Chương 22: Chỉ Chờ Gió Đông

Chương 22 :

Chỉ Chờ Gió Đông Sáng hôm sau, trời âm u, tuyết mịn rắc bạc mặt lộ.

Đoàn Hạc Vân lên tới đốc Trúc Sơn thì găI tấm bảng mới dựng chắn ngang:

"Đường hỏng -— cấm qua.

"

Trước đốc, mấy kẻ áo dạ thẫm đứng canh, vai khoác thừng, hông.

giắt đao ngắn.

Một người đội khăn cũ, ngực đeo thẻ gỗ son, nhấc trường côn chỉ đường:

"Đêm qua đá sạt, xe nặng không qua.

Muốn lên bến bắc thì rẽ Hắc Nham Khẩu.

"

Lư viên ngoại ghì cương, xuống ngựa chắp tay:

"Lộ dẫn này Lư mỗ đi quen, sao nay bỗng cẩm?

Vì sao trước đó.

không ai báo?

"

Kẻ kia khom mình:

"Lệnh mới hạ.

Chúng ta chỉ làm việc, mong viên ngoại thông cảm.

"

Lư viên ngoại liếc nhanh vệt bánh xe cũ còn hằn, lề đường lại lấm tấm đá vụn như vừa bói.

lặng rút gói bạc nhỏ đúi vào tay đối phương:

"Chút lòng mọn, xin các vị lĩnh động, hàng này gấp.

"

Người kia đẩy trả, giọng ôn mà cứng:

"Xin miễn.

Đường chưa thông, không ai dám chịu.

Rẽ Hắc Nham rồi vẫn kịp bến bắc.

Quan phủ cũng chỉ vì an toàn.

"

Lư viên ngoại thu tay, quay ngựa về đoàn, giọng trầm mà dứt:

"Đổi đội hình.

Xe nhẹ lên trước, xe nặng vào giữa, phu gánh tản hai bên.

Khóa rương, xem lạ dây buộc.

Đi theo khe.

"

Ngay khi truyền lệnh, một tốp

"thương nhân"

đã sẵn phía trước:

rương chẳng kín, dây quấn nhiều lớp, nói năng lơ lớ nửa giọng quan ngoại nửa tiếng Đại Mạc.

Phía sau, một đoàn khác thong thả áp tới, trên xe phơi kín nong trà;

nhưng cứ mỗi lần xóc là vang tiếng bạc va nhau đục nặng, ấn thương hội đỏ hẳn dưới kẽ lá.

Cổ Xuyên đi sát bánh xe, mắt lướt một vòng:

bọn

"phu"

canh bảng mắt sáng, bước đều — động tác đặt thừng gọn gàng như lính tập chứ không phải phu dịch.

Rương kín ở đoàn trước thoảng mùi dầu sắt thỉnh thoảng khẽ kèn kẹt như có giáp cọ.

Xe trà phía sau, bạc ló chớp giữa nong.

Ở chân bảng

"đường hỏng"

dấu giày chồng chéo, vệt móng sắt cào ngang còn mới.

Một thoáng, lưng y lạnh đi—có điều gì đó không đúng.

Đội trưởng hộ vệ của Hạc Vân hiểu ý Lư viên ngoại, đưa tay ra dấu.

Vài người lập tức thay đao dài bằng kích ngắn, chuyển sang đi sát bánh xe;

hai tay cung nỏ kiểm lại dây cung, nhón mũi chân kéo thử nấc cò;

kẻ khác làng ra bìa lộ dò dấu, rồi trở về lắc đầu rất nhẹ.

Tiếng xích giáp chạm nhau nhỏ như muỗi kêu, nhưng dàn hình đã khác:

hộ vệ chia hai cánh kẹp thân đoàn, để hở một lối chạy chéo nếu phải tản.

Mây đen từ mé tây ùn lại, ánh sáng bị nuốt dần, gió bấc quất thốc.

Lư viên ngoại liếc trời, bất an dâng kín mặt—một con tuyết đổ xuống là trà ẩm, vải hỏng, vốn liếng tiêu tan.

Y gạt nỗi ngờ, nén giọng thúc:

"Không được chậm nữa!

Vượt khe trước khi trời đổ.

"

Tiếng dặn chạy dọc hàng xe, phu gánh đổi vai, ngựa hạ đầu, bánh gỗ nghiến băng ken két.

Đoàn Hạc Vân lăn bánh vào giữa hai

"thương đoàn"

như bị kìm thép ép dần về cửa Hắc Nham Khẩu.

Ở miệng hẻm, đám người canh bảng tạt hẳn sang lề, miệng vẫn nhắc điệp một câu:

"Qua Hắc Nham Khẩu.

"

Hộ vệ thầm thay ca cầm đuốc, kéo thấp mũ trụ, dạt vai che thân xe.

Cổ Xuyên bước theo bánh đầu, nghe rõ ba lớp âm thanh đang khép lại quanh mình:

tiếng rương sắt ở phía trước, tiếng bạc đè phía sau, và tiếng nỏ bật khẽ bên hông hộ vệ.

Y nuốt một hơi lạnh, nghĩ thầm:

đường bị ép;

lưới đã giăng.

Vào thì vào—nhưng phải nhìn cho ra lối ra.

Và đúng khoảnh khắc ấy, một bầy quạ từ vách đen đột ngột bay v-út, bóng cánh quệt ngang mặt khe, trời càng sầm lại—như tấm màn vừa kéo xuống trước hồi chính.

Khẽ đông nghẹt trong khe đá.

Qua miệng Hắc Nham Khẩu, người người dồn lại:

xe cộ xếp hàng, phu gánh vạ vật, nong trà phơi, hòm gỗ chồng chất.

Ngay cửa hẻm, một chốt kiểm kê dựng tạm:

bàn gỗ, sổ sách, lọ mực, mấy quan sai áo thô cặm cụi ghi tên họ, mở rương đối chiếu dấu ấn.

Hộ vệ các đoàn đứng nép, tay sẵn nỏ, mắt so từng kẻ.

Hai đoàn thương khả nghi chen vào.

Đoàn trước rương đóng kín, người nói nửa tiếng quan ngoại, nửa giọng Đại Mạc;

xe lắc là tiếng giáp sắt khẽ ngân.

Đoàn sau phơi nong trà xanh óng, nhưng dưới lớp lá, tiếng bạc đúc va nhau đục nặng.

Quan sai hé nắp vài hòm, thương nhân vội vàng trình giấy, rõ ràng có sắp đặt từ trước.

Không xa, trên ụ đá, hai bóng áo nhẹ khoanh tay quan sát, chỉ cần một cái nháy mắt đã lan thành hiệu lệnh:

tộc Huyết Hùng, đám lái, những kẻ ẩn phục.

tất cả đều chờ một mồi lửa.

Cách đó vài đặm, trên đồi sương mù, trong lều nhỏ phủ tấm họa đổ, Đỗ Kỳ ngồi ngay ngắn, hai bên là Hạ Chấn Nham và Tạ Tường Hòa.

Ngoài bãi, ky mã liên tục phi về báo tin.

Tạ Tường Hòa khẽ hỏi:

"Tin tức này liệu có chắc không?

"

Hạ Chấn Nham cau mày:

"Trong hẻm đã lắm thương đoàn lẫn Hồ nhân, sao còn chần chù?

"

Đỗ Kỳ đặt chén trà, thong thả đáp:

"Nãy giờ các toán ky đều báo lại, dấu vết trên đường càng lúc càng rõ.

Theo suy đoán, hẳn sẽ có một con cá lớn xuất hiện.

Đợi thêm một chốc nữa, chúng ta sẽ thấy rõ.

"

Hai viên quan nghe xong, im lặng mà gật, ánh mắt vẫn đăm vào bản đồ trải rộng.

Ở hướng khác, Dương Tổng binh nhận được văn thư cầu hiệp trọ.

Giấy không đóng ấn, song nghĩ tới giao tình với Đỗ Kỳ, lại nhớ Lư Thành là chỗ thân, y quyết định điểm binh, đồng thò phái ky báo Mạnh Thiên Hùng.

Trên đường đi, Dương Tổng binh bắt gặp một toán Hồ nhân lấm lét.

Y quát dừng, chúng hoảng hốt, liền rút cung bắn trả rồi bỏ lại hòm chạy thục mạng.

Quan quân xông tới, .

Dương Tổng binh đích thân mở một hòm:

toàn giáo mác, cung nỏ.

Mặt y sa sầm:

đây rõ ràng là có ngươi tiếp tay .

"Đậy nắp, giữ nguyên dấu!

"

Dương Chi lệnh.

"Một đội áp giải hòm đi sau, còn lại theo ta tru kích.

"

Ky binh hô đáp, vó ngựa vang dồn.

Dương Tổng binh thúc cương phi thẳng đầu hàng, trong đầu chỉ một ý:

nếu quả thật Hắc Nham Khẩu là ổ, thì lần này ắt là công lớn, đủ dựng danh.

Bọn Hồ cưỡi ngựa như gió, vừa bắn vừa dẫn dụ, đường rút thẳng về khe đen.

Xa xa, Hắc Nham Khẩu đã hiện, hun hút như miệng vực — và Dương Tổng binh, nửa vì trách nhiệm, nửa vì khát vọng công danh, vẫn thúc quân bám riết theo dấu.

Bọn Hồ ky lao vào miệng khe rồi chọt tản loạn — một số tháo dây cương, nhảy xuống bỏ ngựa, chui tít vào rừng thấp ven đá.

Dương Tổng binh thấy vậy liền vung cương ra lệnh dồn quân, chia lực bao vây vòng ngoài, không cho bọn chạy lọt.

Ông ra chỉ thị:

sai hai ky mã phi vào chốt kiểm báo tin, còn bản thân dẫn mũi ky truy kích vào phía trước, muốn ép lũ Hồ vào trong hẻm.

Tại chốt kiểm, một tên đội trưởng chạy đến, hơi bối rối hỏi khi thấy đoàn ky áp sát:

"Dương Tổng binh đến đây có chuyện chỉ ?

"

Dương hạ giọng, sắc mặt thẳng:

"Ta được Đỗ đại nhân kêu đến hiệp trợ, bắt nhóm b-uôn lậu v-ũ khhí định đưa sang phương bắc.

Trên đường, ta bắt được mấy chiếc xe chở binh khí;

ta đã chất tạm ở sau, đang áp tải lên chỗ này.

"

Dương chỉ tay về phía xa;

đúng lúc đó một tốp gần hai mươi chiếc xe lầm lũi tiến tới, xếp nối như đàn rùa:

gỗ, rương, người áp tải.

Tên đội trưởng liền lên tiếng:

"Mời Dương Tổng binh cho quân lính đẩy lên kho phía trên, hạ quan sẽ niêm phong.

"

Rồi y quay người, ra lệnh cho một ky binh khác:

"Ngươi mau phi về báo với Đỗ đại nhân:

nói rằng Dương Tổng binh đã tới, đem theo mấy xe v-ũ khí bắt được trên đường.

"

Người lính hiểu ý, vội thúc ngựa phóng đi.

Tên đội trưởng quát tiếp, ra lệnh tạm dừng kiểm tra, cho mọi đoàn thương buôn nhường đường.

để Dương vào trước.

Đám thương nhân, bị sức ép quân sự và sắc phục, vội nép sang hai bên.

Đôi ky mã bay gấp qua bãi, lao thẳng tới đồi nơi lểu lộ giữa sương — họ phi vào trướng Đỗ Kỳ, rẽ tới trước, chắp tay báo cáo hối hả:

"Bẩm Đỗ đại nhân, Dương Tổng binh đã có mặt dưới trướng của Mạnh đại tướng quân, chở hơn hai mươi chiếc xe v-ũ khhí vào Hắc Nham Khẩu!

"

Đỗ Kỳ khẽ nhíu mày rồi cố tỏ vẻ bàng hoàng, nhưng đôi mắt ông đã lóe một thoáng khác lạ.

Tạ Tường Hòa và Hạ Chấn Nham thoáng thấy sắc mặt ông trầm xuống, cùng lúc trao nhau ánh nhìn lo lắng.

Hạ Chấn Nham hỏi gấp:

"Đỗ đại nhân, Dương Tổng binh này là.

?

"

Đỗ Kỳ ngửa mặt, thở dài thản nhiên như người trầm tĩnh:

"Không ngờ.

con cá lớn lại là Dương Chi.

Ông ấy là Tổng binh của Ngũ Nguyên Quan, dưới trướng của Mạnh đại tướng quân.

"

Hạ Chấn Nham lập tức canh cánh:

"Nếu y thuộc về lực lượng Mạnh đại tướng quân, việc này e không thể tùy tiện xử lý.

"

Tạ Tường Hòa cũng góp ý:

"Hay gọi Dương cùng Mạnh đại tướng quân về Tham Loan, làm rõ mọi việc tại phủ nha?

"

Chưa hết lời, một người khác chạy vào, mặt tái:

"Bẩm Đỗ đại nhân, Mạnh đại tướng quân đã tới, đang chờ chỉ thị.

"

Trong khoảnh khắc ấy, Đỗ Kỳ chọt tỏ do dự — nét mặt lạnh thoáng một giây — rồi đập bàn một tiếng mạnh khiến chén trà rền:

"Đỗ mỗ tuyệt đối tin Mạnh đại tướng quân.

Các vị, cá đã vào lưới, xuất phát thôi.

Nếu Dương Tổng binh là người ngay thẳng, y sẽ buông v-ũ khí xuống và tiếp nhận điểu tra của hai ty.

"

Lời vừa dứt, lính dưới chân đã nhận lệnh.

Ngoài kia, tiếng vó dồn dập, tiếng la gọi, vòng vây và những thế lực chờ sẵn như một tấm lưới sắp siết lại — chỉ còn chờ động tác tiếp theo từ Đỗ và Mạnh để biết lưới ấy sẽ khép chặt thế nào.

Giữa đám đông hỗn tạp nơi Hắc Nham Khẩu, tiếng vó ngựa dồn dập, theo sau là lệnh hô giục inh ỏi.

Trong đoàn Hạc Vân, một hộ vệ bỗng trố mắt, kêu lớn:

"Lư viên ngoại, kia chẳng phải tỷ phu của ngài sao?

"

Lư Thành đang lom khom mở bản đồ soi xét, nghe vậy ngẩng đầu, xoay người nhìn.

Quả nhiên, giữa hàng ky áp giải là Dương Chi — Tổng binh Ngũ Nguyên, chính là tỷ phu của y.

Lư Thành kinh hãi, vội bước ra mấy bước, cất tiếng gọi vang:

"Tỷ phu!

"

Dương Chỉ giật mình, ghì cương cho ngựa dừng, ánh mắt sầm lại, cao giọng:

"Thành hiển đệ!

Vì cớ gì đệ lại ở chốn này?

"

Lư Thành chắp tay, giọng khẩn:

"Tiểu đệ theo đoàn Hạc Vân vận hàng lên bến bắc.

Nào ngờ cảnh tượng nơi đây rối loạn thê này.

Tỷ phu lại dẫn binh tới giữa đường, là cớ chi vậy?

"

Dương Chi nghiêm mặt:

"Bổn tướng lĩnh mệnh Đỗ đại nhân ở Tham Loan, hiệp trợ tầm nã.

Trên đường, ta bắt được mấy xe binh khí trong tay bọn Hồ, chúng bỏ chạy lẩn vào đây.

Còn hiển đệ?

Chẳng phải lộ tuyến thường đi Trúc Son hay sao?

Vì cớ gì lại vòng qua Hắc Nham?

"

Lư Thành chau mày, đáp nhỏ:

"Đường Trúc Sơn bị dựng bảng cấm, quan sai nói s-ạt Lở, ép đoàn phải rẽ khe này.

Nhưng tiểu đệ thấy việc mờ ám:

Hồ nhân tụ tập quá nhiều, người nào cũng giắt binh khí;

lại thêm chốt kiểm kê dựng ngay giữa đường, vốn xưa nay chỉ có ở cửa huyện, sao nay bỗng dưng có ở đây?

"

Dương Chỉ đảo mắt nhìn quanh, quả nhiên hàng xe san sát, giọng Hồ, giọng Mạc chen lẫn, bầu trời thì mây đen ùn kéo, gió bất rít từng hồi.

Ông siết chặt tay cương, trầm giọng:

"Hiền đệ nói chẳng sai.

Việc này hẳn có quỷ kế.

Hiển đệ mau dặn thủ hạ giữ đoàn xe cho vững, chớ để kẻ lạ chen vào.

Nếu thấy biến, lập tức lui ngay, chớ tham giao chiến.

"

Trong khe đá, tiếng người, tiếng ngựa chen nhau một hồi, chưa kịp lắng xuống thì từ phía sau đèo bỗng vang lên nhịp trống dồn, tiếng tù và réo dài.

Tuyết bụi trên vách đá cũng rơi lả tả.

Từ hai ngả đường, quân mã ùn ùn kéo tới, cờ tiết dựng thẳng, giáp trụ loang loáng.

Đi đầu lề hàng ky Cẩm y vệ áo giáp sáng ngời, kế tiếp là đội Nội xưởng áo đen trụ đồng, tay cầm câu liêm, cung cứng.

Giữa vòng người, ngựa sắt, Đỗ Kỳ khoác áo chồn, cưỡi ngựa chậm rãi tiến vào, mặt lạnh như sương, mắt quét khắp khe hẹp.

Hai bên là Hạ Chấn Nham và Tạ Tường Hòa, một gầy một béo, khí thế lạnh lùng, chẳng nói một lời.

"Lên v-ũ k-hí!

"

– tiếng hô vang như sấm.

Cả khe đá náo loạn.

Quan sai chốt kiểm vội rút đao, hộ vệ các đoàn thương nhân cũng giật mình cầm nỏ.

Tiếng lên dây cung rào rạo, lưỡi thép lóe sáng khắp nơi.

Người Hồ vốn dạt ra hai bên, nay bỗng gầm lên, mấy kẻ lộ rõ hung tợn, tay siết chặt đao gãy, chực nhào tới.

Dương Tổng binh giật cương, quát lớn:

"Binh sĩ nghe lệnh!

Giữ vững vòng xe, không được tự tiện ra tay!

"

Lư Thành cũng vội hô hộ vệ đứng sát vào rương hàng, che chắn nong trà, mặt không giấu nổi bất an.

Đỗ Kỳ ngẩng đầu, nhìn qua vòng người rồi thong thả nói, giọng rền mà đều:

"Hắc Nham Khẩu, b-uôn lậu binh khí, tang vật rành rành.

Hôm nay có hai ty và bản châu ở đây, tuyệt không.

để kẻ nào thoát.

"

Lời vừa dứt, trống trận lại nổi, cờ tiết phất phới, vòng vây khép chặt dần.

Cả khe như bị khó:

cứng trong lưới sắt, gió bấc thổi lạnh mà hơi người vẫn hầm hập, chỉ chực một đốm lửa nhỏ là bùng lên thành biển máu.

Tiếng gió rít qua khe đá, tuyết rơi lả tả, cả bãi người ngựa như ngừng thở.

Dương Tổng binh truyền lính dâng ống thư.

Đỗ Kỳ tự tay tiếp lấy, mở ra, mắt lạnh buốt.

"Văn thư này.

vô ấn triện của bản châu.

"

Tạ Tường Hòa cùng Hạ Chấn Nham liếc qua, mặt đều trầm xuống.

Đỗ Kỳ ngẩng đầu, giọng như thép:

"Dương tổng binh nói được bản quan sai hiệp trợ.

Nhưng thư không dấu.

Ngươi lấy đâu ra công văn?

Hay mượn danh hiệp trợ để vận binh khí vào đây, giao dịch với Hồ nhân?

Sau lưng là mệnh ai?

"

Dương Chi nắm chặt giáo, gân tay hằn trắng:

"Hoàn toàn không phải!

Dương mỗ truy kích Hồ nhân, thu được xe binh khí, mới áp giải vào chốt.

Công văn do ky đưa đến, tuyệt không ngụy tạo!

"

Đỗ Kỳ quay sang đội trưởng chốt kiểm:

"Ngươi đã thấy gì?

"

Đội trưởng cúi đầu đáp:

"Khải bẩm, chỉ thấy đoàn vận tải binh khí vào, ngoài ra không rõ.

"

"Ngươi vu khống!

"

— Dương Chi quắc mắt quát lớn, tiếng như sấm.

Đỗ Kỳ phất tay:

"Binh khí – giao Hạ chỉ huy sứ niêm.

Dương tổng binh hạ khí, theo lệnh về Tham Loan thẩm tra.

"

Dương Chỉ gầm lên:

"Dương mỗ không thông địch!

Quân không thể bỏ giáo.

Hạ khí là mất thế, là phơi lưng cho giặc!

Ngay tức khắc, mũi giáo dưới trướng Dương hạ ngang, ánh thép rừng rực.

Đám.

Hồ cũng đồng loạt rút đao, đao ngắn lóe sáng, không khí đặc quánh như chì.

Tiếng kèn hiệu bỗng vang dài ngoài khe.

Một cánh ky tràn vào, cờ tiết phần phật.

Đi đầu, một tướng trẻ giáp nữa đen nữa trắng, thần sắc lạnh, bước thẳng tới:

"Mạnh Thiên Hành.

Dương thúc, ai lệnh thúc đến đây?

"

Dương Chỉ sững lại:

"Có ky đưa công văn gọi hiệp trợ, ta mới suất quân.

Trên đường bắt được xe binh khí, bèn áp giải tới chốt.

"

Mạnh Thiên Hành giọng băng giá:

"Bổn tướng không hề phát ky.

Doanh trung cũng chẳng nhận báo thúc xuất doanh.

Thúc tự ý rời vị trí, trái điều.

"

Máu trong người Dương Chỉ lạnh đi nửa phần.

Ngay khi ấy, một kẻ trong đám đông bỗng lao ra, mồm năm miệng mười:

"Dương tổng binh!

Ngài hẹn bọn ta đem bạc trắng đến đổi v-ũ k-hí, áo giáp, cung nỏ.

Sao nay lại vây bắt?

Ngài muốn lật lọng ư?

"

Lời vừa dứt, một thương nhân.

Hồ khác chỉ tay vào hai đoàn thương kẹp trước sau Hạc Vân, giọng rít như dao:

"Các ngươi nói có người nhà làm tổng binh, chuyến hàng này sẽ trót lọt.

Nay lại lôi quan đến?

Ta muốn mua muối, quặng sắt, trà — sao hóa thành báo quan?

"

Tiếng nói dậy như sóng, kẻ thì chửi, kẻ thì bày giấy tờ, kẻ thì gào oan, khiến cả khe náo loạn.

Dương Chi mặt đỏ bừng, gằn giọng:

"Vu cáo!

Dương mỗ chỉ bắt người có tang vật.

Nếu thật có kẻ hẹn bạc, chỉ mặt ra đây!

"

Đội trưởng chốt kiểm cố giữ bình tĩnh:

"Hạ quan chỉ thấy vận tải vào, việc đổi bạc không rõ.

"

Đám thương lại nhao nhao:

"Lính của ngươi đến trước hẹn bạc, giờ trở mặt hãm hại!

"

Lư Thành chen lên, chắp tay khẩn:

"Xin các vị bình tâm!

Lộ dẫn vốn đi Trúc Sơn, bỗng dựng bảng 'đường hỏng' ép rẽ Hắc Nham.

Chốt kiểm giữa đường, Hồ nhân tụ tập, binh khí khắp nơi.

Rõ ràng có kẻ bày thế.

Xin cho đoàn thương đứng yên, tách người có tang vật, chớ làm loạn oan người.

"

Đỗ Kỳ cười nhạt, gõ roi lên yên, giọng dội như đá:

"Ngữ khí kẻ kia là dối trá.

Hòm đã niêm, người theo sổ mà tách.

Ai manh.

động — chém tại chỗ.

Dương tổng binh, ngươi giữ vòng xe, còn tra xét để hai ty định đoạt.

"

Dương Chi không nói gì, mắt rực lửa.

Không khí căng như dây cung.

Hộ vệ Hạc Vân rút gươm, Cổ Xuyên đã đặt tay vào kiếm, mắt liếc khắp, thầm nhủ:

Bẫy đã giăng.

Chỉ chờ mổi lửa.

Tuyết phủ dày thêm, ánh thép, ánh mắt, tiếng thở dồn đập.

Mọi lực đều chụm vào giữa khe — chỉ cần một tiếng hô, một mũi tên bật ra, Hắc Nham Khẩu sẽ nổ tung trong biển máu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập