Chương 3: Giao Dịch Máu Lạnh

Chương 3:

Giao Dịch Máu Lạnh Xe lừa lộc cộc lăn bánh ra khỏi thôn, bóng Cổ Xuyên và Dương Bằng khuất dần sau rặng cây.

Trong sân nhà, Dương Nghĩa quay người, ánh mắt lóe tia độc ác.

Hắn giả vờ xoa tay, miệng cười niềm nở:

"A Ngũ, trưa nay qua nhà thúc.

Có việc muốn bàn, cũng tiện dùng bữa.

Thím ngươi đã nấu sẵn rượu thịt, chẳng để hai huynh đệ lúc nào cũng chịu đói.

"

Đứa nhỏ nghe nhắc đến cơm, bụng vốn trống rỗng từ sóm, liền khẽ gật đầu, đáp nhỏ:

"Vâng.

tam thúc.

"

Dương Nghĩa vuốt râu, cười gằn trong cổ họng, rồi quay người đi thẳng ra chợ.

Ra đến ngoài chợ, hắn tìm đến một quán rượu cũ kỹ nơi mấy gã người Hồ đang tụ tập.

Dáng người thấp đậm, râu rậm, mắt sáng quắc như dã thú.

Dương Nghĩa ghé sát, hạ giọng:

"Trong tay ta có một hài đồng mười tuổi, ngoan ngoãn, khỏe mạnh.

Hai canh giờ nữa, các ngươi cứ đến thẳng nhà ta.

Giá.

vài nén bạc.

"

Một gã người Hồ nhe hàm răng vàng khè cười khùng khục:

"Được.

Hai canh giờ sau, chúng ta đến.

Chuẩn bị sẵn đi.

"

Dương Nghĩa gật gù, ánh mắt lóe tham lam, rồi vội vã quay về.

Trong gian nhà Dương gia, Thẩm Dương đã bày mâm cơm thịnh soạn:

thịt kho, cá nướng, rau xào, hương rượu nồng nặc lan khắp gian phòng.

Ả cười hiền, kéo tay A Ngũ ngồi xuống chiếu:

"Nào, hãy lại đây, hôm nay thím có nấu những món mà ngươi thích nhất.

!

!

"

Dương Nghĩa ngồi chính giữa, nâng chén rượu đầy, đặt ngay trước mặt nó:

"Nam tử hán phải biết uống.

Hôm nay thúc mời, hiền điệt chẳng nên chối.

"

A Ngũ ngập ngừng:

"Ta.

chưa từng uống rượu.

"

Dương Nghĩa chau mày, giọng khàn đặc vang lên như tiếng sắt mài:

"Chỉ một chén nhỏ cũng không dám, còn mặt mũi nào xưng là nam nhi?

Chẳng lẽ sợ huynh trưởng trách phạt ư?

"

Thẩm Dương cười nhạt, tiếp lời:

"Đại ca ngươi hôm nay đi đến tận khuya mới về.

Có ở đây cũng chẳng biết gì.

Ngươi uống một chén, ai dám nói ra nói vào?

"

Nghe vậy, A Ngũ đỏ mặt, tim đập thình thịch.

Trong lòng vừa sợ, vừa ngại bị chê cười.

Nó cắn môi, đưa tay run run bưng chén lên.

Rượu cay nồng tràn xuống cổ họng, nóng rát đến tận ruột gan.

"Giỏi lắm, uống thêm chén nữa mới phải.

"

– Dương Nghĩa đổ thêm, giọng thúc ép.

A Ngũ mặt đỏ bừng, đầu óc quay cuồng, gắng gượng thêm vài chén rồi rốt cuộc gục xuống bàn, má đỏ bừng, hơi thở nồng nặc mùi rượu.

Tiếng ngáy khò khè khe khẽ vang lên, thân thể gầy gò bất động.

Từ cửa sau sân nhà, có hai gã người Hồ tiến đến:

một tên ốm gầy và một tên mập bụng.

Tên mập bụng bước vào cửa nhà, vội nhìn vợ chồng Dương Nghĩa.

Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy thằng bé gầy gò b·ất t·ỉnh trên án, liền chau mày cười khinh:

"Thứ hàng này.

gầy yếu như cỏ héo, bất quá đáng mấy văn tiền.

"

Dương Nghĩa biến sắc, vội tiến lên, hạ giọng biện bạch:

"Chư vị chớ khinh.

Nó tuy hình dung tiều tụy, song tính khí ngoan thuận, dễ sai khiến.

Ít ra cũng phải đổi được mấy lượng bạc mới xứng.

"

Hán tử người Hồ bật cười khùng khục, răng vàng lóe sáng:

"Lượng bạc?

Ngươi quá tham.

Một nén là cùng, không hơn.

"

Thẩm Dương liếc chồng, đoạn gật đầu, ngữ khí lạnh như băng:

"Được, một nén thì một nén.

Chỉ cần sớm đem nó đi, chớ để hàng xóm sinh nghi.

"

Hán tử liền rút từ ngực ra thỏi bạc nhỏ, ném xuống án kêu keng một tiếng.

Ánh ngân quang chiếu lên vách đất, lạnh lẽo đến rợn người.

Ngay sau đó, hai gã người Hồ xốc A Ngũ dậy, lôi ra ngoài như khiêng một bao hàng hóa.

Thằng bé mê man chẳng biết trời đất, miệng còn thều thào:

"Ca.

huynh.

"

Xa xa ngoài quan đạo, xe lừa lộc cộc trở về.

Bao vải vóc, củi khô chất chồng phía sau, Dương Bằng vung roi, cười đắc chí:

"Ngươi có cha ta lo liệu, mới khỏi c·hết đói.

Bằng không, huynh đệ ngươi sớm thành nắm xương tàn.

"

Một cơn gió đông thổi qua, bụi đất cuốn mù.

Trong lòng Cổ Xuyên bỗng dấy lên nỗi bất an, như nghe tiếng gọi yếu ớt của A Ngũ vọng lại từ hư không.

Hắn chợt nghiêng đầu, mắt lóe hàn quang, cất giọng trầm thấp:

"Biểu huynh, dừng lại một chút.

Ta vừa thấy trong rừng có vật lạ, tựa hồ ánh sáng lóe lên.

Có thể là vàng bạc bị rơi lại.

"

Dương Bằng chau mày, trong tâm sinh nghi.

Y ngờ rằng Cổ Xuyên có dụng ý khác, bèn gằn giọng, giả vờ khó chịu:

"Hừ, trong rừng toàn gai góc, ngươi đừng hoang tưởng.

Chắc chỉ là ánh tà dương hắt qua lá mà thôi.

"

Song vừa dứt lời, trong đầu y chợt lóe ý nghĩ:

"Kéo dài thêm chút thời gian, cha nương ở nhà ắt đã sắp đặt đâu vào đấy.

Huống hồ.

nếu quả thực có của rơi, chẳng phải ta được lợi sao?

"

Tham tâm nổi dậy, Dương Bằng bất giác liếc sâu vào bóng rừng u tịch.

Trong trí y, vàng bạc châu báu hiện ra chập chờn, khiến lòng càng ngứa ngáy.

Y hừ khẽ, rồi quất roi cho xe dừng lại, đoạn nói giọng miễn cưỡng:

"Được, để xem trò hề của ngươi là gì.

Đi thôi, vào rừng!

"

Nói xong, Dương Bằng buông cương, theo sát sau lưng Cổ Xuyên mà tiến, tuy ngoài mặt cau có, song trong lòng lại mong chờ thứ

"vật lạ"

kia thật sự tồn tại.

Bóng chiều đỏ rực, ánh tà dương rải xuống rừng thưa, cảnh vật nhuộm một màu máu thẫm.

Dương Bằng đi sát phía sau, roi quấn trong tay, đôi mắt nheo lại, ngấm ngầm đề phòng:

"Tên này bày trò gì, ta phải cảnh giác mới được.

"

Cổ Xuyên không quay đầu, chỉ lặng lẽ bước trước, dáng điềm nhiên.

Đến khi thoáng thấy hồ nước nhỏ ẩn dưới tán cây, hắn bất chợt cúi xuống, bàn tay kín đáo ném vài đồng tiền dư từ buổi chợ sáng rơi xuống đám lá khô.

Ánh bạc hắt lên, lóe sáng dưới vệt tà dương.

Cổ Xuyên lập tức cất tiếng kinh hô, giọng pha vẻ mừng rỡ:

"Biểu huynh!

Mau xem!

Hình như vàng bạc thật, lóe sáng dưới đất này!

"

Dương Bằng giật mình, mắt sáng lên, lòng tham lại trỗi dậy.

Dù trong tâm còn ngờ vực, nhưng ánh kim quang kia khiến y không kìm được, vội bước nhanh về phía hồ, cúi người định nhặt.

Chính khoảnh khắc ấy— Từ sau lưng, bàn tay Cổ Xuyên chụp mạnh lên vai, đoản kiếm lạnh buốt kề sát ngay cổ.

Hơi thép lùa vào da thịt, hàn khí khiến toàn thân Dương Bằng đông cứng, mồ hôi lạnh toát ra như mưa.

Giọng Cổ Xuyên vang lên, trầm lạnh như từ địa ngục vọng lại:

"Biểu huynh, vàng bạc thì không có.

chỉ có một chuyện, hôm nay ta muốn ngươi phải trả lời cho rõ.

"

Dương Bằng giật mình, toàn thân run rẩy.

Mũi đoản kiếm lạnh buốt dí chặt ngay cổ, từng giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương.

Y cố lấy giọng mắng nhiếc, hòng che lấp nỗi sợ hãi:

"Ngươi.

ngươi dám làm phản?

Ta là biểu huynh của ngươi, cha mẹ ta cưu mang các ngươi.

Ngươi không biết ơn, còn dám giở trò này sao?

Đồ súc sinh.

!

"

Lời chưa dứt, Cổ Xuyên khẽ nhấn mũi kiếm, lưỡi thép lướt qua da thịt, để lại một vệt rớm máu đỏ tươi.

Máu chảy dọc theo cổ áo, lạnh lẽo mà ghê rợn.

Dương Bằng sắc mặt tái mét, thanh âm khựng lại trong cổ họng.

Cổ Xuyên hừ lạnh, đôi mắt như hàn tỉnh:

"Câm miệng.

Ngươi có biết, ta chỉ cần ấn sâu thêm một tấc, mạng ngươi đã nằm lại nơi rừng này.

"

Nói đoạn, hắn bất ngờ giáng một cú thúc mạnh, đẩy Dương Bằng ngã dúi dụi xuống đất.

Trước khi y kịp phản ứng, Cổ Xuyên đã thuận tay rút sợi thừng mang theo, nhanh như gió trói chặt tay chân, xiết đến nỗi dây in hằn lên da.

Dương Bằng vùng vẫy, mặt mày đỏ gay, nhưng bị trói chặt chẳng thể động đậy.

Y chỉ còn biết trợn mắt, nghiến răng ken két.

Cổ Xuyên chậm rãi ngồi xuống trước mặt, ánh mắt lạnh như băng tuyết, giọng khàn trầm rít qua kẽ răng:

"Nói.

Các người ở nhà đang giở trò gì với A Ngũ?

Nếu ngươi dám giấu một lời.

đoản kiếm này sẽ xé toạc yết hầu ngươi ngay lập tức.

"

Dương Bằng sắc mặt tái mét, mồ hôi túa như tắm, nhưng ngoài miệng vẫn cố giả bộ ngu ngơ, gằn giọng đáp:

"Ngươi.

ngươi nói bậy bạ gì thế?

Ta không biết ngươi đang nói gì.

phụ thân ta chỉ muốn đi mua chút đồ dùng trong mùa đông mà ngươi lại dám vu oan!

Đúng là loài vong ân bội nghĩa!

"

Cổ Xuyên ánh mắt tối sầm, hàn khí nơi khóe môi càng thêm lạnh lẽo.

Đoản kiếm trong tay bất ngờ đâm thẳng xuống đùi phải Dương Bằng, lưỡi thép xuyên qua da thịt.

"Xoạt!

"

Máu tươi vọt ra, nhuộm đỏ cả vạt y sam.

"Aaaaaa—!

"

Dương Bằng thét gào, tiếng kêu xé toạc cánh rừng vắng.

Y giãy giụa dữ dội, gân xanh nổi hằn khắp thái dương, nước mắt ràn rụa.

"Đau.

!

Ngươi.

ngươi là súc sinh thật rồi!

Dám đâm cả biểu huynh mình.

Trời đất ơi.

cứu ta với!

"

Song dù la hét khóc lóc, trong mắt y vẫn còn tia ngoan cố.

Dương Bằng cắn răng, nghiến lợi ken két, nhất quyết không hé nửa lời về âm mưu ở nhà.

Máu từ v·ết t·hương chảy dài xuống nền đất, thấm ướt lá khô, mùi tanh bốc lên nồng nặc.

Cổ Xuyên ngồi xổm xuống, mặt không đổi sắc, giọng khàn đặc tựa quỷ từ địa ngục cất lời:

"Thét cũng vô ích.

Nơi này rừng sâu, chẳng ai nghe thấy.

Ngươi tưởng cắn răng chịu đau là qua được mắt ta sao?

Được.

để xem ngươi chịu được đến bao lâu.

"

Đoán kiếm lại xoay nhẹ trong tay hắn, ánh thép phản chiếu ánh tà dương đỏ như máu, rọi thẳng vào đôi mắt kinh hoàng của Dương Bằng.

Tiếng la hét của Dương Bằng dần khàn đi, chỉ còn tiếng rên rỉ đứt quãng.

Máu chảy loang đỏ mặt đất, lá khô ướt sũng tanh hôi.

Cổ Xuyên cúi xuống, nhặt lấy một cành gỗ khô, chậm rãi xiết dây thừng đang trói tay y, vặn từng vòng một.

Dây càng lúc càng siết chặt, cắt sâu vào da thịt, máu rịn ra thấm đỏ.

Dương Bằng kêu thất thanh, gân xanh nổi chẳng chịt, hai mắt đỏ ngầu:

"Đừng.

!

Ngươi.

ngươi là ác quỷ!

"

Tiếng kêu xé họng của Dương Bằng vang vọng khắp rừng, lũ quạ đen trên ngọn cổ thụ chao đảo, kêu inh ỏi như quỷ khóc ma gào.

Cổ Xuyên chẳng động dung, chỉ ghé sát mặt, hơi thở lạnh lẽo phả vào tai Dương Bằng, giọng trầm như từ cõi u minh vọng lại:

"Ác quỷ ư?

Vậy ngươi còn chưa thấy ta khi thật sự xuống tay.

Nếu không khai, ta sẽ lóc từng mảng thịt trên thân ngươi, bỏ mặc giữa rừng cho kiến nhung gặm nhấm.

"

Hắn nói rồi, lấy lưỡi đoản kiếm gõ keng keng trên xương sườn Dương Bằng, thanh âm rợn người, tựa tiếng chuông tang ngân trong đêm vắng.

Dương Bằng toàn thân run cầm cập, sắc mặt trắng bệch, miệng há hốc mà không thốt nổi một lời.

Hắn cố nghiến răng chịu đựng, nhưng ánh mắt đã tràn đầy tuyệt vọng.

Cổ Xuyên bất ngờ ấn mũi kiếm xuống bàn tay bị trói, lưỡi thép từ từ rạch dọc qua lòng bàn tay, máu chảy thành dòng, nhỏ tong tong xuống lá khô.

"Aaaaaaa—!

!

!

"

Dương Bằng thét gào, tiếng kêu lạc cả giọng, thân thể quằn quại như cá bị mổ bụng.

Cổ Xuyên nghiêng đầu, nụ cười nhạt nhòa nhưng ánh mắt sắc như dao:

"Khai.

Dương Nghĩa ở nhà đang làm gì với A Ngũ?

Chỉ cần ngươi còn dám giấu một chữ, ta sẽ khiến ngươi sống mà cầu c·hết không được.

"

Máu chảy không ngừng, dây thừng siết sâu vào cổ tay cổ chân, đau đớn như xương cốt bị nghiền nát.

Hơi thở Dương Bằng gấp gáp, ngực phập phồng, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy hoảng loạn.

Y ngẩng mặt nhìn lên bầu trời đỏ rực đang dần tối lại, tiếng quạ chiều vọng về từng hồi, trong lòng thầm biết giờ khắc đã gần kề.

Bọn người Hồ hẳn sắp tới nơi, A Ngũ ắt không còn đường thoát.

Cơn tuyệt vọng dồn nén khiến y bỗng bật ra tiếng cười khanh khách, vừa cười vừa khóc, như kẻ điên loạn:

"Ha.

ha ha!

Ngươi.

muốn biết sao?

Ta nói.

ta nói hết cho ngươi biết!

"

Tiếng cười vang vọng, lạc giọng như ma quỷ giữa rừng.

Dương Bằng trừng mắt, hơi thở đứt quãng, rít qua kẽ răng:

"Phụ thân ta.

đã bày mưu.

chuốc rượu cho thằng nhãi A Ngũ!

Mẫu thân ta.

đang giữ nó mê man trong nhà.

Chờ thêm ít khắc.

bọn người Hồ sẽ đến, đưa nó đi.

bán lấy bạc trắng!

"

Nói đến đây, y lại cười rú lên, nước mắt hòa cùng máu chảy xuống má, khuôn mặt méo mó dị dạng:

"Ha ha!

A Ngũ.

giờ chắc đã gục trên chiếu rồi.

Ngươi dù có mọc cánh.

cũng chẳng kịp cứu nó nữa đâu!

"

Cổ Xuyên lặng lẽ nhìn y, ánh mắt không gợn sóng, song sát khí cuồn cuộn bốc lên, tựa như lửa địa ngục hừng hực dưới đáy hàn băng.

Hắn chậm rãi rút đoản kiếm ra khỏi v·ết t·hương, giọng trầm như tiếng chuông tang:

"Ngươi đã khai.

vậy thì mạng ngươi còn giữ lại để làm gì?

"

Dương Bằng, thân thể đẫm máu, run lẩy bẩy dưới đất.

Hắn khóc rống, nước mắt nhòe nhoẹt:

"Xin tha cho ta.

biểu đệ!

Ta chỉ nghe lệnh phụ thân, mẫu thân.

Ngươi tha ta một lần, ta thề từ nay không dám.

"

Lời chưa dứt, đoản kiếm đã vung lên.

"Xoẹt!

"

Máu phụt ra như suối.

Cổ Xuyên chẳng hề do dự, từng nhát, từng nhát lạnh lẽo chém xuống, lưỡi thép bổ vào thân thể Dương Bằng, máu thịt văng tung tóe, nhuộm đỏ cả khoảnh rừng.

Tiếng thét gào của hắn chỉ vang thêm đôi lần, rồi tắt lịm.

Chỉ còn tiếng

"phập, phập"

đều đều, như tiếng người bổ củi trong chiều tàn.

Một lát sau, rừng cây im ắng.

Chỉ còn tiếng quạ đen lượn vòng trên cao, kêu quạ quạ thê lương.

Cổ Xuyên đứng thẳng dậy, toàn thân dính máu, gương mặt lạnh như sắt nguội.

Hắn vung tay, chém một nhát cuối cùng, đầu Dương Bằng rơi xuống, lăn lông lốc trên lá khô.

Không một biểu cảm, hắn tìm một chiếc hộp gỗ trong xe lừa, trầm mặc đặt thủ cấp vào trong, đóng nắp lại.

Đôi mắt hắn chẳng gợn một tia thương xót, chỉ còn hàn quang rực lên.

Đoản kiếm cắm trở lại hông, Cổ Xuyên phi thân lên xe lừa.

Hắn vung roi, quất mạnh:

"Lên!

"

Bánh xe gỗ kẽo kẹt lăn trên đường đất, bụi mù cuộn lên.

Ánh hoàng hôn đỏ rực phía tây chiếu lên bóng người ngồi thẳng lưng trên xe, như một ác thần từ máu tươi bước ra, thúc xe lao về thôn xóm.

Trong gió chiều hun hút, mùi máu còn nồng, quạ đen bay theo từng hồi kêu thảm, như đưa tiễn một oan hồn vừa rời xác.

Xe lừa lộc cộc đưa Cổ Xuyên về đến cửa nhà.

Hắn xuống xe, chuyển bao vải vóc, củi khô vào sân, đoạn bước vào thay y phục.

Chưa kịp buộc lại dây lưng thì ngoài cổng đã vang tiếng gọi the thé:

"Xuyên nhi, Bằng nhi đâu?

Sao chỉ mình con trở về?

"

Ánh đèn lồng lay động, Thẩm Dương chống hông đứng đó, sắc diện giả vờ lo lắng song ánh mắt đầy nghi hoặc.

Cổ Xuyên ung dung đáp, giọng thản nhiên:

"Trên đường về, Dương Bằng gặp mấy huynh đệ quen biết.

Y bảo có việc cần bàn, dặn ta đem đồ về trước, mai sớm sẽ trở về.

"

Nghe vậy, Thẩm Dương thoáng cau mày, nhưng rồi nặn ra một nụ cười nhạt:

"Ra là thế.

Ừm, cũng được.

Đêm đã xuống, con chắc đói bụng.

Qua nhà thím mà dùng cơm, cũng là một bữa quây quần.

Rượu thịt đã dọn sẵn, chẳng lẽ để nguội lạnh?

"

Cổ Xuyên hơi nghiêng đầu, đôi mắt thâm trầm lóe tia sáng lạnh:

"A Ngũ đâu?

Có ở nhà không?

"

Thẩm Dương khẽ cười, giọng ngọt ngào mà rợn người:

"Nó ở bên nhà ta, đang chờ con đấy.

Ăn cơm cả nhà cho vui.

Mau sang đi.

"

Cổ Xuyên gật đầu, ôn tồn đáp:

"Vậy thím cứ về trước.

Ta tắm rửa qua rồi sang ngay.

"

Thẩm Dương ngó hắn một chốc, đoạn quay lưng về nhà, ánh đèn lồng khuất dần trong màn đêm.

Sau khi tắm rửa sạch bụi đường, Cổ Xuyên thay một bộ áo mới, gọn gàng như chưa từng vướng bụi trần.

Trước khi về thôn, hắn đã ghé một hiệu nhỏ nơi đầu chợ, kín đáo mua lấy ít dược hoàn — loại thuốc ngủ mà dân giang hồ thường trộn vào rượu, chỉ cần một chén là hồn phách mê man.

Giờ phút này, hắn mở tay nải, bọc dược hoàn trong tấm vải dầu, nhét kỹ vào ngực áo.

Đoản kiếm sắc lạnh cũng được giắt gọn trong vạt áo dài, lưỡi thép lạnh buốt ẩn sát thân người, chẳng để lộ một vết gợn.

Cổ Xuyên đứng trước gương đồng cũ kỹ, soi lại dung nhan.

Khuôn mặt gầy gò, ánh mắt bình thản, song sâu thẳm lóe lên tia hàn quang tựa dao mài.

Khóe môi nhếch lên một nét cười lạnh lẽo:

"Đêm nay.

chính là lượt các ngươi nếm mùi thuốc đắng.

"

Nói đoạn, hắn kéo chặt dây lưng, khoác áo ngoài, chậm rãi đẩy cửa bước ra.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống con đường đất hun hút, bóng dáng hắn lặng lẽ tiến về phía nhà Dương thị — nơi rượu thịt đã dọn sẵn, và cũng là nơi âm mưu phản trắc đang chờ.

Trong nhà Dương thị, đèn dầu sáng rực, mùi thịt cá, mùi rượu nồng lan khắp gian.

Trên án gỗ đã bày sẵn mâm cơm, chén đũa bày ngay ngắn.

Cổ Xuyên bước vào, khom người chào, gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản.

Vợ chồng Dương Nghĩa liền đứng dậy đón, miệng cười niềm nở, ánh mắt lại lóe tia hiểm độc khó che giấu.

"Xuyên nhi, con về rồi à,"

— Dương Nghĩa vuốt râu, giọng ồm ồm —

"hôm nay vất vả cho con.

Lại đây, ngồi xuống, cùng dùng cơm cho vui.

"

Thẩm Dương nhanh nhảu gắp miếng thịt đặt vào bát hắn, nụ cười thắm thiết mà lạnh như băng:

"Thím biết con thích món cá nướng, nên cố tình làm cho thật khéo.

Ăn nhiều một chút, gầy gò mãi chẳng khôn lớn được đâu.

"

Cổ Xuyên gật nhẹ, song mục chợt quét một vòng quanh nhà.

Không thấy bóng A Ngũ, hắn khẽ cau mày, cất tiếng hỏi:

"A Ngũ đâu?

Sao ta chẳng thấy?

"

Dương Nghĩa đáp ngay, giọng dửng dưng:

"Nó ra ngoài rồi.

Ta sai thằng bé chạy sang hàng rượu đầu thôn mua thêm mấy vò.

Chắc sắp về tới thôi.

"

Cổ Xuyên đặt đũa xuống, mỉm cười nhạt, ánh mắt sâu thẳm khó dò:

"Ra vậy.

Huynh đệ ta vốn ít khi rời nhau, nay lại để nó đi một mình.

cũng hơi lạ.

"

Trong thoáng chốc, nụ cười trên mặt Dương Nghĩa khựng lại, nhưng rồi lão lập tức ngửa đầu cười ha hả, khoát tay:

"Có gì mà lạ!

Một thằng bé đi mua rượu thì đã sao?

Xuyên nhi chớ lo, chẳng bao lâu nó sẽ về thôi.

"

Cổ Xuyên gật đầu, thong thả nâng chén rượu trước mặt, sóng rượu sóng sánh phản chiếu ánh đèn, tựa máu loang lổ dưới hoàng hôn.

Trong mắt hắn, một tia sát quang lóe lên rồi vụt tắt, khóe môi khẽ nhếch, song ngoài mặt vẫn bình thản như chẳng hề hay biết.

Rượu rót đầy, chén cụng liên hồi.

Dương Nghĩa cười sang sảng, Thẩm Dương mặt hồng hồng, không ngớt gắp thức ăn vào bát Cổ Xuyên.

"Xuyên nhi, uống thêm đi!

Nam tử hán ai lại sợ vài chén rượu.

Nào, cạn!

"

Cổ Xuyên cũng nâng chén, miệng cười nhạt.

Hắn khẽ nghiêng tay, nhân lúc cả hai đang mải nói cười, lặng lẽ rắc ít bột mịn vào trong vò rượu và mấy đĩa thức ăn.

Thứ dược tán tan ra không màu, chẳng mùi, chẳng vị, hòa lẫn vào hương nồng của rượu thịt, tuyệt không ai nhận ra.

Vài chén qua đi, mắt Dương Nghĩa đã díp lại, lời nói líu nhíu.

Thẩm Dương chống cằm, mí mắt nặng trĩu, đầu gục xuống bàn.

Chỉ chốc lát sau, cả hai đã mềm nhũn, b-ất tỉnh nhân sự.

Cổ Xuyên đặt chén xuống, ánh mắt lạnh lẽo, khóe môi nhếch thành nụ cười tàn khốc.

Hắn đứng dậy, lôi sợi dây thừng mang theo, trói chặt hai thân thể bất động, xiết đến nỗi dây in hằn lên da thịt.

Xong xuôi, hắn hắt gáo nước lạnh lên mặt cả hai.

"Ọc.

!

"

– Dương Nghĩa bật ho khan, ngẩng đầu dậy, mắt trợn trừng.

Thẩm Dương cũng choàng tỉnh, vừa mở miệng đã thấy thân thể bị trói, tay chân cứng đờ.

Cả hai nhìn nhau, rồi lại nhìn Cổ Xuyên đang đứng ngay trước mặt, đoản kiếm lóe sáng trong ánh đèn dầu.

Gương mặt hắn vô cảm, song ánh mắt lạnh như hàn băng xuyên thấu ruột gan.

"Xuyên.

Xuyên nhi.

con làm gì vậy?

"

– Dương Nghĩa giọng run rẩy, cố nặn ra nụ cười gượng gạo.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập