Chương 8: Đi vào di tích

Trong ý thức mông lung, Dương Liệt mơ màng mở nhập nhèm hai con mắt.

Thứ đầu tiên khi mới thức dậy chính là cảm giác đầu hơi nhức nhối, từ tay và chân truyền tới cảm giác lạnh lẽo.

Dương Liệt mệt mỏi con mắt, ngước nhìn những trần đá cao vút được bao phủ bởi rêu xanh dày đặc.

Nhìn những kẽ đá nứt nẻ, Dương Liệt có chút thất thần đầu óc.

Mãi một lúc lâu sau, khi cơn buồn ngủ dần tan đi, Dương Liệt mới hoàn toàn tỉnh táo mà ngồi phắt dậy.

"Ta.

đang ở đâu!."

Dương Liệt đứng dậy, quay đầu quan sát hết thảy trong tầm mắt.

Nơi cậu đang đứng là một không gian vô cùng to lớn.

Ngay chính giữa không gian, tức chỗ cậu đứng, là một khu đất hình vòng tròn, bốn góc cắm bốn lá cờ, hình trền từng cái lá cờ đều tượng trưng cho hình ảnh bốn thuộc tính.

Hỏa, Thủy, Phong, Địa.

Dương Liệt xoa đầu thầm nghĩ.

Mình ngất từ lúc nào vậy?

Nhìn sơ qua.

thì đây không phải thiên đàng rồi, vậy tức là mình vẫn còn sống.

Chỉ là.

nơi này rốt cuộc là đâu?

Dương Liệt gãi đầu ngó xuống mặt đất, chỉ thấy xung quanh chỗ cậu đứng có khoảng sáu người khác đang nằm rải rác khắp mặt đất, tất cả bọn họ đều đang bất tỉnh nhân sự.

Chậc!

Đừng nói là bọn chúng cứu mình đấy nhé?

Mà chắc không phải đâu, loại người này bọn chúng căn bản sẽ không giúp đỡ ai đâu.

Đang lúc Dương Liệt thầm phỉ nhổ ghét bỏ thì bất ngờ một thanh âm thanh thúy, lạnh nhạt bỗng vang lên ngay bên tai.

"Ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi.

"Dương Liệt bị tiếng nói làm cho giật bắn mình, nhưng khi định thần lại, cậu cảm thấy giọng nói này có chút quen quen, liền nghi hoặc quay đầu nhìn ra sau.

"Ngươi!

Ra đây làm gì?"

Vẻ mặt của Dương Liệt lúc này lộ rõ sự chán ghét, cậu lườm Bạch Huyền một cái rồi quay người đi sang chỗ khác, không thèm để ý nữa.

"Này này, biểu cảm này của ngươi là có ý gì vậy?

Ta ra tay cứu ngươi mà còn không biết nói một lời cảm ơn sao?"

Dương Liệt tay sờ vào cán cờ, ngắm nghía hồi lâu rồi mới lạnh nhạt trả lời.

"Ngươi cứu ta?"

Dương Liệt khẽ liếc hắn, trên mặt lộ rõ sự khó tin.

Chính vừa rồi Bạch Huyền vừa mới nói là hắn cứu cậu, vậy tức là không phải mấy tên kia cứu mà là do Bạch Huyền cứu.

Mà dù cho Bạch Huyền không nói ra thì Dương Liệt cũng thừa biết nhóm Hùng Bá Hổ sẽ không vì cậu mà quay lại để đối mặt với nguy hiểm cả.

Chỉ là khi biết người cứu mình là Bạch Huyền thì Dương Liệt lại không hề cảm kích chút nào, trái lại càng thêm phần ghét bỏ.

"Vậy thì ta cảm tạ ngươi nhiều nhé, nhưng mà.

ta có gì mà để ngươi đích thân cứu vậy?

Để ta chết đi chẳng phải ngươi cùng cái thân thể này lấy lại được rồi sao?"

Khi câu nói này thốt ra, cả không gian như rơi vào im lặng.

Hắn nhìn Dương Liệt, Dương Liệt nhìn hắn.

Cảm thấy đối phương mãi không trả lời, Dương Liệt đành thở dài, quay đầu tiếp tục nghiên cứu cây cờ trên tay.

"Cứu sống ta.

chắc chắn là có lý do, đúng chứ?"

Dương Liệt tháo lá cờ xuống, cầm trên tay sờ soạn.

Cảm giác mềm mại nhưng có chút thô ráp, giống như sờ vào tơ tằm nhưng lại lẫn những chiếc gai nhỏ li ti, vô cùng khó chịu.

Một lần nữa, cậu quay lại nhìn Bạch Huyền.

Nhìn thấy ánh nhìn của Dương Liệt, Bạch Huyền khẽ gượng cười nói.

"Ngươi đây nghĩ gì vậy, ta cứu ngươi không phải vì lý do cũng chả phải để lợi dụng ngươi, mà là ta coi ngươi là bạn.

"Dương Liệt nghe vậy lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

"Là bạn?"

"Đúng vậy, là bạn.

"Dương Liệt tiến lại gần Bạch Huyền cố kiểm tra từng nét mặt cũng như khóe môi của hắn.

Bạch Huyền vẫn đứng yên đó, môi vẫn mỉm cười.

Dương Liệt sờ cằm quan sát hắn rồi đột nhiên nở nụ cười khinh bỉ.

"Ồ vậy hóa ra ngươi coi ta là bạn sao?

Vậy mà ta lại không biết đó nha.

"Cậu dí sát trán vào mặt Bạch Huyền khẽ thì thầm.

"Nhưng mà ngươi có từng nghe qua câu, người mà bản thân tin tưởng là bạn là bè thì vẫn sẽ phản bội không?"

Dương Liệt nói tới đây lại đánh giá nét mặt của Bạch Huyền.

Hắn vẫn cười nhưng lúc này có thể thấy khóe môi hơi trùng xuống một chút.

Bạch Huyền lùi ra sau mỉm cười nói với Dương Liệt.

"Ngươi nói đúng, nhưng mà đó là bạn thôi còn ta là bạn thân của ngươi nha.

"Hắn đảo mắt khắp nơi rồi nói tiếp.

"À đúng rồi, ta coi ngươi là bạn thân, ngươi có coi ta là bạn thân không?"

Dương Liệt khẽ cười đáp lại hắn.

"Đương nhiên rồi, dù cho ngươi không nói nhưng ta từ lúc gặp ngươi đã xem ngươi là bạn rồi mà.

"Cậu nói nhưng trong lòng thầm phỉ nhổ.

Dương Liệt biết với tình huống của mình, không thể nào cùng đối phương phát triển quan hệ bạn bè được, cậu thừa biết hắn đây là nói dối.

Một lão già đã sống hơn nghìn tuổi như hắn thì sao có thể coi cậu là bạn bè là huynh đệ tốt được chứ?

Cho nên Dương Liệt đoán rằng trên người mình có gì đó khiến hắn ta phải cứu mình, chỉ là cậu không biết thứ đó là gì.

Nhưng có điều đối phương cần thứ trên người mình, thì mình sẽ có thể lợi dụng đối phương bảo vệ mình suốt chặng đường cho đến khi thoát ra được khỏi đây.

"Ngươi đang nghĩ cái gì mà lơ đễnh thế?"

Đang lúc suy nghĩ, cậu tựa hồ cảm nhận được một thứ ánh mắt đỏ nhạt đang nhìn chằm chằm vào gò má bên trái của mình.

Theo bản năng, Dương Liệt vung tay đấm một cú thật mạnh.

Cú đấm như đánh vào không khí, không có va chạm xương thịt, chỉ có sự trống rỗng hư vô.

Nhìn lại, cậu mới nhận ra Bạch Huyền không biết từ khi nào mà đã áp sát lại gần.

"Đệch!

Ngươi đúng là ma mà!"

Cậu thầm chửi một câu, ánh mắt thù oán nhìn hắn.

"Xin lỗi nha, ta nói lại lần nữa, ta là quỷ.

Đừng có so sánh ta với mấy thứ yếu ớt đó.

"Dương Liệt liếc mắt nhìn hắn, không thèm đôi co.

Cậu cầm lá cờ trên tay, ánh mắt nhìn xuống đống còn lại dưới đất.

"Cái này không có tác dụng gì đâu, ngươi khỏi lấy đi cho đỡ bẩn tay."

Bạch Huyền bay trên cao trồng cây chuối mà ngó đầu xuống nhìn lòng bàn tay đang cầm cờ của Dương Liệt.

"Không phải việc của ngươi."

"Ngươi!

"Bạch Huyền lấy tay đập bôm bốp vào ngực, vẻ mặt tức sắp thổ huyết tới nơi.

Hắn cố trấn lại cảm xúc mà mỉm cười nói.

"Bạn của ta ơi, thứ đó hoàn toàn là đồ vô dụng, nó không chỉ vướng víu khi di chuyển mà còn có thể cản trở việc chạy trốn lúc bất ngờ nữa đấy.

Chính vì vậy.

.."

"Nói xong chưa?"

Dương Liệt giơ tay ra cắt ngang lời nói của Bạch Huyền, cậu nhìn hắn với vẻ mặt đầy chán ghét.

"Nói xong rồi."

Bạch Huyền hơi ngẩn ra.

"Nếu đã nói xong thì có thể cút được rồi.

"Bạch Huyền như sấm đánh ngang tai.

Sắc mặt hắn biến hóa không ngừng, hàm răng khẽ nghiến ken két, hắn giơ ngón trỏ chỉ thẳng mặt Dương Liệt lúc này đã quay lưng đi mà chửi thề.

"Mẹ nó!

Ngươi vừa mới bảo ai cút hả!

Ngươi có ngon đừng chạy, ở lại đối khẩu với ta!

"Bạch Huyền tuôn hết mọi vốn liếng từ ngữ ra khỏi miệng.

Dương Liệt bình thản làm động tác bịt tai lại rồi nở một nụ cười khinh bỉ.

Hành động này càng khiến Bạch Huyền tức điên lên.

Hắn không thèm chửi bằng mồm nữa mà chuyển sang dùng thần thức, trực tiếp cưỡng ép tạo ra âm thanh ngay trong đầu Dương Liệt.

Dương Liệt đang đi thì bỗng, từ trong tai chuyền tới tiếng cưa máy, tiếng cào cửa kính, và nhiều thứ khác nữa.

Chúng hợp lại tạo ra một thứ âm thanh hỗn độn đầy khó chịu khiến cho cậu vội bịt tai chặt hơn, mặt nhăn nhó mà chạy sang hướng khác.

"Khà khà khà!

Tiểu tử thấy sao hả có phải là ồn đến chết đi không?"

"A!

Bạch Huyền tắt đi!

Tắt thứ đó ngay cho ta!"

"Ta không tắt đấy, cho ngươi biết lão tử không dễ chọc."

"Ta biết lỗi rồi đại ca, cầu xin ngươi tắt nó đi.

"Thấy Dương Liệt vẻ mặt nhăn nhó ôm đầu rên rỉ, Bạch Huyền cuối cùng cũng chịu dừng lại, hắn khoanh tay mặt ngông lên nhìn xuống dưới Dương Liệt trầm giọng.

"Hừ coi như đây là lần cảnh cáo, lần sau còn nhứ thế nữa thì ta liền để vậy nguyên ngày xem ngươi có nổ mất não không."

"Vâng vâng đại ca, lỗi ta.

ta sẽ không bao giờ bất kính với đại ca nữa."

Dương Liệt xoa tay cười tươi với Bạch Huyền nhưng trong lòng thì đang thầm nguyền rủa hắn không biết bao nhiêu lần.

Dương Liệt đứng nhìn Hùng Bá Hổ đang bất tỉnh, nhớ lại cảnh mình vừa bị Bạch Huyền tra tấn lỗ tai mà không kìm được cơn giận trong lòng, cậu ngay lập tức trút giận hết lên người gã.

Dương Liệt giơ gậy lên cao đập thẳng xuống đầu hắn, chân thì đạp vào bụng liên tục không thương tiếc.

"Tên mập chết tiệt, dậy đi cho lão tử!

"Dương Liệt đang đá hăng say thì chợt phát hiện mí mắt Hùng Bá Hổ hơi động đậy, cả người gã rung lên như sắp tỉnh.

Không kịp nghĩ nhiều, Dương Liệt lập tức ném gậy xuống đất, nằm vật ra đất giả bộ đang bất tỉnh nhân sự.

Cũng không quá ba giây sau khi Dương Liệt giả ngất, Hùng Bá Hổ khẽ mở mắt ngồi dậy.

Hắn sờ đầu, khó khăn nhìn khắp nơi.

"Đau!

Đau đầu quá!"

Hùng Bá Hổ khẽ kêu rên một tiếng.

Trước đó, hắn còn đang mơ thấy mình tay phải ôm hoa khôi, tay trái ôm lớp trưởng, thì đột ngột cảm thấy đầu đau nhức co rút.

Cảm giác như có ai đó dùng gậy hung hăng vung mạnh một cú vào đầu, không phải, loại này giống như là bị.

bị đá hơn.

Cơn đau thấu trời này đã kéo hắn ra khỏi giấc mơ đẹp một cách thô bạo.

Hùng Bá Hổ liếc mắt qua từng đồ vật trong tầm mắt.

Chợt, hắn thấy dưới chân mình hình như có thứ gì đó trắng tinh như tuyết.

Nghi hoặc, hắn hơi cúi xuống nhìn kỹ, chỉ thấy một thiếu nữ tóc trắng đang nằm bất động.

Hùng Bá Hổ nhìn đến ngây người, đơn giản vì người trước mặt cứ như thiên thần giáng thế.

Dáng vẻ lúc ngủ của nàng khiến hắn liên tưởng đến một nàng công chúa ngủ trong rừng, mang lại cảm giác khiến người ta muốn che chở.

Hùng Bá Hổ lắc đầu cố lờ đi cảm xúc đó, hắn lia mắt rời khỏi Dương Liệt mà ngó ra sau, nhìn những bóng người quen thuộc đang nằm la liệt.

Sau một hồi quan sát và thích ứng với xung quanh, Hùng Bá Hổ cuối cùng cũng đứng dậy, tiến tới chỗ đám bạn học đang bất tỉnh.

"Ê!

Thằng khốn, dậy đi!

"Hùng Bá Hổ đá mạnh vào bụng Ngô Khánh Dương.

Chỉ thấy kẻ đang ngủ say sưa kia đột nhiên cảm thấy dạ dày như bị nhào nặn, cảm giác khó thở mãnh liệt truyền tới đại não khiến hắn bật dậy ôm bụng kêu la thảm thiết.

"A!

Khụ!

"Hùng Bá Hổ nhếch môi nói với giọng giễu cợt.

"Hừ, dậy rồi thì tốt, còn tưởng mày chết rồi chứ."

Hùng Bá Hổ chỉ tay vào mặt Ngô Khánh Dương ra lệnh.

"Nếu đã dậy rồi thì tự đi mà gọi bọn còn lại thức giấc đi.

"Ngô Khánh Dương nước bọt sủi ra cả mép, hai mắt đầy tơ máu cố chịu đựng cơn đau.

Hắn lườm gã mập một cái nhưng rất nhanh đã thu ánh mắt lại, nuốt ngược cơn tức vào lòng, run rẩy đứng dậy đi tới phía đám bạn học.

Hùng Bá Hổ thấy Ngô Khánh Dương không dám phản kháng thì càng cười khinh bỉ hơn.

"Một tên phế vật!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập