Chương 31: Lời mời của đội tuần tra

Chương 31: Lời mời của đội tuần tra Không, so với v:ũ khí nóng, ưu thế của Từ Phong còn lớn hơn.

Bởi vì âm thanh của phi đao và đá nhỏ hơn tiếng súng rất nhiều.

Ngay cả tiếng xé gió sắc bén cũng chỉ tựa như tiếng chim kêu.

Hoàng Sâm đã từng theo qruân đ:ội ra ngoài săn bắn.

Một tiếng súng vang lên, con mồi trong phạm vi mấy dặm đều chạy sạch.

Đối với chuyện này, Hoàng Sâm vừa hưng phấn lại vừa tiếc nuối.

Vì vậy, mới khoảng bốn giờ chiều, hắn đã quyết định thu dọn về phủ.

“Hôm nay đến đây thôi, thật sự không chứa nổi nữa rồi.” Hắn nhìn Từ Phong giải thích.

“Chúng ta đã dọn dẹp gần hết đám sinh vật biến dị gần tới Thú Binh cấp bậc trong phạm vi mười dặm ở phía đông này rồi.” Hắn cười ha hả khiêng chiếc ba lô nặng trịch lên.

“Chỗ thịt gần một ngàn hai trăm cân này, chỉ riêng việc bán đi cũng đã đáng gi hơn mười vạn rồi.

Cộng thêm những vật liệu như da lông và sừng thú, ít nhất cũng phải được mười lăm vạn.” Từ Phong lập tức sững sò: “Nhiều tiền như vậy?” Hoàng Sâm ha ha cười một tiếng: “Đúng vậy, có phải cảm thấy săn bắn cũng râ kiếm ra tiền không?” Từ Phong gật đầu nghi hoặc hỏi: “Chăng lẽ không phải?” Hoàng Sâm lắc đầu, ngồi trên tảng đá bên cạnh thở dài: “Thứ nhất, người thường không có thủ đoạn như ngưoi.

Giống như bọn ta bình thường ra ngoài săn bắn, thường là một đội năm người.

Có người chuyên phụ trách kiểm chế, có người chuyên thu hút mục tiêu, còn c‹ chủ công và người phụ trợ tấn công.

Mà thủ đoạn trấn c-ông của mọi người, ngoài cung tên ra thì chỉ có v-ũ k:hí cận chiến.

Vì vậy, mỗi lần đi săn đều cực kỳ phiền phức, hơn nữa chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị thương, thậm chí m-ất mạng.

Cứ thế chia ra, mỗi người nhận được hai ba vạn đã là không tệ rồi.

Hon nữa ngươi phải nhớ kỹ, hai ba vạn mà ta nói là thành quả săn bắn của cả một tháng đó nhé, không phải kết quả một ngày của ngươi.” Nghe Hoàng Sâm nói xong, Từ Phong mới biết chuyện quả nhiên không đơn giản như mình nghĩ.

Hóa ra là bản thân đã chiếm được lợi thế nhờ phi đao.

Hoàng Sâm vừa tiếc nuối lại vừa có chút ghen tị nói: “Hơn nữa trong tháng tới, đừng hòng bắt được bất cứ thứ gì trong khu rừng này nữa.

Bọn ta muốn ra ngoài săn bắn thì phải đổi chỗ khác.

Rủi ro của việc đổi chỗ chính là những trai nqạn xảy ra do không quen thuộc mí trường.

Thậm chí rất có khả năng gặp phải sinh vật biến dị lợi hại mà toàn đội bị diệt.” Nếu ai cũng có thủ đoạn như ngươi, khu giao dịch còn thiếu thịt bán sao?” Từ Phong lúc này mới bừng tỉnh gật đầu: “Đúng thật.” Nhưng mà, tâm thái của Hoàng Sâm rất tốt, không hề u sầu bao lâu, liền chuyể sang hưng phấn nói: “Không nói chuyện này nữa, nếu ngươi tin tưởng ta, chỗ con mồi này cứ giao cho ta xử lý.” Từ Phong xua tay, chăng hề để tâm nói: “Ta đương nhiên tin tưởng, còn phải cảm tạ ngươi đã dạy ta nhiều kiến thức như vậy.

Chỉ là chỗ thịt này có thể bán nhanh ở khu giao dịch không? Ta sợ để lâu sẽ hỏng.” Hoàng Sâm hì hì cười: “Đương nhiên không ra khu giao dịch bày sạp, ta có kênh riêng của mình, dù sao ta cũng là đầu bếp mà.” Từ Phong lập tức hoàng nhiên.

Việc mua thịt này là chuyện của bếp sau, cũng chẳng trách Hoàng Sâm lại có kênh tiêu thụ.

“Được, vậy về thôi.” Từ Phong có chút chưa thỏa mãn mà vung vẩấy cánh tay.

Hắn đã giết đến mức hơi mỏi tay, nhưng vẫn không thấy được sinh vật biến dị nào ra hồn.

Có thể thấy, những sinh vật biến dị đã vào giai này rất cảnh giác với căn cứ của Thiên Nguyệt Võ Đại.

Chúng không dễ dàng đến gần.

Tuy không rèn luyện được thực chiến, nhưng ít nhất cũng học thêm được khôn ít kiến thức và thủ đoạn sinh tồn nơi hoang dã.

Hắn cũng đã thỏa mãn.

Sau đó.

Hai người chia con mồi vào hai chiếc ba lô tác chiến, cõng lên lưng rổi đi về.

Khi tiến vào khu ổ chuột.

Tất cả những ai nhìn thấy chiếc ba lô cao ngất sau lưng hai người đều phải thốt lên một tiếng cảm thán.

Đối với những ánh mắt sùng bái, kính phục và hâm mộ này, Hoàng Sâm tỏ ra v cùng hưởng thụ.

Nhưng Từ Phong lại cực kỳ không quen.

Cúi đầu đi theo Hoàng Sâm một lúc lâu, sắp đến căn cứ.

Một nhóm người lại chặn hai người Từ Phong lại trên phố.

“Từ tiên sinh, có thời gian trò chuyện một lát không?” Người tới có tổng cộng bốn người, dẫn đầu là một người nước ngoài tóc vàng mắt xanh.

Ba người còn lại đều là người châu Á, hai người Đại Hạ, một nam một nữ.

Người phụ nữ kia Từ Phong còn quen biết.

Chính là người phụ nữ dẫn đầu của “Khinh Hồng Hội” đã tới chiêu mộ hắn trước đây.

Nhưng những người còn lại hắn đều không quen.

“Có chuyện gì?” Từ Phong kinh ngạc hỏi.

“Nơi này không tiện nói chuyện, có thể mời ngài một ly rượu không?” Gã đàn ông người Đại Hạ tới bắt chuyện thấp giọng nói.

Từ Phong nhíu mày: “Xin lỗi, bây giờ ta không tiện.” Hắn chỉ vào chiếc ba lô khổng lồ sau lưng: “Ta còn phải đi giao hàng.” Nói xong liền cùng Hoàng Sâm tiếp tục đi về phía trước.

Người đàn ông kia vốn còn định nói gì đó, nhưng lại bị thanh niên tóc vàng gọ lại.

Ngay sau đó, bốn người đứng bên đường, nhìn theo Từ Phong rời đi.

Dưới những ánh mắt nóng rực của mọi người.

Từ Phong theo Hoàng Sâm vào bếp sau của căn cứ, sau khi đặt hết con mồi xuống, hắn mới một mình quay về.

Kết quả là vừa ra khỏi căn cứ không lâu.

Nhóm người kia lại chặn hắn lại.

“Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Từ Phong cảnh giác nhìn bốn người.

Một tay hắn khẽ động sau lưng, ba thanh phi đao liền trượt vào lòng bàn tay.

“Chào Từ tiên sinh, Lý tiên sinh của chúng tôi muốn nói chuyện với ngài, có rảnh cùng uống một ly không? Chúng tôi mời.” Trong bốn người, người tiến lên bắt chuyện với Từ Phong vẫn là gã đàn ông người Đại Hạ.

Người nước ngoài tóc vàng mắt xanh thì đứng phía sau cùng hai người còn lại nhìn từ xa.

Dường như sợ Từ Phong hiểu lầm nên không đến gần.

“Xin lỗi, ta thật sự không rảnh, cũng không có ý định gia nhập bất kỳ tổ chức nào.

Thay ta cảm ơn ý tốt của lão đại các ngươi, ta còn đang bận, đi trước đây.” Từ Phong lịch sự từ chối lời mời của đối phương.

Đồng thời gật đầu với người đàn ông tóc vàng để tỏ ý tôn trọng.

Nhìn Từ Phong rời đi, gã đàn ông người Đại Hạ khẽ lắc đầu, xoay người đi về phía người đàn ông tóc vàng.

Rất nhanh, trên mặt người đàn ông lộ ra vẻ âm trầm.

Việc xử lý thịt thú còn nhanh hơn Từ Phong tưởng tượng.

Chỉ mới qua hai ngày, Hoàng Sâm đã đến tận cửa đưa tiền.

“Tổng cộng bán được 14.8 vạn, ngươi bảy ta ba, thế nào?” Hoàng Sâm vừa vào cửa đã nói với Từ Phong.

“Sao lại được?!” Thế nhưng nghe hắn nói, Từ Phong lại quả quyết từ chối, “Nế không phải ngươi dẫn ta đi, ta ngay cả một con dã thú cũng không tìm được, chia đều! Bắt buộc phải chia đều!” Nhưng Hoàng Sâm lại do dự nói: “Nhưng phần lớn dã thú đều do ngươi giết.

Nói thật, một mình ta ra ngoài, một tháng cũng không thu hoạch được nhiều như vậy.” Từ Phong vẫn kiên trì: “Đã nói chia đều thì cứ chia đều, nếu không sau này ta không đi cùng ngươi nữa.” “Được được được, cảm ơn lão Từ.” Hoàng Sâm trong lòng cảm khái, ôm đùi lớ vẫn là tốt nhất.

“Tít! Ngài có một khoản tiền mới được chuyển đến!” Từ Phong liếc nhìn máy truyền tin.

Thấy số dư quay về 30 vạn, hắn lập tức cười lên: “Ngồi đi, hôm nay không có việc gì, ở nhà ta ăn cơm.” Không, so với v:ũ k:hí nóng, ưu thế của Từ Phong còn lớn hơn.

Bởi vì âm thanh của phi đao và đá nhỏ hơn tiếng súng rất nhiều.

Ngay cả tiếng xé gió sắc bén cũng chỉ tựa như tiếng chim kêu.

Hoàng Sâm đã từng theo qruân đ:ội ra ngoài săn bắn.

Một tiếng súng vang lên, con mồi trong phạm vi mấy dặm đều chạy sạch.

Đối với chuyện này, Hoàng Sâm vừa hưng phấn lại vừa tiếc nuối.

Vì vậy, mới khoảng bốn giờ chiều, hắn đã quyết định thu dọn về phủ.

“Hôm nay đến đây thôi, thật sự không chứa nổi nữa rồi.” Hắn nhìn Từ Phong giải thích.

“Chúng ta đã dọn dẹp gần hết đám sinh vật biến dị gần tới Thú Binh cấp bậc trong phạm vi mười dặm ở phía đông này rồi.” Hắn cười ha hả khiêng chiếc ba lô nặng trịch lên.

“Chỗ thịt gần một ngàn hai trăm cân này, chỉ riêng việc bán đi cũng đã đáng gi hơn mười vạn rồi.

Cộng thêm những vật liệu như da lông và sừng thú, ít nhất cũng phải được mười lăm vạn.” Từ Phong lập tức sững sò: “Nhiều tiền như vậy?” Hoàng Sâm ha ha cười một tiếng: “Đúng vậy, có phải cảm thấy săn bắn cũng râ kiếm ra tiền không?” Từ Phong gật đầu nghi hoặc hỏi: “Chăng lẽ không phải?” Hoàng Sâm lắc đầu, ngồi trên tảng đá bên cạnh thở dài: “Thứ nhất, người thường không có thủ đoạn như ngưoi.

Giống như bọn ta bình thường ra ngoài săn bắn, thường là một đội năm người.

Có người chuyên phụ trách kiểm chế, có người chuyên thu hút mục tiêu, còn c‹ chủ công và người phụ trợ tấn công.

Mà thủ đoạn trấn c-ông của mọi người, ngoài cung tên ra thì chỉ có v-ũ k:hí cận chiến.

Vì vậy, mỗi lần đi săn đều cực kỳ phiền phức, hơn nữa chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị thương, thậm chí m-ất mạng.

Cứ thế chia ra, mỗi người nhận được hai ba vạn đã là không tệ rồi.

Hon nữa ngươi phải nhớ kỹ, hai ba vạn mà ta nói là thành quả săn bắn của cả một tháng đó nhé, không phải kết quả một ngày của ngươi.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập