Chương 34: Tuyên Thệ Dưới Hàn Phong

Chương 34 :

Tuyên Thệ Dưới Hàn Phong Cổ Xuyên cõng Băng Linh lướt qua mấy ngõ hẹp, gió bấc xộc áo.

Tới hiệu thuốc “Tịnh Thảo đường” y khom người gõ cửa.

Đại phu mở then, râu bạc điểm sương.

Cổ Xuyên ôm quyền:

“Đại phu cứu người.

Băng bộ khoái của nha môn, vấp thương nơi sườn, lại trẹo chân, khó đi lại.

” Con gái đại phu vội ra đỡ, dìu Băng Linh lên giường khám mạch.

Đại phu ấn sờ dọc bắp chân, xem khớp cổ chân, rồi day nhẹ vùng mạn sườn bầm tím, gật đầu:

“Không gãy.

Chân là trẹo gân, sưng khớp;

sườn bầm dập cơ.

Nghỉ tĩnh, chườm ấm, bó thuốc tiêu ứ tan sưng, uống vài thang—ba bốn ngày sẽ khá.

Cấm chạy nhảy.

” Cô nương đem áo bông sạch:

“Bộ khoái theo tiểu nữ vào thay y phục, đừng gắng sức, kẻo động chỗ sườn.

” Cổ Xuyên đứng ngoài sảnh, sốt ruột nhớ Tường Thạch, bèn nói với đại phu:

“Tại hạ ra xử nốt việc nha môn, lát sẽ hồi.

Tiền khám—xin nhận trước.

” Y đặt bạc lên kỷ rồi đi.

Ra đầu hẻm, gặp nha sai đang áp giải bọn Khương nhân còn lừ đừ vì mê dược;

Hoa Hùng bị ghì tay, mặt hằm hằm.

Tường Thạch băng mắt sưng, thở phì.

Đồng liêu ào hỏi:

“Băng bộ khoái đâu?

“Có nặng không?

Cổ Xuyên đáp gọn:

“Trẹo chân, bầm sườn.

Đang ở Tịnh Thảo đường, uống thuốc rồi.

” Mấy kẻ ghẹo:

“Băng bộ khoái tìm huynh mấy bữa nay đó.

“Liệu cái đầu đấy, Cổ huynh!

” Y chỉ cười trừ, xua tay.

Quay lại hiệu thuốc, Băng Linh đã thay y phục sạch, cổ chân bó lá, băng vải quấn ngay ngắn, sắc mặt còn tái.

Cổ Xuyên ôm quyền với đại phu:

“Trong nha môn toàn nam nhân, xin cho Băng cô nương tá túc đôi hôm, tiện thuốc thang.

Phí tổn—tại hạ xin gánh.

” Đại phu mỉm cười:

“Được.

Sáng tối thay thuốc, xông gừng cho ấm, tránh gió lùa.

” Cổ Xuyên gửi thêm bạc cho cô nương lo cơm cháo, dặn:

“Ngày hai lần chườm ấm chân và sườn.

Có việc nhắn nha môn gọi Cổ Xuyên.

” Y cáo lui về nhà chợp mắt.

Canh đầu, tuyết lưa thưa.

Cổ Xuyên lại ghé Tịnh Thảo đường, đứng dưới hiên, gõ nhẹ vào cột, trêu giọng nhỏ:

“Băng bộ khoái, nhớ đừng đặt chân xuống đất—động khớp là sưng gấp đôi.

Uống cháo cho ấm, kẻo mai mốt… càng khó lấy lang quân.

” Trong phòng, chén sứ “cạch” một tiếng.

Cửa sổ bật mở, giọng lạnh như băng:

“Cổ—Xuyên!

Lùi ngay.

Bước thêm nửa tấc, ta chém!

” Y cười hì hì, lùi dần:

“Được được, đừng động vào sườn, động là đau.

Uống thuốc ngoan—ta sẽ lại đến thăm,đừng cảm động quá mà nhớ thương ta nhé.

“Cút!

” Một tràng mắng quất theo.

Cổ Xuyên thụp xuống bờ tường, thoắt đã chuồn vào bóng hẻm.

Sau hiên đèn, Băng Linh nắm chặt chăn, cổ chân hơi giật vì nhói, tay vô thức ôm sườn, môi mím đến trắng—không rõ tức giận hay… thẹn thùng.

Sáng hôm sau, cô nương nhà đại phu xoa thuốc, thay băng cổ chân, dặn kiêng đi lại;

còn trong nha môn, bảng trực ghi:

“Băng bộ khoái—dưỡng thương.

” Ở góc sổ, có chữ nhỏ ai đó viết chì:

“Đừng liều.

” Ai nhìn cũng đoán được là bút tích của Cổ Xuyên.

Cổ Xuyên xách một giỏ tre bốc k:

hói vào trại giam.

Mùi bánh bao nóng lan dọc hành lang ẩm lạnh.

Y trước hết chia cho mấy anh em coi ngục:

“Các huynh đệ vất vả rồi, ăn cho ấm bụng.

” Lính ngục ôm quyền, vừa cảm ơn vừa ăn, hơi nóng làm tan bớt giá bấc.

Còn lại chừng hơn chục cái, Cổ Xuyên đặt cả giỏ lên chiếc bàn thấp trước dãy buồng giam, kéo ghế ngồi đối diện đám Khương nhân.

Y gác một chân, gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế, cong khóe môi:

“Này, tiểu đệ… gọi một tiếng ‘đại ca’ nghe nào.

” Hoa Hùng ngẩng đầu, mắt vàng lừ đừ, hừ một tiếng:

“Thằng nhãi.

Có gan mở khóa thả ta ra lần nữa, đơn đả độc đấu.

Khi ấy để xem ai gọi ai là gia gia.

” Cổ Xuyên tươi cười đứng dậy, bước ung dung đến gần song sắt.

Đám Khương nhân bên trong vô thức nín thở.

Y đưa tay… rồi rụt lại, xoay người về chỗ, ngồi xuống, nhặt một cái bánh bao cắn “rốp” một miếng, nhai chậm rãi:

“Tin người thế… Lỡ ta mềm lòng, các vị lại bỏ chạy, ta biết ăn nói với nha môn làm sao.

” Bụng trong buồng giam réo ùng ục.

Dao Mẻ bấu song sắt, giọng khẩn khoản:

“Cổ bộ khoái… cho ta một cái, một cái thôi.

Ta đói lả rồi.

Mong ngài rủ lòng.

” Hoa Hùng nghiêng mặt, nhắm mắt không nói;

mấy Khương nhân khác cũng nín lặng, cố giữ thể diện, song yết hầu nuốt khan liên tiếp.

Cổ Xuyên liếc Dao Mẻ, phẩy tay:

“Đọi đã.

Ăn cũng phải có phép tắc.

” Y đặt thêm mấy cái bánh lên nắp giỏ, gửi ánh nhìn dửng dưng qua song:

“Muốn ăn, không khó.

Trước kể rõ việc giữa chợ các ngươi đã làm những gì;

nói thật thì người có phần.

Còn bày chuyện bừa… thì thôi, để bánh cho lính tuần đêm.

” Dao Mẻ nuốt nước bọt đánh ực, mắt len lén nhìn Hoa Hùng.

Hoa Hùng mở mắt, giọng trầm:

“Ta không xin.

Đánh thua thì chịu.

Nhưng chuyện giữa chợ—ta nghe đủ lời, không phải hết thảy do người ta nói thật.

” Cổ Xuyên nhếch môi:

“Vậy thì tốt.

Ăn no nói thật.

Mỗi người một cái — đầu lĩnh sau cùng.

” Y bẻ đôi chiếc bánh, chuyền qua ô cửa nhỏ cho Dao Mẻ trước, rồi mới lần lượt đưa đến tay những kẻ giữ im lặng mà lòng đang sôi bụng.

Đến lượt Hoa Hùng, Cổ Xuyên đưa cái cuối, dừng một nhịp:

“Nhớ lời ước hẹn hôm trước.

Thua thì gọi một tiếng ‘đại ca’.

Còn bây giờ—ăn đi.

Ấm bụng đã.

” Bánh bao ấm bụng, hơi người cũng dịu.

Ăn xong, bọn Khương nhân nhìn nhau, cuối cùng một kẻ lấy dũng khí kể lại đầu đuôi.

Lời qua tiếng lại vẫn lộ chỗ hư thực;

đến lượt Hoa Hùng trầm giọng thuật lại, xâu chuỗi những gì hắn “nghe người ta nói” ở chợ hôm đó.

Cổ Xuyên khoanh tay, lắc đầu cười nhạt:

“Làm gì có chuyện ‘bắt sạch Khương’.

Hôm ấy kẻ b·ị b·ắt là do giữa chợ móc túi.

Không tin—ta gọi người đối chất.

” Y ngoảnh ra cửa trại, sai lính ngục mời hai bộ khoái trực phiên hôm ấy cùng bà lão bị móc túi đến trước song.

Vài câu hỏi gọn, sổ công đường lật đúng ngày, lời chứng khớp nhau như in.

Dao Mẻ mặt xám như tro.

Hoa Hùng quay sang hắn, ánh mắt lạnh như băng mỏng trên suối.

“Bốp!

”—một cái tát như búa nện.

Dao Mẻ lảo đảo, mấy chiếc răng văng ra, mắt lờ đờ như mất hồn.

Hoa Hùng còn toan vung tay lần nữa, Cổ Xuyên đã bước tới, giơ ngang cánh tay:

“Đủ rồi.

Đánh thêm cũng chẳng ra bạc gạo.

Nếu y c·hết lại phải tốn đất để chôn"

Hoa Hùng hít sâu một hơi, nắm tay mở ra, khẽ gật.

Cổ Xuyên quay lại bàn, cầm bút viết giấy, dặn lính ngục:

“Bọn này phạm lỗi tụ chúng gây rối, lại có hiểu lầm.

Trước cho lãnh ngoại,phạt lao dịch ba tháng.

Tiền bảo lãnh—ta nộp.

” Y mở bọc vải, đếm bạc, ký tên, ấn mộc bài.

Giấy nhận lãnh đóng ấn đỏ, khóa buồng bật “cạch”.

Gió bấc tạt thẳng vào sân trại giam, ấn son trên giấy vừa khô.

Hoa Hùng trước khi bước qua ngạch cửa bỗng ngoái đầu, nheo mắt hỏi khẽ:

“Ngươi không sợ ta trốn à?

Cổ Xuyên mỉm cười, tay đặt hờ lên mộc bài:

“Ta kính ngươi là trang hảo hán, hẳn chẳng làm việc tiểu nhân.

Nếu có trách—thì trách ‘đại ca’ này nhìn lầm.

” Nói đoạn, y ra hiệu cho lính mở then.

Cả bọn Khương nhân theo chân ra ngoài sân.

Vừa qua bậc đá, Hoa Hùng đột nhiên xoay người, quỳ một gối xuống nền tuyết lạnh, một tay đặt lên ngực trái, ngẩng mặt dõng dạc:

“Đại ca!

” Bọn Khương tộc sửng sốt.

Ấy là lễ chí tôn của quan ngoại:

kẻ hành lễ nguyện một đời tuân theo người mình nhận, nếu trái lời ắt chịu Trường Sinh Thiên giáng phạt.

Tiếng hít thở quanh sân khựng cả lại.

Cổ Xuyên cũng ngơ ngác theo.

Thấy bao ánh mắt dồn về phía mình, y “khụ” một tiếng, bước tới kéo Hoa Hùng đứng dậy:

“Ngươi làm chi trịnh trọng thế.

Ta thuận miệng bảo gọi ‘đại ca’ thôi.

” Hoa Hùng vẫn khom đầu, giọng trầm mà vững:

“Đại ca, tiểu đệ từng nói lời như đinh đóng cột.

Từ nay quyết theo đại ca.

Nếu thề sai, xin Trường Sinh Thiên trách phạt.

” Cổ Xuyên xua tay, cười mệt:

“Được rồi, được rồi.

Gọi một tiếng ‘đại ca’ thì ‘đại ca’ đãi rượu.

Uống xong mỗi người một việc—làm ăn cho yên ổn ở Sóc Phương.

Đừng tụ chúng, đừng sinh sự.

Ta còn việc phải làm.

” Y quay sang đám Khương nhân:

“Đi thôi.

Quán rượu đầu ngõ Đông Hiên—ấm tay trước đã.

” Tuyết vụn theo gió lăn trên gờ gạch.

Bọn Khương tộc nhìn nhau, rồi cùng nhoẻn cười nhẹ như trút gánh.

Hoa Hùng đứng thẳng, tay vẫn đặt lên ngực, khẽ gật một cái rất thấp:

“Đại ca.

” Quán rượu đầu ngõ Đông Hiên đốt lò than đỏ rực.

Cổ Xuyên vẫy tiểu nhị mang đầy bàn thịt nóng rượu ấm.

Ly cụng “cách cách”.

Cổ Xuyên rót vòng, hỏi chậm rãi:

“Chư vị từ đâu dạt tới, vì cớ gì đến Sóc Phương?

Hoa Hùng nâng chén, khẽ đặt xuống, giọng trầm:

“Đệ là người Khương, bộ lạc nhỏ Tháp Bỉ, tây nam chốn này chừng hai ngàn dặm.

Ngoài quan ngoại, đời cá lớn nuốt cá bé.

Lạc ấp tan, đệ dắt mấy huynh đệ sống sót đi làm công cho một thương nhân, hắn quyt lương.

Lúc tranh c-hấp, đệ lỡ tay đ:

ánh c:

hết, liền treo truy nã.

Người vùng biên khinh bọn đệ như cỏ rác.

” Y dừng, uống ngụm rượu, ba gã thuộc hạ cũng thở dài.

“Dọc đường, gặp mã phỉ thì lật lấy của;

đôi khi chắn lối thương nhân xin chút mãi lộ, song không chạm dân nghèo.

Mẫu thân trước lúc lâm chung dặn đệ:

kẻ nghèo ở đâu cũng bị chà đạp, chớ bất công với họ.

Lời ấy, đệ không dám quên.

” Cổ Xuyên gắp miếng thịt, nhấp rượu, khẽ gật đầu:

“Thời loạn, người còn khó hơn cỏ.

Không có nghề ‘tay phải’ mà bấu víu, e cũng chìm.

” Nói đoạn, y chợt nhớ Tần Cối hôm nọ, lại thở nhẹ:

“Quan ngoại hay nội địa, rốt cuộc cũng một chữ ‘sinh’ mà thôi.

” Hoa Hùng nâng chén, nghiêng người:

“Ân này đệ ghi.

Đại ca yên tâm, về sau bọn đệ sẽ giữ quy củ, tránh tụ chúng, bớt gây oán.

Có sức thì ra bến mà bốc vác, có mắt thì nhìn nhau giữ lưng.

Việc khó— đệ xin cầu đại ca chỉ giáo.

” Quán rượu ấm lò, thịt bốc hơi thơm.

Cổ Xuyên đặt chén, hỏi thẳng:

“Hiện giờ các ngươi trú ở đâu?

Hoa Hùng liếc huynh đệ, báo địa chỉ:

“Dãy lều vải sau bãi cỏ lau bến Đông, né gió nhờ vách kho bể.

” Cổ Xuyên gật đầu, hỏi tiếp:

“Nơi ấy qua nổi mùa đông này không?

Hoa Hùng đáp:

“Cũng ổn, đại ca.

” Bỗng một gã lầm rầm:

“Nhiều đêm gió lùa lạnh lắm.

” Hoa Hùng liếc xéo;

gã kia cụp đầu im bặt.

Cổ Xuyên đẩy mâm thịt vào giữa, nói chậm rãi:

“Ăn xong, uống xong, về thẳng nhà ta mà ở.

Không rộng rãi, nhưng che mưa chắn gió.

Ở tạm hết mùa đông.

Đợi ấm trời, ta đưa đi tìm việc.

Trước mắt, ta đứng tên mua cho các ngươi một chỗ trọ đàng hoàng trong huyện.

Sóc Phương vừa qua chiến loạn;

sang năm người Hồ lẫn dân nội địa sẽ ra đây giao dịch, lúc ấy tìm việc dễ hơn.

” Đại ca, bọn tiểu đệ sinh trưởng nơi thảo nguyên, giá lạnh này còn kham được, nào dám phiền đến đại ca…” Chưa dứt lời, Cổ Xuyên đã vịnh vai y, ấn nhẹ:

“Cứ nghe ta.

Đã nhận ta làm huynh đệ, thì nên thuận theo sắp đặt của ta.

” Vành mắt Hoa Hùng cùng mấy gã đều ửng đỏ:

“Đại ca… thật là nhân hậu.

” Cổ Xuyên vỗ lưng một cái:

“Nam tử hán đại trượng phu chớ ủy mị.

Ăn chono.

Ăn xong ta còn ghé nhà vị nữ bộ khoái giao thủ với các ngươi hôm trước, thăm nàng một tiếng.

” Hoa Hùng buột miệng, vô tâm vô phổi:

“Đại ca, ấy có phải tẩu tử tương lai chăng?

Cổ Xuyên đang nhấp rượu liền “phụt” một cái, ho sặc sụa:

“Ngươi nghe ai nói đó!

Chớ nói bừa.

Nàng mà hay, e chém ta mất.

” Hoa Hùng gãi đầu:

“Vậy cho tiểu đệ theo sang bái tội.

Hôm trước ra tay cũng nặng.

” Cổ Xuyên ngẫm chốc lát rồi gật đầu:

“Cũng được.

Đã ở lại huyện này, sớm muộn gì cũng chạm mặt, giải mối hiềm khích cho êm.

” Cả bọn ăn uống no say.

Cổ Xuyên thanh toán, kéo mọi người đứng dậy.

Ra cửa, gió bấc lùa rát mặt;

y rẽ hàng bánh mua ba cái bánh bao nóng, lại ghé quầy khô lấy một bọc táo đỏ.

Y trao bọc táo cho Hoa Hùng:

“Cầm lấy.

Đến nơi nhớ nói:

vật mọn, thay lời xin lỗi.

” Hoa Hùng ôm bọc, chắp tay:

“Tiểu đệ đa tạ, đại ca.

” Đoàn người rảo bước trong sương lạnh, thẳng đường tới phủ của đại phu.

Vào nhà, Cổ Xuyên chắp tay chào, dâng đại phu một chiếc bánh bao nóng:

“Lão trượng vất vả, tiểu nhân mang chút nóng cho ấm dạ.

” Đại phu mỉm cười, gật đầu:

“Băng bộ khoái đang ở sau vườn.

Các vị theo hành lang mà vào.

” Cả bọn men theo dãy hiên.

Vừa băng qua khúc gấp, sân đình mở ra:

dưới bóng trúc, một nữ tử ngồi ngay ngắn.

Nàng khoác y sam nữ nhi của cô nương trong nhà—đồ của nàng đã đem giặt, còn y phục nam trang thì bất tiện mượn.

Ánh tuyết phản chiếu, màu áo càng thêm thanh khiết.

Cả bọn khựng chân.

Trong đám, có kẻ buột miệng thốt khẽ:

“Mỹ nhân…” Cổ Xuyên lần đầu thấy Băng Linh phục sức nữ nhi, đứng như trời trồng.

Bọn Hoa Hùng cũng nín thở.

Y dụi mắt một cái, chưa tin, bèn nhéo hông Hoa Hùng.

“Ái, đau!

”—Hoa Hùng bật kêu.

Cổ Xuyên lúc ấy mới biết chẳng phải mộng.

Mọi người tiến vào sân.

Băng Linh ngồi thẳng lưng, vành tai cùng gò má ửng đỏ;

muốn đứng dậy lánh vào phòng mà chân đau khó cất bước, đành ngồi đợi Thanh Nhi đem thuốc tới.

Ánh mắt nhiều người dồn lại khiến nàng càng thẹn, hàng mi khẽ run.

Từ nhà bếp vọng ra tiếng chân nhẹ, Thanh Nhi—ái nữ của đại phu—bưng khay thuốc bước tới, mỉm cười lễ độ:

“Cổ bộ khoái, người đã đến rồi ạ.

” Thanh Nhi dung nhan không rực rỡ như Băng Linh, song tính tình nhu hòa, lời nói êm như tơ mới dệt.

Cổ Xuyên vốn hay trêu ghẹo cô nương này, vừa nghe tiếng đã bật cười xòa, định đáp dăm câu bỡn cợt.

Liếc sang, y thấy Hoa Hùng đứng trố mắt nhìn Thanh Nhi không chớp, bèn kín đáo hất mũi giày đạp một cái.

“Đau… đau!

”—Hoa Hùng nhảy lon ton, vẻ thô mộc đến buồn cười.

Thanh Nhi phì cười, khóe mắt cong như trăng non.

Bên kia, môi Băng Linh cũng thoáng nở một nụ cười mỏng như sương sớm—chỉ thoáng chốc rồi tắt.

Cổ Xuyên nhìn thấy, bỗng ngẩn người:

“Chắc ta lại mơ mất rồi.

” Gương mặt Băng Linh sa sầm:

“Các ngươi đến đây làm gì?

Cổ Xuyên chắp tay:

“Chuyện hôm trước là hiểu lầm.

Nay đã rõ nguồn cơn, tại hạ đã đứng ra bảo lãnh cho bọn họ.

” Băng Linh khẽ mím môi, hai chữ “hiểu lầm” lướt qua, nàng vô thức thì thào rất nhỏ:

“Lần trước cũng bảo… hiểu lầm.

” Cổ Xuyên ngẩng đầu:

“Băng cô nương nói gì?

Băng Linh nghiêng mặt:

“Nói gì?

Ta nói gì?

Hoa Hùng cùng thủ hạ đồng loạt quỳ nửa gối, dâng bọc quà mọn:

“Xin Băng bộ khoái chớ trách.

Hôm trước đệ đẳng lầm lỗi, nay đặc biệt tạ tội.

” Cổ Xuyên nói rõ ràng đầu đuôi.

Băng Linh lặng nghe, sắc mặt dần dịu, gật nhẹ:

“Tâm ý đã nhận.

Từ nay giữ khuôn, chớ gây việc nữa.

” Cổ Xuyên nhìn không chớp mắt.

Băng Linh hơi ngượng, mí mắt run khẽ, lập tức trừng sắt:

“Có tin ta móc mắt ngươi không?

Cổ Xuyên liền thu dáng cợt nhả, ôm quyền:

“Băng bộ khoái hôm nay y sam thế này.

đẹp chẳng kém thần tiên trên trời.

” Băng Linh biết hắn lại trêu, ngoài miệng mắng “Vô sỉ!

” song nơi ngực thoáng ấm một tấc.

Cổ Xuyên cười mỏng, lỡ lời thêm:

“Giá ngày nào Băng bộ khoái cũng mặc thế này, thật là—” Ánh mắt Băng Linh vụt bén như dao kéo.

Không khí lạnh sụt xuống một bậc.

Cổ Xuyên thấy điềm chẳng lành, vội ôm quyền:

“Tại hạ cáo từ!

” Nói đoạn quay lưng chạy thẳng qua hành lang.

Hoa Hùng thấy vậy cũng lủi theo, còn không quên quay đầu hô to một câu vô tâm:

“Đại ca nói phải!

Tẩu tử mặc bộ này đẹp hơn bộ sai nha!

“Ngươi nói ai là tẩu tử!

”—Băng Linh chịu hết nổi, chộp ngay trái táo trên khay, ném vèo ra cửa.

Hoa Hùng hấp tấp né, túm áo kéo luôn Cổ Xuyên chạy bán sống.

Cả đám lủi nhanh qua hiên, để lại sau lưng tiếng nghiến răng ken két:

“Cổ—Xuyên!

” Đêm ấy gió bấc thổi ràn rạt qua mái rêu.

Cả bọn theo Cổ Xuyên kéo về ngõ Đông Hiên.

Tần Cối vừa xốc cửa, thấy đông người thì khép áo bước tránh, khom mình chào, rồi nhóm lò, châm ấm gừng, dọn thêm mấy cái ghế nan.

Trong gian nhà hẹp, hơi ấm bốc lên lờ mờ.

Hoa Hùng ngồi nghiêng, hai tay lập khập bên chén trà, kể chuyện quan ngoại:

khi thảo nguyên đổi màu, đàn sói rượt sát đuôi trại;

khi tuyết vùi trắng lều, cả bộ lạc chia nhau một miếng thịt khô;

một lần gió cát thốc đổ lều,mẫu thân y lấy thân mình che lửa, tay phồng rộp vẫn cười… Nói đến đó, giọng chợt khàn.

Tần Cối lặng yên nghe, mắt sâu thêm một tầng.

Đến lượt y kể:

phụ thân bệnh, ngày cõng cha xuống huyện, tuyết rắc như tro;

gõ cửa mấy hiệu thuốc không ai dám mở;

sau cùng chỉ cầu một thửa đất khô.

Lời chưa dứt, cả gian phòng cũng như chùng xuống.

Hai người—một kẻ thô kệch vai như vách, một kẻ thư sinh gầy như sậy—vậy mà nói một câu, đối một câu, càng lúc càng hợp ý.

Hoa Hùng “hừ” khẽ, nâng chén:

“Tại hạ mồ côi mẫu thân, lưu lạc đến nay.

” Tần Cối đáp nhỏ:

“Tiểu sinh… cô lư phụ thân.

” Hai chén chạm nhau một tiếng khẽ, như một lời kết giao giữa băng giá.

Còn Cổ Xuyên cùng ba gã tùy tùng thì chẳng có việc gì làm.

Y lôi từ hòm gỗ ra bát sứ, đôi xúc xắc, trải tấm vải thô làm chiếu bạc mini, vỗ tay gọi:

“Đến, đến.

Làm ván lấy hên chống rét.

” Ba gã nhìn nhau, ngứa tay.

Xúc xắc lách tách, tiếng bát sứ gõ nhẹ “cạch cạch” nghe ấm cả căn nhà.

Cổ Xuyên cười híp mắt, đặt bạc vừa phải;

khi thì lỡ tay “sẩy” một điểm, khi thì ướm ước đoán sai một tiếng—thua nhiều hơn thắng, bạc lẻ lẻ chảy về phía ba gã như mưa rơi mái hiên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập