Chương 2: Mưu Kế Hiểm Độc

Chương 2 :

Mưu Kế Hiểm Độc Sáng hôm sau, Cổ Xuyên tỉnh dậy từ rất sớm.

Nhìn sang, thấy A Ngũ vẫn còn cuộn mình trong chăn rách, hắn liền đưa tay lay nhẹ:

"Dậy thôi, A Ngũ.

"

ANgũ dụi mắt, mơ màng mở miệng:

"Ca.

huynh thấy trong người sao rồi?

"

"Tốt hơn rồi.

Đi thôi, ra ngoài tìm cái gì bỏ bụng.

Đêm qua đệ không ngủ được, phải không?

"

"Sao huynh biết?

"

— A Ngũ tròn mắt.

"Cái bụng đệ kêu to cả đêm, ai mà chẳng nghe.

"- cổ Xuyên cười nhạt.

"Huynh lại chọc đệ.

"— A Ngũ phụng phiu.

"Ha ha.

đi thôi.

Hôm nay để ca dẫn đệ ra ngoài kiếm ăn.

"

Hai huynh đệ rửa mặt qua loa, trong nhà đã chẳng còn vật gì có thể cầm cố.

Cổ Xuyên bảo đệ mang theo con dao bếp, đoạn dây thừng;

còn mình thì chống một cây gậy, chậm rãi bước ra ngoài.

Khu chợ biên giới sáng sớm đã đông nghịt như hội.

Người gánh quang gánh chen chúc, vai nặng ngũ cốc, vải vóc, thổ sản.

Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả hòa vào nhau, náo nhiệt ầm ẩm.

Một góc, hán tử lực lưỡng múa đao giữa sân, mồ hôi đầm đìa, xung quanh trẻ nhỏ reo hò tán thưởng.

Lều trại của người Hồ treo đầy da cừu, đê, ngựa non, mùi mồ hôi lẫn mùi thú ngai ngái nồng nặc.

Chỗ khác, người bán dược liệu trải chiếu bày thảo dược phơi khô thành từng bó.

Bên kia, rượu được đựng trong chum vại lớn, người qua kẻ lại dừng chân nếm thử, tiếng cười vang.

rộn.

Song đáng sợ nhất chính là khu buôn nô lệ.

Nam nữ già trẻ bị trói thành hàng, mắt mờ miịt, thân thể tiều tụy.

Bọn lái buôn gào rát cổ, vỗ mạnh vào lưng, vào vai nô lệ để chào mời.

Bạc trắng chuyền tay, tiếng khóc lẫn trong tiếng cười vang, càng thêm chua xót.

Khắp chợ bụi bay mù mịt, mùi thịt nướng, mùi máu tanh, mùi mồ hôi hòa trộn đến nhức óc.

Người qua kẻ lại v-a chạm liên miên, cãi vã, thậm chí rút đao ẩu đ-ả cũng chẳng lạ.

Quan sa.

tuần tra thấy vậy chỉ đứng xa xa, mắt nhắm mắt mở làm ngơ.

A Ngũ vừa sợ vừa hiếu kỳ, thì thầm:

"Ca, nơi này đông đúc quá.

"

"Đông đúc, nhưng hiểm ác.

Trong thành lớn, muối và sắt đều cấm giao dịch.

Chỉ ở chợ biên giới mới lén buôn.

Thứ gì cũng có thể đổi, miễn có bạc hay tiền xu Đại Mạc.

Nhưng chớ tin người nơi đây, hôm nay trao đổi, mai có thể rút dao giết đệ.

"

— Cổ Xuyên đáp, giọng lạnh băng.

Hai huynh đệ đi một vòng, gầy guộc chẳng ai đoái hoài, rốt cuộc đành thất vọng rời chợ.

"Ra ngoài huyện thôi, tìm con suối nào đó, bắt ít cá mà ăn.

"

– Cổ Xuyên quyết định.

Đi chừng ba bốn dặm, cả hai đến bên dòng suối xanh ngắt.

A Ngũ vui mừng nhảy ùm xuống, nước mát lạnh khiến gương mặt gầy gò thoáng hồng hào.

Cổ Xuyên thì ở trên bờ, xếp đá thành vòng tròn chừa lối vào, cùng đệ lùa cá.

Hì hục nửa ngày, chỉ bắt được vài con nhỏ.

A Ngũ nhóm lửa, Cổ Xuyên xử lý cá, nướng vàng trên than hồng.

Hương cá chín lan tỏa, hai huynh đệ ăn ngấu nghiến, bụng dạ ấm áp.

Ngả lưng trên bãi cỏ, A Ngũ chọt hỏi:

"Ca.

chuyện của Tam Thúc, huynh tính sao?

"

Cổ Xuyên trầm mặc.

Hắn vốn định sóm muộn griết cả nhà Dương Nghĩa, song thời cơ chưa đến.

Ra tay lúc này, chẳng khác nào tự dồn mình và đệ vào đường cùng.

Hắn khép mắt, định chợp mắt một lát.

Đúng lúc ấy, từ xa vang lên tiếng binh khí chạm nhau loảng xoảng, dồn dập như sấm.

Cổ Xuyên lập tức bật dậy, ánh mắt lóe hàn quang.

A Ngũ cũng căng thẳng nhìn ca ca.

Hai người men theo lùm cỏ, bước khẽ lại gần.

Trước mắt là cảnh hỗn loạn:

hon mười kẻ bịt mặt đang vây đánh bốn người.

Ba kẻ liều c.

hết che chắn, thân thể máu me bê bết, vẫn gắng bảo vệ trung niên nhân ở giữa.

Tên thủ lĩnh bịt mặt rít lên, giọng lạnh như băng:

"Mau giao chứng cứ ngươi thu thập đượcH!

"

Ba hộ vệ máu me loang lổ, vẫn liều mạng chắn trước mặt chủ nhân.

Đao thương chém xuống vun v-út, từng người ngã gục nhưng không một ai thoái lui.

"Đại nhân, đi mau.

H!

"

—- một hộ vệ gào khản cổ, rồi lãnh trọn một nhát đao ngang hông, mát Phun xối xả, thân hình đổ ập xuống.

Người thứ hai xoay thương đâm ngã một tên bịt mặt, song ngay sau đó bị loạn đao chém nát ngã trong vũng máu.

Người cuối cùng quỳ rạp, hai tay dang rộng che chắn, mặc cho đao kiếm đâm xuyên thân thể.

Máu đỏ ướt đẫm áo giáp,y vẫn cố lấy thân xác chặn trước trung niên nhân.

Trung niên nhân run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu.

Hắn gào khàn giọng:

"Các ngươi.

khốn kiếp.

cho dù ta c.

hết, cũng đừng mong lấy được thứ ấy!

"

Tên thủ lĩnh bịt mặt nheo mắt, vung đao lạnh lùng chém xuống.

"Ngươi c:

hết rồi thì còn giấu được gì nữa!

"

"Phập!

"

Đầu trung niên nhân lìa khỏi cổ, máu phụt đỏ trời.

Ba hộ vệ ngã la liệt bên cạnh, toàn bộ đều đã thành tử thi.

Tên thủ lĩnh hất máu trên đao, quát lớn:

"Lục soát!

"

Đám thủ hạ ào tới, lật tung từng trhi thể, lục lọi khắp người trung niên nhân.

Nhưng chỉ thất vài đồng bạc lẻ.

"Không có.

chẳng có gì hết!

"

— một tên run giọng bẩm báo.

"Đáng chết!

!

!

"

— thủ lĩnh nghiến răng, phần nộ quát.

"Rút!

"

Bóng đen loáng cái biến mất trong rừng, để lại mặt đất tanh hôi, xác người ngổn ngang.

Cổ Xuyên và A Ngũ nấp trong bụi cỏ, chờ hồi lâu mới dám ló ra.

A Ngũ run rẩy hỏi nhỏ:

"Ca.

có nên lại gần không?

"

"Đi.

"-Cổ Xuyên đáp gọn, ánh mắtlạnh băng.

Hai người bước tới, thi thể bốn người máu me be bét, mùi tử khí nồng nặc.

Cổ Xuyên cúi xuống lục lợi, trong ngực áo trung niên nhân quả nhiên có một túi vải.

Hắn mở ra, bên trong lấp lánh mấy nén bạc.

"Vài lượng bạc.

"— hắn khẽ nhếch môi, giọng bình thản.

"Xem ra ông trời vẫn còn để ta và đệ sống tiếp.

"

ANgũ nuốt khan, nhìn bạc trong tay ca ca mà vừa mừng vừa sợ.

Hắn nắm chặt tay đệ, lạnh giọng:

"Đi thôi.

Ở lại thêm chỉ rước họa.

” Cả hai lặng lẽ rời khỏi bãi máu, bóng dáng nhỏ bé khuất dần sau rặng cây, để lại phía sau là gió chiểu hun hút và mùi tử khí ám nặng cả cánh rừng.

Trong gian nhà Dương gia, ánh đèn dầu chập chờn, bóng người lay động trên vách đất.

Dương Nghĩa ngồi dựa lưng vào ghế gỗ, giọng trầm đục:

"Hai thằng cháu ấy đúng là khó trị.

Thằng lớn nhìn ta chẳng khác nào muốn ăn tươi nuốt sống.

Giữ chúng lại, e không yên.

"

Thẩm Dương khoanh tay, khóe môi nhếch lên lạnh lùng:

"Chúng chỉ là trẻ mồ côi, còn sức đâu mà phản kháng.

Chẳng qua giờ đang bám víu chút đất cát tổ tiên.

Đợi thêm ít lâu, ta sẽ tìm có lấy lại căn nhà này.

Lúc ấy, có muốn kêu trời cũng.

chẳng ai bênh vực.

"

Một thiếu niên tầm mười bốn, mười lăm tuổi từ buồng trong bước ra, chính là Dương Bằng, con trai độc nhất của họ.

Y vừa ngáp vừa hỏi:

"Nương, phụ thân, lại nói chuyện hai huynh đệ cổ gia kia sao?

Chúng chẳng có gì, giữ lại làm gì cho vướng mắt?

"

Thẩm Dương cười nhạt, đưa tay vuốt mái tóc rối của con:

"Hài nhi còn nhỏ, chưa hiểu.

Giữ chúng lại là có lợi.

Để người ngoài thấy chúng ta 'cưu mang' thanh danh nhà này càng thêm tốt đẹp.

Đợi đến khi thời điểm thích hợp, tất cả đất cát ấy cũng về tay chúng ta.

"

Dương Nghĩa gật gù, trầm giọng tiếp:

"Phải.

Trước mắt cứ để mặc.

Dù sao hai đứa nó cũng chẳng sống được bao lâu.

Một đứa ốm yếu, một đứa thương tích đầy mình, rồi cũng sớm ngã quy thôi.

"

Dương Bằng nhăn trán, gõ ngón tay xuống bàn:

"Phụ thân, nương, cứ ngổi chờ thì lâu quá.

Sao không tìm cách tống bọn chúng đi xa, rồi tiện tay chiếm lấy căn nhà kia?

"

Dương Nghĩa chậm rãi gật đầu, song ánh mắt lóe lên tia hiểm độc:

"Ngày mai, ta sẽ kiếm có sai Cổ Xuyên theo ngươi lên trấn trên mua đồ.

Cả ngày chẳng thể về.

Còn thằng nhãi nhỏ kia.

"

Y ngừng lại, liếc nhìn thê tử.

Thẩm Dương hiểu ý, cười khẩy:

"Nó còn bé dại, dễ đối phó.

Ta sẽ gọi A Ngũ sang, bày tiệc rượu thịt, chuốc cho say khướt.

Khi ấy, muốn nó gục ở đâu thì gục.

"

Dương Nghĩa trầm giọng tiếp lời, giọng khàn đặc như kim loại mài:

"Trong lúc đó, ta sẽ lén liên hệ bọn người Hồ ở chợ biên giới.

Chúng vẫn thường mua trẻ con để đem đi xa.

Vài nén bạc thôi, đã đủ để đổi lấy một cái mạng.

"

Thẩm Dương nhấc ngọn đèn dầu, ánh sáng chập chờn hắtlên gương mặt nhọn hoắt, nụ cười lạnh lẽo như dao cắt:

"Ngày mai, ta sẽ chuẩn bị rượu thịt cho chu đáo.

Chỉ cần nó bước chân sang, tất sẽ không còr đường về.

"

Trong gian nhà tối, ba bóng người cúi đầu bàn bạc, tiếng cười độc địa vang vọng.

Ánh đèn dầu lay động, soi rõ những gương mặt tham tàn.

chẳng khác gì loài quỷ dữ.

Ngoài hiên, gió đêm hun hút rít qua khe cửa, mang theo tiếng chó tru thê lương, như khắc xuống nền trời một điềm dữ khó lường.

Sáng hôm sau, cổ Xuyên giắt túi bạc trong ngực, một mình ra chợ.

Trước khi đi, hắn dặn A Ngũ:

gi yên trong nhà, đợi huynh.

về.

Đừng đi đâu.

"

Khu chợ biên giới vẫn náo nhiệt, người gánh quang gánh chen lấn, tiếng rao ầm ĩ.

Cổ Xuyên chen qua đám đông, dừng trước một sạp binh khí.

Trên giá bày đầy đao thương, giáo mác.

Hắn chỉ nhìn lướt qua, rồi dừng lại trước một thanh kiếm ngắn giấu trong vỏ gỗ thô.

Lưỡi kiếm rút ra sáng loáng, không dài quá khuỷu tay, gọn gàng vừa vặn.

Hắn cầm thử, cảm giác nặng nhẹ vừa tay, trong lòng thầm gật đầu.

"Bao nhiêu?

"

– Cổ Xuyên hỏi.

Chủ hàng liếc nhìn, đưa ngón tay ra hiệu.

Cổ Xuyên không mặc cả, rút bạc đặt xuống.

Kiếm ngắn buộc ngang hông, sát khí trong mắt càng thêm lạnh.

Sau đó hắn ghé một sạp khác, dùng thêm một ít bạc mua vài bao ngũ cốc:

gao tấm, kê và đậu.

Thứ này đủ để hai huynh đệ ăn qua ngày, lại dễ cất giữ.

Trong túi bạc vẫn còn sót lại vài nén, Cổ Xuyên cất kỹ vào áo, giữ làm của phòng thân.

Xong việc, hắn quay gót rời chợ.

Bàn tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông, khóe môi khẽ nhếch:

"Từ nay, xem kẻ nào dám động đến ta vàA Ngũ.

"

Cổ Xuyên xốc tay nải trở về, vừa bước đến cổng thì thấy Dương Nghĩa cùng Dương Bằng đã đứng sẵn.

Gương mặt Dương Nghĩa nở nụ cười gượng gạo, giọng khàn trầm:

"Xuyên nhĩ, con về vừa lúc.

Tam thúc đang định tìm con.

"

Dương Bằng khoanh tay ánh mắt lóe tia hả hê, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên.

Dương Nghĩa đưa ra một bọc bạc nhỏ, đặt vào tay con trai rồi nói tiếp:

"Mùa đông sắp đến, nhà ta còn thiếu nhiều thứ.

Bằng nhi một mình thì khó xoay xở, chi bằng con đi cùng nó.

Hai đứa lấy chiếc xe lừa, qua thị trấn kế bên mà mua vải vóc, củi khô, dầu thắp mang về.

"

Hắn vỗ nhẹ lên vai Cổ Xuyên, giọng pha chút ân cần giả tạo:

"Dù sao, các ngươi cũng là anh em họ hàng.

Ngươi hãy giúp một tay, chẳng phải càng thêm phải đạo hay sao?

Ở đây có ta và thẩm, sẽ lo cho A Ngũ, ngươi không cần bận tâm.

"

Cổ Xuyên liếc nhìn bọc bạc trong tay Dương Bằng, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Trong lòng hắn thầm nghĩ:

"Quả nhiên.

bọn chúng không yên phận.

Nhưng chưa đến lúc lộ bài.

Ta sẽ đi, xem rốt cuộc chúng định giở trò gì.

"

Hắn khẽ gật đầu, giọng bình thản:

"Được.

Biểu huynh đi một mình cũng vất vả.

Ta sẽ phụ một tay.

"

Dương Nghĩa nghe vậy, mặt liền nở nụ cười, vội dặn dò:

"Xe lừa đã chuẩn bị sẵn ngoài cổng.

Hai người đi sớm về sớm, kẻo trời tối đường rừng khó đi"

Dương Bằng hất cằm, tỏ vẻ đắc ý:

"Đi thôi, biểu đệ.

Xem như lần này ta nhờ cậy ngươi.

"

Cổ Xuyên chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu thắm khó dò.

Trước khi bước lên xe lừa, Cổ Xuyên kéo A Ngũ ra một góc, giọng trầm thấp:

"Đệ ở yên trong nhà, đừng đi đâu.

Nếu có ai goi, tuyệt đối không được sang.

Nhớ kỹ lời huynh.

"

A Ngũ ngơ ngác gật đầu, đôi mắt sáng ngời đầy tin cậy:

"Ca cứ yên tâm, đệ sẽ ngoan ngoãn chờ huynh về"

Cổ Xuyên đưa tay siết nhẹ bờ vai gầy gò của đệ, khóe môi thoáng cong lên nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.

Hắn xoay người, bước lên xe lừa cùng Dương Bằng.

Bánh xe kẽo kẹt lăn đi trên con đường đất đỏ, bụi mù bay lên, cuốn theo bóng dáng hai người khuất dần sau rặng cây.

Trong sân nhà, A Ngũ đứng nhìn theo cho đến khi bóng anh mất hút, lòng ngập tràn sự mong chờ.

Nào ngờ, ngay lúc ấy, đôi mắt sắc lạnh của vợ chồng Dương Nghĩa đã dõi về phía nó, ẩn giất một nụ cười độc địa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập