Chương 8:
Sự thật đau lòng Thời gian cứ thế, mỗi ngày qua, mỗi ngày hắn đều cảm nhận được sự ấm áp ấy, một cảm xúc mang tên hạnh phúc bắt đầu nảy sinh, một sợi tơ linh tính bắt đầu hình thành, nó mang màu hồng, mềm mại và nhẹ nhàng, đại biểu cho tình yêu và hạnh phúc.
Từng giọt chất lỏng tí tách chảy xuống, rơi vào thân thể MiMi, có chút ấm áp, có chút sền sệt.
Một giọng cười thích thú vang lên.
Sợi tơ ấy lơ lửng, trôi nổi, cô đơn trong không gian đen tối và tĩnh mịch này, nhưng chí ít, nó vẫn phát sáng, đủ để cho Nguyên nhìn thấy và cảm nhận được.
Lúc này, Nguyên phát hiện bản thân đang ở một không gian kín như bưng, xung quanh tối om, đen như mực.
Nàng mệt rồi, nàng cần nghỉ ngơi một lát, chỉ có điều nàng không biết, đó là một giấc ngủ ngàn thu.
Sợi tơ màu trắng dẫn đầu xông ra, tiếp theo là những sợi tơ màu đen và màu hồng.
Lúc này, hắn đã có thể mơ hồ thấy được ánh sáng từ bên ngoài, đó là một màu hồng kỳ dị, như ta lấy ánh sáng từ đèn pin mà chiếu qua da thịt vậy.
Thứ chất lỏng ấy dần dần ngấm vào bên trong, như một tờ giấy bị giọt nước rơi vào vậy, Nguyên cảm thấy cái vách ngăn của không gian khép kín này bị bào mòn đi.
"Chúc mừng sinh nhật bé yêu của mẹ, tặng con một người bạn mới này, bạn ấy tên là MiMi nha, chúc con luôn vui vẻ và hạnh phúc.
"
Không những thế, lại xuất hiện thêm những sợi tơ màu đen nữa, bọn chúng cũng lan tràn rất nhanh, nó là biểu hiện của cảm xúc phẫn nộ, căm ghét.
Một sợi, hai sợi rồi ba sợi.
Những sợi tơ màu hồng êm ái và mềm mại, đang không ngừng chuyển hóa thành những sợi tơ màu trắng mạnh mẽ và cứng cáp hơn.
Mỗi một tiếng la mắng, mỗi âm thanh vun v·út, mỗi tiếng khóc nỉ non lại càng khiến cho cái không gian khép kín này chật chội thêm một phần, như một quả bóng da đang không ngừng bị bơm hơi vào vậy, nó ngày càng căng tròn, như sắp muốn nổ tung.
Hắn cảm giác thân thể bị chạm vào, rồi lại bị nâng lên.
Đó là câu nói cuối cùng mà hắn nghe được từ nàng.
Lúc này, khuôn mặt của nàng cũng đã giãn ra, ánh mắt cũng bớt đi phần lo lắng, sợ hãi.
Nguyên tự hỏi, trong giờ phút cuối cùng đó, nàng có cảm thấy hận cái số phận này không?
Nguyên thấy bản thân vẫn ở trong tư thế quỳ một chân trên mặt đất, Nam và Phong vẫn đang nằm b·ất t·ỉnh trước người hắn.
Nhưng mà Nguyên đã đoán lầm.
Nguyên biết ý thức của hắn đã bị dẫn dắt vào một ảo cảnh nào đó, bản thân hắn muốn thoát ra khỏi đây cũng rất dễ dàng, chỉ cần một ý niệm là đủ.
Thì ra, trong lúc nguy cấp, Lan Anh đã lao qua, lấy thân hình nhỏ nhắn che cho MiMi thoát khỏi một roi này.
Âm thanh ăn uống, nói chuyện, vui cười không ngừng.
Rồi chuyện gì đến cũng sẽ phải đến.
Hắn biết cũng đã đến lúc rời khỏi nơi đây, liền nhắm mắt lại, trong đầu bốc lên ý niệm trở về.
Một lần, hai lần rồi ba lần.
Dần rồi đến chính Nguyên cũng không nhớ đã bao nhiêu lần Lan Anh ôm lấy MiMi thút thít tâm sự, chia sẻ nữa.
Nam, Phong và Tường Vi không kịp phản ứng, hai mắt nhắm lại, ngã xuống đất, nằm b·ất t·ỉnh nhân sự.
Mặc dù không ngừng được chuyển hoá, nhưng hiện tại, những sợi tơ màu trắng so với những sắc hồng cũng chỉ là đom đóm so với trời sao mà thôi.
"Các ngươi giám.
Thời gian thẩm thoát như thoi đưa, cho đến một ngày, hắn nghe được giọng của Lan Anh thủ thi, nàng sắp phải rời xa mẹ, chuyển đến một nơi xa lạ, nơi đó có ba và mẹ kế của nàng đang chờ.
Như sự sắp đặt oan nghiệt của định mệnh vậy.
Xung quanh Nguyên, ba loại sợi tơ linh tính lúc này xao động mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Có tiếng lạch cạch, hình như là tiếng mở hộp.
Câu nói thời khắc cuối cùng ấy chỉ là một lời tâm sự nhẹ nhàng, không oán hờn, không trách móc.
Cùng lúc đó, một luồng khói đen từ chỗ Lan Anh và MiMi bốc lên, chia làm bốn đạo, rồi nhanh như chớp chui thẳng vào đầu bốn người.
Nguyên nhìn vào ánh mắt long lanh ấy, trong lòng gợi lên sự thương cảm vô cùng.
Bên kia, Tường Vi cũng thế, nhưng trên người nàng đã xuất hiện rậm rạp đầy những sợi lông của gấu bông, Nam cũng có nhưng rất ít và ngắn, ngược lại Phong thì cũng không thay đổi gì, chiếc nhẫn trong tay hắn vẫn đang lập lòe quang mang màu đỏ.
Lan Anh và MiMi thì vẫn đứng sát góc tường, ánh mắt, khuôn mặt toát lên vẻ lo lắng nhìn hắn.
Khi các sợi tơ linh tính thoát hết ra ngoài thì không gian xung quanh Nguyên bắt đầu sụp đổ.
Những sợi tơ màu trắng ra đến bên ngoài liền không ngừng chui vào thân thể Lan Anh.
Đó là ngày Lan Anh lần đầu tiên bị mẹ kế đánh đòn.
Nguyên ngồi xổm bên cạnh, nhẹ nhàng quan tâm:
Bên ngoài, đám người gấu bông vẫn chen chúc, đập cửa ầm ầm.
Mặc dù trong ảo cảnh trải qua rất lâu, nhưng Nguyên phỏng đoán từ lúc tiến vào đến bây giờ cũng chỉ qua vài phút mà thôi.
"Dạ không ạ.
Hình như là một gia đình nào đó đang tổ chức sinh nhật.
Không đâu, chắc là không đâu.
Nguyên hai mắt cũng nhắm lại, nhưng hắn vẫn ở tư thế ngồi yên, lù lù bất động.
Nguyên không nhìn thấy gì, xung quanh vẫn là một màu đen vô tận, hắn chỉ nghe thấy, chỉ cảm nhận được.
Một âm thanh phẫn nộ, rùng rợn vang lên, như tiếng thét từ cõi u linh:
Nguyên cảm nhận được, lại có một cảm xúc mới dâng lên, hình thành, cảm xúc ấy dâng lên từ từ rồi dần trở nên mãnh liệt, đó là khát khao bảo vệ, che chở cho người mình thương.
Hắn biết.
Nàng đ·ã c·hết.
Còn những sợi tơ màu hồng thì hóa thành một “người” gấu bông nhỏ, đến bên cạnh Lan Anh.
"MiMi à, chị mệt lắm.
Nguyên tự hỏi, không biết ba người này rơi vào ảo cảnh giống hắn hay mỗi người lại khác nhau.
Một cô bé ngây thơ, trong sáng, phía trước còn cả một bầu trời mơ ước, bao nhiêu điều chờ em khám phá, bao nhiêu niềm để em trải nghiệm, vậy mà số phận nghiệt ngã đã c·ướp mất em, mà phương thức c·ướp đi của số phận mới tàn nhẫn làm sao.
Vẫn giọng nói trong trẻo hồn nhiên ấy:
Bọn chúng không ngừng điên cuồng đánh phá vách ngăn, để rồi, như có tiếng vải rách vang lên.
Cho đến một ngày, trong tầm mắt Nguyên chỉ còn toàn là một màu hồng hạnh phúc, nó nhẹ nhàng, êm ái, dễ chịu biết bao.
Ngày hôm đó, ngày mà MiMi vẫn được Lan Anh ôm ấp, nhưng hắn không còn cảm nhận được cái hơi ấm quen thuộc ấy nữa.
Có âm thanh bên ngoài truyền đến.
Không lâu sau đó, có một ngày, những sợi tơ màu trắng đột nhiên điên cuồng phát triển.
Có tiếng xột xoạt, tiếp theo là một giọng đọc nho nhỏ của trẻ thơ:
Hắn chỉ biết, những sợi tơ linh tính màu trắng và đen đã ngập tràn tầm mắt.
Hắn cảm giác bản thân đang di chuyển, một tiếng
"kẽo kẹt"
vang lên, rồi tiếng cửa
"cạch"
kép lại.
Hắn cảm giác mình được nhẹ nhàng đặt xuống.
Nhưng hắn cũng không vội vã rời đi, hắn cảm giác nơi này có thể cho hắn một đáp án.
"Happy birthday to you Happy birthday to you…"
Tiếng xé gió vang lên, âm thanh roi da quất vào da thịt cũng kế tiếp vang theo, một vệt dài lấm tấm màu đỏ hiện ra rõ nét trên nền váy ren trắng.
Nguyên dự đoán, chắc cũng phải rất lâu nữa thì hai thứ cảm xúc này mới trở nên cân bằng được.
Chuyển qua nơi ở mới, tần suất nàng ôm ấp, thủ thỉ với MiMi ngày một tăng, nàng nhớ mẹ, nhớ mái nhà xưa.
Mỏ mắt ra.
"Em còn đau không?
Hắn đang được Lan Anh ôm ấp, được bàn tay mềm vuốt ve, được cánh tay nhỏ nâng niu, một cảm giác thật ấm áp và dễ chịu truyền lại, đó là hơi ấm của sự sống, hơi ấm của sự yêu thương.
Dường như chỉ những lúc ôm chặt MiMi vào lòng, cảm xúc của nàng mới hòa hoãn, nỗi nhớ mới vơi đi phần nào.
Nguyên biết, đây cũng không phải là cảm giác của bản thân hắn, mà chỉ là cảm giác của bé gấu bông MiMi truyền lại mà thôi.
Không biết qua bao lâu, mọi thứ dần trở nên yên tĩnh.
Một sợi tơ linh tính màu trắng đột nhiên bung ra, nó không phải từ không sinh có, mà được lột xác từ sợi tơ màu hồng.
"Chào MiM;
]
, chị là Lan Anh, từ giờ chúng ta sẽ là bạn nha.
Nguyên nở một nụ cười thân thiện, tiến lại gần Lan Anh.
Lúc này, hắn phát hiện v·ết t·hương của Lan Anh đã hoàn toàn biến mất, những vệt máu trên váy cũng như được lau đi, không còn chút dấu tích nào.
Nàng không dám nói với ai, chỉ có thể ôm chặt MiMi thủ thỉ, chia sẻ nỗi tủi hờn.
Những sợi tơ màu đen thì điên cuồng lan tràn, phát tán ra khắp không gian.
Sợi tơ linh tính ấy tuy nhỏ nhoi, nhưng mỗi ngày nó đều được chăm bẵm bằng hơi ấm của sự sống, được vun trồng bởi niềm yêu thương, nên nó phát triển rất nhanh, từ một sợi hóa trăm, từ trăm hóa ngàn, từ ngàn hóa vạn.
Ba sắc màu khác nhau, ba cảm xúc khác biệt, đang điên cuồng xao động, muốn thoát ra khỏi cái không gian khép kín này, như những chú cún muốn lao ra khỏi xiềng xích khi thấy chủ nhân b·ị b·ắt nạt vậy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập