Chương 12 :
A Trát Bố Y Truy Tung Tróc Ảnh Chủ quán cau mày hỏi dồn:
“Thế đã trình lên nha môn chưa?
”
Trung niên kia run giọng đáp:
“Chưa.
Tiểu nhân kinh hãi quá, gánh củi về giao cho kịp đã, rồi mới dám tới báo quan.
” Cổ Xuyên nghe vậy, sắc mặt thoáng biến.
Thời khắc dành cho y chẳng còn bao nhiêu.
Chu Tủ Tiêu khẽ nghiêng mình, vờ trở lại bàn nối chuyện;
bên kia, bọn Hồ nhân bị y lôi cuốn vào cuộc đàm đạo, nhất thời không để ý động tĩnh khác.
Cổ Xuyên ghé tai, hạ giọng:
“Vừa có người trông thấy một xác Hồ nhân trên quan đạo phương Bắc— chính là kẻhôm trước đệ ra tay.
” Y liếc nhanh ra cửa, nói tiếp:
“Tin này sớm muộn cũng lọt đến tai bọn chúng.
Đi thôi.
” Cả hai rời khách điểm, gió ngoài ngõ thốc qua, vạt áo bay xốc.
Chu Tử Tiêu thấp giọng hỏi:
“Giờ tính sao?
Cổ Xuyên trầm sắc, đáp gọn:
“Trước hết sắm vài món cần dùng— lương khô, dầu đèn, dây thừng, đá lửa, kim chỉ, kim sang dược.
Rồi về thu gộp hành trang, sau đó hằng liệu kế” Đến khi mua sắm xong, tịch dương đã ngả.
Hai người ôm bọc hàng rời chợ, men theo tiểu đạo;
ra khỏi huyện thành, bèn thúc ngựa quay về.
Tới cổng nhà thì dạ sắc đã trầm.
Vừa đẩy cánh cửa gỗ, Chu Tử Tiêu đặt đồ xuống, nhóm bếp đun ấm nước.
Cổ Xuyên mở rương, thoăn thoắt thu gọn:
lương khô, túi nước, dầu đèn, đá lửa, kim chỉ, thuốc cầm máu.
Đao ngắn lau sạch tra vào vỏ;
cung nỏ lên dây thử một lượt.
Sau cùng, y dùng bạt dầu bọc kín hành trang, dây mây thắt nút đôi, sẵn sàng chờ giờ khởi hành.
Chu Tử Tiêu hỏi khẽ:
“Giờ đi đâu?
Hay là xuôi Nam.
Ta ở quan ngoại lâu ngày cũng chán.
Nghe nói phía Nam đất Đại Mạc cảnh sắc tuyệt hảo, kinh đô Đại Mạc ta chưa từng đặt chân tới.
” Cổ Xuyên nghe vậy cũng gật đầu, hiện tại y cũng chả biết đi đâu về đâu.
Thoáng nhìn qua Chu Tử Tiêu, y bất giác bật cười một cách khó hiểu.
Tờ mờ sáng hôm sau, Chu Tử Tiêu cùng Cổ Xuyên vác hành trang ra ngựa, chỉnh đốn yên cương.
Cả hai ghé vào huyện thành Sóc Phương dùng chút điểm tâm nhẹ, rồi men theo quan đạo, hướng Nam mà khởi hành.
Cùng lúc ấy, một Hồ nhân cao lớn dẫn mấy thủ hạ giục ngựa dừng trước một quán trọ gần đó.
Ynhảy phắt xuống, chẳng kịp tháo găng, đã sải bước tiến thẳng vào trong.
Lên đến gác trên, y vung chân đạp mạnh —cửa phòng bật tung.
Bên trong, bốn gã Hồ nhân còn lăn kềnh, mùi rượu sặc nồng.
Kẻ dẫn đầu khựng lại nửa nhịp, lông mày chau tít, bỗng gầm lên như hổ rống:
“Giờ này còn ngủ?
!
Các ngươi không biết đại sự đã xảy ra rỔi sao!
“ Người nọ sải bước tới, bàn tay lớn như vồ gấu xốc phắt gã Hồ nhân dậy.
“Chát!
—một tát như lôi đình giáng thẳng vào mặt;
mấy chiếc răng bật ra, tửu khí tan quá nửa.
Cả bọn choàng tỉnh, ngơ ngác nhìn nhau, lúc ấy mới hay kẻ vừa tới chính là thủ lĩnh của chúng —A Trát Bố Y.
Râu tóc dựng ngược, điện nộ như hỏa.
Áo bì hồ phất gió, giày da giậm sàn khẽ rền.
A Trát Bề Y đứng sừng sững như cột đồng giữa sảnh, khí thế ép người không dám thở mạnh.
Mục quang y sắc tựa mắt hổ, lạnh lẽo quét ngang.
Bàn tay như vuốt gấu chỉ thẳng bốn kẻ dưới trướng, giọng trầm mà chấn động như chuông mạt canh:
“Tảng sáng nay, Tống Bộ Đầu ở nha môn sai người đến tìm ta.
May thay ta xong việc quay gấp, giữa đường đã gặp sứ giả.
Hắn báo:
trên quan đạo phương Bắc, người ta phát hiện thi thể A Lý và A Bát.
Kẻ vào nha môn là một tiều phu đốn củi, y prhát h:
iện x'ác chết nên cáo quan.
Tống bộ đầu đến kiểm tra, chỉ nhờ mộc bài khắc ung hiệu mà nhận ra là người thuộc hạ ta.
” Nói đoạn, y nhướn mày, sát khí thoáng lộ, bàn tay vẫn đặt hờ lên chuôi đao, uy nghiêm phủ xuống như núi.
Bốn kẻ kia cúi rạp, không dám hé môi.
“Ai còn chần chừ gì nữa?
— theo ta ra nha môn nhận người!
” A Trát Bố Y quát khẽ mà vang như sấm, kéo cả bọn lật đật ra cửa.
Đến trước nha môn, y ghì cương buộc ngựa, chỉnh đai đao rồi dẫn thuộc hạ vào sảnh.
Thấy Tống bộ đầu, y vội khom mình:
“Tiểu nhân A Trát Bố Y bái kiến đại nhân.
Tiểu nhân vừa hay tin, không dám chậm trễ.
Kính xin đại nhân chỉ giáo.
” Tống bộ đầu mỉm cười, đáp lễ:
“BốY huynh đệ miễn khách sáo.
Mời theo ta.
” Y liền dẫn họ xuống nhà xác, vừa đi vừa thuật:
“Tảng sáng nay, có tiều phu theo quan đạo phương Bắc vào rừng đốn củi, vấp phải một thi trhể— đầu đã lìa, dưới đất còn in vệt nhãn cầu bị dẫm nát.
Ban đầu ta chỉ thấy y phục giống bọn ngươi, cũng chẳng rõ là ai;
mãi đến khi nhặt được mộc hiệu khắc ưng mới nhớ tới Bố Y huynh đệ.
Sau đó ta cùng binh tốt lần theo, cách vài trượng lại thấy thêm một xác, y sam đồng dạng.
Trên cây gần đó còn ba thi hài hài tử, đều bị trói ghì mà chết.
Việc này ta không muốn vòng vo, cũng chẳng muốn bẩm sớ dài dòng.
Bố Y huynh đệ cứ nhận người, rồi mang về an táng cho yên.
” A Trát Bố Y gật đầu, giọng trầm ổn:
“Tiểu nhân đã rõ.
Việc này còn mong đại nhân chiếu cố.
” Đoạn, y thò tay vào tay áo, khéo nhét một gói bạc vào túi Tống bộ đầu:
“Đường xa vất vả, xin Bộ đầu nhận chút tiền trà rượu — Hai mươi lượng—coi như tiểu nhĩ bạc.
” Tống bộ đầu giả vờ xua tay:
“Ôi, Bố Y huynh đệ, phép công bất dung tư.
” Song ngón tay đã kẹp gọn, thoắt cái lại giắt vào trước ngực;
diện sắc vẫn nghiêm mà giọng bỗng nhu hòa:
“Yên tâm.
Việc này, bản quan tất hết lòng phối hợp.
” A Trát Bố Y bước tới, vén tấm vải phủ, cúi mình xem kỹ trhi thể.
Y lần lượt quan sát vết thương, đo độ sâu chém, đối chiếu y sam, rồi vòng qua hai bên, ghi nhớ từng dấu bùn, vệt kéo lê.
Ngẩng đầu, y nói nhỏ với Tống bộ đầu:
“Phiền đại nhân cho tiểu nhân mượn một sai nha tỉnh mắt, sáng sớm có đi cùng, và tìm lại người tiều phu.
Tiểu nhân muốn dựng lại hiện trường.
” Tống bộ đầu gật đầu ưng thuận.
Tức thì cả bọn khởi hành về chỗ cũ trên quan đạo phương Bắc.
Đến nơi, tiều phu dẫn lối, sai nha thuật lại từng bước.
A Trát Bố Y cho cắm tiêu mộc đánh dấu vị trí, ước lượng khoảng cách mấy trượng giữa các xác, đối chiếu hướng gió, vết giằm nát con ngươi, cùng dấu giày còn hằn trong bùn.
Việc dựng lại hiện trường xong xuôi, y lặng lẽ trao chút ngân lượng cho sai nha và tiểu phu gọi là tiền trà nước A Trát Bố Y đứng lặng bên thi thể kẻ bị giãm nát, mục quang đõi theo từng dấu giày hằn sâu và vệt bùn sẵm, nơi đất còn lốm đốm mảnh bạch của tròng mắt võ.
Thỉnh thoảng, y ngoảnh nhìn về phía tên Hồ nhân kia đang nằm, ánh mắt lạnh như dao, đo ni lường khoảng cách như đang tính toán điều chi.
Bất chợt, một tên Hồ nhân lách qua đám người, rón rén tiến gần.
Hắn khom lưng, mắt còn liếc về phía thi thể, giọng run run:
“Lão đại.
rốt cuộc chuyện này là sao?
Vì cớ gì A Lý với A Bát bị giết?
Lão đại có phát hiện điều chi khác lạ chăng?
A Trát Bố Y vừa nói vừa bước, mũi giày khẽ hất lớp bùn mỏng, tay chỉ từng chỗ một:
“Việc này không phải cướp crủa giết người tầm thường.
Nếu là cường đạo, griết xong ôm bạc mà đi, cần gì bày trò.
” ` sải ba bước đến nơi A Bát ngã xuống, dùng mũi đao gõ nhẹ mặt đất:
“Xem đây —A Bát chết ở chỗ này, cạnh bọn hài tử.
Một nhát gọn vào yết hầu, ngoài ra sạch sẽ, không dấu giằng co.
” Đoạn, y quay người, chỉ thẳng về phía xa:
“Còn A Lý lại nằm bên kia, cách mấy trượng.
Trúng hai, ba vết.
Nếu chỉ bỏ chạy thì để nguyên mà chạy, cớ sao kẻ kia phải chặt thủ cấp?
Chung quanh lại vương vãi mảnh bạch— nhãn cầu bị dẫm nát.
Vậy đầu của A Lý ở đâu?
Y chắp tay sau lưng, đi đọc theo dấu giày mờ, giọng trầm xuống:
“Thủ pháp gọn, ra tay chuẩn.
A Bát một nhát chí mạng;
A Lý thì bị khóa thế trước khi hạ thủ.
Nhìn kỹ mà xem— đường đao, hướng lực, đểu nhất quán.
” Y dừng lại, phất tay thành một vòng cung, như vạch ra thế trận vô hình:
“Kết lại, khó mà là một bầy lộn xôn.
Nhiều phần chỉ một người—tay quen sát nghiệp, tâm địa độc lệ.
Hắn lấy đầu để làm gì?
Che dấu, hay răn đe?
Việc này còn phải tra tiếp.
” Bọn thuộc hạ đứng vòng ngoài, kẻ gật gù, kẻ nín thở dõi theo từng cử chỉ của y, ánh mắt không rời mũi đao đang chỉ đâu, lời nào nấy ghi vào lòng.
Một tên Hồ nhân khom lưng, ấp úng:
“Lão đại, hay là kẻ thù của chúng ta.
?
Chưa dứt lời đã im bặt:
A Trát Bố Y khẽ phất tay, ánh mắt lạnh như dao:
“Chỉ có thể là một người.
” *Y lắc đầu, chậm rãi nói, vừa chỉ xuống đất, vừa đảo mắt khắp bãi:
“Nếu bảo là kẻ thù— tức một toán người— ắt đã huyết tẩy cả nơi này mới hợp lẽ.
Đằng này, t:
đã định:
chỉ một kẻ ra tay.
Một mình, sao có thể giết sạch bốn phía?
"
Điểm kỳ quái nhất —ngựa của A Lý cũng chết nằm đó;
còn ngựa của A Bát thì mất tích A Trát Bố Y khép mắt chốc lát rồi mở ra, mục quang quét một vòng:
“Trước khi rời khỏi đây, có ai nghe phong thanh A Lý hay A Bát vướng xích mích với kẻ nào chăng — nhất là A Lý?
Y dừng giọng, nhìn thẳng đám thuộc hạ.
Một tên bước ra, cúi người thưa:
“Tiểu nhân chỉ nghe A Lý bảo A Bát bỏ ra một lượng bạc mua một thằng nhóc.
Sau đó A Bát đau bụng, còn A Lý thì ở lại chờ.
Ngoài việc ấy, không nghe lời qua tiếng lại với ai.
” A Trát Bố Y lịa mắt một vòng, giọng trầm:
“Ai biết chuyện buổi giao dịch hôm ấy?
Một Hồ nhân bước ra, chấp tay thưa:
“Bẩm lão đại, hôm đó trong tửu quán, tiểu nhân ngồi uống với A Lý và A Bát.
Có một kẻ tên Dương Nghĩa đến bàn, nói có một hài đồng muốn bán, hẹn sau hai canh giờ đến nhà hắn.
Sau đó A Lý với A Bát đi ngay.
Chừng lát, tiểu nhân thấy A Bát khiêng thằng nhóc ấy về AL:
còn trêu, bảo y bỏ gần một lượng bạc để mua.
Đến lúc bọn thuộc hạ chúng ta vội thu xếp hành trang để đi cùng, A Bát lại kêu đau bụng.
Lão đại bấy giờ dặn hai đứa ấy ở lại, xuất phát sau.
” A Trát Bố Y nheo mắt hỏi khẽ:
“Có ai biết nhà Dương Nghĩa ở đâu không?
Một tên thuộc hạ bước ra, chắp tay thưa:
“Ra khỏi huyện thành, đi chừng vài dặm về phía đông bắc có một thôn.
Đến đó chỉ cần hỏi, ai cũng biết nhà Dương Nghĩa.
Nhà y ở gần cuối thôn.
” Tức khắc, cả bọn nhảy lên yên, theo đúng lộ chỉ, thúc ngựa vun vrút bụi bay, phóng thẳng đến nhà Dương Nghĩa ở cuối thôn phía đông bắc.
Cả bọn thúc ngựa vào thôn, dừng trước một bà lão ngồi ven đường.
A Trát Bố Y chắp tay hỏi Bà lão nheo mắt, chỉ về cuối thôn:
“Nhà Dương Nghĩa ở tận cùng kia kìa.
” Đến nơi, cửa cài then, then khóa chặt.
A Trát Bố Y phất tay cho thuộc hạ gõ cửa.
Vừa lúc ấy, một lão nông cưỡi trâu đi ngang, cất giọng khàn:
“Mấy hôm nay không thấy ai ra vào nhà ấy đâu.
” A Trát Bố Y chau mày, linh cảm có điều bất ổn.
Y hạ giọng:
“Vượt tường, mở cửa.
” Mấy thuộc hạ liền nhảy qua cổng, tháo then trong.
Cửa bật kêu “két”.
Cả bọn lần lượt tiến vào sân, rồi đi thẳng vào trong nhà.
Trong nhà Dương Nghĩa, đổ đạc ngổn ngang.
Com canh bốc mùi chua, nổi niêu đen bám bếp.
Tủ, bàn, các hộc kéo đều hé toang, vết tay bụi mờ như từng bị lục soát vội.
A Trát Bố Y khoát tay:
“Tản ra, xem sân sau, phòng ngủ, bếp lò.
Gặp gì lạ thì báo.
” một mình đứng giữa sảnh, mắt lướt qua từng góc:
dấu bùn cũ nơi ngạch cửa, mảnh.
gỗ vỡ dưới án thư, sợi vải rơi cạnh ghế.
Chốc lát, thuộc hạ quay về bẩm:
không thấy người, cũng chẳng có vật gì đáng giá, dấu vết đều nguội lạnh.
A Trát Bố Y tiến thêm hai bước, khom người bên chân bàn.
Ở mép gạch, một vệt nâu sẫm khô quánh in sát nền—máu đã se, xem chừng để lại từ mấy ngày trước.
Y chạm nhẹ, ngón ta sực mùi tanh nhạt, trầm ngâm không nói.
A Trát Bố Y thấy sự tình có điều quái, bèn rời nhà men theo lối đất ra đầu thôn, tìm lại bà lão khi nãy chỉ đường.
Bà thoáng trông.
thấy y thì khựng lại;
miền biên cương tuy quen giao dịch với Hồ nhân, nhưng chuyện binh đao từng dấy, lòng người vẫn còn e ngại, nên bà im lặng, mắt né tránh.
Y không gặng hỏi, chỉ lặng lẽ rút một lượng bạc đặt gọn vào lòng tay nhăn nheo.
Bạc vừa chạm da, gương mặt bà liền giãn ra, nụ cười rói rít nở trên môi.
A Trát Bố Y hạ giọng, vẻ mặt nhu hòa:
“Lão bà,/Dương Nghĩa là người như thế nào, y có gia đình gì hay chưa.
Lần cuối bà gặp y là khi nào?
Y có dặn với ai sẽ đi đâu chăng?
Bà lão đứng thẳng, tay chỉ về cuối thôn, thỉnh thoảng khoát nhẹ như đếm từng mái nhà, rồi đáp:
“Dương Nghĩa vốn người bản thôn, ở đây từ thuở bé.
Y có thê tử là Thẩm thị và một ấu tử tên Dương Bằng.
Thẩm thị thường sang nhà lão thân mua gà, miệng hay khoe tiểu tử ấy mai sau ắt đỗ Trạng nguyên.
” Bà đưa tay che miệng khúc khích, khóe mắt ánh cười, rồi lại chỉ về dãy nhà gần đó:
“Song theo mắt lão thân, thằng nhỏ ấy chỉ ưa lêu lổng, phá phách.
Lại nữa, Dương Nghĩa còr một vị huynh trưởng ở gần.
Mấy năm trước tai ách dồn dập, cả nhà đều khuất, chỉ còn hai hài tử.
đứa lớn chừng mười lăm đứa nhỏ khoảng chừng mười tuổi, Phu Phụ Dương Nghĩa mang tiếng cưu mang, kỳ thực thường ức hiếp hai huynh đệ cô cút ấy.
Mấy bữa gần đây lão thân còn thấy đứa lớn;
đứa nhỏ thì biệt tăm.
Mà lạ thay, dăm ngày nay cũng chẳng thấy cả nhà Dương Nghĩa ra vào— thường nhật cách một hai bữa, Thẩm thị vẫn ghé tìm lão thân.
” A Trát Bố Y chắp tay hỏi:
“Lão bà, xin chỉ cho ta nhà của hai huynh đệ ấy ở đâu?
Bà lão đứng.
thẳng, đưa tay chỉ hướng, nói rành rẽ:
“Từ nhà Dương Nghĩa đi lên thêm một quãng, gặp chỗ ngoặt thì men theo góc cua.
Qua hết khúc ấy là trông thấy ngay — căn nhà mái tranh, sân có cây khô trước cổng.
” Cả bọn theo chỉ lộ tìm đến nhà Cổ Xuyên.
Cổng gỗ khép hờ, sân vắng như tắt thở.
Trong bếp lò tro còn âm ấm;
A Trát Bố Y dùng mũi đao khểu nhẹ, mùi khói còn hơi phảng phất.
Một tên Hồ nhân nhìn quanh, thấp giọng hỏi:
“Lão đại, vì sao lại tới nhà huynh đệ này?
ATrát Bố Y chắp tay sau lưng, mắt đảo qua một vòng rồi đáp chậm rãi:
“Ta có một suy đoán:
kẻ mà Dương Nghĩa đem bán, e là một trong hai huynh đệ ở đây.
Nhưng cớ sao cả nhà ÿ bỗng nhiên bặt vô âm tín?
Việc này liệu có liên can tới cái chết của A Lý và A Bát, hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Y nói rồi cúi xem dấu chân trước thềm, trán khẽ nhíu, sắc mặt càng thêm trầm trọng.
Một thuộc hạ rụt rè thưa:
“Nếu theo ý lão đại, e rằng là.
tiểu đệ” Mọi người đồng loạt ngoảnh nhìn.
Hắn mặt thoáng đỏ, cố lấy giọng:
“Tiểu đồng dễ bán được giá, lại dễ khống chế.
Còn huynh trưởng — theo lời lão bà—độ.
chừng mười lăm, há dễ bán và giữ cho bằng đứa nhỏ.
” Kẻ khác chen vào:
“Vậy theo ngươi, phu phụ Dương Nghĩa bán xong tiểu đệ bèn đào tẩu, e huynh trưởng báo cừu ư?
“ Một tên cau mày:
“Nãy lão đại nói A Lý với A Bát đều tử dưới tay một người, chẳng lẽ.
” Tên nữa tiếp lòi:
“Huynh trưởng đuổi theo mà s-át hại hai kẻ ấy sao?
Lại có kẻ lắc đầu:
“Thủ pháp quyết đoán, nhanh gọn, tàn nhẫn—chẳng phải phường phàm phu.
Không có nghề đao kiếm, khó để dấu vết như thế” Rốt cuộc, một tên chỉ vào kẻ mở miệng đầu tiên, hừ nhẹ:
“Tiểu tử thôn dã mười lăm tuổi,quanh năm ruộng đồng, há có thể hạ hai Hồ nhân cường tráng?
Cả bọn phá lên cười.
Kẻ kia đỏ bừng mặt, chỉ biết gãi gáy, nín lặng.
ATrát Bố Y chắp tay sau lưng, xâu chuỗi các manh mối, trầm giọng nghĩ thầm:
“Nếu lần theo hướng ấy, chuyện huynh trưởng ra tay không phải là không thể— thi thể A Ly bị giày nát, chỉ có cừu hận thâm sâu mới nỡ làm vậy.
” Rồi y khẽ lắc đầu:
“Song có mấy điều chưa thông.
Nhất giả:
thiếu niên thôn dã độ mười lăm, chưa từng qua đao kiếm, há địch nổi hai Hồ nhân quen xông pha trận mạc?
Nhị giả:
dẫu có thể hạ thủ, cái khí quyết đoán và thủ pháp gọn ghẽ tàn nhẫn kia—chẳng giống tay của hàng thiếu niên.
Tam giả:
cả nhà Dương Nghĩa bỗng vong tích một cách bí ẩn;
trong nhà Dương Nghĩa có vết huyết đã se, còn nơi đây lại tuyệt không thấy một giọt máu.
Lý do ở đâu?
Y nheo mắt, nhìn quanh bãi đất trống:
“Hoặc giả— trong màn này còn có kẻ thứ ba ẩn diện, mượn gió bẻ măng, khiến người ta lầm lạc đường tra.
” A Trát Bố Y liếc qua hai thuộc hạ, trầm giọng dặn:
“Hai ngươi ở lại đây.
Hễ huynh trưởng kia trở về, lập tức dẫn hắn đến gặp ta.
” Y ngoảnh lại phất tay với đám còn lại:
“Những người khác theo ta hồi khách điếm, định liệu việc giao dịch kế tiếp.
Chuyến hàng này đại đầu mục đã căn dặn, chẳng phải mối thường— ta không muốn phí thêm nửa khắc vào chuyện ngoài lề.
” Dứt lời, y vung tay làm hiệu, kéo cả bọn quay ngựa, trở về quán trọ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập