Chương 10: Gặp lại

Chương 10:

Gặp lại Nam bước lên một bước, ánh mắt kiên nghị, giọng nói trầm xuống:

Nguyên chỉ kịp thốt lên hai chữ

"tạm biệt…"

thì cả hai người đã không còn ở đó nữa.

"Tôi muốn chính cậu tận tay trao lại cho người ta.

"

Ba người vừa rời đi, toàn bộ không gian lập tức rung chuyển.

Phong nhanh chóng nhặt lại thanh kiếm đồng của mình, rồi gật đầu với Nguyên:

Nàng nhìn hình bóng ấy nở một nụ cười yêu thương, nàng biết mình đang gặp ảo giác, nhưng ảo giác thì sao chứ?

Chỉ cần nhìn thấy con của nàng, nàng cũng nguyện ngẩn ngơ, nàng không dám chớp mắt, vì nàng sợ, một khi nàng chớp mắt, hình bóng ấy sẽ tan biến mất.

"Linh Vật này có S cấp tiềm lực.

"

Một người đàn ông lớn tuổi, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, bước vào.

Nhưng như vậy thì sao chứ?

Viện trưởng gật nhẹ:

Người trung niên thoáng ngạc nhiên.

Người trung niên giật mình, rồi gật đầu thật sâu:

"Hy vọng kiếp này, số phận sẽ đối với nàng dịu dàng hơn một chút.

"

Chỉ còn lại Tường Vi.

Viện trưởng khẽ nheo mắt, giọng trầm ấm mà kiên quyết:

Nàng đứng lặng nhìn Nguyên, tóc mái khẽ lay trong làn gió.

Thanh niên vội cúi đầu chào, chỉ khi cánh cửa khép lại, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Đang còn mơ hồ chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra thì có âm thanh lạnh lẽo của hệ thống vang lên trong đầu, thông báo rằng nhiệm vụ đã hoàn thành, phó bản sắp tan biến, cần chóng rời đi, thời gian đếm ngược cũng chỉ còn mười mấy giây.

Một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong lòng, ánh mắt vừa lau khô giờ lại trở nên long lanh.

Trước mắt Nguyên và Lan Anh, một vòng xoáy lam sắc từ hư không dần hiện ra, nó từ từ lớn dần cho đến khi bằng một cánh cổng rồi dừng lại.

“Chào Viện trưởng ạ.

thanh niên cúi đầu.

"Ngài gọi tôi.

"

Nàng cầm lấy, ôm bé gấu bông vào lòng như thể nàng đang ôm chính đứa con của mình vậy.

Khi hắn quay sang thì Tường Vi nở một nụ cười thật nhẹ, nàng nói:

Ba giọng nói phía sau vang lên gần như cùng lúc.

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, chỉ thấy phía trước chính là con của nàng, hình bóng mà nàng đã tưởng nhớ bao lâu.

Mấy năm nay nàng đã khóc nhiều rồi, tưởng chừng như không còn nước mắt nữa, nhưng hôm nay.

"Lan Anh của mẹ bên đó khỏe không?

Mẹ nhớ con nhiều lắm.

"

"Lan Anh đấy à!

Lại đây mẹ ôm cái nào.

"

Những giọt lệ không ngừng chảy ra, rơi xuống, ngấm vào bé gấu bông nhỏ.

Cảm giác này, hơi ấm này, hương vị này.

Người mẹ yêu quý của nàng đây rồi.

Bầu trời phía trên như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu vô số sắc màu, đang bắt đầu rạn nứt, từng đường nứt lan ra như mạng nhện, để lộ phía sau là khoảng không vô tận.

Hành tinh TD1504, thuộc chòm sao Bạch Dương, tại đây có viện nghiên cứu Lạc Hồng, diện tích hơn 100 km², được xây dựng trên lòng chảo Mường Thanh, là vùng đất trọng địa của Liên Bang Lạc Hồng.

Chưa đầy một phút sau, chỉ số AL đã tụt về 0, điều đó có nghĩa là vật phẩm đã hoàn toàn được tịnh hóa, trở thành Linh Vật.

Bỗng, ánh sáng đỏ lập lòe trên màn hình khiến hắn giật mình bật dậy.

Con nàng cũng không phải người sống.

Đến giờ phút này nàng cũng không biết đây là thật hay ảo nữa, nàng chỉ biết mình sẽ phải trân trọng từng phút từng giây.

Hắn vui mừng, thao tác vài nút trên vòng tay thông minh rồi dán mắt nhìn vào trong, giờ đây, con gấu bông kia đã sạch sẽ như mới, trắng mịn, ánh lên thứ ánh sáng dịu nhẹ, không còn v·ết m·áu nào.

Ánh mắt cả ba ánh lên vẻ biết ơn xen lẫn áy náy, như thể vừa bừng tỉnh khỏi một giấc mộng dài.

"Dạ!

Em cảm ơn anh.

"

Khi hắn vừa định cầm con gấu bông lên thì Viện trưởng chậm rãi nói thêm:

Nói rồi nàng dang tay ra, mong chờ một điều mà nàng biết là không thể.

Bàn tay bé xíu của nàng siết chặt tay hắn hơn, tay còn lại ôm bé gấu bông MiMi vào ngực, ánh sáng lam phản chiếu trong mắt nàng, long lanh như giọt nước.

Nhưng vào lúc này, những vệt máu ấy bắt đầu b·ốc k·hói đen, cuộn lên như sợi chỉ, rồi dần tiêu tán trong không khí.

Nàng biết, đây cũng không phải ảo giác.

Trong phòng làm việc yên tĩnh, Viện trưởng đặt con gấu bông lên bàn, ông nhấn nút gọi trên bàn rồi nhìn con gấu bông trầm tư.

Liên Bang Lạc Hồng, Thành phố Xa Điền, chung cư An Bình, phòng 203 Người phụ nữ được đứa trẻ nhào vào lòng cũng nhẹ nhàng ôm ấp, vuốt ve lấy.

Giọng nói non nớt, nghẹn ngào vang lên.

Rồi hình bóng nhỏ bé ấy lao vào, nằm trọn trong vòng tay ôm ấp của mẹ.

"Mẹ!

"

Một âm thanh non nớt vang lên.

Trên giao diện hiển thị hàng chục ô vuông đều đặn, có khoảng năm mươi ô tất cả, mỗi ô mang một con số riêng, trong đó, ô số 5223 đang nhấp nháy liên tục, phát ra ánh đỏ cảnh báo.

"Cảm ơn ngươi.

"

Nguyên nhìn nàng, khẽ gật đầu, rồi cùng Lan Anh bước vào vòng xoáy ánh sáng, ánh sáng nuốt lấy cả hai.

Viện nghiên cứu Lạc Hồng, phòng lưu trữ 105 Một người phụ nữ chừng ba mươi lăm tuổi đang lâm râm khấn vái trước bàn thờ nhỏ, trên đó, là tấm ảnh của một cô bé xinh xắn, đôi mắt trong veo, nụ cười thơ ngây.

"Chúng ta phải đi rồi, ân tình này, ta ghi nhớ.

"

Câu nói như tiếng ngân cuối cùng trong bản nhạc sắp kết thúc, rồi nàng cũng tan dần, hóa thành những hạt sáng li ti, bay theo gió, hòa vào hư không.

Hắn chính là người đã giúp họ phá tan ảo cảnh, nếu không có hắn, không biết đến lúc nào họ mới có thể thoát ra.

Tiếng cửa tự động sau lưng mở ra.

Nơi đây là trung tâm nghiên cứu và lưu trữ Linh Vật lớn nhất hành tinh, được bảo vệ nghiêm ngặt với năm vị cường giả Thỉnh Thần luôn thường trực.

Những ký ức xưa ùa về làm cho nàng không khỏi thương xót đứa con xấu số của mình.

Nàng khẽ lẩm bẩm:

Đây là lần đầu tiên trong đời hắn chứng kiến một vật phẩm ô nhiễm tự thanh tẩy với tốc độ như vậy.

Nguyên khẽ giật mình quay lại.

Nguyên nhìn theo, khẽ thì thầm:

"Tạm biệt!

Có duyên… gặp lại.

"

Chỉ số AL (mức độ ô nhiễm)

đang giảm một cách điên cuồng, nhanh chưa từng thấy.

"Bây giờ anh đưa em về gặp mẹ nhé.

"

"Xin ngài yên tâm.

"

Nguyên cảm nhận được một lực hút từ nơi vòng xoay luôn hấp dẫn mình, như muốn thúc dục hắn bước vào.

Dù vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng cả ba đều biết:

điều đó có nghĩa là Nguyên đã tiêu diệt được Ác Linh.

Nàng nhìn chiếc hộp nhỏ trước mắt, lại nhớ đến món quà mà bản thân đã tặng cho đứa con yêu quý của mình.

Trước mắt hắn, Tường Vi, Nam và Phong đã tỉnh lại.

Rất nhanh, một người trung niên nhanh chóng bước vào, cung kính:

"Tạm biệt.

"

Người đàn ông chỉ khẽ gật, không nói gì, rồi tiến lại gần lồng kính, ông ta đặt tay lên bề mặt kính trong suốt, một quầng sáng nâu lan ra, khiến lớp kính rung nhẹ rồi mở ra.

"Cậu đem con gấu bông này trả lại cho chủ sở hữu đi.

"

Hắn đảo mắt nhìn sang bảng chỉ số bên cạnh và sững sờ.

Một gã thanh niên mặc đồ bảo hộ trắng đang lim dim ngồi tựa trên ghế trước màn hình máy tính.

Viện trưởng đưa tay nhẹ nhàng nhấc con gấu bông lên, quan sát vài giây, ánh mắt ông thoáng chùng xuống, sau đó, ông quay người rời đi.

Lời vừa dứt, thân ảnh hắn cũng tan dần trong luồng ánh sáng, biến mất không một dấu vết.

Nàng lau nước mắt, rồi đi vào trong phòng ngủ, sau đó tiến lại bên giường.

Người trung niên hơi khựng lại:

Thanh niên lập tức đứng dậy, bước nhanh đến cánh cửa điện tử, quét tròng mắt xác thực, rồi tiến vào bên trong.

Giọng nàng vang lên nho nhỏ, nghẹn ngào:

"Con nhớ mẹ lắm.

"

Hắn đi nhanh dọc theo dãy lồng kính được đánh số rồi dừng lại trước ô 5223, bên trong là một con gấu bông trắng đục đang nằm im, trên thân nó có những vệt máu loang lổ khắp nơi.

Cánh cửa sau lưng tự động khép lại.

Thời gian chậm rãi qua, nàng đã bắt đầu cảm nhận được cơ thể của Lan Anh thật lạnh, thật lạnh.

Nàng càng ôm chặt Lan Anh hơn, như thể muốn truyền hết hơi ấm của mình cho đứa con yêu quý nhất của nàng vậy.

"Một cô bé thật dễ thương…"

Nói xong, hắn cúi người nhặt thanh Mộc Linh Kiếm dưới đất lên rồi ngẩng đầu nhìn Nguyên, mỉm cười khẽ:

Nói rồi hắn ôm con gấu bông cẩn thận rời đi.

Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lan Anh, siết nhẹ rồi mỉm cười:

"Dạ, vâng ạ.

"

"Hi vọng là có duyên gặp lại…"

Ngay sau đó, một vệt sáng lau qua, thân thể hắn dần dần tan biến.

Khói hương bay nghi ngút, quẩn quanh trong không khí tĩnh lặng, người phụ nữ cắm nén hương xuống bát đồng, ngẩng lên nhìn tấm ảnh, ánh mắt nàng ươn ướt, rồi một giọt lệ lặng lẽ trượt dài trên má.

Mặt đất bên dưới cũng bắt đầu vỡ vụn, từng mảng vật chất trôi ngược lên, tan rã thành vô số mảnh vụn rồi hòa vào không trung đang sụp đổ.

Lúc nàng đi làm về, có người đứng sẵn ở cửa nhà, rồi trao cho nàng cái hộp, nói là di vật của con nàng.

Viện trưởng ngồi lại, mắt nhìn theo, ánh nhìn dần dịu xuống, khẽ thì thầm:

Nguyên thấy vậy, nét mặt toát lên vẻ mừng rỡ.

Nàng từ từ mở chiếc hộp ra, một bé gấu bông đáng yêu cũng từ từ xuất hiện.

"Tạm biệt!

"

Lúc trước, khi họ còn đang đắm chìm trong ảo cảnh của riêng mình, thì bỗng nhiên ảo cảnh vỡ vụn, mọi thứ tan biến như gương rạn nứt, và họ chợt mở mắt ra.

Giọng Lan Anh run run, chứa đầy mong đợi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập