa rồi chỉ như tiếng nền, trong nháy mắt biến thành tiếng gầm giận dữ.

Không phải một hai người, mà là hàng chục, hàng trăm thanh niên vừa bước ra khỏi lớp.

Họ có thể đến từ những khoa khác nhau, mang khuynh hướng chính trị khác nhau;

nhưng vào khoảnh khắc này, lòng thương kẻ yếu một cách bản năng, sự ghê tởm với kẻ ỷ mạnh hiếp yếu một cách bản năng, cộng thêm tâm lý “không khoan nhượng với quyền uy cũ và bọn bại hoại” suốt thời gian qua… như tàn lửa rơi vào thùng dầu khô.

“Anh em quất nó!

Không biết ai hét một tiếng, đám đông như nước lũ vỡ đê ập thẳng về phía hành lang tầng hai.

Kolen cũng bị cuốn vào, chẳng kịp suy nghĩ, bị đẩy lao lên phía trước.

Tim cậu đập thình thịch, máu dồn lên đầu;

sự uể oải và mơ hồ lúc tan học bị thay bằng cảm xúc dữ dội pha trộn giữa phẫn nộ, hưng phấn và một chút bối rối.

Krug rõ ràng không ngờ sẽ thành ra thế này.

Hắn tưởng nhiều lắm chỉ vài sinh viên đứng xem;

hắn gào vài câu, dọa vài câu, rồi chuyện cũng qua.

Trước đây chẳng phải vẫn vậy sao?

Nhưng biển người đen nghịt, gương mặt giận dữ lao tới kia hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của hắn.

Sắc đỏ trên mặt hắn rút sạch;

hắn lùi lại theo phản xạ, định rút về phòng thảo luận rồi đóng cửa.

Rầm!

Nam sinh cao lớn kia đã xông tới đầu tiên, dùng vai tông mạnh vào cánh cửa đang khép lại.

Krug bên trong bị húc loạng choạng, suýt ngã.

“Đồ già chết tiệt!

Còn muốn chạy?

“Đánh nó!

“Cặn bã!

Học phiệt!

Đồ bại hoại!

Đám sinh viên phẫn nộ tràn tới cửa, chặn Krug trong mảnh không gian nhỏ ngay ngưỡng cửa phòng thảo luận.

Vô số ngón tay chĩa vào hắn, nước bọt gần như phun lên mặt hắn.

Cô gái bị hại đã được vài nữ sinh dìu sang một bên, nhỏ giọng an ủi;

nhưng tiếng nức nở và lời tố cáo của cô khiến lửa giận càng bùng.

Krug dựa lưng vào tường, toàn thân run cầm cập, nhưng vẫn cố vung tay chống chế:

“Bọn… bọn mày định làm gì?

Làm loạn à?

Tao là giáo sư!

Là học giả được Đế quốc phong chức!

Bọn mày đang sỉ nhục thầy cô!

Là hành vi bạo lực!

Tao sẽ báo hiệu trưởng!

Đuổi học hết lũ mày!

“Giáo sư?

Tao phỉ nhổ!

Mày cũng xứng gọi là giáo sư à?

Mày chỉ là thằng lưu manh khoác áo học giả!

Là sâu mọt của hệ thống giáo dục Đế quốc!

“Báo hiệu trưởng?

Báo đi!

Xem hiệu trưởng sẽ đuổi thằng khốn quấy rối sinh viên như mày trước, hay đuổi bọn tao—những người thấy việc nghĩa mà làm!

“Nói nhảm với hắn làm gì!

Trói lại, áp giải tới đồn cảnh sát!

“Đúng!

Giao cảnh sát!

Cho pháp luật trị hắn!

Đám đông sôi sục;

vài nam sinh đã nhào lên, vặn tay Krug.

Hắn giãy giụa, gào lên:

“Thả tao ra!

Bọn mày không có quyền!

Tao sẽ tìm luật sư!

Tao vô tội!

Là nó quyến rũ tao!

“Còn cứng miệng hả!

” Nam sinh khối kỹ thuật đấm một cú vào bụng Krug, không quá nặng nhưng đủ khiến hắn cong người đau đớn, nuốt sạch những lời bẩn thỉu tiếp theo.

Đúng lúc ấy, hai người đàn ông trung niên mặc đồng phục xanh đậm, bắp tay đeo băng “bảo vệ trường”, thở hồng hộc chen qua đám đông lao vào.

“Dừng tay!

Dừng tay hết!

” Đội trưởng bảo vệ cố tách đám người ra.

“Chuyện gì vậy?

Giải tán!

Không được tụ tập gây rối!

Đánh giáo sư, các cậu muốn bị ghi trọng kỷ luật à?

Nếu là hai tháng trước, có lẽ tiếng quát ấy còn có chút tác dụng.

Sinh viên có thể do dự, cân nhắc hậu quả.

Nhưng hôm nay thì khác.

“Trọng kỷ luật cái con khỉ!

Thằng già súc sinh này quấy rối nữ sinh, người tang vật tang đầy đủ, bọn tôi đều thấy!

Ông không quản, còn ra quản bọn tôi à?

“Đúng!

Bảo vệ các ông làm cái gì?

Bình thường ăn tiền cho đám du côn vào trường quấy rối con gái thì không thấy siêng thế!

Giờ ra làm chó săn rồi à?

Mặt đội trưởng đỏ gay:

“Chuyện chưa điều tra rõ!

Các cậu không được dùng tư hình!

Trước tiên giao người cho chúng tôi, nhà trường sẽ xử lý…”

“Nhà trường xử lý?

Xử kiểu gì?

Như trước kia ấy à—đè xuống?

Ném ít tiền bịt miệng?

Hoặc dọa nạn nhân thôi học?

Rồi cho lão súc sinh này đổi chỗ tiếp tục hại người?

“Tôi nói cho ông biết, hôm nay chuyện này chưa xong!

Anh em, chị em!

Mọi người nói xem—giao thằng già súc sinh này cho đám bảo vệ hòa cả làng này, để rồi lại nhìn hắn được ‘bảo’ xuống… hay để chúng ta tự quyết?

“Tự xử!

“Không giao được!

Bọn họ cùng một bọn!

“Đúng!

Lần trước bên Hóa học có vụ quấy rối nữ trợ giảng, chẳng phải bị bảo vệ ‘khuyên’ về nhà ‘nghỉ ngơi’ sao?

Nghỉ hai tháng, chẳng sao cả, rồi lại quay lại!

Đám đông càng kích động.

Đội trưởng bảo vệ nhìn từng gương mặt trẻ tuổi căm phẫn trước mắt, cảm nhận cơn giận và nghi ngờ gần như thành thực thể, cũng bắt đầu sợ.

Lương ba cọc ba đồng, đáng để vì một giáo sư vốn đã thối tiếng, lại đúng lúc bị bắt quả tang, mà cứng đối đầu với vài trăm sinh viên mắt đỏ sao?

Huống hồ lão già này bình thường mắt để trên trời, quát bảo vệ như đầy tớ, bản thân ông ta cũng chẳng ưa…

Đúng lúc đội trưởng còn đang lưỡng lự, một giọng nói bất chợt vang lên ở vòng ngoài đám đông:

“Khoan!

Mọi người nhìn này!

Lúc lão ta giãy giụa, trong túi rơi ra một thứ!

Mọi ánh mắt lập tức bị hút qua.

Trên nền đất nơi Krug vừa giằng co, ngoài mấy cây bút máy lăn lóc, còn có một vật vuông vuông cỡ bàn tay, bọc nhung xanh sẫm.

Miếng nhung bung ra một góc, lộ ánh vàng.

Một sinh viên đứng gần cúi xuống nhặt lên, mở lớp nhung.

Bên trong là một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng, chế tác cực kỳ tinh xảo.

Nắp bật ra, số La Mã trên mặt đồng hồ thanh nhã rõ ràng;

nhưng thứ gây chú ý hơn là mặt trong nắp, khắc một hàng chữ Pháp kiểu chữ hoa mỹ:

“À mon cher collègue, avec toute mon admiration.

– P.

de R.

(Tặng người đồng nghiệp thân mến của tôi, với tất cả sự ngưỡng mộ.

– P.

de R.

Bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ hơn:

chữ ký của một thợ đồng hồ nổi tiếng ở Paris, kèm theo năm 1910.

Không khí như đông cứng thêm một nhịp.

“Tiếng Pháp…” Sinh viên cầm đồng hồ lẩm bẩm.

“Thợ đồng hồ Paris… năm 1910…” Một sinh viên khoa xã hội đeo kính lập tức tiếp lời, giọng vì kích động mà run.

“Lúc đó… đúng là thời kỳ quan hệ Pháp–Đức căng thẳng tột độ vì Khủng hoảng Maroc!

“P.

de R… viết tắt này… có khi nào là Pierre de Rochefort?

Cái gã ở Viện Hàn lâm Khoa học Pháp, hay viết bài công kích chính sách khoa học của Đức ấy?

” Một sinh viên khác có vẻ hiểu giới học thuật Pháp kêu lên.

Tất cả manh mối, dưới xúc tác của giận dữ và nghi kỵ, bị nối lại trong nháy mắt, bị phóng đại, bị gán cho cách giải thích đáng sợ nhất.

“Hắn không chỉ quấy rối!

Hắn là gián điệp!

Là chó nhận tiền Pháp!

Dùng thân phận giáo sư làm vỏ bọc;

hại nữ sinh Đức chỉ là thói ghê tởm của hắn, nhiệm vụ thật sự là làm tai mắt cho bọn Pháp!

Trộm tin tình báo khoa học kỹ thuật của Đế quốc!

“Đúng!

Chắc chắn là vậy!

Không thì giải thích cái đồng hồ này thế nào?

Quà tặng đắt giá như vậy!

Từ Pháp!

Lại còn ghi ‘đồng nghiệp thân mến’!

“Bảo sao trước kia hắn lên lớp toàn tâng bốc khoa học Pháp tiên tiến, dìm thành tựu Đức!

Thì ra đã bị mua chuộc!

“Cặn bã!

Phản đồ!

Đức gian!

“Đánh nó!

Đánh chết thằng chó săn Pháp!

Đám đông triệt để bùng nổ.

Nếu như trước đó chỉ là giận vì quấy rối tình dục, thì lúc này, cơn giận đã trộn thêm cảm xúc dân tộc bị phản bội và thù hằn khắc cốt với “nội gian”.

Vài nam sinh xông lên, đá liên tiếp vào Krug đã mềm oặt trên đất, sợ đến mất hồn, chỉ biết co người ôm đầu.

Hắn rú lên thảm thiết như lợn bị chọc tiết.

“Đừng đánh nữa!

Đánh nữa là chết người!

” Đội trưởng bảo vệ lúc này mới thật sự hoảng, định lao lên ngăn, nhưng lập tức bị mấy sinh viên xô mạnh ra.

“Cút!

Đồ chó săn!

Ông cũng ăn tiền hắn à?

Hay ông cũng có móc nối với bọn Pháp?

“Lương ba cọc ba đồng mà ông liều mạng làm gì!

Lão già này là bố ông à?

Mà hiếu thảo dữ vậy?

Đội trưởng bảo vệ bị chửi đến tím mặt, nhìn quanh những đôi mắt như phun lửa, lại liếc tên “giáo sư” dưới đất mặt mũi bầm dập, kêu la không ra tiếng… chút “đạo đức nghề nghiệp” cuối cùng cũng tan sạch.

Chết tiệt, vũng nước đục này không dính vào được.

Ông ta lùi ra sau, ra hiệu cho bảo vệ khác, hai người dần dần rút về mép đám đông, giả vờ giữ trật tự nhưng thực chất không can thiệp nữa.

“Giờ làm sao?

Đưa tới đồn cảnh sát?

Có người thở hồng hộc hỏi.

“Cảnh sát?

Cảnh sát có ích cái rắm!

Cảnh sát mà có ích thì bệ hạ cần gì lập Tổng nha?

Đám quan liêu thời cũ ngoài hòa cả làng với nhận hối lộ, còn làm được gì?

Thằng này là gián điệp!

Là tội phản quốc!

Cảnh sát quản nổi à?

“Đúng!

Mặc kệ cảnh sát!

“Giao Tổng nha!

Chỉ có Tổng nha mới trị được loại sâu mọt Đế quốc, phản đồ dân tộc này!

“Tổng nha vạn tuế!

Ngài Hertzl nhất định sẽ trị hắn!

“Trói lại!

Áp giải tới văn phòng của Tổng nha ở khu Đông!

Đi ngay!

Trong tiếng gào cuồng nhiệt “Giao Tổng nha!

”, “Tổng nha vạn tuế!

”, “Quét sạch sâu mọt!

”, mấy sinh viên kiếm được dây thừng, trói chặt Krug bị đánh đến thoi thóp, đến cầu xin cũng nói không ra lời;

rồi như kéo một con chó chết, lôi hắn dậy khỏi mặt đất.

Đám đông tự tách ra một lối.

Nam sinh khối kỹ thuật và vài người khỏe mạnh khác kéo Krug bị trói như bánh chưng, mặt đầy máu đi đầu.

Phía sau là đội ngũ sinh viên rầm rộ, khí thế sôi sục.

Họ băng qua con đường rợp bóng cây vốn tràn bầu không khí học thuật, khiến công nhân phục vụ trong trường, cùng nhiều sinh viên chẳng hiểu chuyện gì phải ngoái lại nhìn, dừng chân, rồi hoặc bị cuốn vào dòng lũ, hoặc bị bỏ lại phía sau.

Kolen cũng ở trong đó.

Tim cậu vẫn nện như trống trong lồng ngực, máu ùng ục dội vào màng tai.

Trong lúc hỗn loạn vừa rồi, cậu cũng đá lão già ấy một cái… thấy cũng hả.

“Giao Tổng nha!

Quét sạch sâu mọt!

“Phục hưng Đế quốc, thanh trừng bại loại!

“Ngài Hertzl sẽ làm chủ cho chúng ta!

Đội ngũ ra khỏi cổng trường, rẽ sang đại lộ dẫn về khu Đông.

Cơn kích động ban đầu theo bước chân dần tiêu hao, khẩu hiệu cũng thưa dần;

thay vào đó là tiếng bàn tán hưng phấn, kể lại cảnh vừa rồi, và đủ loại phỏng đoán về thân phận “gián điệp Pháp” của Krug, “chứng cứ sắt như đinh đóng cột”.

Bụng cũng bắt đầu réo.

“Này, sắp trưa rồi, đói chết mất!

“Tìm chỗ ăn trước đi!

Ăn no mới có sức kéo lão già này tới Tổng nha!

“Đúng!

Phía trước, rẽ ở góc phố có quán rượu ‘Lão Mark’, giò heo với bắp cải chua ngon lắm, bia đen cũng đủ đô!

Đề nghị được hưởng ứng.

Dù sao văn phòng của Tổng nha cũng ở khu Đông, chẳng cần vội nhất thời.

Thế là đội ngũ hùng hổ rẽ vào một con phố ở rìa khu Đông, tương đối còn tạm gọn gàng.

Ông chủ quán rượu “Lão Mark” hiển nhiên không ngờ giữa trưa lại ùa vào một đám sinh viên đông như vậy, giật nảy.

Đến khi nhìn rõ chỉ là một bọn thanh niên, tuy khí thế hầm hầm lại còn lôi một ông già bầm dập, nhưng ít ra không giống du côn tới cướp, ông ta mới run run gọi bồi bàn mau chóng chuyển bàn ghế.

Trong quán lập tức ồn như chợ, đầy tiếng ồn đặc trưng của tuổi trẻ.

Krug bị tiện tay quẳng vào góc tường như một bao tải rách bị lãng quên;

chỉ có những tiếng rên rỉ thỉnh thoảng chứng minh hắn vẫn còn sống.

Sinh viên gọi đồ, cụng ly, cười nói ầm ĩ, như thể vừa hoàn thành một chiến công vĩ đại và đang mở tiệc mừng.

Kolen ngồi chen với mấy người quen ở bàn dài, gặm bánh mì cứng kẹp xúc xích, uống bia đen hơi chua, nghe quanh mình bàn tán rôm rả.

“Tụi mày thấy mặt lão già đó chưa?

Ha ha, sợ đến đái ra quần!

“Cái đồng hồ quả quýt đó!

Chứng cứ thép!

Giờ xem hắn còn cãi kiểu gì!

“Tổng nha chắc chắn sẽ điều tra kỹ!

Biết đâu lôi ra cả một dây gián điệp Pháp!

“Tao nói thật, trong đại học sâu mọt kiểu này đầy ra!

Lần này bọn mình mở đầu hay rồi!

“Đúng!

Ăn xong gọi thêm người, làm lớn lên!

Cho cả Berlin biết sinh viên đại học không phải thứ dễ bắt nạt!

Kolen nghe, cũng cười theo.

Nhưng cảm giác lạ lạ trong lòng lại lặng lẽ nổi lên.

Tất cả chuyện này… có phải hơi “thuận lý thành chương” quá không?

Cái đồng hồ kia thật sự đủ chứng minh Krug là gián điệp sao?

Cái “P.

de R.

” kia thật sự là người của giới học thuật Pháp đó sao?

Nhỡ chỉ là quà tặng học thuật bình thường thì sao?

Rồi vừa rồi… những cú đấm cú đá… có quá tay không?

Cậu lắc đầu, cố xua cái suy nghĩ “không đúng lúc” ấy đi.

Ai nấy đều tin như vậy, chẳng lẽ tất cả đều sai?

Tiếng Pháp, thợ đồng hồ Paris, năm 1910 nhạy cảm… trùng hợp nhiều quá.

Huống hồ Krug vốn đã chẳng phải thứ tốt đẹp gì, quấy rối tình dục là thật.

Dù không phải gián điệp, hắn cũng là rác rưởi, đáng bị dạy dỗ.

Nghĩ vậy, cậu lại thấy thoải mái hơn, ngửa cổ tu một ngụm bia lớn.

Ăn uống no nê, sinh viên lại hồi sức.

Dưới sự thúc giục của mấy kẻ dẫn đầu, họ lại kéo Krug dậy, ầm ĩ ùa ra khỏi quán rượu “Lão Mark”, tiếp tục tiến vào khu Đông.

Càng đi sâu, phố xá càng tiêu điều.

Những con đường ngay ngắn và kiến trúc cổ điển của khu đại học dần biến mất;

thay vào đó là ngõ hẻm chật hẹp gồ ghề, nhà cửa thấp bé chen chúc, tường loang lổ vết bẩn và những tờ quảng cáo phai màu dán bừa bãi.

Không khí cũng trộn thêm nhiều mùi:

khói than kém chất lượng, mùi cống rãnh, mùi đồ ăn rẻ tiền và rượu cồn.

Tiếng ồn của đám sinh viên ở khu vực này trở nên đặc biệt lạc lõng.

Trẻ con áo quần rách rưới ngừng chơi, tò mò nhìn đội ngũ kỳ quái;

công nhân thất nghiệp tựa tường phơi nắng ném ánh mắt tê dại hoặc cảnh giác;

vài phụ nữ trang điểm lòe loẹt đứng ở đầu ngõ chỉ trỏ mấy nam sinh trẻ, cười sằng sặc.

Nhịp sống nơi đây khác hẳn khu đại học.

“Sao xa vậy?

Hình như không phải phố này?

“Chỗ quỷ này loạn thật.

“Nhỏ tiếng thôi… bên này không yên đâu…”

Giọng nói trong đội ngũ tự nhiên nhỏ dần.

Một bầu không khí lạ lẫm, pha chút bất an bắt đầu lan ra.

Phần lớn bọn họ xuất thân từ gia đình trung lưu hoặc tiểu tư sản;

tuy đồng cảm “giai cấp công nhân”, nhưng thật sự lặn sâu vào lòng khu Đông Berlin thì hiếm lắm.

“Nghèo đói”, “áp bức” từng đọc trên sách… giờ biến thành cú tát thô ráp nhất, đập thẳng vào mắt mũi.

Đột nhiên, phía trước vang lên một tiếng kêu ngắn, rồi là tiếng nôn ọe.

“Sao vậy?

“Phía trước có chuyện gì?

Đội ngũ chậm lại.

Đám đông dồn về phía trước, muốn xem rõ.

Kolen cũng bị đẩy lên mấy bước.

Rồi cậu nhìn thấy.

Ở cửa một nhánh ngõ còn tối hơn, rác rưởi chất đống, mấy sinh viên chạy đầu mặt trắng bệch lùi lại;

một người chống tường nôn thốc nôn tháo.

Trong sâu ngõ, gần một đống rác công cộng bốc mùi nồng nặc, lờ mờ có một dáng người co quắp ở tư thế cực kỳ bất tự nhiên.

Tò mò và sự nhạy cảm với “có chuyện” khiến nhiều người tiến sát thêm chút nữa.

Ngay sau đó, tiếng thét và tiếng hít lạnh liên tiếp vang lên.

Đúng là một người.

Một người đàn ông.

Nhìn cách ăn mặc, giống công nhân nghèo hoặc kẻ vô nghề ở khu Đông.

Hắn nằm sấp, quần áo rách bẩn.

Dưới thân là một vũng máu lớn đã đông lại, thâm đen, kinh khủng đến rợn người;

máu gần như thấm đẫm đất bùn và rác quanh đó.

Đáng sợ nhất là sau gáy:

có một chỗ lõm rõ rệt, mép lởm chởm như bị thứ hung khí nặng và tù đập đi đập lại nhiều lần.

Mấy con ruồi vo ve quanh vết thương và vũng máu đông.

Lặng ngắt.

Đội ngũ vừa còn hô khẩu hiệu, vừa còn bàn tán, thậm chí còn hả hê trước thảm trạng của Krug… lúc này chìm vào một sự im lặng chết người.

Chỉ còn tiếng phố xá xa xa lờ mờ, và tiếng nôn khan bị nén của người sinh viên kia.

Phần lớn bọn họ từng đọc về cái chết trong sách, từng nghe về “hy sinh” trong diễn thuyết, từng tưởng tượng “máu và lửa”.

Nhưng đó là thứ trừu tượng, là khái niệm, là biểu tượng có hào quang lý tưởng.

Còn trước mắt, là cái chết thật.

Không hào quang, không ý nghĩa, chỉ có dấu vết tàn nhẫn mà bạo lực và nghèo đói để lại.

“.

Chết… chết rồi?

“Gọi cảnh sát… báo cảnh sát mau…”

Đúng lúc ấy, từ đầu bên kia của con ngõ vang lên tiếng bước chân lê thê.

Hai cảnh sát tuần tra mặc đồng phục Berlin, kẹp dùi cui dưới nách, lắc lư đi tới.

Hiển nhiên họ cũng để ý đám người tụ tập cùng tình huống bất thường, nhăn mặt, đầy vẻ khó chịu.

“Này!

Bọn mày!

Tụ ở đây làm cái gì?

” Một cảnh sát lớn tuổi, bụng hơi phệ quát;

ánh mắt lướt qua gương mặt trẻ trung tái nhợt của sinh viên, lại liếc vào sâu trong ngõ, càng cau mày.

“Lại là bọn sinh viên nhóc con tụi mày?

Không ở trường học cho tử tế, chạy tới đây phá gì nữa?

Giải tán mau!

“Cảnh… cảnh sát!

” Một sinh viên gan hơn chút chỉ vào trong ngõ, lắp bắp.

“Trong đó… trong đó có người… hình như chết rồi…”

Gã cảnh sát béo và đồng nghiệp liếc nhau, rồi lững thững đi qua, thò đầu nhìn một cái.

“Ừ, chết rồi.

Thôi thôi, giải tán hết!

Có gì mà nhìn!

Đánh nhau, lỡ tay giết người thôi—chỗ này ngày nào chẳng chết dăm ba đứa?

Cút hết, đừng cản trở công vụ!

Giọng hắn bình thản như đang nói thời tiết hôm nay xấu, hoặc bánh mì ở góc phố lại tăng giá.

Sự thờ ơ “không liên quan tới mình” ấy như một chậu nước đá dội thẳng lên tim mỗi sinh viên có mặt.

Đánh nhau?

Lỡ tay giết người?

Chỗ này ngày nào chẳng chết dăm ba đứa?

Chỉ vậy thôi… nói nhẹ như không?

Cái hõm đáng sợ trên sau gáy, vũng máu thâm đen, cái xác co quắp im lìm… trong mắt cảnh sát, chẳng lẽ cũng chẳng khác gì bắp cải thối vứt ven đường?

“Các anh… các anh không điều tra sao?

Không bắt hung thủ sao?

Một nữ sinh không nhịn được hỏi.

“Điều tra?

Cảnh sát béo như nghe chuyện cười, khịt mũi.

“Cô biết khu Đông mỗi ngày có bao nhiêu thứ rác rưởi kiểu này không?

Bắt hung thủ?

Ai thấy?

Cô thấy à?

Hay nó thấy?

“Chỗ này, chết kiểu này, tám phần là thiếu nợ cờ bạc không trả nổi, hoặc băng đảng tranh địa bàn đánh.

Tra?

Tra cái gì!

Có thời gian đó, tao thà ra quán rượu góc phố làm một ly.

Giải tán mau!

Còn vây lại tao báo tội cản trở công vụ!

Gã cảnh sát trẻ hơn cũng phụ họa:

“Đúng vậy, toàn lũ nghèo rách mạng, chết thì chết thôi, khỏi làm vướng xã hội.

Mấy đứa sinh viên tụi mày mau quay về trường đi, chỗ này không phải nơi tụi mày nên tới.

Nghèo rách mạng.

Chết thì chết thôi.

Khỏi làm vướng xã hội.

Từng chữ từng chữ giáng thẳng vào tim những người vừa còn chìm trong cảm giác “thay trời hành đạo”.

Hóa ra đây là “hiện thực”.

Ở trường, họ có thể dựa vào danh nghĩa “ái quốc” và “thanh trừng học phiệt” mà lật một giáo sư.

Nhưng ở khu Đông, trong đúng nghĩa ổ chuột, một mạng người có thể rẻ mạt đến vậy, biến mất lặng lẽ đến vậy, đến cả cảnh sát—kẻ đáng ra duy trì trật tự tối thiểu—cũng lười liếc thêm một cái.

Trước đây họ đã nghe nói hệ thống cảnh sát cũ mục nát, vô năng, nhưng nghe với thấy là hai chuyện.

Đến lúc này họ mới thật sự cảm nhận được, khi Claude Bauer lập Tổng nha, tuyên bố “quét sạch tệ nạn quan liêu cũ”, “xây dựng trật tự mới hiệu quả và liêm chính”, hắn đang đối diện với một tầng đáy tê liệt và thối rữa tới mức nào.

Đội ngũ kéo Krug, trong im lặng khó nói, tiếp tục đi.

Rẽ qua mấy góc phố, cảnh tượng bỗng đổi hẳn.

Đường rộng ra, đá lát phẳng phiu thay cho bùn lầy ổ gà.

Hai bên, những căn lều xiêu vẹo và nhà trọ chật chội thường thấy ở khu Đông biến mất;

thay vào đó là dãy nhà liền kề ba tầng vừa được sửa sang, tường ngoài quét cùng một màu xám trắng.

Không đẹp, nhưng đều tăm tắp, toát ra cảm giác trật tự cứng nhắc.

Trên mặt đường không còn dấu rác hay nước thải;

thậm chí còn thấy vết tích có người quét dọn định kỳ.

Nổi bật nhất là tòa nhà ở cuối phố:

tường ngoài sơn lại màu xám đậm.

Trên mái, một lá cờ nền đỏ chữ trắng, chính giữa là biểu tượng kiếm mác giao nhau được vòng bánh răng bao quanh, đang phần phật trong gió.

Trên cửa chính treo một bức chân dung khổng lồ:

Claude Bauer mặc đồng phục Tổng nha, ánh mắt bình thản nhìn về phía xa.

Bên dưới chân dung là một hàng khẩu hiệu nổi bật:

“Trật tự, kỷ luật, phục hưng!

Bầu không khí nơi đây khác hẳn ổ chuột khu Đông.

Yên tĩnh, ngăn nắp, thậm chí có phần nghiêm lạnh.

Thỉnh thoảng có những nam nữ trẻ tuổi mặc đồng phục xám phẳng phiu ra vào, bước vội, nét mặt chuyên chú, gần như chẳng liếc ngang.

Hai kiểm tra viên Tổng nha gác trước cửa đứng thẳng tắp, trang bị tinh gọn, ánh mắt sắc bén quét qua đường phố;

đối lập hẳn với hai tên cảnh sát tuần tra lười nhác chán đời ban nãy.

Sinh viên vô thức dừng lại, tụ ở đầu bên này của con phố, nhìn khu “đặc khu” sạch sẽ ngay ngắn treo chân dung Cố vấn;

rồi lại nhớ tới con ngõ tối tăm nồng mùi nghèo đói, bạo lực và cái chết.

Sự đối lập mạnh đến mức như tát thẳng vào giác quan.

“Chính… chính là chỗ này.

“Đúng, Văn phòng số Ba của Tổng nha ở khu Đông, ” một người khác nhìn số nhà xác nhận.

“Chúng ta… chúng ta thật sự giao người cho chỗ này sao?

Trong góc tường, Krug như lấy lại chút ý thức, rên khe khẽ, giãy giụa trong dây trói, khiến vài ánh mắt vừa ghê tởm vừa phức tạp liếc qua.

“Không giao cho đây thì giao cho ai?

Cảnh sát à?

Vừa rồi mày không nghe cảnh sát nói sao—‘nghèo rách mạng, chết thì chết thôi’!

Họ chẳng thèm quan tâm!

Lão già này dù đúng là gián điệp, giao cho họ, biết đâu quay đầu họ thả luôn!

“Nhưng Tổng nha…” Có người do dự.

“Họ thật sự quản chuyện này sao?

Giáo sư đại học quấy rối tình dục… lại còn có thể dính gián điệp… chuyện này hình như không thuộc phạm vi của họ?

“Mày ngu à!

Không đọc báo sao?

Tổng nha bây giờ cái gì cũng quản được!

‘Trong thời kỳ đặc biệt phục hưng Đế quốc, mọi việc cản trở tiến trình phục hưng, Tổng nha đều có quyền xử lý tạm thời’!

Chuyện trước đó chẳng phải Tổng nha cầm đầu làm sao?

Tao thấy phải giao cho Tổng nha!

Chỉ Tổng nha dám làm tới nơi tới chốn, không hòa cả làng!

“Đúng!

Ngài Hertzl làm tới nơi tới chốn!

Không như đám quan liêu cũ!

“Đi!

Đưa vào!

“Đòi lại công lý!

Khẩu hiệu lại được hô lên, nhưng không còn vang và thuần khiết như trước.

Lúc này, trong lòng họ ngập đầy do dự, và sự tuyệt vọng triệt để với hệ thống cảnh sát.

Sự xuất hiện của họ lập tức gây chú ý.

Vệ binh gác cổng giơ tay ra hiệu dừng lại.

Vài quan chức trẻ mặc đồng phục xám từ trong tòa nhà bước nhanh ra, mặt nghiêm nghị;

ánh mắt lướt thật nhanh qua đám sinh viên, rồi qua kẻ họ đang kéo theo—một dáng người thảm hại… ờ… chắc vẫn còn sống chứ?

Người sống chứ?

“Chuyện gì?

Đây là văn phòng Tổng nha, không được ồn ào tụ tập!

“Thưa ngài!

Chúng tôi là sinh viên Đại học Berlin!

Chúng tôi bắt được một tên bại loại!

Giáo sư Krug của Học viện Vật lý!

Hắn quấy rối nữ sinh, người tang vật tang đầy đủ!

Hơn nữa, chúng tôi nghi ngờ hắn là gián điệp Pháp!

Đây là chứng cứ!

Người nói giơ chiếc đồng hồ vàng bọc nhung lên.

Quan chức nhận lấy đồng hồ, mở nắp liếc một cái, rồi lại nhìn Krug dưới đất mặt mũi bầm dập, run lẩy bẩy, vẻ mặt không gợn chút nào.

Hắn ra hiệu cho một cấp dưới trẻ cầm bảng ghi chép phía sau.

“Họ tên, thân phận, lý do tố cáo, chứng cứ.

Sinh viên bảy miệng tám lời bổ sung, thuật lại diễn biến “sự kiện phòng thảo luận”, nhấn mạnh những vết nhơ nhất quán của Krug và chiếc đồng hồ “đáng ngờ”;

đồng thời đặc biệt miêu tả thái độ thờ ơ của hai cảnh sát đối với vụ án mạng vừa rồi, để làm nổi bật sự cần thiết phải giao người cho Tổng nha.

Viên chức hỏi chuyện ghi chép thoăn thoắt, thỉnh thoảng ngẩng đầu xác nhận một hai chi tiết.

Người đứng đầu thì im lặng nghe, ánh mắt di chuyển qua lại giữa mặt sinh viên và Krug.

Nghe xong, người đứng đầu gật đầu:

“Tình huống các anh chị phản ánh, Tổng nha đã ghi nhận.

Người này, cùng vật chứng liên quan, Tổng nha sẽ tiếp nhận theo pháp luật, và tiến hành điều tra triệt để.

Hắn vung tay, hai kiểm tra viên lập tức tiến lên, nhận dây thừng trói Krug từ tay sinh viên.

“Kết quả điều tra và ý kiến xử lý, sau khi Tổng nha xác minh rõ ràng, sẽ thông báo theo quy định cho Đại học Berlin và các đơn vị liên quan.

Cảm ơn các anh chị đã quan tâm tới sự nghiệp giáo dục Đế quốc và phong khí xã hội, cũng như đã ủng hộ công tác của Tổng nha.

Sinh viên nhìn nhau.

Họ nhìn Krug bị hai vệ binh kéo không chút khách khí vào tòa nhà xám, biến mất sau cánh cửa.

Họ bỗng cảm thấy nhẹ nhõm, và ngay sau đó là một khoảng mơ hồ.

Chuyện… vậy là xong?

Họ đã làm được.

Lật đổ một giáo sư, đưa hắn vào nơi “đáng lẽ quản được, cũng sẽ quản”.

Nhưng vì sao trong lòng không có khoái cảm và cảm giác chiến thắng như tưởng tượng, ngược lại nặng trĩu như đè một tảng đá?

Vì cái xác bị bỏ mặc ở đầu ngõ?

Hay vì câu “nghèo rách mạng” của cảnh sát?

“Được rồi, Tổng nha sẽ xử lý.

Các anh chị về đi, đừng tụ tập ở đây.

” Kiểm tra viên ra lệnh giải tán.

Sinh viên lặng lẽ quay người, men theo đường cũ trở về.

Đội ngũ im ắng hơn rất nhiều…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập