Chương 1:
Đền thờ Chân Quân Dứt lời, hắn lập tức chuyển ánh nhìn sang Nguyên, chủ yếu để thu hút sự chú ý của mọi người, hòng rút mình khỏi tâm điểm.
Theo bản năng, hắn tiến lại gần bàn thờ, đưa mắt quan sát một vòng, thấy có thẻ hương, hắn không do dự rút ra ba cây, bật lửa châm hương, rồi đưa lên ngang trán, hắn khấn nguyện thành kính, vái ba vái, sau đó cắm hương vào chiếc lư hương đồng cổ.
Sinh ra trong gia đình quý tộc, hồng nhan hắn từng gặp không ít, nhưng ở Tường Vì lại có một sức hút vô hình nào đó mà hắn không diễn tả nổi.
Quấn quanh là thân rồng uốn lượn, mềm mại mà tràn đầy uy lực, vảy chạm nổi sắc nét như sóng cuộn, mắt rồng sáng rực, miệng há phun khí thiêng.
Đáp lại ánh nhìn của ba người, Nguyên hơi chột dạ, song vẫn giữ nụ cười trên môi, giọng.
hòa nhã:
Ngài vận long bào cách điệu, hoa văn sóng nước và vảy rồng tỉnh xảo, nổi bật trên nền đồng.
mài bóng, cánh tay phải cầm thanh kiếm trừ tà, tay trái giơ cao như đang truyền phúc khí cho muôn dân.
Chính giữa mái vòm, ngay phía trên đầu tượng, là một viên ngọc màu lam hình cầu, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, lơ lửng giữa không trung.
Một gã để tóc húi cua, ánh mắt và khuôn mặt toát ra vẻ nghiêm nghị và cứng rắn.
Bốn người liếc mắt nhìn nhau một lượt.
"Xin chào mọi người, ta là Nam, đây là lần đầu tiên ta tiến vào phó bản, mong được hợp tác suôn sẻ với các vị.
"
Giọng hắn điểm 8nh vang lên:
Nguyên vo tròn tờ giấy ăn trong tay, tiện thể vứt lên bàn, rồi với tay lấy cốc nước bên cạnh, uống một hơi cạn sạch.
Nguyên thấy vậy, cũng xoay người đi cùng.
Ngay sau đó, thanh niên có vẻ thư sinh ngồi bên cạnh cũng nối lời:
Trước mắt hắn, trên bàn, bày la liệt mấy chiếc đĩa còn loang lổ dầu mỡ, những khúc xương.
động vật nhỏ chất thành từng đống bên cạnh.
Trên tường treo vài bức hoành phi, câu đối sơn son thiếp vàng, đã ngả sang màu đồng cháy.
Nàng thầm nghĩ, mỗi khi Trò Chơi tuyển người vào phó bản, ai nấy đều có một ngày để chuẩn bị, ai ai cũng đều tỉ mỉ đến từng chân tơ kẽ tóc, vậy mà tên trước mặt này:
quần short đen, áo thun trắng, chân đi dép tông màu nâu sẫẵm, trông nhàn nhã như đi dạo phố vậy.
Mãi đến khi nhận ra ba ánh mắt khác đang dồn cả vào mình, hai hiếu kỳ, một lạnh lùng, hắn mới bừng tỉnh.
Mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng ngày càng gay gắt xuống vạn vật dưới mặt đất, những chiếc bóng dần dần nhỏ lại, thu hẹp, cho đến khi gần như biến mất dưới chân vật chủ.
Gã còn lại thì để tóc layer, khuôn mặt thư sinh, trông điển trai và ôn hòa hơn.
"Ta Khai Tinh lấy sao Tam Bích làm chủ, có thể điều khiển Linh Mộc chỉ khí, cũng có thể gây tổn thương cho Ác Linh.
Ngay khoảnh khắc ấy, thế giới trước mắt hắn bỗng nhiên sụp đổ, âm thanh, ánh sáng, màu sắc, tất cả đều bị hút vào hố đen một dạng, không gian bị bẻ cong, méo mó, rồi bị bóng tối bao trùm.
Một chiếc bàn trà nhỏ bằng gỗ mộc được đặt sát vách, bên trên là bộ ấm chén cổ màu đất, xung quanh là bốn chiếc ghế gỗ đẽo thô sơ, không đánh bóng, không cầu kỳ.
"Như mọi người đều biết, nhiệm vụ lần này là trong vòng bảy ngày, tìm ra và tiêu diệt Ác Linh, ta không tiện hỏi Thiên Phú của từng người, nhưng mong mọi người nói qua một chút lộ tuyến phát triển cơ bản, để dễ phối hợp hành động.
Tường Vi nhìn thanh niên trước mắt, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.
Nói rồi, hắn nở nụ cười tự tin nhìn ba người, như một chiến binh sắp ra trận mà biết chắc kết quả sẽ chỉ có từ hòa đến thắng vậy.
Hắn đặt cốc nước xuống bàn, rồi từ từ ngả người ra ghế, mắt ngước nhìn chiếc đồng hồ treo tường phía trước.
Lúc này, kim dài và kim ngắn đã gần chạm vào con số 12, còn kim giây đang dần tiến tới, từng nhịp như hòa cùng hơi thở của hắn.
Hai gã thanh niên còn lại cũng rất trẻ, đều mặc trang phục chiến đấu tối màu.
Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một khung cảnh thần thánh và linh thiêng vô cùng.
Hắn dừng lại, ánh nhìn như dò xét, chờ đợi phản hồi.
Từng người nhanh chóng tiếp thu thông tin, rồi không hẹn mà cùng nhìn về phía thanh niên kỳ lạ nhất nơi này.
"Được tồi, tập trung đi, chúng ta tiếp tục nào, hai người còn lại nói đi.
"Không ngờ trong phó bản này lại có đền thờ Lạc Long Chân Quân, có Chân Quân che chở, sự an toàn của chúng ta coi như được đảm bảo rồi.
Nguyên thấy vậy, mặc dù vẫn còn ngạc nhiên, nhưng cũng không chậm trễ, tiến tới làm theo 7a Đăng nhập x Email Iuuduclongldi36@gmail.
com.
Mật khẩu “Quên mật khẩu (Chưa có tài khoản?
Đăng ký ngay hắn chệch đi một nhịp.
Một nam một nữ còn lại nghe vậy cũng tỏ vẻ hiểu ý, nét mặt trở nên nhẹ nhõm, vui vẻ gật đầu tán thành.
Phong hắng giọng, cố lấy lại bình tĩnh nói:
Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa chút cảnh giác.
Nguyên thì thực sự không hiểu gì cả, nhưng.
vẫn gât đầu, mỉm cười phụ họa.
Nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc, bóng tối ấy lại thối lui, trước mắt hắn, mọi thứ bùng sáng trở lại, chỉ là khung cảnh đã đổi khác.
Hắn thầm nghĩ.
Mái tóc màu nâu hạt đẻ, phía trước để rẽ ngôi, phía sau buộc đuôi ngựa, song hành cùng làn da trắng mịn, càng làm nổi bật nét xinh đẹp tự nhiên của nàng.
(Nhìn người ta sắp rớt con mắt ra rồi còn nói không cố ý, anh bạn, mặt dày thật nha, bái phục, bái phục.
)
".
56.
57.
58.
59.
60.
Không gian bên trong trống trải, thoáng đãng, nền lát gạch tàu, mát lạnh dưới chân.
Khác với sự thần thánh và linh thiêng của chính điện, tiển đường của ngôi đền chỉ là một nế{ nhà ba gian, hai chái.
Nam nhìn sang, thấy một bên là Phong đang đỏ mặt cúi đầu, một bên là Nguyên đang cố.
nhịn cười, liền cau mày, giọng mang chút không kiên nhẫn:
Tường Vi liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh nhạt, chẳng buồn đáp lời.
Chung cư Ánh Trăng, phòng 302.
Nói rồi, Nam đảo ánh mắt lần lượt qua từng người, đoạn tiếp lời:
Một gã thanh niên khá điển trai đang thánh thơi ngồi trên chiếc sofa màu cà phê sữa.
Tượng được đặt trên bệ đá hoa cương màu đen, khắchọahình sóng nước và vảy rồng, bao quanh là bốn cây cột gỗ lim cao lớn, chạm hình rồng uốn lượn từ gốc lên đến đỉnh.
Miệng Nguyên khẽ mấp máy, lẩm bẩm đếm theo tiếng tích tắc đều đặn.
Nguyên chứng kiến cảnh ấy, suýt bật cười thành tiếng.
Trên bàn thờ là bức tượng.
khắc họa một người đàn ông.
rắn rỏi, thần thái nghiêm nghị, đôi mắt xa xăm, như soi thấu ngàn năm tạo hóa, mái tóc búi cao, râu dài bay nhẹ theo gió.
"Ta tên Phong, cũng là lần đầu tiên, hy vọng mọi người cùng nhau cố gắng.
Hai lần vòng lặp trước, Nguyên cũng đã trở lại nơi này, đây là chính điện của ngôi đền thờ này.
Tường Vi thuận theo ánh mắt ấy, nhẹ giọng nói:
"Ta Khai Tinh lấy sao Lục Bạch làm chủ, thân thể được tăng cường đáng kể, nhưng rất khó gây thương tổn trực tiếp cho Ác Linh, hiện tại chỉ có thể dựa vào ngoại vật mà thôi.
Phong lúng túng, hai vành tai đỏ bừng, cúi đầu thấp giọng:
Phía sau là bức phù điêu, điêu khắc khắc hình sóng cả cuồn cuộn, ẩn mình giữa những con sóng là các sinh vật thủy quái hình thù kỳ dị đang cúi đầu thần phục.
"Ta tên Tường Vì, cũng là lần đầu tiên tiến vào phó bản, mong mọi người giúp đỡ.
Hai người còn lại cũng nhanh chóng tiến tới làm theo, khấn vái tỉ mỉ và thành kính, như thể đó là bản năng đã khắc sâu trong họ.
Trước mắt hắn xuất hiện thêm ba người xa lạ nữa:
hai nam, một nữ.
Thanh niên tóc húi cua dẫn đầu mở miệng, giọng có chút reo vui:
"Ta Khai Tinh lấy sao Nhất Bạch làm chủ, mỗi đòn tấn công của ta đều mang theo một chút Tịnh Hóa chi lực, đối với ÁcLinh đúng là có hiệu quả, có thể hoàn thành nhiệm vụ.
hay không thì ta không dám chắc, nhưng nhất định sẽ cố gắng.
Bất thần, thanh niên tóc húi cua ngẩng nhìn lên tượng thờ trong chính điện.
Nguyên có chút bất ngờ, những tưởng sẽ như hai lần vòng lặp trước, nhưng lần này lại khác Ngay từ giây phút đầu tiên trông thấy nàng, hắn đã cảm nhận được luồng hấp dẫn ấy, nó mãnh liệt, khó cưỡng, như con thú b:
ị điánh thức bản năng.
Không phụ sự mong đợi của hắn, ba ánh mắt tức khắc hướng về phía Nguyên nhìn lại.
"Ta tên Nguyên, cũng là lần đầu tiến vào, rất vui được làm quen với mọi người.
Chưa kịp để ai đáp, hắn đã nói tiếp, giọng đầy phấn khởi:
Gã thanh niên tóc húi cua đứng sang một bên, đợi Nguyên làm xong một bộ khấn vái rồi dẫr đầu đi ra ngoài, hướng về tiền đường.
Nàng có khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao, chiếc miệng nhỏ xinh và đôi mắt đầy sắc sảo.
"Thật.
xin lỗi, ta không cố ý.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập