Chương 75: Giao Thiệp “Một, hai, ba, bốn” Hoàng Sâm đếm một lượt xung quanh, tổng cộng có mười hai người.
Hắn “ực” một tiếng nuốt nước bọt, chỉ cảm thấy toàn thân hơi run rẩy.
Xong đời rồi, ban nãy bọn họ quả thật đã lơ là quá, không hề để ý đến nguy hiểm xung quanh.
Hoàng Sâm chỉ cảm thầy mây tháng gần đây mình gặp phải lưu niên bất lợi, toàn bị cuốn vào rắc rối.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện này dường như cũng chẳng có gì bất ngờ.
Bởi vì chỉ cần muốn kiếm tiền, một khi kiếm được tiền, tất sẽ gây ra sự bất mãn và địch ý của người khác.
Bất kể là bán trà hoa quả trước kia hay bán thịt thú bây giờ, đều sẽ chặn mất đường tài lộc của người khác.
Nếu là ở trên Địa Cầu, người ta có lẽ sẽ còn thu liễm một chút, thủ đoạn cũng kín đáo hơn.
Nhưng ở nơi này, thù oán đều trở nên trực tiếp hơn nhiều.
“Lão Từ, lát nữa ta sẽ tạo cơ hội cho ngươi, ngươi cố gắng chạy thoát ra ngoài.
Ta rất rõ thực lực của mình, ta không thoát được đâu” Hoàng Sâm nhanh chóng nói nhỏ với Từ Phong, trong lòng lập tức đã có quyết định.
Chỉ cần Lão Từ có thể sống sót chạy thoát, Lục tiểu thư nhất định sẽ báo thù ch mình!
Hắn chẳng qua chỉ có một cái mạng quèn, kéo theo được một tên cũng không l( Thế nhưng Từ Phong lại chỉ xua tay: “Không nghiêm trọng đến thế đâu, chờ đc để ta “giao thiệp' với bọn chúng một chút.” “Giao thiệp?” Hoàng Sâm có chút ngơ ngác nhìn Từ Phong với vẻ mặt thản nhiên đi đến trướ mặt gã võ giả đang xách đao, nói câu gì đó.
Sắc mặt người nọ đại biến, vung đao định c.hém n-gười.
Kết quả Từ Phong chỉ giơ tay lên, đầu của gã võ giả kia đã trực tiếp rơi xuống.
Căn bản không kịp phản ứng.
Ngay sau đó.
Mấy người xung quanh đều mang vẻ mặt kinh hãi xông về phía Từ Phong.
Lại thấy Từ Phong đứng tại chỗ không hề nhúc nhích, chỉ nhấc cánh tay lên.
Đám người kia liền bị từng luồng phi đao bắn nổ tung đầu.
Tiếp đó, hai người nhân lúc hỗn loạn xông đến trước mặt Từ Phong, vung đao chém về phía sau lưng hắn.
Hoàng Sâm vừa mở miệng định nhắc nhở, đã thấy thân hình Từ Phong đột ng( xoay chuyển, lách mình một cách quy dị ra sau lưng một tên trong đó.
Trực tiếp c:ứa cổ tên đó.
Mà đao của tên còn lại không kịp phản ứng, vẫn chém ra, bổ thẳng vào cổ đồng bọn của mình.
Ngay lập tức bị Từ Phong đứng dậy một đao lây mạng.
Đợi đến khi Hoàng Sâm kịp phản ứng lại.
Từ Phong đã mình đầy máu tươi đi tới trước mặt người cuối cùng còn sống sót của đối phương.
“Tên là gì?” Từ Phong xách đao, thản nhiên hỏi.
Người nọ quỳ rạp xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, sợ đến són cả ra quần: “Ta, ta, ta tên là—” “B ốp ! 7 Từ Phong tát một cái: “Nói!” “Ta tên Hải Hoàn! Đại ca! Ta tên Hải Hoàn! Hải trong đại hải, Hoàn trong hoàn nhiễu!” Người nọ run rẩy một cái mới phản ứng lại, nhìn người đàn ông tựa như ma quỷ trước mắt vội vàng nói.
“Gọi điện báo cho đội tuần tra.” Từ Phong tiếp tục nói.
“Vâng, vâng!” Người nọ run run rẩy rẩy giơ tay lên, lắp ba lắp bắp bấm số điệr thoại báo án của đội tuần tra.
“A lô, a lô, có phải đội tuần tra không? Ta là, không phải, ở đây có người c-ướp bóc.
Bị, một vị đại ca giết sạch cả rồi, hu hu hu, các người mau tới đây đi” Hải Hoàn dám thể, cả đời này hắn chưa từng có giây phút nào lại hy vọng đội tuần tra mau tới như vậy.
9au khi gọi điện thoại xong, Từ Phong mới gật đầu: “Ngươi từ đầu đến cuối đều không ra tay, cho nên ta đã tha cho ngươi một mạng.
Lát nữa đội tuần tra tới, cứ nói thật, kể rõ mọi chuyện, hiểu chưa?” “Hiểu, hiểu rồi!” Người nọ hung hăng nuốt một ngụm nước bọt, lau mặt rồi cảm kích nói với Từ Phong: “Đa tạ đại ca thủ hạ lưu tình, đa tạ, đa tạ, hu hu hu Sau đó liền sợ đến bật khóc.
Từ Phong khẽ lắc đầu, xoay người đi đến trước mặt Hoàng Sâm vẫn còn đang ngây người tại chỗ: “Này!” Hoàng Sâm giật mình một cái tỉnh lại, kinh ngạc nhìn Từ Phong: “Lão lão lão lão—“ “Ngươi gọi heo đấy à.” Từ Phong nói xong liền hối hận.
Chết tiệt.
Hoàng Sâm lúc này hai chân mới mềm nhũn, suýt nữa thì ngồi bệt xuống đất, được Từ Phong một tay đỡ lấy: “Lão Từ, ngươi, hộc, ta, ta phục rồi!
Ngươi đúng là trâu bò thật sự!
Ngươi đúng là trâu bò đến p-hát nổ!” “Được rỔỒi được rỒi, đừng kích động, khiêm tốn chút được không? Lát nữa đội tuần tra tới ngươi cứ trả lời đúng sự thật, đừng nói bậy.” Từ Phong dở khóc dở cười ngăn Hoàng Sâm đang kích động lại.
“Đuọoc, ta biết rồi.” Hoàng Sâm lúc này mới thở lại được, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi đi tới trước mặt Hải Hoàn, giận dữ tung một cước đá bay hắn.
“Tao thấy mẹ nó mày ngứa đòn rồi phải không, muốn chết à? Hả?” “Mày tưởng chúng mày đông người là lão tử sẽ sợ à? Lão tử là bà già đi tiểu — sợ đêch gì!” “Một lũ gà con đòi ấp trứng — chúng mày giả nai cái con mẹ gì?” “Mẹ nó nhà ngươi, ngươi tưởng ngươi là Nhuận Thổ dưới ánh trăng, chạy tới đây tìm cớ à?” Nghe những câu nói ví von liên tục tuôn ra từ miệng Lão Hoàng, Từ Phong chỉ lắc đầu, không ngăn cản hắn.
Cảnh tượng vừa rồi đối với Hoàng Sâm mà nói quả thực quá tuyệt vọng.
Để hắn phát tiết một chút cũng tốt, tránh cho trong lòng nảy sinh vấn để.
Thấy Hoàng Sâm đánh cũng kha khá rồi, Từ Phong cũng vội vàng ngăn lại.
Người này giữ lại còn phải làm chứng cho hắn.
Kể từ lần bị thẩm vấn ở Võ Điều Cục lần trước, Từ Phong đã rút kinh nghiệm rồi.
Chẳng mấy chốc, nơi này đã thu hút rất đồng người dân vây xem.
Các hộ dân và người qua đường xung quanh không ngừng đổ về đây, từ xa nhì vào thảm cảnh tại hiện trường.
Đợi đến khi đội tuần tra tới nơi, họ mới có phần kinh ngạc phát hiện, Từ Phong vậy mà một mình giết c.khết mười một người.
Trong đó, ba người là Sơ Giai Chiến Sĩ đã được chứng nhận, tên cầm đầu Trần Mãng còn là một vị Trung Giai Chiến Sĩ.
Mà những người còn lại, ít nhiều cũng đều là Chuẩn Võ Giả.
Một đại liệp đội kinh nghiệm phong phú, quanh năm lăn lộn ở khu hoang dã như vậy, lại bị một mình Từ Phong xử lý gọn?
Lãnh đạo đâu? Chuyện này phải gọi lãnh đạo tới xử lý!
Thế là không bao lâu sau, La Phong lại tới.
Khi nhìn thấy Từ Phong, chính La Phong cũng phải bật cười.
Phòng họp của đội tuần tra căn cứ.
“Lão Từ à. Mới mấy ngày không gặp, ngươi lại bị người ta nhắm vào rồi, ngươ có thể chất xui xẻo gì à?” La Phong vừa vào cửa đã cười nói với Từ Phong, vẻ mặt cạn lời.
“Haiz, người tài dễ bị ganh ghét, ta cũng hiểu ra rồi.
Đôi khi cũng không thể quá khiêm tốn, phải thể hiện thực lực một chút, như vậ mới có thể khiến không ít phiền phức chùn bước.” Từ Phong cười khổ nói.
La Phong đặt mông ngồi xuống: “Nói không sai, lần này ngươi coi như đã vang danh rồi đó.” Hoàng Sâm ở bên cạnh vội vàng chào hỏi hắn.
“Lại gặp nhau rồi,” La Phong cười nói với Hoàng Sâm, “Ta nói cho ngươi biết, những phiền phức mà ngươi gặp phải, đều là vì người đàn ông này.” Từ Phong cũng có chút ngượng ngùng nhìn về phía Hoàng Sâm.
Không ngờ, Hoàng Sâm lại cười nói: “Đây là nghĩa phụ của ta, ngươi đừng nói bậy.” “Phụt!” La Phong trực tiếp bật cười, “Được, được, được.” Sau khi lấy lời khai xong, hai người trực tiếp được thả đi ngay tại chỗ.
Không vì lý do gì khác, Hải Hoàn kia đã thành thật khai báo toàn bộ suy nghĩ v kế hoạch của đám người mình.
Từ Phong lúc này mới biết, thì ra đối phương là thành viên của liệp đội, hai người bọn họ đã vô tình chặn mất đường tài lộc của đối phương.
“Một, hai, ba, bốn” Hoàng Sâm đếm một lượt xung quanh, tổng cộng có mười hai người.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập