Chương 1:
Vô Thức Xuyên Không.
"Rồi sẽ có ngày gian nhà này cũng phải bán!
Âm thanh rền vang, A Ngũ loạng choạng ngã xuống, khóe miệng ứa máu đỏ tươi.
Dương Nghĩa cười gằn, thanh âm khô khốc như kim loại:
Đáp lại, Cổ Xuyên chỉ khẽ cười:
Huynh và hắn tranh chấp, Thím Dương còn đang toan phân xử thì từ sau nhà vang lên tiếng hô hoán của Tam Thúc.
"Huynh đói quá nên hoa mắt rồi hả?
Đệ là A Ngũ đây, ca không nhận ra sao?
"
Một đứa bé chừng bảy tuổi, gầy gò, chỉ còn da bọc xương, đang khóc thút thít lay tay hắn.
Cổ Xuyên thở dài, giọng trầm tĩnh:
Cổ Xuyên lặng lẽ nhìn cảnh ấy, khóe môi khẽ cong.
Điều tiếc nuối nhất của hắn không phải là hối hận, mà là chưa thỏa mãn đam mê bệnh hoạn:
được công nhận những
"tác phẩm"
của mình như một nghệ thuật.
Phí công ta mang lương thực qua cứu mạng, để giờ các ngươi lấy oán trả ân như vậy.
"Giải bị cáo Cổ Xuyên lên đây.
!
"Các ngươi làm b:
ị thương Dương thẩm, còn có tâm trạng ngồi đây nướng khoai ăn sao?
"Đệ.
đệ nói, đệ nói ngay.
— A Ngũ vội đáp, rồi chợt ngập ngừng giây lát.
Huynh vì giành lại khế đất mà bị đ:
ánh biất tỉnh.
Bà ta thấy huynh ngất nên bỏ chạy về nhà rồi.
A Ngũ ngẩn người, khoai còn nhai trong miệng, nuốt vội xuống, ngạc nhiên thốt:
Thẩm thẩm ngươi chỉ vì thấy hai huynh đệ bơ vơ mà tính bán gian nhà này, đổi lấy chút lộ Phí nuôi các ngươi, lại dành phần bạc cho biểu đệ các ngươi ăn học.
Sao ca không để đệ nói lại một lời?
"Huynh ngồi đây, để đệ nướng cho huynh củ khoai.
"Đỡ huynh dậy.
– Cổ Xuyên bảo.
Đến lúc ấy, chớ hòng qua cửa nhà ta cầu xin!
"Mẫu thân chỉ đành lặng lẽ lo tang sự trong nhà, cũng chẳng dám báo với hàng xóm.
"Ta hỏi ngươi đây là đâu?
Ta là ai?
Trả lời ta mau.
"Ca, kỳ thực.
huynh vốn dĩ là Dương Xuyên, còn đệ là Dương Trác.
Mọi người vẫn bàn tán về hắn, ai cũng cho rằng hắn nên c-hết sóm hơn.
Đây vốn là nơi giao thương hỗn tạp đủ hạng người.
Nói đến đây, A Ngũ nuốt nốt ngụm nước bot còn sót lại sau miếng khoai, gương mặt ngây ngô mà chân thành.
"Huynh ăn đi, đệ đã ăn vụng rồi.
– A Ngũ nói đối, bụng réo mà vẫn nuốt nước miếng.
Quả nhiên.
ta đã xuyên không đến một thế giới xa lạ.
Hắn vừa nói vừa nhắm mắt tiếc rẻ.
Món canh ấy vốn đã được hắn chuẩn bị công phu, chỉ còr chờ thưởng thức trọn vẹn.
"Huynh làm đệ sợ quá.
"Ca toàn nói gở!
Thôi, để đệ thử xem khoai đã chín chưa.
— A Ngũ vội nhận lấy, vừa thổi pht phù vừa cắn, gương mặt nhem nhuốc nước mắt nước mũi mà vẫn nở nụ cười.
"Huynh đừng làm đệ sọ.
tỉnh lại đi, ca!
"Hai tên súc sinh đâu rồi?
Ra đây mau!
Nếu khi nãy hắn thật sự động thủ, ta liệu còn bảo vệ nổi đệ không?
A Ngũ ngẩng đầu, thấy ca ca mim cười lẩm bẩm, bèn hỏi:
"Song thân vừa qrua đrời, giờ chúng ta được thím Dương và tam thúc nhận nuôi.
Chỉ tiếc cái đang nấu thịt hắn thì bị bắt.
Chẹp.
món canh ấy lão tử đã tốn biết bao công.
sứcH!
Hồi nãy lúc mụ ta đôi co với huynh, đệ nhanh trí lấy trong giỏ trúc của mụ.
Nhưng khi họ đang nướng khoai, ngoài cửa chợt vang lên tiếng thét chói tai:
"Ca, huynh cười gì vậy?
Tất cả cũng bởi Thẩm thẩm tham lam, muốn đoạt khế đất trong tay chúng ta đem bán, còn đuổi huynh đệ ta ra đường.
Đợi Dương Nghĩa khuất bóng, Cổ Xuyên gắng sức bò tới bên đệ:
"Phụ thân, mẫu thân mới mất tháng trước vì đói.
không lẽ giờ đến cả ca ca.
rồi ai lo cho A Ngũ nữa.
Nghe đồn bên ngoài Đại Mạc còn nhiều quốc gia khác như Vệ, Yến, Chu, Thương, Hán, Ngô.
Hắn hùng hổ định lao về phía Cổ Xuyên.
Đó là lòng tốt, là khổ tâm của vợ chồng ta.
Thế mà các ngươi lại lấy oán báo ơn, chẳng chút biết ơn nghĩa là gì!
"Lôi thôi!
Có tin ta đánh đệ không?
Nhưng huynh không bao giờ chịu nhận họ Dương.
A Ngũ lau nước mắt, ngồi ngay ngắn bên cạnh ca ca.
Họ ném cà chua, trứng thối, dép rách cùng đủ thứ khác vào hắn.
Đôi khi nhẫn nhịn mới là cách giữ thân.
Nhìn quanh gian nhà xơ xác – vách đất nứt nẻ, cửa sổ thủng lỗ chỗ, chẳng còn lấy một món đồ ra hồn – trong lòng hắn đâng lên tiếng thở đài.
"Tam Thúc, ca ca hiện đang brị thương.
Hắnnằm xuống, hồi tưởng lại cuộc đời.
Giọng A Ngũ dần run rẩy:
Dứtlời, hắn bất ngờ vung tay, tát thẳng vào mặt A Ngũ.
Nước mắt hòa cùng nước mũi chảy xuống mu bàn tay Cổ Xuyên.
Từ nhỏ hắn là cô nhi, được nhà nước nuôi dưỡng như một đặc vụ.
Trái ngược với những.
người được đào tạo để cống hiến, hắn dần trở thành kẻ lệch lạc.
Trong lòng hắn cuộn sóng:
Chọt hắn phát hiện tay chân mình nhỏ nhắn như đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi.
"Nhìn lại chúng ta đi.
Thân mang thương tích, có chút lực nào mà tranh chấp với hắn?
"Ca!
Huynh đậy đi, huynh không sao chứ?
Ca, huynh có sao không.
hức hứcH!
Thật là súc sinh!
Uống công tam thúc coi các ngươi như con.
Cổ Xuyên dùng nhánh tre gắp củ khoai trong tro ra, bẻ đôi, đưa nửa phần cho đệ.
Không một ai xót thương, chỉ có chửi rủa thậm tệ.
A Ngũ nghẹn lại một chút rồi nói tiếp:
Hiện tại triều đình cai quản thiên hạ là nước Đại Mạc.
A Ngũ nghẹn ngào nói tiếp:
Bạo lực có thể giải quyết vấn để, nhưng phải dùng đúng lúc, đúng chỗ.
Từ cổng, một người đàn ông trung niên hùng hổ bước vào, thấy hai huynh đệ liền gằn giọng Cổ Xuyên bị giải về phòng giam.
"Ca.
huynh.
không nhớ gì sao?
Đi về phía bắc là lãnh thổ các tộc Thảo nguyên:
Nhung địch, Thổ Phiên, Hung Nô, Khiết Ni Đăng nhập x Email Iuuduclongldi36@gmail.
com.
Mật khẩu “Quên mật khẩu (Chưa có tài khoản?
Đăng ký ngay Trên đường vận chuyển, nghe nói bị bọn sơn tặc chặn đánh, thế là m‹ất mạng.
Khoảnh khắc hàng loạt tiếng súng vang lên, Cổ Xuyên thấy cơ thể dần mơ hồ.
Với lại.
có gì bỏ bụng không?
Tự nhiên ta đói quá.
— cổ Xuyên xoa cái bụng rỗng.
"Bốp"' Nhưng đó vốn là lệnh cấm của triều đình.
"Minh giám?
Ha hả.
hai nghịch tử!
Với hắn, đó mới là ý nghĩa của cuộc sống.
Cả khán phòng ai nấy đều toát mồ hôi.
Bản năng mách bảo hắn không nên khích nộ thiếu niên này.
"Nơi chúng ta ở chính là huyện Sóc Phương.
Bầu trời tối đen, âm thanh biến mất.
Hai mắt Cổ Xuyên lúc này chẳng chịt tơ máu, khí thế dấy lên khiến Dương Nghĩa thoáng chùn bước.
Bỗng hai mắt hắn khẽ mỏ.
Có ai đó đang lay tay hắn, giọng khóc trong trẻo vang bên tai:
Không ngờ sống lại lần này hắn còn được cảm nhận tình cảm gia đình.
Một giọng nam trung niên lanh lảnh vọng vào.
"Rốt cuộc đây là đâu?
Ngươi là ai?
— cổ Xuyên vừa nhìn đứa bé vừa quan sát xung quanh.
Nơi này thật lạ lẫm.
Nhưng Cổ Xuyên đã nhanh hơn một bước, chộp lấy khúc củi còn nóng đỏ trong lò, giơ thẳng lên trước ngực, ánh mắt lạnh như băng:
Nói rồi A Ngũ lấy trong áo ra một củ khoai khoe với Cổ Xuyên.
Thiên hạ phân tranh, cường quốc san sát.
Lão tử thừa nhận là lão tử làm, lão tử không chối.
"Gì vậy.
ta c-hết rồi mà?
— Cổ Xuyên lẩm bẩm.
Cả khán phòng im lặng, dõi theo tên phạm nhân vừa được xướng tên.
À không, ca ca mới khỏi bệnh nên quên.
A Ngũ, kể lại cho ta nghe đi.
Bất chấp lời mẫu thân khuyên can, hắn đã vét sạch số bạc còn lại trong nhà, vốn dùng để mua lương thực dự trữ mùa đông, mà ném hết vào chuyến làm ăn đó.
Cái giống tiện phụ kia quả thực khéo sinh ra hai đứa súc sinh.
"Khoai đã chín rồi, mau ăn cho có sức.
A Ngũ nghẹn ngào, nước mắt lại trào ra:
"Không sao, ca.
"— A Ngũ nghẹn ngào —
"Hắn mắng huynh đệ ta thì cũng thôi đi, nhưng cớ gì lại lăng nhục mẫu thân?
Từ đó về sau, vợ chồng Tam Thúc thường đến nhà lấy đổ, còn tên Dương Bằng thì ngang ngược, nhiều lần trêu ghẹo đệ.
Viên chánh án vừa đọc bản án vừa run run khiiếp sợ trước hành vi dã man của hắn.
Tiếng âm trầm từ quan tòa vang lên từ trên cao.
Lúc ấy.
tên biểu đệ Dương Bằng thấy cái bánh đặt trên bàn thờ phụ thân, bèn lao tới giật lấy A Ngũ vừa nhai nốt miếng khoai, còn liếm đầu ngón tay cho sạch, vừa chậm rãi kể:
Khi đó hai huynh đệ các ngươi chỉ có nước lê lết ngoài đầu đường xó chợ.
Trước mặt hắn là biển người, ai nấy căm phẫn.
Các ngươi lòng lang dạ sói, hại Dương thẩm chảy máu tay.
các ngươi còn là người không?
Lời hắn vừa dứt, ánh mắt lóe lên hàn quang, khiến A Ngũ bất giác lạnh sống lưng.
Cổ Xuyên khẽ cười.
Phiên tòa kết thúc.
"Ba ngày sau ta sẽ c:
hết sao.
?
— hắn lẩm bẩm.
"Đệ không sao chứ?
Theo lẽ đó, tất cả mọi thứ, kể cả căn nhà này, đều thuộc về họ.
– A Ngũ nói.
A Ngũ muốn bật dậy cãi lại, song, bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Cổ Xuyên thì đành cắn chặt răng, lệ nóng trào mi.
Trong khoảnh khắc ấy, y bỗng thấy đại ca như hóa thành một người hoàn toàn khác.
"Ca, huynh tỉnh rồi!
Tốt quá, huynh không sao rồi, đệ mừng quá!
— đứa nhỏ reo lên.
"Lẽ ra hôm trước ta nên để mặc các ngươi c:
hết đói theo cha mẹ các ngươi cho xong!
Một đời này, chí ít còn có tiểu đệ bầu bạn.
Hắn thở dài:
"Chỉ trong một đêm.
huynh đệ ta mất cả song thân.
Cổ Xuyên bỗng cắt ngang dòng suy nghĩ:
Cả hắn lẫn Cổ Xuyên đều sững sờ chưa kịp định thần, thì Dương Nghĩa lại mắng nhiếc:
Hội trường bàn tán xôn xao:
kẻ nguyền rủa, kẻ chửi bới, thậm chí có kẻ lại hưng phấn.
Lúc nãy huynh tranh c:
hấp với thím Dương.
Bà ta lấy khế đất nhà ta đem bán cho người khác, rồi đuổi chúng ta ra khỏi đây.
"Khoảng chừng tháng trước, phụ thân nghe lời bè đảng trong vùng, muốn qua An Định mua muối và sắt, mang về bán lại cho Nhung địch mà kiếm lời.
"Giết thì cũng griết rồi, người chết thì cũng c:
hết rồi.
Cần gì phải kéo dài việc tra hỏi những thứ vô nghĩa như vậy?
À.
đệ hãy kể rõ mọi chuyện cho ta nghe đi.
Đây là đâu, chúng ta là ai.
Tam Thúc ấy lại là thế nào?
Từ dạo ấy, huynh đã đoạn tuyệt với cái họ Dương, quyết lấy chữ Cổ theo họ mẫu thân, chẳng để ai còn gọi mình là Dương Xuyên nữa.
"Đệ chưa ăn gì cả.
Nếu đệ ngã quy, huynh biết lấy ai mà chôn cất?
Ănđi.
"Sao bà ta lại dám lấy khế đất của nhà ta bán đi được?
– Cổ Xuyên chau mày.
Từ cửa chính, một người đàn ông bị hai viên cảnh sát kèm chặt, kéo lê lên vành móng ngựa.
"Đây là đâu?
– hắn hỏi.
Yên tâm đi, hôm nay chịu thiệt, ngày khác.
ta tất sẽ trả lại gấp trăm lần.
Ban đầu chỉ là thẩm tra trội pnhạm, nhưng rổi hắn lại mê đắm cảm giác t-ra tấn, thèm máu, thèm thịt người.
Xem ra.
ta đã xuyên không rồi.
Bởi thân phụ chúng ta.
kẻ ấy suốt ngày chìm trong men rượu, thường đ:
ánh đrập huynh đệ ta, thậm chí từng có ý định bán đệ cho bọn Nhung địch ngoài biên cương.
Ngừng một chút, hắn ngẩng đầu nhìn ca ca, giọng trầm xuống:
Lão thiên gia vẫn chưa tuyệt đường sống của ta.
Cổ Xuyên nhíu mày, giả vờ quát:
"Bị cáo có nhận thức được hành vi của mình sai trái không?
Giết người rồi chặt xác, moi ruột lẫn tim nạn nhân, móc cả mắt, khoét cả lưỡi.
thật tán tận lương tâm!
"Yên lặng!
Yên lặng!
— viên chánh án quát lớn, chọt liếm môi rồi nói tiếp:
Cổ Xuyên lặng lẽ gật đầu, sắp xếp từng lời vừa nghe được.
Những lời hắn vừa thốt ra vượt xa phạm trù của con người.
Hắn là quỷ, không phải là người
"Như vậy.
ta đã chết rồi sao.
– hắn thì thầm.
Ca ca chỉ vì bảo vệ mảnh đất này mà sinh chút tranh chấp.
Mong Tam Thúc minh giám.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập