Chương 5:
Xung đột Nam và Nguyên liếc nhìn nhau, không cần nói thêm lời nào.
Nam đi trước mở đường, Mộc Linh Kiếm vung lên liên hồi, từng luồng quang mang xanh lụ quét qua như lưỡi liềm tử thần, những người gấu bông ngã rạp từng lớp, lăn lóc khắp hành lang.
Từng người gấu bông bắt đầu di chuyển, từng bước nặng nề, đồng loạt tiến về phía trước khuôn viên chung cư, như bị một lực lượng vô hình nào đó thôi thúc, dẫn dắt vậy.
Nàng quay sang Phong, ánh mắt căng như sợi dây đàn.
Phong thấy Nam đã nói, cũng không cần phải dấu diểm nữa, hắn đành gât đầu, kể lại tỉ mỉ toàn bộ quá trình.
Ánh đèn huỳnh quang lập lòe, phản chiếu lên sàn đá lạnh lẽo, không gian yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân vang vọng.
Nguyên nghe đến đoạn Phong nói có bảo vật phát hiện Ác Linh mà vẫn giấu, trong lòng cũng không tỏ thái độ gì, nhưng đến khi hắn kể về gia đình Ác Linh:
một người đàn ông, mộ người phụ nữ và một đứa nhỏ, Nguyên bỗng giật mình:
Phong quả quyết:
Hai người vượt qua cổng chào, thoáng liếc nhau, cùng gật đầu, một cái nhìn ngắn ngủi, nhưng đủ để công nhận thực lực của đối phương.
"Các ngươi.
gặp Ác Linh rồi sao?
"
Cũng may, đám gấu bông tuy đông nhưng chậm chạp, sức mạnh chỉ ngang người thường, lạ không có v-ũ k:
hí, không có chiến thuật, chỉ biết xông tới như bầy xác sống, nhờ vậy mà hai người mới có thể chặt chém mở đường máu, lao bạt mạng ra khỏi vòng vây.
Phong là người mệt nhất, hắn lấy sao Tam Bích làm chủ, thân thể cũng không được tăng cường nhiều, nên giờ này ngồi từa vào vách, thở như sắp đứt hơi.
Bốn người băng qua rừng thông, hơi thở dồn dập, cho đến khi bóng mái đền cổ hiện ra trong tầm mắt, mới buông lỏng một hoi.
Nam lách người né một dùi cui điện đâm tới, đồng thời Mộc Linh Kiếm vẽ một đường cong sắc lịm,
"xoet!
thân thể gấu bông bảo vệ bị cắt ngang, phần thân trên trượt khỏi hông rồi rơi bịch xuống đất.
Nguyên tiến lại gần cửa, nhìn qua khe.
Phong theo sát phía sau, thanh kiếm đồng của hắn xé gió, mỗi nhát chém đều gọn lim, đễ như cắt đậu phụ vậy.
Nguyên thì nhảy vọt lên, cả người xoay tròn giữa không trung, một quyền giáng mạnh vào giữa mặt gã còn lại, cú đấm như búa sét, khiến đối phương bay xa bảy tám mét, đập mạnh vào cột đá rồi bất tỉnh.
Chỉ một lát sau, trước mắt họ đã là cảnh tượng hàng trăm người gấu bông, lớn bé đủ loại, đang tụ tập đông nghẹt trước đại sảnh, Tường Vi thầm cảm thấy bất an, linh cảm có chuyện chẳng lành đang xảy ra với hai tên đồng đội kia.
(Có lẽ mấy người này nói đúng.
Chỉ cần ở trong ngôi đển này, bọn họ sẽ an toàn.
)
Hắn có chút lo lắng cho nàng.
Nhận ra hai tên đồng đội, Nguyên và Tường Vĩ lập tức chạy theo, rất nhanh liền hội hợp.
Hắn thở dài, giọng khàn khàn:
"Em cứ ở đây chơi nhé, anh với chị Vi ra đằng trước một lát, rồi quay lại ngay.
"Dạ!
Anh chị cứ đi đi ạ.
Gió thổi qua rừng thông, mang theo âm thanh xào xạc lạ lùng, lạnh đến thấu xương.
"Trăm phần trăm.
Nam và Phong đang chậm rãi dò xét hành lang.
tầng sáu.
Nam chưa trả lời ngay, hắn liếc sang Phong một cái, rồi mới bước lại gần cửa, nhìn ra ngoài đám đông, ánh sáng đèn thờ phản chiếu lên gương mặt nghiêm nghị.
"Ngươi có chắc bé gấu bông màu hồng đó là Ác Linh không?
Nguyên hơi ngượng.
Bỗng, hai bóng người từ cửa chính lao ra, một trước một sau, những mảnh vụn bông dính lấm tấm khắp người, đó chính là Nam và Phong.
Hai người biết kế hoạch đã thất bại, không còn cách nào khác, họ lập tức rút chạy về phía cầt thang bộ.
Chỉ có Nguyên và Tường Vì là còn sức, bọn họ ít phải chiến đấu, nên cũng không mệt cho lắm.
Phong ngạc nhiên, ngẩng lên:
Lan Anh ngoan ngoãn gật đầu, nụ cười hồn nhiên nở trên gương mặt non nớt:
Nhưng bỗng nhiên, đám người gấu bông xung quanh trở nên xao động, những đôi mắttròn xoe bằng cúc đen đồng loạt xoay về một hướng.
Nguyên không trả lời, hắn gấp gáp hỏi, giọng như chất vấn:
Vừa vào tới tiền đường, cả đám đều ngồi phịch xuống ghế, tiếng thở hổn hển vang đội khắp không gian.
"Khoan đã!
Có phải người chồng mặc âu phục đen, vợ mặc đổ nội trợ xám, còn đứa nhỏ.
mặc bộ đồ màu hồng, đúng không?
Khoảng năm phút sau, khi nhịp thở dần ổn định, Tường Vi nhìn Nam và Phong, ánh mắt nghĩ hoặc.
Tường Vi giật mình:
Nguyên mỉm cười, vẫy tay nói
"bái bai"
rồi cùng Tường Vĩ đi theo dòng người gấu bông đang ùn ùn kéo về phía đại sảnh.
Nam cũng chẳng khá hơn, mặc dù thân thể hắn mạnh mẽ, nhưng hắn phải đi trước mở đường, áp lực cũng lớn hơn, giờ này cánh tay vẫn còn run nhẹ vì chém quá nhiều.
Nếu như MiMi thật là Ác Linh vậy Lan Anh liệu có sao không?
Chỉ vài giây sau, tiếng chân rầm rập vang lên bốn phía, những người gấu bông khác như phát điên, đồng loạt lao tới.
Mổ hôi rịn ra trên trán, hơi thở dồn dập, cả hai lao xuống cầu thang, hướng thẳng tới đại sảnh tầng một.
"Bọn ta phát hiện Ác Linh, sau đó tập kích thất bại, nên phải chạy về đây.
Người gấu bông nhỏ đã lùi xa sáu, bảy mét, đôi mắt cúc đen bỗng sáng rực lên, một luồng sóng dữ đội như tín hiệu cầu cứu lan khắp chung cư.
Chiếc nhẫn trong tay Phong đã trở nên ảm đạm.
Tường Vì liếc mắt nhìn sang, ánh mắt nàng như một câu hỏi không lời.
Bangười gấu bông, hai lớn một nhỏ, từ trong bước ra, đi chậm rãi dọc hành lang.
Phía sau họ, bầy người gấu bông điên loạn đuổi theo, chen chúc như sóng vỡ.
Tiếng bước chân gấp rút lẫn tiếng vải rách xé toạc không gian.
Không khí mỗi lúc một đặc quánh, tựa như có thứ gì đó đang dồn tụ, sôi sục dưới lớp vỏ yên âấy.
Mặc dù qua mỗi vòng lặp, hắn thấy Lan Anh cũng không có gì thay đổi, nhưng qua lần xung đột này, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì đâu.
Cả hai đưa mắt nhìn nhau, niềm hưng phấn lóe lên trong ánh mắt.
Cùng lúc ấy, ở sân trước, Nguyên và Tường Vi đang cố nhìn qua đám đông.
Người đàn ông gấu bông đưa tay bấm mật mã cửa, từng tiếng bíp khô lạnh vang lên trong hành lang trống.
Hai người thoáng liếc nhìn, không để tâm, nhưng khi khoảng cách dần thu hẹp, chiếc nhẫn trong tay Phong bỗng phát sáng rực rỡ, ánh đỏ lập lòe như lửa máu.
Suy nghĩ vừa lóe lên, hắn đã xoay người định chém người gấu bông nhỏ phía sau, nhưng đã quá muộn tổi.
Hai người gấu bông bị tập kích bất ngờ, không kịp phản kháng, ngã gục xuống, thân thể mềm nhũn.
Nguyên khẽ gật đầu, hiểu ý.
"Đúng TỔI!
Ngươi cũng từng gặp họ sao?
Đám người gấu bông vẫn ùn ùn đuổi theo phía sau, tiếng chân nện rầm rập như cơn mưa nặng hạt.
Ngay khoảnh khắc đó, Nam không biết từ đâu cầm ra một thanh kiếm gỗ, lưỡi kiếm bao phủ quang mang màu xanh lục, ánh kiếm lập loè, nhanh như chớp, xuyên thẳng qua ngực người đàn ông gấu bông.
Bên ngoài, đám người gấu bông vẫn đứng chật kín, chúng không đám tiến thêm nửa bước, chỉ đứng lặng lẽ, ánh mắt cúc đen trống rỗng hướng về ngôi đền.
Ba người gấu bông đi tới cửa phòng 606 rồi dừng lại.
Cả hai đồng loạt tăng tốc, lao thẳng tới.
Nguyên nghe vậy không khỏi suy nghĩ, trong lòng hắn dấy lên một nỗi bất an.
Nam và Phong phối hợp chém hạ vài con, bông vải tung.
trắng xóa cả hành lang, nhưng khi đưa mắt nhìn lại, người gấu bông nhỏ kia đã biến mất.
Bốn người cắm đầu băng qua khuôn viên, lá thông khô rơi lả tả dưới bước chân.
Nguyên nhíu mày, thầm nghĩ:
( Không phải hai con này.
Phía trước là cổng chào của khu chung cư, hai gã bảo vệ gấu bông cao lớn đứng chặn, tay cầm dùi cui điện lóe sáng, từng tia hồ quang lách tách réo bên tai.
Nam và Phong chậm rãi tiến gần, giả vờ đi ngang qua.
Hắn tiến lại gần Lan Anh, nhẹ giọng nói:
Nguyên và Tường Vì lập tức nhận ra có điều bất thường.
Thực ra, ban đầu hắn định nhảy lên, đồng thời xoay người, né một dùi cui điện đâm tới, nhưng vì kỹ thuật quá kém, nên vẫn ăn trọn một dùi cui điện, may mà thể chất hắn đặc thù, nên mới không bị ảnh hưởng gì, nếu không, bị giật nằm ngay đơ ra đấy thì thật là mất mặt.
Có chuyện gì vậy!
?
Nguyên vừa chạy vừa hỏi.
Ba người đang chơi cầu trượt rất vui vẻ, tiếng cười Lan Anh vang vọng giữa khoảng sân đầy nắng, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua hàng cây.
Mười phút trước đó.
"Hai người làm gì mà khiến đám gấu bông này nổi loạn cả lên thế?
Phong liếc nhìn chiếc nhẫn vẫn đang lập loè sắc đỏ trên tay, lông mày cau lại.
Bỗng
"ting!
một tiếng, âm thanh kim loại khô khốc vang lên, thang máy từ từ mở ra.
Cùng lúc đó, trong tay Phong xuất hiện một thanh kiếm đồng, quang mang xanh nhạt tràn ra, đâm xuyên ổ bụng người phụ nữ gấu bông.
"Về đển thờ rồi nói!
Nam hơi thở gấp gáp trả lời.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập