Chương 35:
Ẩm Thực Cổ Xuyên Sáng hôm sau, bếp lò đỏ lửa.
Mỗi người một bát cháo gừng brốc khói, rắc ít thịt vụn, lại thên mỗi đầu người một quả trứng luộc.
Ăn xong, hơi ấm dâng lên tận ngực, sức lực như trở lại nửa phần.
Hoa Hùng cùng ba Khương nhân nhìn nhau gật đầu:
“Theo đại ca.
” Cổ Xuyên bèn dắt cả bọn ra cổng đông xúc tuyết.
Có thêm bốn vai như vách, việc vốn hơn hai canh nay rút còn chừng một canh lẻ:
kẻ phá mảng, kẻ xẻ đường rãnh, người rải tro, người quét nện mặt đường.
Gió bấc quất qua, tuyết vụn bay lên như muối, song lối chợ đã mở thông, bánh xe qua không trượt.
Mùa đông ở Sóc Phương, người buôn vẫn bày hàng, chỉ là cửa hiệu thưa hơn, sạp thực phẩm cũng ít.
Sau loạn vừa rồi, dân trong huyện càng kiêng ra đường, chợ phố lặng đi một nửa.
Duy có trứng gà, trứng vịt thì chất cao như núi:
gà vịt dễ nuôi, nắm ngũ cốc là sống, lại đẻ sa —hộ nào cũng có dư, bày rổ bày thúng, vỏ nâu vỏ xanh lấp lánh sương.
Chăn bông, áo da cừu của quan ngoại vốn là thứ bán chạy nhất mùa giá, nay cũng ế ẩm.
Thương phu thảo nguyên đứng dựa cột, áo lông phủ vai, mắt nhìn xa xăm.
Có kẻ đành gói hàng đi xa:
kẻ xuôi Tham Loan, kẻ theo tuyến dịch trạm đến tận kinh thành.
Đại Mạc là nước giáp quan ngoại nhiều nhất:
bắc kề hai tộc Mãnh Ưng, Huyết Hùng —hai trong tứ đại bộ của thảo nguyên;
tây giáp Xích Hổ bộ;
đông giáp Đại Yến;
nam giáp Đại Hán và Đại Vệ.
Bởi thế các đời đế vương Đại Mạc đều giỏi mưu lợi,lấy lương thực,trà,vải đổi lấy cừu,dê,ngựa.
Đại Mạc không nặng lời bài xích người thảo nguyên;
Đại Yến cũng vậy.
Trong Thất Quốc, chỉ Đại Chu, Đại Thương là gắt gao nhất, song cũng chẳng dám đóng ải lâu— đóng ải là chẹn ngay túi tiền, máu mạch thương lộ tắc thì thiếu tiền chỉ các khoản Xúc xong tuyết, Cổ Xuyên bảo bọn Hoa Hùng nghỉ bên hiên, tự mình đi vòng một lượt bến kho, mắt đã để ý đống trấu và rổ trứng đầy như suối.
Y khẽ mỉm cười, nghĩ thầm:
“Trứng rẻ, tro nhiều, vôi lại sẵn.
hay là làm một mẻ trứng ủ, để cứu đói ngày rét?
”
Ra khỏi chợ Đông, Cổ Xuyên ghé liền mấy hiệu.
Trước hết, y chọn cho mình và Tần Cối mỗi người hai bộ y sam mới, đường kim chắc, màu nhã;
lại mua thêm mỗi người một tấm da cừu dày, khoác lên là ấm vai ấm gáy.
Bó hàng được tiểu nhị buộc dây gai gọn gàng.
Đoạn, y sang hiệu may phục sức quan ngoại, chỉ tay:
“Bốn bộ, theo cỡ bọn này:
áo lót dày, áo ngoài chắn gió, ủng da, đai lưng đủ cả.
” Hoa Hùng vội xua tay:
“Đại ca, y phục trên người còn dùng được, hà tất phiền tốn.
” Cổ Xuyên nhếch khóe miệng:
“Thới quen cũng nên đổi.
Mặc một bộ quanh năm, làm sao Thanh Nhi để ý ngươi?
Hoa Hùng sững nửa nhịp, vành tai thoáng đỏ:
“Đại ca.
nói cũng phải.
” Y vỗ vai hắn:
“Thay sạch sẽ, thẳng thớm.
đỡ dọa người ta,tỉnh thần cũng minh mẫn.
” Nhận xong bọc áo, Cổ Xuyên lại dẫn cả bọn ra dọc phố.
Trong bụng y thầm than:
“Từ bao giờ ta hóa làm mẫu thân của bầy nhỏ này?
Tay đặt vào túi bạc, thấy nhẹ hơn mấy phần, song y vẫn mỉm cười.
Kế đó, y ghé hàng gia cầm, mua trứng gà với trứng vịt đầy rổ.
Hoa Hùng ngạc nhiên:
“Đại ca mua về tính ấp cho nở nuôi ư?
Cổ Xuyên cười:
“Đem về làm một món trứng mới.
Ở đây lâu chưa thấy ai bán thứ ấy.
” Bọn Khương nhân nhìn nhau, gãi đầu:
“Trứng thì luộc, chiên, xào.
còn món gì nữa đâu.
” Đại ca đã quyết, cả bọn đành im lặng.
Mỗi người ôm một rổ trứng, rón rén theo sau.
Cổ Xuyên dặn:
“Đi nhẹ tay.
Lỡ bể trứng —ai làm bể thì ăn bù cho hết.
” Một đoàn vai to lưng rộng, hai tay bưng chồng rổ, đi dọc phố như ôm bảo vật;
cảnh ấy khiến mấy người bán buôn bên đường che miệng cười khúc khích.
Gió bấc thổi qua, mùi rơm khô lẫn mùi trứng mới, rộn ràng như sắp có tiệc trong nhà.
Về tới ngõ Đông Hiên, Cổ Xuyên quảng áo choàng lên chạc tre, ngoắc tay:
“Các đệ xuống tay.
Nhóm lò cho đỏ, đun một nổi trà thật đặc.
” Hoa Hùng “dạ” một tiếng, Lửa b-ùng Lên đỏ hồng.
Cổ Xuyên trải manh bạt giữa sân, chỉ việc rành rọt:
“Hoa Hùng sàng tro bếp cho sạch vụn than.
Hai huynh đệ kia đập vôi sống, hòa nước cho lắng bột—coi chừng bắn mắt.
Người còn lại rang muối cho khô, đem trấu ra phơi cạnh bếp.
” Chốc lát, ấm trà như mực đã sôi.
Cổ Xuyên rót ra thau, đổ bột vôi đã lắng, rắc muối, khuấy đều, lại trút tro rây mịn vào, nhào với ít đất phù sa đến khi thành một thứ bùn sền sệt đen ánh.
Nói rồi y nhón thêm nhúm trà vụn rắc lên miệng chậu.
Đám Khương nhân vai như vách đá, lúc này nâng trứng mà khúm núm như bế hài nhi.
Theo tay Cổ Xuyên làm mẫu:
nhúng trứng vào bùn tro, lăn cho áo một lớp dày chừng hai đố ngón tay;
lại lăn qua thúng trấu khô cho bám đều sợi vàng.
“Nhẹ tay.
nhẹ tay!
“Dạ.
nhẹ.
“—ba giọng đồng thanh mà mặt mũi căng thẳng như ra trận.
Trứng áo bào xong, từng rổ bưng vào, xếp vòng trong hũ sành lót trấu.
Cổ Xuyên rắc thêm trấu giữa các lớp, chèn vải thô, bịt dầu giấy, khiêng hũ đặt góc nhà tránh gió, phủ rơm khô, ngoài trùm chiếu rách.
Đến lúc ngẩng lên, mặt ai nấy lem lấm:
mũi Hoa Hùng đen sì như quệt mực;
cằm gã bên trái dính một vệt tro trắng;
gã bên phải lấm tấm trấu như râu cước.
Còn Cổ Xuyên, trên má in nguyên năm dấu ngón tay bùn của.
chính mình.
Nhìn nhau một cái—cả bọn phá lên cười.
Hoa Hùng gãi đầu, bùn trên trán rơi “tách” xuống sống mũi, càng buồn cười hơn.
Cổ Xuyên rửa tay, lau khô, dặn giọng nghiêm:
“Hũ này để yên bảy tuần trăng, chớ lay động— động là hỏng.
Mỗi ngày thay rơm áo ngoài cho ấm, ky nước rỉ.
Qua ba mươi ngày mở thử hũ nhỏ:
lòng trắng phải trong như thạch, lòng đỏ dẻo như mật—là đạt,lúc ấy ta sẽ lấy cho các người nếm thử.
” Hoa Hùng ôm quyền:
“Đại ca dạy, tiểu đệ không quên.
"
Chiều ra bến xin thêm bao trấu, đêm chia nhau canh một canh, kẻo mèo bói.
Võ quả nào — người làm vỡ tự ăn cho hết, không than.
” Ba gã đồng thanh “rõ!
”.
Gió bấc ngoài hiên rít khẽ;
trong nhà, bốn hũ sành nằm im như ấp mùa.
Mùi trà, mùi tro, mùi đất ấm quyện nhau;
mấy khuôn mặt còn lem lấm nhìn nhau lại cười— tiếng cười giòn giữa rét mướt, nghe cũng ấm thêm nửa phần.
Trong phòng sau vườn, lò than ủ đỏ, hơi thuốc bốc mỏng.
Băng Linh ngồi nghiêng bên song cửa, mắt dõi ra hiên trúc phủ một vệt nắng nhạt.
Gió bấc quệt qua, lá tre khẽ rung—một khoảng trống vô cớ len vào lòng, như thiếu mất tiếng người lải nhải bên bậu cửa tối hôm qua.
Thanh Nhi bưng khay bước vào, đặt chén thuốc còn nóng lên kỷ, tay khéo tháo băng, thay thuốc nơi cổ chân, sườn cũng chườm ấm.
Nàng mỉm mắt cười:
“Bộ khoái hôm nay uống ngoan, kẻo.
có ai đến lại cằn nhằn.
” Băng Linh khẽ chau mày, giọng lơ đãng:
“Muội lại ghẹo ta.
Ta còn ước tên vô sĩ ấy đừng đến.
” Nói vậy, song mí mắt vẫn vô thức liếc qua khe rèm.
Hiên trống.
Chỉ có bóng trúc đổ dài.
Thanh Nhi ghé tai xem mạch, khẽ gật:
“Mạch ổn.
Sườn đỡ sưng, cổ chân bớt nóng.
Ăn xong bát cháo gừng, trưa nghỉ thêm một giấc.
” Băng Linh “ừ” rất khẽ.
Nàng nâng chén, mùi thuốc đắng hăng.
Uống xong, đặt thìa xuống, im lặng một chốc, rồi kéo chăn lên quá ngang ngực.
Ngoài tường, có tiếng quạ gọi xa.
Nàng nắm góc chăn, bỗng mím môi, tự nhủ:
“Không đến thì.
càng yên tĩnh.
” Thanh Nhi thu khay, ra đến cửa lại quay đầu, tỉnh nghịch:
“Chiều muộn biết đâu.
tên vô sĩ ấy bận việc nha môn, đến trễ” Băng Linh nghiêng mặt, hờ hững:
“Đến làm gì.
” Thế là gần một tháng trôi qua.
Mỗi sớm, Cổ Xuyên gọi bọn Hoa Hùng dậy từ canh năm, chia nhau phụ việc quanh huyện:
chỗ thì xúc tuyết, chỗ thì san bùn, đắp Tom vào bậc đá, lại khiêng than tới kho muối, bốc bao gạo phát chẩn.
Vai to người lớn, việc nặng thành nhẹ;
đầu giờ Dậu là đã xong, tay áo ai nấy ám mùi tro ấm.
Chiều đến, y ghé Tịnh Thảo đường.
Lần nào bước qua hiên cũng “phựt” một tiếng — quả táo, chiếc gối, khi thì muôi gỗ— bay vèo ra cửa.
Cổ Xuyên cười hì hì né qua, ôm quyền ngoài song:
“Băng bộ khoái bình an chứ?
Trong phòng vọng ra một tiếng “Cút!
” song đã bót gai hơn trước.
Lúc khép cửa, thường còn nghe nàng nghiến răng ken két một câu “Cổ—Xuyên” hoặc hạ giọng rủa gọn hai chữ “vô sỉ” rồi im.
Đến bữa thứ ba, thứ tư, đồ ném ra nhẹ dần;
đến bữa thứ bảy, chỉ có cái nhìn xẹt qua như dao mỏng—mà không trúng ai.
Bên hiên, Thanh Nhi bưng thuốc, lén nhìn qua rèm, khóe mắt cong như trăng non.
Hoa Hùng đứng hầu sau cột gỗ, nhiều phen ngẩn ngơ đến quên chớp mắt.
Cổ Xuyên thấy thế liề khẽ húng hắng, thuận chân gõ “cốc” một cái vào mông.
hắn.
“ÁiV—Hoa Hùng giật mình nhảy lon ton, mặt thô kệch đỏ bừng.
Thanh Nhi bật cười, tay run suýt đổ chén thuốc.
Qua màn, đuôi mắt Băng Linh cũng khẽ cong, vội cúi mặt để giấu nụ cười mảnh.
Hôm khác, Cổ Xuyên cố ý trịnh trọng:
“Hoa Hùng tiểu đệ gặp tiểu thư nhà lương y, đứng như tượng gỗ— lễ nào của quan ngoại vẫn dạy thế ư?
Hoa Hùng quê quá, vỗ bàn tay thô kệch của mình vào mông cổ xuyên nghe
"bốp"
:
“Đại ca bớt giỡn!
” y một tay gãi đầu cười ngượng Cổ Xuyên nhảy dựng lên,hai tay ôm mông nhảy tưng tưng khiến hai vị cô nương trong- ngoài cùng phá lên khúc khích, tay che miệng mà cười không khép lại được.
Ngày nọ, thay thuốc xong, Thanh Nhi bảo:
“Bộ khoái sắp khỏi.
Thêm hai bữa nữa là xuống giường được.
” Cổ Xuyên ôm quyền:
“Vậy tại hạ ngày nào cũng tới.
nhìn xem khỏi chưa.
” Sau rèm chỉ đáp lại một tiếng “Hứ.
” Nhưng khi bóng áo xám của y khuất dần ngoài sân trúc Băng Linh chợt nghiêng đầu, mím môi.
không biết vì thuốc đắng, hay vì khoảng hiên bỗng vắng tiếng người lải nhải quen tai.
Sáng ấy, tuyết mỏng như tro.
Băng Linh đã bớt sưng nơi cổ chân, chống nạng tre trúc, đi lại được đôi ba trượng.
Thanh Nhi thay thuốc xong, dặn dò:
“Ngày ngày đắp cao, sớm tối xông gừng.
Thêm một tuần nữa tất khỏi hẳn.
” Tịnh Thảo đường ở ngay phường kế nha môn, cách dăm dãy phố lát đá.
Cổ Xuyên thuê một cô xe tay nhỏ, lót chăn dày cho khỏi dằn, tự mình nắm càng mà đẩy.
Hoa Hùng với ba huynh đệ đi hai bên chắn người, thỉnh thoảng nhắc kẻ qua đường né lối.
Qua một ngã rẽ đã tới cổng huyện.
Nghe tin Băng bộ khoái hồi nha, mấy đồng liêu trực ban liền ra đón.
Băng Linh da mặt mỏng, chỉ khẽ chắp tay:
“Đa tạ chư vị quan tâm.
” Trương Tín, Hà thư lại cùng Tần Cối cũng có mặt.
Cổ Xuyên dựng roi ngựa, ôm quyền nói lớn:
“Hôm nay Băng bộ khoái hồi nha, tiểu nhân xin mở bữa tẩy trần tại hàn xá.
Lại có một món mới mới học được, mong chư vị tới nếm cho vui.
” Nghe bảo ăn uống không tốn bạc, mọi người đều mim cười gật đầu.
Hà thư lại thuận miệng bảo:
“Tần tiên sinh, hôm nay về sớm một khắc, sang phụ Cổ sai dịch một tay.
“Vâng.
” Tần Cối đáp, khép áo mà cười.
Băng Linh nghe, muốn mở miệng xin qua giúp, song lại liếc cổ chân đang quấn băng, đành nói nhẹ:
“Ta chỉ có thể đứng rửa rau, bưng dọn.
” Trương Tín nhân lúc tản ra, ngoắc Cổ Xuyên ra mé hiên, rút trong tay áo một bao ngân mỏng:
“Cầm lấy.
Mua rượu cho hào hứng, đừng để các huynh đệ chê nhạt.
” Cổ Xuyên xua tay cười:
“Đa tạ Trương đại nhân, mọi thứ hèn hạ đã liệu sẵn.
Xin các vị chỉ cần tới là vui.
” Nói rồi, y quay người điều xe, hẹn giờ Dậu tụ họp.
VềỀ tới nhà, Cổ Xuyên vỗ tay phân công ngay:
“Tần hiền đệ, Hoa Hùng, thêm một huynh đệ theo nữa—ra chợ mua cho ta thịt dê một tảng, rau cải mấy sọt, gừng, hành, tiêu, muối, dấm, dầu mè, với vài bầu rượu tẩy trần.
Nhớ trả rẻ cho khéo.
“Rõ!
” Ba người nhận bạc, khoác áo đi luôn.
Trong sân, Cổ Xuyên giữ lại hai gã còn lại, khiêng ra hai hũ sành trứng vịt đã ủ.
Y gỡ dây, bật nắp—một luồng mùi “oanh liệt” bốc thẳng lên mái hiên.
Băng Linh ngồi ghế bên hiên quan sát, lập tức đưa tay áo che mũi, mày liễu nhíu chặt.
Hai gẽ khương nhân cũng nhăn mặt méo miệng.
Riêng Cổ Xuyên.
hít lấy hít để, mắt sáng rỡ:
“Ừm—thế này ổn rồi.
” Y ra lệnh gọn:
“Hai vị vào nhà cụt tre, chẻ thành xiên— đầu vót nhọn một tấc, thân dài hơn một gang tay, mài nhẫn, rửa qua nước ấm.
” Đoạny xắn tay áo, nhấc từng quả trứng trong hũ ra, đem sang chậu, cẩn thận rửa sạch lớp bùn tro vôi, chà qua cám gạo cho bóng, đặt lên nong tre cho ráo.
Thấy y một mình loay hoay, Băng Linh khẽ chống tay đứng dậy:
“Để ta phụ một tay.
” Cổ Xuyên ngoảnh lại, cười tươi như nắng:
“Băng bộ khoái cứ an tọa.
Thỉnh thoảng mỉm cười một cái— thế là cả bếp này ấm nửa phần.
” Băng Linh mím môi, hạ giọng:
“Vô si.
” Cổ Xuyên cười ha hả, vừa rửa trứng vừa nói bâng quơ:
“Vâng vâng, vô sỉ thì vô siỉ— miễn món mớivừa lòng băng bổ khoái là được.
” Tần Cối và Hoa Hùng khệ nệ khiêng rổ thịt dê, rau củ, hồ tiêu, hồi, quế.
vào sân.
Vừa đặt xuống, cả bọn đã trố mắt nhìn đĩa trứng Cổ Xuyên vừa bóc:
lòng trắng hóa sắc hổ phách, bẻ đôi ra, lòng đỏ đen.
sẫm như mực, óng mượt.
“Thử.
” Cổ Xuyên gắp trước một miếng, chấm tương giấm, nhai chậm, mắt khép hờ, khóe môi hiện ý cười thỏa mãn.
Hoa Hùng nhìn Tần Cối, còn lưỡng lự;
thấy Cổ Xuyên ăn ngon lành, hai người mới lần lượt gắp lên.
Vừa vào miệng—mắt cả bọn bừng sáng, ngón cái giơ vội:
“Hảo vật!
“Mùi lạ mà thanh!
“Bùi như mỡ, trơn tuột vào thực quản!
” Cổ Xuyên cười:
“Còn ngon hơn nữa khi ăn kèm.
” Y quay qua Băng Linh:
“Băng bộ khoái nếm—” Băng Linh nhớ cảnh khui hũ, nhíu mày, lắc đầu:
“Nấu lên đã.
Có cháo, có món kèm.
ta mới ăn.
“Tuân lệnh.
” Y rửa tay, bắt việc.
Thịt đê lọc gân, thái mỏng.
Cổ Xuyên đổ rượu trắng, thêm gừng bằm, tiêu giã, ít bột tiểu hồi, muối, mắm tôm loãng một giọt “đánh mùi” dầu mè nửa muỗng;
trộn đều, ướp chừng nửa nén hương.
Rau củ thì cắt khúc:
củ hành, ót xanh, ớt đỏ, tía tô rừng;
lại có nấm khô ngâm nở, vắt ráo.
“Xiên tre đâu?
“Có đây!
” Hai huynh đệ bẻ tre, vót đầu nhọn, mỗi cây độ hơn một gang.
Cổ Xuyên bày mẫu:
một lát dê— một miếng hành —một miếng ót—một nấm —lại đến dê.
“Thớp tay, đều nấc, xiên mới chín đều.
” Tần Cối cẩn thận học theo, xiên nào xiên nấy ngay ngắn như chữ mẫu.
Hai huynh đệ kia thì tay to mà khéo, thoăn thoắt thành cả mâm.
“Hoa Hùng, theo ta bày bàn.
” Cổ Xuyên trải chiếu, kê thêm hai cái án tre, chén bát đỡ khỏi rương gỗ, lau khô, xếp vòng nửa trăng quanh bếp lò.
Nồi cháo trắng đang sôi, y bẻ gừng thả vào, rắc hành.
Đĩa bách thảo xắt khoanh đặt giữa, bên cạnh là đĩa bách thảo trộn đậu khuôn non— đều rưới nhẹ tương giấm.
Cổ Xuyên ngoắc Hoa Hùng:
“Chạy qua Tịnh Thảo đường, mòi lão đại phu và Thanh Nhi đến dự.
Có rượu tẩy trần.
” Hoa Hùng gãi đầu:
“Đại ca đi thì hơn.
Tiểu đệ.
ngại.
” Cổ Xuyên chống nạnh:
“Nam tử hán mà ngại thì cẩu người ta thế nào?
Muốn người ta giao nữ nhi cho ngươi, trước tiên phải dám gõ cửa.
Đi.
” Hoa Hùng mặt nóng ran, ôm bọc táo đỏ hôm trước còn dở, khom lưng một cái:
“Tiểu đệ tuân lệnh.
” Rồi cắm đầu chạy.
Trong sân, xiên đã xếp đầy nia.
Cổ Xuyên đặt vỉ gang lên bếp, quét mỡ heo một lớp mỏng, lửa vừa.
Xiên đặt xuống “xèo xèo” khói thơm bốc lên, y rắc thêm tiêu, lật mặt đúng nhịp, mỡ dê chảy rịn bóng.
Một mẻ cho vào mâm sơn, rắc mè rang, tía tô xé vụn—hương thịt hòa hương lá, thơm đến đầu ngõ.
Tần Cối bưng cháo, hai huynh đệ dọn bát đũa;
Cổ Xuyên bưng mâm đến chỗ Băng Linh, cười mỏng:
“Nóng tay, ăn với cháo — đỡ mùi!
” Nàng do dự một thoáng, gắp một lát bách thảo chấm tương giấm, kẹp thêm sợi gừng hồng, đưa lên.
Vị bùi mượt tan, giấm dìu vị, gừng hồng ấm dạ—mày liễu khẽ giãn.
Nàng không nói gì, chỉ gật rất nhẹ.
Đúng lúc ấy, ngoài cổng vang tiếng “khục khục” dằn giọng.
Hoa Hùng dẫn lão đại phu và Thanh Nhi vào.
Hắn đứng thẳng như cây gỗ mới vót, mặt vẫn còn ửng:
“Đại ca, đã thỉnh được.
” Đang nói dở, ngoài ngõ đã vang tiếng giày dép lũ lượt.
Trương Tín dẫn mấy bộ khoái tới, sau lưng là Hà thư lại cùng hai sai dịch khuân rượu.
“Cổ bộ khoái,” Trương Tín cười hề hề, “nghe nói hôm nay có món bí mật—người không cho ăn thì đừng trách ta gõ mõ gọi cả phường tới!
” Hà thư lại phe phẩy sổ, giả bộ nghiêm:
“Đúng vậy.
Hôm nay coi như công vụ —nghiên cứu ẩm thực dân gian, bổ sung.
biên mục.
” Cả sân bật cười.
Cổ Xuyên xoa tay:
“Đủ người rồi —bắt đầu nướng!
” Y nhóm lửa to hơn, vỉ gang đặt xuống “xèo xèo”;
mùi mỡ dê quyện tiêu hồi bốc lên thom lừng, len ra tận mép ngõ.
Trong lúc chờ xiên chín, Cổ Xuyên chỉ vào mâm trứng hổ phách:
“Bí mật ở đây —bách thảo phối cháo.
Mỗi vị tự múc một bát cháo trắng, thêm lát bách thảo, sợi gừng hồng, rưới giọt tương giấm.
Ăn trước cho ấm dạ.
” Mọi người nhìn nhau ngờ ngợ, nhưng đều nghe theo.
Muỗng đầu tiên vừa lướt qua lưỡi —ai nấy mắt sáng rỡ.
Đúng lúc ấy, mẻ xiên đầu chín tới.
Cổ Xuyên thoăn thoắt gắp lên mâm, rắc mè rang, tía tô xé vụn, bưng tới giữa bàn.
Hương thịt nóng ập vào, Trương Tín nuốt nước bọt đánh “ực”.
“Rót rượu!
” —Hà thư lại hô.
Chén ấm chuyền tay, xiên nóng chia vòng.
Tiếng “cách cách” cụng chén vang giòn.
Tường Thạch cắn một miếng, mỡ rịn nơi khóe môi, mắt nhắm lại một thoáng rồi mở bừng:
“Món này.
có thể ăn hết đời!
” Trương Tín khoái trá:
“Cổ bộ khoái, chi bằng bỏ nha môn mở quán đi.
Ta bảo đảm ngày nào cũng ghé điểm danh.
bằng bụng!
” Hà thư lại cũng cười, gật như bổ củi:
“Chuẩn!
Ta phụ trách viết bảng giá và.
thu tiền hộ.
” Đám bộ khoái đồng thanh:
“Mở đi!
Chúng ta ủng hộ dài dài!
” Cổ Xuyên nâng chén, cười mỏng:
“Các vị nói khéo quá.
Hôm nay chỉ là rượu tẩy trần—sang năm trời ấm, biết đâu thật có “Quán Đông Hiên!
treo biển.
“Hay!
”—tiếng đáp rộ lên.
Lửa bập bùng, xiên nướng “xèo xèo” cháo trắng tỏa hơi, bách thảo hổ phách lấp lánh trong chén sứ.
Giữa mùa bấc rét cắt, sân nhỏ nhà Cổ Xuyên rộn tiếng cười, rượu ấm tay—một bữa “bí mật” thành ra chuyện vui của cả nha môn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập