Chương 17 :
Tụ Nghĩa Chi Giao Dưới hiên quầy hương liệu, Thanh Vân vừa chọn mấy thỏi trầm với ít trà, đặt bạc xong thì một thương nhân áo bào tinh tươm—giày còn vướng bụi đường—chợt khựng lại nhìn kỹ.
Người ấy khom mình:
"Xin thất lễ.
Tại hạ họ Lư.
Trông dung mạo đạo trưởng.
như đã từng đắc kiến trên núi Thanh Vân.
"
Thanh Vân hơi nghiêng người:
"Bần đạo chỉ là kẻ qua đường, pháp hiệu Thanh Vân.
Quả có học đạo trên núi ấy.
E Lư viên ngoại nhận lầm.
Chẳng hay viên ngoại cao tính đại danh là.
?
Lư cười:
"Lư Thành, nhà buôn qua lại xứ Vệ, từng vài phen lên núi bái yết.
À—tại hạ nhớ rồi.
ngài chính là Khâu Xứ Cơ, 'tiên hạc đạo trưởng' có phải chăng?
Thanh Vân nhìn thẳng, nói chậm:
"Viên ngoại nhìn nhầm người.
Lư Thành lắc đầu:
"Khó mà sai.
Năm xưa được nghe ngài giảng pháp, ấn tượng chẳng quên.
Lư mỗ đường đột—nếu không chê, xin mời đạo trưởng sang quán trà bên đường, chỉ kính một chén, tuyệt không rêu rao.
Qua quán trà, chén chưa ấm, Lư Thành đã chắp tay cung kính:
"Tiên hạc đạo—à.
Thanh Vân đạo trưởng hiện ngụ nơi nao.
Thanh Vân giơ tay ngăn:
"Hư danh người đời, chớ cao giọng kẻo rước phiền.
Lư Thành lập tức hạ giọng:
"Trong nhà có lão mẫu mới dời bàn thờ, lòng còn bất an.
Mong đạo trưởng chỉ điểm đôi điều phong thủy cửa ngõ, việc xong ắt có hậu tạ.
Lão mẫu cũng ái mộ danh đức đã lâu.
Chỉ xin người ghé tệ xá một buổi, cho trọn tâm nguyện.
Thanh Vân trầm ngâm rồi dặn:
"Được, nhưng ba điều.
Một, không truyền danh.
Hai, chớ tụ họp đông người hay mời quan nha.
Ba, bần đạo còn ghé thăm một bằng hữu trước—bằng hữu ấy hiện vì thiếu lộ dẫn đang bị lưu tại nha môn.
Khi y ra, bần đạo sẽ tới.
Lư Thành mừng rỡ:
"Canh Thìn ngày kia, xin mời đến tiểu xá hẻm Hạc Minh, cửa sơn đen, đôi câu liễn 'Phong lai bách sự an'.
Tại hạ tự thân quét dọn đón rước, chẳng dám phô trương kiệu xe.
Thanh Vân gật nhẹ:
"Hẹn ngày mốt.
"Ân đức ghi lòng.
Lư Thành tiễn đến cửa, đứng nhìn bóng áo bào xám khuất dần giữa dòng người.
Về phía quán trọ, trong phòng, Cảnh Thắng nằm vật trên giường, lăn qua lộn lại;
hai chòm ria khi vểnh khi cụp, hầm hừ:
"Không chờ nữa!
Ta đến nha môn cứu hai huynh đệ Thẩm gia ngay.
Từ Thịnh vội can:
"Vương gia bớt giận.
Để hạ quan sai người tra rõ thân phận họ trước—xem có điều gì khả nghi.
Phùng Ninh khoanh tay, gật:
"Thuộc hạ đã cho người đi tra.
Nhưng nói thẳng:
ba người ấy hành tung đều lạ.
— Cổ Xuyên điềm tĩnh quá tuổi;
vụ mất bạc còn tạm tính là mắt tinh, nhưng án ở Vạn Hỷ Lâu hôm nay—thẩm tra, dàn mối, phục nghiệm—không kém Cẩm y vệ.
— Chu Tử Tiêu đọc khẩu âm quá lợi hại, nhìn người lại chuẩn;
lỡ phát giác thân phận chúng ta là quan gia, khó lường.
— Thanh Vân đạo trưởng khí cốt chẳng giống kẻ du ngoạn;
lại từ nước Vệ lặn lội tới—cũng nên tra.
Xin vương gia chớ quá thân cận.
Từ Thịnh phụ họa:
"Hạ quan cũng thấy kỳ.
Xin vương gia tạm giữ kẽ, đợi kết quả rồi liệu.
Cảnh Thắng bật nửa người dậy, đập tay xuống giường:
"Trong mắt các ngươi, ai gần ta cũng đáng nghi sao?
Hai huynh đệ ấy không hề lợi dụng, lại còn cứu người ngay trước mặt.
Khó lắm mới gặp kẻ đáng kết giao—bảo ta trơ mắt nhìn họ bị áp giải ư?
Y toan xỏ giày.
Phùng Ninh đành nhượng bộ, quay sang nói nhanh:
"Được.
Để Từ huynh đi trước, mang bạc chuộc, xin ngoại giam cho họ.
Vương gia tạm nghỉ, chớ tự xuất diện kẻo sinh chuyện.
Từ Thịnh ôm quyền lĩnh mệnh, thu ngân phiếu vào tay nải.
Đúng lúc ấy, một thị vệ ghé cửa, khom người:
"Phùng đại nhân, có thư hỏa tốc từ kinh sư.
Phùng Ninh liếc qua, sắc mặt đổi, ngẩng nhìn Cảnh Thắng:
"Tin từ kinh thành:
Hoàng thượng triệu chúng ta hồi kinh.
Lại.
báo Vương phi nương nương đã rời nước Vệ trên đường hồi kinh.
"Cái gì?
Cảnh Thắng giật bắn, lỡ bứt mấy sợi ria,
"Đau—!
Từ Thịnh lập tức đứng dậy:
"Vương gia nên khởi hành sớm.
Nếu vương phi nương nương biết người.
bỏ đi—"
"Ta.
ta sợ gì nương nương!
Cảnh Thắng hừ một tiếng—song bàn tay vô thức khẽ run.
"Chẳng phải các ngươi bảo hành trình đến Vệ Quốc đi lẫn về phải hơn ba tháng ư?
Sao mới hơn hai tháng đã về đến nơi?
Phùng Ninh và Từ Thịnh nhìn nhau, khó nói.
Cảnh Thắng nghiến răng:
"Được, Từ Thịnh,ngươi trước hết đến quan phủ, xem thủ tục thả người.
Xong liền về báo.
Việc hồi kinh.
hãy để ta tính.
Đêm ấy, Từ Thịnh mang ngân phiếu tới nha môn, nói năng khéo léo, lại lấy thân phận bảo đảm.
Sau một hồi đúc bạc, đóng ấn ngoại giam, cuối cùng Cổ Xuyên và Chu Tử Tiêu cũng được thả về quán.
Tới canh hai, bàn tiệc bày trong phòng riêng Vạn Hỷ Lâu.
Đèn lồng hắt vàng, rượu ấm tỏa hơi.
Thanh Vân nâng chén, giọng trầm hòa:
"Bần đạo chịu ơn Thẩm huynh đệ cứu giải.
Không có Thẩm huynh đệ, e hôm nay đã vào đại lao chờ xét xử.
Lại thêm phiền Từ huynh vì chuyện bảo lãnh.
thật hổ thẹn.
Chu Tử Tiêu ngửa cổ tu cạn, chép miệng:
"Có gì đâu.
Chưa từng dạo.
nhà giam Nam An, nay coi như mở mang tầm mắt—một chuyến du lịch miễn phí.
Cả bàn bật cười.
Cảnh Thắng ria mép rung rung, nghiêng mình sang Chu:
"Tiêu huynh, ta có chuyện nhờ.
Huynh dạy ta cái bản lĩnh 'nghe bằng mắt' ấy được chăng?
Ra giá—bao nhiêu ta cũng theo.
Chu Tử Tiêu khua chén, cười hì hì:
"Đã gọi huynh đệ, nói giá cả nghe chói tai.
Nghe bảo Cảnh huynh vừa bỏ tiền nhờ Từ huynh chuộc bọn ta—coi như.
học phí đã nộp đủ.
Tiếng cười lại rộ.
Cảnh Thắng đập bàn
"bốp"
một cái:
"Hảo!
Ngày mai bắt đầu.
Ta học trò ngoan, bảo sao làm vậy.
Phùng Ninh cũng cạn chén, mắt vẫn trầm:
"Vậy để tại hạ thu xếp chỗ vắng người cho Cảnh huynh luyện.
Mà đã học thì học cho ra dáng—ghi nhớ, thực hành, chớ nửa chừng bỏ dở.
Từ Thịnh gật đầu:
"Giờ Mão mai, sân sau dịch quán.
Tiêu huynh chỉ giáo, tại hạ làm người.
ghi chép.
Cổ Xuyên chỉ mỉm cười lặng nghe.
Thanh Vân đặt chén xuống, nói khẽ:
"Rượu ngàn chén cũng tán, việc ngày mai vẫn phải tỉnh.
Mỗi người một phần—đêm nay nghỉ sớm.
Cảnh Thắng vẫn hăng:
"Được!
Mai ta sẽ 'nghe' cho bọn bịp xóc đĩa khóc như mưa.
Chu Tử Tiêu nhướng mày:
"Trước học nhìn môi, sau mới đến nhìn tay.
Đừng nóng, kẻo.
lại nộp thêm 'học phí'.
Cả bàn lại phá lên.
Rượu cạn thêm vài tuần, ai nấy tản về phòng.
Ngoài cửa sổ, trăng non treo mảnh;
dưới lầu, tiếng mõ canh gõ đều.
Đêm Nam An lặng như nín thở, chờ buổi sớm người học
"khẩu âm"
kẻ toan tính đường xa.
Trong thư phòng tạm của một quán trọ ở huyện Sóc Phương, đèn dầu hắt vàng lên tấm thảm lông.
A Trát Bố Y quỳ một gối, diện kiến phụ thân—Trát Ô Kha, đại đầu mục tộc Sa Trát thuộc Mãnh Ưng bộ.
Mãnh Ưng Khả Hãn xưa nay tín nhiệm Sa Trát trong mọi chuyện
"đi đêm":
tộc này do Trát Ô Kha cầm đầu —người tính khí điềm đạm, nói năng khéo, việc gì cũng làm đến đầu đến cuối.
Bố Y kế thừa phần lớn nết ấy, nên lời vừa thưa đã rành mạch, không rườm rà.
Trát Ô Kha đặt chén trà xuống, giọng trầm:
"Đến giờ, hai c·ái c·hết của A Lý, A Bát—điều ra chưa?
Bố Y cúi đầu:
"Bẩm phụ thân, vẫn chưa rõ.
Đám lính của ta quay về báo:
hôm ấy quanh vùng còn thấy tên huynh trưởng nhà kia xuất hiện, nhưng sau đó mất tăm, không thấy trở lại.
Dân thôn đã trình quan, nha môn chỉ ghi 'm·ất t·ích'.
Con e việc này có uẩn khúc.
Ánh mắt Trát Ô Kha khép hờ:
"Ghi 'm·ất t·ích' là cách bọn quan phủ rửa tay.
Chuyện này chưa xong.
Y ngẩng lên, dặn từng chữ:
"Đêm mười ba, khoảng canh hai—con thu xếp theo ta ra phía tây thành Nam An.
Có việc cơ mật cần bàn.
Đi gọn, về êm.
Chớ để lộ dấu.
A Trát Bố Y ôm quyền:
"Dạ, phụ thân.
Trong phòng lặng, A Trát Bố Y chắp tay, thấp giọng:
“Còn một việc, phụ thân.
Huyện lệnh họ Cao ở Sóc Phương lại đòi tăng mãi lộ.
Hắn nói dạo này thôn dân báo quan liên tiếp vụ người m:
ất tích, nhiều bận hắn phải che dấu hành tung các chuyển hàng của ta— từ việc người đến v-ũ k-hí—nên 'nhọc công' đòi thêm phần.
Trát Ô Kha hừ một tiếng, đôi mày rậm dựng lên:
"Đồ tham quan!
Heo chó ăn không biết no, cứ chèn ép mãi.
Có ngày lão tử chém phăng cái đầu hắn.
Bố Y mỉm cười, không dám ngẩng:
"Phụ thân đã dọa chém Cao huyện lệnh.
không dưới hai chục lần rồi.
Trát Ô Kha phẩy tay, giọng dịu bớt mà lạnh hơn:
"Cho hắn thở thêm mấy hơi.
Loại ấy giữ lại để sai phái, đến lúc cần sẽ làm dê tế cờ.
Bảo người ghi hết sổ nợ, bằng chứng bạc qua tay, dấu ấn tư của hắn—một trang cũng không thiếu.
Cứ thế mà vỗ béo, mai mốt lôi ra một lượt.
Y ngừng một nhịp, chậm rãi dặn:
"Tiền thì tạm bù cho hắn một phần, đổi tuyến vận qua Hắc Nham Khẩu, tránh sóc dịch.
Người áp tải thay bằng kỵ mảnh, mang đao ngắn, không khoe cờ.
Tin gió rao ra ngoài:
ta chở muối, không phải binh cụ.
Bố Y gật đầu Trát Ô Kha nghiêng chén, nói khẽ:
"Khả Hãn đã giục.
Phải gom thêm đao thương, áo giáp vảy, nỏ mạnh, hỏa tiễn và đinh sắt—đông tới, Dạ Lang bộ cần vật đổi thóc.
Bọn chúng toan đánh c·ướp lương của Đại Yến, muốn hàng ngay.
Hài nhi đã sai người thu mua ở dọc biên trấn, chẻ lẻ mà gom, giấu dưới bao muối, bao da.
Đêm mười ba, canh hai, theo ta ra tây thành Nam An.
Việc cơ mật—nói ít làm nhiều.
Cao huyện lệnh tạm yên;
cứ cho hắn tưởng đã dọa được ta.
Đến kỳ, một mũi gió đủ cuốn cả nhà hắn.
Bố Y ôm quyền, trầm giọng:
"hài nhi lĩnh mệnh.
Sân sau dịch quán, sương còn đọng trên cỏ.
Chu Tử Tiêu chống quạt nhìn Cảnh Thắng đang hì hục vuốt ria.
"Khoan nóng, Cảnh huynh.
Học 'khẩu âm' không phải cứ trợn mắt là xong.
Trước hết:
quan sát.
"Quan sát.
cái gì?
Miệng thôi chứ?
"Không.
Bốn chỗ:
khóe môi, cằm, yết hầu, vai.
Miệng tạo chữ, cằm cho biết lực, yết hầu bật hơi, vai báo nhịp.
Thêm nhịp thở nữa—hết hơi thì chữ cụt.
Cảnh Thắng gật gù:
"Thế.
bắt đầu sao?
Chu cắm một cây nến, đặt bát nước, kéo Cảnh ngồi lệch một gang tay so với hướng nến.
"Bước một:
nhìn tổng thể.
Đếm nhịp 'thở–đỡ–bật–kết'.
Ai nói dối thường thiếu một nhịp hoặc dồn hơi ở cuối.
"Bước hai:
hình môi căn bản.
A mở tròn rộng;
O tròn sâu;
U chu nhỏ;
I kéo mỏng;
E bẹt ngang;
Ư khép hẹp.
M, B, P là môi chạm môi;
T, D, S, X răng chạm nhẹ;
K, G, KH bật sau họng;
H thoát hơi rõ ở yết hầu.
Tr, Ch, Gi.
nhìn vào đầu lưỡi:
tr hơi 'đanh' ch 'mềm' hơn.
Cảnh Thắng vươn cổ:
"Thế chữ giống nhau thì sao?
"Gọi là 'đồng khẩu hình'.
'Bạc' với 'bát' dễ lẫn;
'mươi' với 'mùi' cũng vậy.
Khi gặp đồng khẩu hình, lấy bối cảnh mà đoán.
Không có bối cảnh thì nghe.
bằng vai với hơi thở.
Chu nghiêng quạt:
"Bước ba:
bẫy thường gặp.
Râu mép—như của huynh—che khẩu hình;
chén trà che nửa miệng;
nói tiếng bụng, môi ít nhúc nhích;
dùng ám hiệu bằng mắt hoặc ngón tay.
Thấy vai không nhúc nhích mà môi 'nói' liên hồi—đó là diễn.
Cảnh Thắng đỏ mặt, vội vuốt râu sang hai bên.
"Ta buộc gọn lại.
"Hay.
Bước bốn:
luyện công.
Chu chỉ bát nước.
"Ta nói khẽ, huynh đọc môi ta.
Nếu nến rung mạnh là ta cố tình thổi hơi—âm H, KH, PH.
Nếu mặt nước gợn mà nến không động—ta nói nhẹ, âm mím môi.
Chu mấp máy môi rất chậm.
Cảnh nheo mắt:
"Trả.
bát.
canh?
Chu phì cười:
"Trả bạc ngay.
Thấy chưa, 'bạc'–'bát' đồng khẩu hình.
Lần nữa.
Chu đổi góc, vai hơi nhún, yết hầu bật.
Cảnh đọc:
"Mái.
đông.
trượt.
xuống.
"Tốt!
Nhịp vai đã bắt được.
"Còn nói nhỏ giữa đám đông?
"Đổi vị trí, đừng đứng chính diện.
Chéo 30 độ là tốt nhất;
ánh sáng chiếu ngang giúp thấy mép môi.
Đừng nhìn chằm chằm—soi gương lâu ai cũng cảnh giác.
Quan sát như khách qua đường, mắt đi trước nửa lời.
Cảnh Thắng gãi đầu:
"Khó phết.
Học bao lâu mới dùng được?
"Ba ngày nhớ hình;
bảy ngày bắt nhịp;
nửa tháng ghép được câu đơn.
Muốn bản lĩnh thì.
tập.
Chu rút túi, đưa một thẻ gỗ khắc dãy từ:
"Sáng soi gương, đọc chậm những chữ mấu:
m–b–p;
t–d–s–x;
tr–ch–gi;
a–o–u–i–e–ư.
Chiều ra chợ, đứng xa ba trượng, đoán mặc cả của mấy bà bán cá—vừa khẩu hình vừa bối cảnh.
Đêm thắp nến, bạn đứng cạnh, tập nói 'không thổi' để tách hơi với chữ.
Cảnh bật cười:
Vậy bây giờ thử thật.
Chu ngoắc một tiểu nhị đi qua hành lang, thì thầm với gã mấy câu.
Trở lại, Chu chỉ môi tiểu nhị.
Gã vừa đi vừa nhóp nhép không phát tiếng.
Cảnh nhìn chăm, đếm vai—yết hầu—môi:
"Bàn.
số.
năm.
thêm.
rượu?
Chu vỗ quạt:
"Chuẩn bảy phần.
Còn thiếu chữ 'ấm'.
Vì gã xách bình, vai trái nâng—đó là 'ấm rượu' không phải vò rượu nguội.
Cảnh 'à' một tiếng:
"Thì ra vai cũng 'nói'.
"Ừ.
Cuối cùng:
đừng tin hoàn toàn vào miệng.
Gói tin thật nằm trong nhịp—vai—mắt—hơi.
Ghép bốn thứ ấy mới gọi là 'nghe bằng mắt'.
Cảnh tặc lưỡi:
Chu cầm quạt gõ khẽ vào ria y:
"Và nhớ vuốt ria xuống.
Học khẩu âm mà ria dựng như hai cái móc câu, che hết khẩu hình, học tới sang năm cũng chưa xong.
Quán trà ven hồ, gió lùa mặt nước lăn tăn.
Lò ấm đất reo khe khẽ, hương bích-loa thoảng dịu.
Thanh Vân rót thêm chén, mỉm cười:
"Án ở Vạn Hỷ Lâu, Thẩm huynh đệ xuống tay rất gọn.
Bần đạo chỉ kịp mở cửa.
đã thành oan đầu.
Hôm nay nhờ huynh giải.
Cổ Xuyên khép tay:
"Đạo trưởng quá lời.
Vãn bối chỉ nhìn vết cắt, nhựa bàng ở bản lề, cát đỏ ở chiếu nghỉ.
ráp lại mà đoán.
Từ nhỏ gia trung có người làm ngọ tác, lại thêm sư huynh chỉ dạy đôi phần.
Quán trà tĩnh lặng.
Thanh Vân đặt chén, mỉm cười:
"Thẩm huynh đệ.
sau này định đi về đâu?
Cổ Xuyên khom người:
"Vãn bối còn mịt mù, đi tới đâu hay tới đó.
Y nâng chén, giọng hạ thấp:
"Việc lộ dẫn của hai huynh đệ, tạm phiền Từ huynh lo.
Mấy hôm tới, công nha trong thành sẽ gắt.
Bần đạo thấy gió phương Bắc đang nổi, sự thế chưa yên.
"Gió đẩy thuyền cũng là gió lật thuyền.
Người trẻ như kiếm mới tôi:
không vỏ thì dễ mẻ.
Du hiệp cho vui một khắc, song rốt lại phải có chỗ đặt chân.
Y nói chậm, từng chữ rơi xuống mặt bàn:
"Huynh đệ tự hỏi ba điều— không cần đáp ta:
Một, đời này muốn cứu gì:
thân, nhà, hay thiên hạ?
Hai, hiện có gì trong tay:
trí, lực, hay bằng hữu?
Ba, chịu đổi những gì:
khổ luyện, cô độc, hay thị phi?
Cổ Xuyên cúi đầu suy nghĩ.
Thanh Vân mỉm cười nơi khóe mắt:
"Ngày mốt, bần đạo có hẹn xem nhà cho Lư viên ngoại—người từng qua núi Thanh Vân.
Nếu Thẩm huynh đệ rảnh, cùng đi cho tiện.
Chỉ là vào xem phong thủy, không bàn chuyện khác.
Sau khi xem xong ắt hẳn bần đạo sẽ trở về núi Thanh Vân.
!
Cổ Xuyên khẽ cười:
"Đạo trưởng đã nói, tại hạ ghi lòng.
Hai người thong thả uống cạn, đứng dậy rời quán.
Trên mặt hồ, mây mỏng trôi ngang, bóng hai người kéo dài dưới nước—một áo bào xám nhàn như khói, một áo ngắn giản phác mà mục quang kín đáo, đều bước nhẹ giữa phố ồn mà như không dính bụi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập