Chương 26 :
Chu Tử Tiêu Phát Thệ Trong lều giam, Cổ Xuyên nằm im, ánh mắt sắc lạnh quét qua khe vải, ghi nhớ từng chỉ tiết của doanh trại.
Ba ngày dưỡng thương đã giúp y khôi phục phần nào, v-ết thương bớt đau, nhưng hận thù trong lòng vẫn cháy bỏng như lửa.
Mỗi lần có lính đem đồ ăn đến, Cổ Xuyên đều khéo léo moi thông tin.
Y biết đây là doanh trại của Mạnh Thiên Bình, con trai trưởng của Mạnh Thiên Hùng, người có quan hệ thân thiết với Dương Tổng binh.
Ngoài việc ăn uống và nghỉ ngơi, y không được rời lều, luôn có hai lính canh trước cửa, giáo nắm chặt, ánh mắt lạnh lùng.
Y hiểu, nếu Mạnh Thiên Bình trở lại, tính mạng y e rằng khó giữ.
Phải trốn thoát— và phải là ngay trong nay mai.
Cổ Xuyên đã lập kế hoạch.
Mỗi lần ra ngoài giải quyết tiểu tiện, hai lính đi theo, y đều quan sát kỹ bố trí doanh trại:
nơi để lương thực, thời gian thay ca, tần suất tuần tra.
May mắn thay, mùa đông khiến lính canh lơ là, tuần tra thưa thót, nhất là khi Mạnh Thiên Bình vắng mặt.
Y biết, để trốn thoát, cần có lương thực, bạc, ngựa, v-ũ khí, và quần áo ấm —một thứ cũng không thể thiếu.
Hôm ấy, một đám lính săn được con nai, kéo về doanh trại, tiếng cười nói ồn ào.
Cổ Xuyên từ nhà xí bước ra, ánh mắt lóe lên, lập tức tiến đến, giọng thân thiện:
"Con nai này ngon đấy, các vị huynh đài tính chế biến thế nào?
"
Một tên lính cau mày, giọng cộc lốc:
"Không phải việc của ngươi.
Ngươi không có phần đâu.
Cổ Xuyên không giận, cười nhẹ:
"Không giấu gì các huynh đệ, nhà tại hạ từng là đầu bếp.
Gia phụ có bí truyền khiến thịt nai rừng ngon hơn.
Nhà tại hạ nổi tiếng chế biến thịt rừng, tạ hạ cũng học được chút ít.
Muốn đem tay nghề phục vụ chúng huynh đệ trong mùa đông giá rét này.
Một tên lính nhìn đồng bọn, nghi ngờ:
"Hắn nói thật không?
Tên kia lắc đầu:
"Ai biết đâu.
Tên lính đầu tiên nhếch môi:
"Nếu ngươi giỏi vậy, thử làm xem.
Cổ Xuyên cười nhẹ, tiến đến tên lính:
"Huynh đệ, cho mượn dao.
Tên lính rút dao đưa.
Cổ Xuyên cầm dao, lóc thịt, lột da nai một cách điêu luyện, động tác nhanh gọn như nước chảy mây trôi, khiến đám lính trầm trồ.
Y đắp tuyết lên thịt nai để giữ tươi, rồi đi một vòng doanh trại, giả vờ tìm thực vật làm gia vị nhưng thực chất quan sát kỹ hơn:
chuồng ngựa ở góc tây, lương thực xếp trong kho phía đông, bạc và v-ũ k-hí cất trong lều chính.
Y nhặt ít muối, tiêu, và một số lá cây dại, ngang chuồng ngựa thì lấy một bó rơm, ánh mắt kín đáo ghi nhớ vị trí từng con ngựa khỏe.
Trở lại, y bảo đám lính đào một hố nhỏ.
Y đặt rơm và vật đễ cháy dưới đáy, xếp một lớp gỗ và than vụn lên trên, rồi đặt thịt nai vào, nhét lá cây và gia vị quanh con nai.
Y châm lửa, quay nai chậm rãi.
Khoảng một canh giờ sau, mỡ từ thịt nai chảy xuống, phát ra tiếng xèo xèo, mùi thom ngát bốc lên, khiến đám lính xung quanh nuốt nước miếng.
Đợi thêm một canh giờ nữa, thịt chín dần, nhưng Cổ Xuyên vẫn bảo:
"Chưa tới lúc.
Y tiếp tục quay, ánh mắt lặng lẽ quan sát đám lính, nhận ra chúng đã thả lỏng cảnh giác, chỉ chăm chú vào con nai.
Khi lớp da ngoài vàng giòn, Cổ Xuyên mới ra hiệu:
"Xong rồi, khiêng lên!
Đám lính hò reo, khiêng nai lên, cắt thành nhiều phần.
Ai nấy đều trầm trồ, thịt nai trong tay Cổ Xuyên như tăng thêm một bậc, mềm ngọt, thơm lừng.
Một tên lính vừa nhai vừa cười:
"Tiểu tử, ngươi đúng là có nghề!
Lần sau săn được, lại gọi ngươi!
Cổ Xuyên cười nhẹ, ánh mắt thoáng tia giảo hoạt:
"Đa tạ huynh đệ.
Nếu có dịp, tại hạ xin phục vụ tiếp.
Y ngồi xuống, ăn cùng đám lính, nhưng đầu óc không ngừng mưu tính.
Con dao mượn được, y đã giấu vào ống tay áo.
Bước đầu tiên đã thành— đám lính bắt đầu tin tưởng y Cùng lúc, trên con đường phủ tuyết dẫn đến phủ Mạnh Thiên Hùng, vó ngựa của Mạnh Thiên Bình không dừng nghỉ.
Y đi suốt bốn ngày, chỉ thay ngựa, ăn uống và ngủ nghỉ đều trên lưng ngựa, áo giáp bạc loang đầy bụi đường.
Đến ngày thứ tư, một tốp quân lính đứng chặn đường, chắp tay chào:
"Đại công tử, Mạnh soái xin mời công tử về phủ.
Người đã đợi ngài.
Công tử có khúc mắc gì, khi gặp người sẽ nói rõ.
Mạnh Thiên Bình mệt mỏi, nóng giận phần nào tiêu tan.
Y biết phụ thân sai người gọi về chắc chắn là việc hệ trọng.
Dù lòng muốn đến Tham Loan tra hỏi Đỗ Kỳ về cái chết của Dương Chị, y cũng không thể cãi lệnh.
Một thân binh bên cạnh lên tiếng:
"Công tử, hay người trở về đi.
Việc đến Tham Loan, thuộc hạ sẽ thay người.
Mạnh Thiên Bình trầm ngâm, ánh mắt sắc lạnh:
"Đi đi, Giang Phong.
Thay ta điều tra.
Giang Phong lĩnh mệnh, dẫn ba bốn ky mã lao nhanh về hướng Tham Loan.
Mạnh Thiên Bình quay ngựa, cùng tốp lính kia trở về phủ, lòng vẫn nặng trĩu nghi ngờ về lờ Cổ Xuyên và cái c.
hết của Dương Chi.
Cổ Xuyên nhấp một ngụm trà nóng, giọng bâng quơ, như chỉ tò mò:
“Chư vị huynh đài, bìn!
thường ở doanh trại này, mọi người hay giải trí bằng gì?
Một tên lính, mặt đỏ gay vì hơi ấm từ hố lửa, cười lớn:
“Hắc, ở đây thì đua ngựa, vật nhau, hoặc kéo co.
Có hôm rảnh rỗi, anh em lén chơi bài bạc một chút, nhưng phải kín, vì Đại công tử ghét cờ bạc như kẻ thù!
” Tên lính râu quai nón phụ họa, ánh mắt thoáng tham lam:
“Đúng vậy!
Đại công tử mà biết, nhẹ thì ăn roi, nặng thì đuổi khỏi trại.
Nhưng khi ngài dẫn người đi tuần tra hay săn bắt, anh em mới dám lén chơi.
đại doanh bên kia, cách đây mấy chục dặm,chắc cũng đang đránh bạc tưng bừng.
” Một tên lính khác, áo giáp cũ kỹ, cười khẩy:
“Hôm nay Đại công tử vắng mặt, hay tranh thủ đánh vài ván?
Hai hôm nay ta thua cháy túi, phải gỡ lại!
” Đám lính xung quanh cười rộ, gật gù đồng ý.
Tên áo giáp cũ đứng dậy, giọng hào hứng:
“Được!
Lấy bát đĩa ra, chơi vài ván!
” Hắn lôi từ trong lều một cái bát sứ sứt mẻ và một đĩa gỗ, thả vào đó ba hột xúc xắc, lắc lạch cạch.
Cổ Xuyên nhìn cảnh ấy, đôi mắt sáng rực như sao, lòng thầm nhủ:
Cơ hội đến rồi, tiền lẻ sẽ nằm trong tay ta.
Y cười nhẹ, giọng ôn tồn:
“Chư vị huynh đài, tại hạ vừa nấu món nai ngon, nay còn chút tiển lẻ, xin cho tại hạ tham gia một chân.
” Đám lính nhìn nhau, rồi cười vang:
“Tiểu tử, ngươi vừa nấu nai tuyệt phẩm, nay lại có tiền, ai mà từ chối!
” Cổ Xuyên lục khắp người, chỉ còn vài đồng xu lẻ, chắc hắn khi bị truy kích ở Hắc Nham Khẩu, tiền tài đã rơi rụng đâu mất.
Y thở dài, làm ra vẻ tiếc nuối, nhưng ánh mắt sắc lạnh, lặng lẽ quan sát từng tên lính, từng củ chỉ của chúng.
Tên áo giáp cũ làm nhà cái, lấy một tờ giấy nhàu nhĩ, trên đó ghi ba cột:
Chẵn, Lẻ, và Ba mặt giống nhau.
Hắn lắc đĩa, xúc xắc lạch cạch, đám lính ồn ào đặt cược.
Lúc đầu, Cổ Xuyên không đặt vào ô Ba mặt giống nhau, chỉ cược chẵn lẻ theo lối hai thắng một thua:
khi thắng thì cười lớn, vỗ tay bảo may mắn;
khi thua thì nhún vai, than xui rủi.
Đám lính chỉ thấy y hòa đồng, không mảy may nghi ngờ.
Nhưng kinh nghiệm đránh b-ạc của y từ kiếp trước—những lần làm nhiệm vụ trong sòng bạ‹ tối tăm, được đào tạo kỹ năng bịp bợm đến mức thượng thừa—đã giúp y nắm chắc trò này.
Chỉ cần y muốn, xúc xắc ra theo ý y:
ngón tay khẽ xoay bát, lực lắc điều chỉnh tỉnh vi, khiến hột xúc xắc lăn đúng vị trí, như bùa chú vô hình.
Y từng lăn lộn trong những sòng bạc kiếp trước, nơi máu và bạc hòa quyện, học cách đọc đĩa điều khiển xúc xắc bằng hơi thở và ngón tay, đến mức thượng thừa, không ai phát hiện.
Tên nhà cái lắc đĩa, nhưng.
cổ Xuyên đã quan sát độ nặng của xúc xắc, cách hắn nghiêng tay —hắn hay khiến ra lẻ hơn chẵn.
Y cố ý thua vài ván để đám lính mất cảnh giác, nhưng mỗi lần thắng, y đặt đúng ô Chẵn hoặt Lẻ, ăn gấp một, khiến số xu dần tăng.
Tên râu quai nón, hai ngày nay thua nhiều, bắt đầu cáu kinh, gầm lên:
“Không được!
Đổi luật đi!
Mỗi người lắc đĩa một lần, ai cũng đặt tiền vào ba ô.
Người lắc cũng đặt nếu không đoán trúng, cũng sẽ mất tiền, mới công bằng!
” Đám lính gật gù, cười vang.
Cổ Xuyên nghe vậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian tà, nhưng ngoài mặt vẫn điểm nhiên, giọng khen ngợi:
“Huynh đài râu quai nón quả là công tâm!
Tại hạ tán thưởng!
” Tên nhà cái, thấy mọi người đồng ý, cũng gật đầu, thầm nhủ:
Giờ đành phó thác cho ý trời.
Hắn không biết, Cổ Xuyên đã tính trước— kỹ năng thượng thừa từ kiếp trước cho phép y điều khiển xúc xắc theo ý muốn, chỉ cần chạm tay vào bát, y có thể khiến ba hột ra chẵn, lẻ, hoặc giống nhau, như trò đùa của quỷ dữ.
Ngày càng nhiều lính kéo đến, tiếng đặt cược rộn ràng như chợ phiên.
Cổ Xuyên bỗng lên tiếng, giọng lo lắng nhưng đầy ý đồ:
“Chư vị, Đại công tử vắng mặt, nhưng lỡ ngài về đột xuất, e rằng phiền phức.
Hay chia người đi gác, phòng khi có tín hiệu báo động?
”
Đám lính nhìn nhau, rồi gật đầu.
Tên râu quai nón hô lên:
“Tiểu tử nói phải!
Cử sáu người đi gác, hai người ngoài cửa, bốn người ở trạm gác.
Có động tĩnh, báo ngay!
” Cổ Xuyên cười nhẹ, lấy số tiền thắng được từ mấy ván cược, hào phóng chia cho sáu tên lính đi gác:
“Chư vị huynh đài cực khổ, chút tiển này, mua trà uống cho ấm.
” Đám lính gác cười vang, nhận tiền, ánh mắt đầy thiện cảm.
Sáu người chia nhau đi, hai canh ngoài cửa, bốn đứng ở trạm gác xa.
Doanh trại lại rộn ràng tiếng xúc xắc, tiếng cười nói.
Khi đến lượt Cổ Xuyên lắc đĩa, y cầm bát, ngón tay khẽ xoay, lực lắc tình vi, khiến xúc xắc lăi theo ý—ba mặt giống nhau hiện ra, khiến đám lính ồ lên kinh ngạc.
Y cười lớn, giả vờ may mắn:
“Hôm nay tại hạ gặp vận đỏ!
” Nhưng trong lòng, ÿ biết, đó là kỹ năng thượng thừa từ kiếp trước, nơi y từng lật ngược sòng bạc bằng một cú lắc tay.
Đám lính càng yêu mến vị “tiểu huynh đệ” này, không còn xem y như tù nhân.
Cổ Xuyên ngồi giữa đám đông, ánh mắt ôn hòa, nhưng lòng lạnh như băng.
Số xu trong tay y đã tăng lên đáng kể, Y thầm nhủ:
Bước đầu đã thành.
Đào thoát, chỉ là chuyện sóm muộn.
Hắc Nham Khẩu, giữa trời đông giá rét, gió lạnh gào thét qua những khe núi đá đen, mang theo hoi lạnh sắc như dao.
Tuyết phủ trắng xóa, nhưng dấu vết của trận chiến đẫm máu từng diễn ra nơi đây đã bị xóa sạch, như chưa từng tổn tại.
Chu Tử Tiêu đứng giữa cánh đồng hoang vu, áo choàng rách loang lổ bụi đường, ánh mắt đ hoe, tràn đầy đau thương và phẫn uất.
Y đã phi ngựa không ngừng nghỉ suốt bốn ngày, lòng nóng như lửa đốt, chỉ mong tìm được manh mối về Cổ Xuyên, người tiểu huynh đệ mà y xem như tri kỷ.
Nhưng khi đặt chân đến Hắc Nham Khẩu, tất cả chỉ còn là một mảnh đất trống lạnh lẽo.
Không còn trhi thể, không còn dấu vết giao tranh, không một mảnh giáp vỡ hay vết máu khô.
Mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ, như lời Phùng Ninh từng cảnh báo.
Xđi khắp nơi, gõ cửa từng hộ dân gần đó, giọng khàn đặc hỏi về một thiếu niên b:
ị thương, được Dương Tổng binh nhường ngựa chạy về Nam An.
Nhưng dân chúng chỉ lắc đầu, ánh mắt né tránh, hoặc im lặng quay đi, như sợ dính vào rắc rối.
Không một ai biết, không một ai chịu nói.
Chu Tử Tiêu đứng giữa cánh đồng tuyết, bất lực, nước mắt tuôn rơi như trẻ thơ.
Đời y, từ nhỏ đã bị xa lánh, bị lợi dụng, chẳng ai thật lòng xem y là bằng hữu.
Chỉ có Cổ Xuyên, người tiểu huynh đệ ấy, đã cùng y chia ngọt sẻ bùi, xem y như huynh trưởng.
Vậy mà nay, y chỉ còn lại nỗi đau mất mát, như lưỡi dao xoáy sâu vào tim.
Y ngẩng mặt lên trời, mái tóc rối tung trong gió lạnh, thét lớn, giọng vang vọng qua khe núi:
“Cổ Xuyên!
Ta thể với trời cao, kẻ nào hại đệ, Chu Tử Tiêu ta sẽ khiến chúng trả giá bằng máu!
Dù là Mạnh Thiên Hùng hay bất kỳ ai, ta sẽ báo thù cho đệ!
” Doanh trại của Mạnh Thiên Hùng, ánh đăng chập chờn trong lều chính, giữa đêm đông giá lạnh.
Gió bắc rít qua khe vải, mang theo hàn khí buốt xương.
Mạnh Thiên Hùng ngồi trên ghế gỗ chạm khắc, đối diện Phó Thống lĩnh Cấm Vệ quân Hàn Quang Nghị, người đã thay trường bào thanh sắc.
Không gian lều chính giản đơn, chỉ có bàn gỗ và hai người đối thoại, không khí thanh tịnh, thoảng chút toan tính trong ánh mắt.
Mạnh Thiên Hùng giọng.
trầm, cung kính:
“Hàn đại nhân, những ngày qua đại nhân vất vả, cực nhọc quá đỗi.
” Hàn Quang Nghị chắp tay, đáp khiêm cung:
“Tại hạ không dám nhận.
” Mạnh Thiên Hùng rút từ tay áo một hộp gấm thêu hoa văn tỉnh xảo, bước đến trước bàn của Hàn Quang Nghị, đặt xuống, giọng ôn hòa nhưng ẩn ý thâm sâu:
“Chút lễ mọn, xin Hàn đại nhân chớ chê.
Trong đây có hai mươi vạn lạng bạc, đã đổi thành ngân phiếu, đại nhân có thể đến kinh thành đổi lấy bạc trắng.
” Hàn Quang Nghị nhìn hộp gấm, ánh mắt khẽ động, song vẫn giữ thần thái điểm đạm.
Y gật đầu, giọng trầm:
“Như vậy, đa tạ Mạnh tướng quân.
Tại hạ đã tổng hợp tấu chương, khi hồi triều sẽ bẩm rõ Thánh thượng mọi việc.
Lần này, cảm tạ tướng quân trợ lực.
” Y chắp tay, cung kính mà không mất khí độ.
Mạnh Thiên Hùng hoàn lễ ánh mắt thoáng tia hài lòng:
“Không hay Hàn đại nhân khi nào khởi hành?
Hàn Quang Nghị đứng đậy, nâng chén rượu trên bàn, giọng quả quyết:
“Việc này không nên chậm trễ.
Sáng mai, tại hạ sẽ điểm nhân mã hồi kinh.
Nay xin uống chén rượu này bái biệt tướng quân.
” Y nâng chén, uống cạn, động tác dứt khoát.
Mạnh Thiên Hùng cũng uống cạn chén rượu, giọng trầm:
“Không dám làm phiền Hàn đại nhân an nghỉ.
Giờ tại hạ có chút việc, xin cáo từ.
” Y chắp tay ánh mắt sâu thắm như hồ thu.
Hàn Quang Nghị đáp lễ, rồi rời lều, bóng dáng khuất sau màr vải, trở về nơi nghỉ.
Mạnh Thiên Hùng ngồi lại, ngón tay gõ nhịp trên bàn gỗ, âm thanh đều đặn vang trong tĩnh lặng.
Lòng y trầm tư, không biết lát nữa phải đối diện Mạnh Thiên Bình ra sao.
Trong quân doanh của hai công tử, Thiên Bình và Thiên Hành, đều có tâm phúc của y.
Nhất cử nhất động của hai người không thoát khỏi tai mắt y.
` đứng dậy, khoác áo choàng lông.
hổ, dẫn tùy tùng giục ngựa rời doanh trại, vó ngựa dồn dập giữa màn đêm giá lạnh, hướng về phủ thành.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập