Đỉnh Hoa Sơn sau màn thảm bại của Tây Độc bỗng chìm vào một sự tĩnh mịch đến rợn người.
Gió bấc rít gào qua những mỏm đá nhô lên như răng nanh dã thú, thổi tung tà áo xanh của Huyền Thiên Cơ.
Hắn chắp tay sau lưng, ánh mắt đạm mạc lướt qua thân tàn của Âu Dương Phong, rồi chậm rãi dừng lại trên ba vị tông sư còn lại.
Sự cô tịch và lạnh lẽo tỏa ra từ người hắn không giống với sát khí của ác nhân, mà là sự vô tình của Đạo trời.
Thấy cục diện quá mức căng thẳng, Vương Trùng Dương khẽ thở dài, bước lên một bước.
Bậc kỳ tài sáng lập Toàn Chân Giáo này hiểu rõ, nếu để Huyền Thiên Cơ tiếp tục ra tay mang theo cỗ nhuệ khí sắc bén kia, nhuệ khí của quần hùng sẽ bị bẻ gãy hoàn toàn.
"Hoa Sơn luận kiếm, cốt ở chỗ giao lưu võ học, ấn chứng Đạo tâm."
Vương Trùng Dương vung nhẹ phất trần, một cỗ kình lực ôn hòa vô hình lan tỏa, xua tan đi sự áp bách trong không khí.
Y nhìn sang Nam Đế, mỉm cười nói:
"Đoàn Hoàng gia, trận chiến bên này e rằng còn cần chút thời gian để bồi đắp thi hứng.
Chi bằng, ngài và bần đạo dời bước sang mỏm đá Phi Tướng bên kia, để lão đạo được lãnh giáo tuyệt học Nhất Dương Chỉ của Đại Lý, ý ngài thế nào?"
Đoàn Trí Hưng chắp tay niệm một tiếng Phật hiệu, ánh mắt lóe lên chiến ý nhưng thần thái vẫn ung dung:
"Trùng Dương Chân Nhân đã có nhã hứng, bần tăng sao dám từ chối."
Dứt lời, thân hình hai vị đại tông sư khẽ động.
Không mang theo tiếng xé gió chói tai, họ lướt đi trên biển mây, đáp xuống một phiến đá khổng lồ cách đó hơn ba mươi trượng, nhường lại chiến trường chính cho Đông Tà và Huyền Thiên Cơ.
Tại mỏm đá Phi Tướng.
Vương Trùng Dương chắp tay đứng thẳng, y phục đạo gia bay phấp phới, quanh người dường như có một tầng không gian vặn vẹo.
Đoàn Trí Hưng không khách sáo, chân phải lùi một bước, ngón trỏ tay phải ngưng tụ toàn bộ nguyên khí thiên địa.
"Chân Nhân, đắc tội!"
"Chíu!"
Một luồng chỉ phong màu vàng chói lọi, nóng rực như dung nham xé rách màng không khí, bắn thẳng về phía mi tâm Vương Trùng Dương.
Nhất Dương Chỉ – chí dương chí cương, tập trung toàn bộ uy lực vào một điểm, khả năng xuyên thấu kim thạch chỉ là chuyện nhỏ.
Thế nhưng, Vương Trùng Dương không hề né tránh.
Đối mặt với luồng chỉ phong bá đạo, y chỉ nhẹ nhàng nâng ống tay áo vung lên một cái.
"Ông.
.."
Một âm thanh trầm đục vang lên.
Cỗ kình lực bá đạo của Nhất Dương Chỉ khi chạm vào ống tay áo của Vương Trùng Dương bỗng nhiên như trâu đất xuống biển, tan biến không còn một dấu vết.
Khí tức tỏa ra từ người Vương Trùng Dương lúc này thâm sâu như biển cả, hạo hãn như tinh không.
Không phải là sự hùng hậu của Hậu Thiên, mà là sự tuần hoàn sinh sinh bất diệt của Tiên Thiên cảnh giới!
Đoàn Trí Hưng biến sắc, nhưng không bỏ cuộc.
Bộ pháp của ông biến ảo, ngón tay liên tục điểm ra.
Bầu không khí bị đâm thủng lỗ chỗ, vô số đạo chỉ phong đan dệt thành một tấm lưới lửa bao trùm lấy đối thủ.
Vương Trùng Dương khẽ thở dài:
"Chỉ pháp cực diệu, nội công cực thuần."
Y hai tay vung lên, vẽ những vòng tròn Thái Cực giữa hư không.
Từng đạo chỉ phong sắc bén chạm vào vòng tròn liền bị trượt đi, cày nát vách núi phía sau, nhưng tuyệt nhiên không thể chạm vào góc áo của Vương Trùng Dương.
Trải qua hơn hai trăm hiệp, Đoàn Trí Hưng thu chỉ, lùi lại, mồ hôi ướt đẫm trán.
Ông cười khổ, chắp tay cúi người:
"Công tham tạo hóa, phản phác quy chân.
Trùng Dương Chân Nhân đã vượt qua gông cùm phàm tục, lão nạp thua tâm phục khẩu phục.
"Trở lại chiến trường chính.
Hoàng Dược Sư mặt trầm như nước.
Nhìn thanh niên mặc đạo bào đối diện, trong lòng vị đảo chủ Đào Hoa Đảo dâng lên một sự ngưng trọng chưa từng có.
"Khinh công của ngươi thiên hạ vô song, Bài Vân Chưởng của ngươi nhu khắc cương.
Nhưng Hoàng Dược Sư ta, cả đời không tin vào hai chữ 'bất bại'."
Đông Tà đưa cây ngọc tiêu lên môi.
Một tiếng huýt xé lòng vang lên.
Bích Hải Triều Sinh Khúc!
Âm thanh của tiêu khúc không tấn công vào thể xác, mà hóa thành từng đợt sóng âm cuồn cuộn đánh thẳng vào linh hồn.
Tiếng tiêu lúc thì nỉ non như quỷ khóc, lúc thì dồn dập như ngàn vạn kỵ binh xông trận, tạo ra huyễn tượng điên cuồng nhằm bẻ gãy đạo tâm của đối thủ.
Thế nhưng, Huyền Thiên Cơ đứng đó, đôi mắt khép hờ, sắc mặt bình thản đến mức tàn nhẫn.
Với linh hồn đã được hệ thống rèn luyện, khúc tiêu này đối với hắn chỉ như tiếng muỗi kêu bên tai.
"Nếu ngài chỉ có chút tài mọn này, Đào Hoa Đảo chủ.
danh không xứng thực."
Huyền Thiên Cơ lạnh nhạt mở lời.
"Cuồng vọng!"
Hoàng Dược Sư gầm lên, vứt ngọc tiêu sang một bên.
Khí thế Hậu Thiên đỉnh phong bạo phát.
Hai tay y múa tít, vô số đạo chân khí huyễn hóa thành những cánh hoa đào sắc lẹm, nương theo cuồng phong ập tới.
Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng!
Huyền Thiên Cơ khẽ động.
Chân trái đạp mạnh, hóa thành một cơn gió lốc.
Phong Thần Cước – Bộ Phong Tróc Ảnh tái hiện.
Vô số bóng chân đá văng những cánh hoa đào bằng chân khí, tạo ra những tiếng nổ lép bép giữa không trung.
Nhưng ngay lúc Huyền Thiên Cơ tưởng như áp đảo, Hoàng Dược Sư đột nhiên mỉm cười quỷ dị.
Bộ pháp của y thay đổi liên tục, dẫm lên các phương vị Càn, Khảm, Cấn, Chấn.
"Ngươi nghĩ ta lấy ngạnh công để đấu với ngươi sao?
Trận khởi!"
"Ầm!"
Đỉnh Hoa Sơn rung chuyển.
Khí trường xung quanh Huyền Thiên Cơ bỗng nhiên vặn vẹo.
Biển mây dưới vách núi bị chân khí của Hoàng Dược Sư cưỡng ép hút lên, kết hợp với những phiến đá được y bí mật khắc họa phù văn từ trước, tạo thành một Đào Hoa Kỳ Môn Trận khổng lồ.
Cảnh vật trước mắt Huyền Thiên Cơ biến đổi.
Bầu trời âm u biến mất.
Hắn thấy mình đang đứng giữa một rừng hoa đào rực rỡ, cánh hoa bay lả tả, che khuất tầm nhìn, nhiễu loạn cả lục thức.
Không gian ở đây dường như bị bóp méo, tiến một bước lại lùi ba bước, phương hướng hoàn toàn đảo lộn.
Sát cơ giấu trong cái đẹp!
Từng cánh hoa đào lướt qua đều mang theo kình lực cắt đứt sắt thép.
Hàng vạn cánh hoa cuộn lại thành một dòng sông hoa, chực chờ nghiền nát kẻ thù.
Bên ngoài trận pháp, Hoàng Dược Sư vuốt râu đắc ý:
"Ngươi có nhanh đến đâu, vào trận pháp của ta cũng chỉ là chim trong lồng.
Hao tổn cạn kiệt chân khí mà chết đi!
"Bên trong trận, Huyền Thiên Cơ đối mặt với ngàn vạn lưỡi dao hoa đào đang xé gió lao tới.
Đổi lại là người khác, ắt sẽ luống cuống phản kích loạn xạ cho đến khi kiệt lực.
Nhưng Huyền Thiên Cơ không động.
Hắn từ từ nhắm mắt lại.
"Thiên địa là lồng giam, trận pháp cũng là lồng giam.
Nhưng có một thứ, lồng giam vĩnh viễn không thể nhốt được."
"Trận pháp của ngài mượn lực thiên địa, tạo ra huyễn cảnh."
Giọng nói của Huyền Thiên Cơ vang vọng từ trong trận, không một tia hoảng loạn.
"Nhưng ngài quên mất.
hoa rơi, là do Gió thổi."
Huyền Thiên Cơ từ từ dang hai tay.
Chân khí Phong thuộc tính từ đan điền dâng trào như núi lửa phun trào.
"Gió đến!"
Hắn quát nhẹ.
Một luồng thanh phong xuất hiện từ hư không.
Rồi mười luồng, trăm luồng.
Khí lưu hội tụ, xoay cuộn dữ dội, trong nháy mắt hóa thành một trận cuồng phong mang theo sát khí mang tính hủy diệt.
Phong Thần Cước – Thức thứ hai:
Phong Quyển Lâu Tàn!
"U ù ù.
Một cột lốc xoáy khổng lồ bốc lên từ chính giữa rừng đào huyễn cảnh.
Cơn lốc xoáy này không mang tính chất khống chế, mà mang tính chất tàn phá bạo liệt.
Mọi lưỡi đao hoa đào, mọi phương vị Bát quái, mọi luồng sương mù huyễn ảo đều bị vòi rồng hút sạch, nghiền nát thành cặn bã.
Trận pháp.
vỡ nát!
"Cái gì?."
Hoàng Dược Sư kinh hãi lùi lại, tròng mắt muốn nứt toác.
Trận pháp tâm huyết của y, lại bị phá vỡ bằng bạo lực thuần túy kết hợp với sự thấu hiểu quy luật tự nhiên đến mức đáng sợ.
Ngay khi ảo ảnh hoa đào vừa vỡ vụn, một bóng thanh bào đã xuyên thủng vòi rồng, lao thẳng đến trước mặt Hoàng Dược Sư như một tia chớp trừng phạt.
"Lôi Lệ Phong Hành!"
Nhanh như sấm chớp, mạnh như cuồng phong!
Một cước mang theo sức mạnh kinh thiên động địa giáng thẳng xuống ngực Hoàng Dược Sư.
Đông Tà hoảng hốt, trong khoảnh khắc sinh tử, theo bản năng gập ngón tay búng ra một viên đá mang theo toàn bộ nội lực cuối cùng – Đạn Chỉ Thần Thông.
"Bịch!"
Hoàng Dược Sư trúng cước, cơ thể như diều đứt dây bay lộn nhào ra sau hơn mười trượng, nện mạnh lưng xuống tảng đá, hộc ra một búng máu tươi.
Cùng lúc đó, viên đá của Hoàng Dược Sư sượt qua cánh tay trái của Huyền Thiên Cơ, xé rách một mảng ống tay áo, rạch một đường máu nông.
Không gian lắng đọng.
Tiếng gió ngừng thổi.
Huyền Thiên Cơ hạ thân xuống, vạt áo rách bay lất phất.
Hắn liếc nhìn vết xước trên tay, rồi nhìn Hoàng Dược Sư đang gượng chống tay ôm ngực ho khan, thanh âm vẫn tĩnh lặng như vực sâu:
"Gió từ đâu tới, ta từ đó đi.
Trận pháp của ngài, rất thú vị.
Nhưng.
ngài thua rồi.
"Hoàng Dược Sư lau vết máu trên khóe miệng.
Sự ngạo mạn của Đông Tà đã hoàn toàn bị dập tắt.
Y thở dài một tiếng bi lương, nhìn lên bầu trời Hoa Sơn u ám:
"Kỳ nhân tại thế.
Xưa nay ta cứ ngỡ mình nhìn thấu thiên địa, hóa ra chỉ là ếch ngồi đáy giếng.
Trận này, Đào Hoa Đảo.
nhận thua!"
Cho đến khoảnh khắc này, trên đỉnh Hoa Sơn, chỉ còn lại Vương Trùng Dương và Huyền Thiên Cơ là hai người duy nhất còn đứng thẳng.
Trận chung kết của thiên hạ, chính thức mở màn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập