Chương 36 :
Huynh Đệ Đồng Tâm Tiết trời ấm dần, băng tan hết, xuân đã tới.
Cổ Xuyên sang năm mới—nay mười bảy—vậy là đã ở cõi này gần tròn một năm, bao chuyện dồn dập vừa qua.
Huyện Sóc Phương tấp nập trở lại:
dân du mục Quan ngoại lục tục vào thành giao dịch;
Quan nội cũng lác đác xe hàng hướng ngoại quan.
Nắm thời cơ, Cổ Xuyên dạy bọn Hoa Hùng cách làm thịt xiên nướng, thuê một góc đường mở sạp.
Biển hiệu treo:
"Bắc Phong.
"
Hoa Hùng lĩnh chủ.
Người chợ hiếu kỳ:
"Đám Hồ tộc bán gì thế?
Hoa Hùng sai đàn em gõ mõ từ đầu chợ đến cuối chợ.
Người bu lại mỗi lúc một đông.
Cổ Xuyên đứng cạnh, gật đầu ra hiệu.
Hoa Hùng bước ra, chắp tay cao giọng:
"Xin chào chư vị hương thân phụ lão, cùng đồng tộc Quan ngoại.
Hôm nay Hoa mỗ liều mở hàng món mới, mong các vị ủng hộ.
Ngày đầu tiên, chỉ bán một trăm xiên, số lượng có hạn!
Ba tên đàn em phía sau lập tức nhóm lửa, đặt vỉ, xếp xiên.
Chừng dăm bảy phút, xèo xèo nổi lửa, mùi mỡ thơm lan xa.
Sau lưng, Cổ Xuyên rắc mè, rắc lá tía tô;
chổi mỡ quét xuống khe than—lửa bén bùng, khói nghiêng theo gió.
Giữa vòng người, một thương nhân ria mép chen lên trước, liếc bảng giá, bĩu môi:
"Ba mươi văn một xiên?
Ở chợ này kể cũng.
chát đấy.
Hoa Hùng không cãi, chỉ lật xiên ba nhịp, đưa ra một que:
"Thử trước đã, ngon hẵng tính.
"Thương nhân đón lấy, cắn một miếng—mỡ táp xèo một tiếng, mè và tía tô dậy hương.
Hắn nhíu mày.
rồi gật đầu cái rụp:
"Được!
Cho ta thêm hai xiên.
Bên cạnh, một gã người Hồ áo chéo vạt ngửi mùi mà nuốt nước bọt, dè dặt mua một xiên.
Ăn xong, mắt hắn sáng rỡ, giơ năm ngón tay:
"Năm xiên nữa!
Lấy cay hơn một chút.
Tiếng bạc leng keng, khói thơm quyện gió bấc;
sạp Bắc Phong mở hàng đỏ như lửa.
Đám đông nôn nóng muốn ăn thử.
Giá một xiên:
ba mươi văn.
Chỉ hai canh giờ, trăm xiên bán sạch.
Cả bọn nướng muốn rụng tay mà miệng ai nấy đều nở nụ cười.
Cả bọn ngồi vây quanh chiếc án tre, than lò còn ấm, tay ai nấy vương mùi mè rang.
Cổ Xuyên trải thẻ tính, gõ nhịp:
"Một xiên vốn khoảng hai mươi ba văn, bán ba mươi văn —mỗi xiên lời bảy văn.
Hôm nay tròn một trăm xiên, tổng lợi bảy trăm văn, tức bảy xâu.
Hoa Hùng nghe xong cười toe toét, hai hàm răng trắng lóa giữa mặt rám nắng:
"Vừa mở sạp đã có lời lớn.
Sáng mai đệ làm thêm gấp đôi!
Cổ Xuyên xua tay, giọng ôn mà chặt:
"Không được.
Hàng quá nhiều, chợ sẽ tự khắc nâng giá thịt, dầu, mè;
các quán ăn ngửi mùi là sẽ bắt chước, rồi đưa xiên nướng vào thực đơn.
Bí quyết nằm trong tay ta, nhưng nếu tràn nguồn, thiên hạ quen miệng rẻ, chẳng mấy chốc Bắc Phong thành tầm thường.
Phải để ngườ:
ta đợi, ăn chưa đủ —mới quay lại.
Đám Khương nhân
"dạ"
răm rắp.
Hoa Hùng gật đầu lia lịa:
"Đại ca tính xa.
Đệ nghe.
Nói đoạn, y rút bọc tiền, hai tay dâng cả lên:
"Bảy xâu hôm nay, xin kính đại ca.
Cổ Xuyên mỉm cười, đẩy về:
"Tiền ấy công phu các ngươi mà nên.
Ta chỉ lấy năm mươi văn—mua mười cái bánh bao đem vào nha môn đãi huynh đệ, tiện phần Băng bộ khoái.
Phần còn lại, các ngươi tự giữ.
Y lại nghiêng đầu dặn riêng Hoa Hùng:
"Bớt ra ba xâu, tìm chuỗi bội ngọc nho nhỏ cho Thanh Nhi.
Nam tử hán cầu thân, tình chí phải có, lễ vật phải đủ.
Hoa Hùng đỏ vành tai, nắm bọc tiền mà ngượng cười:
"Đệ khắc ghi.
Cổ Xuyên xếp thẻ, nói tiếp kế hoạch:
"Ngày mai đổi món—bách thảo cắt khoanh, ăn kèm cháo gừng.
Một bát một đĩa, bán gọn.
Nếu xiên nướng lẫn bách thảo cháo đều thông suốt một tháng, ta gom vốn mở tửu lầu nhỏ.
Khi ấy, người nướng người bếp, kẻ đón kẻ tiễn—ai cũng có chỗ đứng.
Rồi mỗi huynh đệ phải lấy vợ, an cư thì mới lạc nghiệp.
Mấy gã Khương nhân vai như vách, nghe hai chữ
"thê tử"
bỗng mắt sáng rỡ.
Kẻ đấm ngực, kẻ siết tay, khí huyết bốc như rượu ủ nóng.
Cả bọn đồng thanh:
"Đại ca chủ trương, tiểu đệ tuân hành!
"Gió xuân ngoài hiên vừa nổi.
Trong sân nhỏ, tiếng đáp rền vang, lòng người ấm như than hồng mới chụm.
Cổ Xuyên dặn dò xong, ghé lò bánh mua mười cái, mang vào nha môn chia cho huynh đệ.
Còn lại một cái, y xách qua sân sau.
Băng Linh đã đi lại được, nhưng bước còn nhẹ;
nàng ngồi dưới hiên, mở sách xem.
Thấy Cổ Xuyên ló vào, mi mục khẽ chau:
"Nghe đồn Cổ bộ khoái hôm nay khai trương tiệm ăn.
Buôn bán thế nào rồi?
Cổ Xuyên cười gượng:
"Mở hàng cũng tạm.
Có điều toàn nam nhân—nhìn tới nhìn lui cũng.
chán.
Y chìa bọc bánh bao:
"Bánh mới ra lò, mời Băng bộ khoái.
Mùi nóng thơm bốc lên.
Băng Linh nhận, bẻ một miếng bỏ miệng, mắt vẫn lướt trang sách.
Cổ Xuyên bâng quơ nói tiếp:
"Rảnh thì.
Băng bộ khoái ghé tiệm 'hút nam nhân' dùm tại hạ với.
"Phụt!
Nàng phun miếng bánh, mắt dựng ngược:
"Ngươi.
vừa nói gì?
Không khí lạnh hẳn một bậc.
Cổ Xuyên biết lỡ lời, vội chắp tay:
"Băng bộ khoái bớt giận!
Ý tại hạ là sáng nay ta lỡ khoác lác với khách—nói chủ quán vốn là 'thần tiên tỷ tỷ' tuyệt sắc, ai nấy đều không tin.
Đành nhờ.
vị thần tiên ấy một hôm quá bộ, cho bọn họ mở mắt mà thôi.
Sắc mặt Băng Linh lạnh như sương:
"Ta không phải món bày trên kệ cho người đến ngó.
Cũng chẳng phải thuộc hạ của ngươi.
Nói đến đó, nàng thoáng ngập ngừng.
Nhớ chuyện y cứu mình, lại nhớ mấy bữa y xách đủ thứ trái cây rồi xách cháo tới Tịnh Thảo đường, thần sắc bớt khắt.
Nàng gấp sách, nghiêng người đặt bánh xuống kỷ, giọng chậm rãi:
"Khi nào ngươi có tửu lầu cho ra hồn.
ta sẽ đến ủng hộ một chén.
Còn bây giờ—lo làm cho tốt, đừng ba hoa.
Cổ Xuyên mừng rỡ, ôm quyền:
"Tại hạ ghi tạc.
Đợi ngày treo biển, ắt bày sẵn một án cửa giữ chỗ cho Băng bộ khoái.
Băng Linh nghiêng mắt liếc, hừ khẽ:
"Giữ miệng còn hơn.
Nói thế, nhưng khi Cổ Xuyên quay lưng ra hiên, nàng lại bẻ thêm một miếng bánh, đưa lên khẽ cắn—môi cong rất nhẹ, như không để ai thấy.
Băng tuyết vừa tan, mái rạ nhỏ giọt tí tách.
Thương thế Chu Tử Tiêu đã liền da kín miệng, chỉ còn nhức âm ỉ khi trở mình.
Y vẫn chưa dám tự tiện ra ngoài, bèn nói với ba kẻ che khăn:
“Muốn bái kiến chủ nhân các ngươi, tạ ân một tiếng.
” Vài ngày sau, gã cao lớn nhận được phù tín từ thượng cấp:
lệnh hộ tống Chu Tử Tiêu về Thượng Kinh.
Ba người lập tức đổi lộ dẫn, sửa xe, giắt thêm th·iếp tên giả, sáng sớm lên đường.
Hai tháng ròng rã:
qua huyện lại huyện, vượt châu rồi châu.
Đêm nghỉ trạm dịch, ngày vượt bến phà;
có khi băng gió lùa vạt áo, có khi mưa bụi như tơ.
Chu Tử Tiêu khỏi bệnh sinh hăng, dọc đường lải nhải chuyện mưu kế, lúc dựng tay chém gió, lúc đập đầu gối cái “bộp” minh họa.
Ba kẻ hộ tống nghe mà đầu như trống rỗng, trong bụng chỉ than:
“Bạn của Vương gia, tính khí quả chẳng kém,” ngoài miệng không dám lộ nửa lời.
Rồi một sớm trời quang, tường thành đột ngột vươn lên như dải sơn lam:
Thượng Kinh.
Thành cao mấy trượng, gạch xanh dày khít, bốn cửa Đông–Tây–Nam–Bắc đều dựng lâu gác chồng diêm, kim phong thổi cờ tiết phần phật.
Trên thành, giáo mác như rừng, chuông canh điểm nhịp;
dưới thành, hào nước ôm vòng, sóng sẫm như mực.
Qua Cửa Nam, đại lộ lát thanh thạch rộng thênh thang, tám cặp song mã cùng đi còn dư nửa lối.
Hai bên phố phường dệt gấm:
lầu trà treo biển son, bản đồng khua nhè nhẹ;
phường tơ lụa phơi lụa như mây ráng;
hiệu hương dược, hiệu bút mực thơm dìu dịu;
xa giá quan viên mui xanh lướt êm, người khai đạo gõ mõ hô “nhượng lộ”.
Thương thuyền phương Nam cập bến, cột buồm như rừng;
đoàn Hồ thương khoác bì cừu dắt lạc đà đi ngang;
sĩ tử áo dài ôm quyển trúc rảo bước về Quốc Tử Giám.
Ở tận cùng trục lớn, tường cung son cao vợi, ngói lưu ly hắt nắng, đỉnh lầu mạ vàng chói như lửa sớm.
Chu Tử Tiêu lần đầu vào kinh, mắt như dính chặt nơi mỗi mái hiên, mỗi biển hiệu.
Y toan hỏi han dăm câu, gã cao lớn đã hạ giọng:
“Kinh luật nghiêm.
Không dừng.
” Thế là họ chỉ xuyên thẳng một mạch:
theo đại lộ vòng sang Tây, rồi xuôi Cửa Bắc, bỏ lại sau lưng triều thanh phồn thịnh.
Ra ngoài thành bắc hơn mười dặm, núi thoai thoải nổi lên như lưng rồng;
dưới chân núi có cổ tự ẩn trong tùng bách—ba chữ “Vân Quang Tự” khắc sâu trên hoành phi sẫm bóng khói hương.
Chuông đồng ngân trầm, tiếng mõ như giọt sương rơi.
Phương trượng áo nâu ra nghênh, xem th·iếp tín, chắp tay mời vào khách phòng đã tẩy tịnh.
Chu Tử Tiêu đứng dưới mái hiên, trước mắt là rừng tùng rì rào, xa xa mỏnh thành như vệt mực trên trời trong.
Y khẽ vuốt lộ dẫn trong tay, cười mỏng:
“Thượng Kinh—ta đến rồi.
” .
Diên Thọ Cung hương trầm nghi ngút, chuông mõ nhịp khoan hòa.
Thái hậu ngồi ngay ngắn bên án Phật, áo gấm thêu liên hoa, tay lần chuỗi tử đàn, mi mục hiền từ;
bên cạnh mở sẵn một quyển kinh, mép trang đã sẫm dấu tay.
Vài a hoàn đứng hầu im tiếng, chỉ còn tiếng khánh nhẹ như rót an bình xuống nền gạch xanh.
Từ ngoài hiên, Cảnh Thắng vào bái yết.
Hôm nay y cố ý mặc bộ y phục du hiệp ưng ý nhất:
áo bào xanh viền chỉ vàng, cổ áo trong trắng đứng nếp, thắt lưng da khảm đồng, ủng đen đánh bóng;
ngoài khoác choàng mỏng màu khói, nửa phong lưu nửa tiêu sái.
Y sải bước qua bậc tam cấp, quỳ xuống dập đầu:
“Nhi thần Cảnh Thắng khấu kiến Mẫu hậu, khánh an vạn phúc.
” Thái hậu đặt chuỗi bồ-đề xuống, đỡ Cảnh Thắng dậy, giọng ấm như gió xuân:
“Được rồi.
Vào cung gặp Ai gia, lễ nghĩa bớt đi một tấc cũng không sao.
Con bình an là tốt.
” Người liếc qua Tạ Thọ Xương đang đứng hầu sau rèm:
“Thêm một chén bích loa cho Vương gia.
” Bên án trà, Hoàng đế Cảnh Nguyên đã chờ sẵn.
Y mặc triều phục thường nhật, đưa mắt nhìn đệ đệ, khóe môi khẽ cong, vừa cười vừa nháy mắt:
“Đệ thay trẫm đi tuần, sao rồi?
”
Cảnh Thắng thoáng đỏ mặt, cúi người đáp:
“Thần đệ không dám khiếm nhiệm.
Các châu tuần qua đều êm thỏa.
” Hoàng tỷ Uyển Lan ngồi bên tay trái Thái hậu, dung mạo nhu hòa, mỉm cười khẽ che quạt.
Sau rèm, Tạ Thọ Xương đứng hầu, mặt mày cung kính, chẳng dám thở mạnh.
Năm vị hoàng tử lục tục tiến lên bái vương thúc.
Trưởng tử Cảnh Túc vóc dáng bình ổn, nét mặt kiên nhẫn, ít lời mà biết nhẫn nại.
Nhị tử Cảnh Hiền áo bào nhã sắc, văn nhã linh lợi, lời lẽ trau chuốt song khó giấu vẻ giảo hoạt nơi đuôi mắt.
Tam tử Cảnh Duệ bước chân như tướng ngoài doanh, khí nóng bốc nơi mày, tay nắm đai lưng như sẵn sàng rút kiếm.
Tứ tử Cảnh Chân trầm tĩnh, ánh nhìn sâu, lễ nghi không sai nửa chữ, mưu lược dường như ẩn dưới nét bình thản.
Ngũ tử Cảnh Ngang thân thể mảnh, giọng nói dịu, tay còn hơi run, nhưng lễ pháp tinh tường, từng bước đều khuôn phép.
Thái hậu tùy thứ ban trà bánh, dặn dò từng đứa:
“Xuân sự sắp tới, mỗi người tùy phận mà làm.
Kẻ trọng văn, lo học chính;
kẻ trọng võ, giữ quân kỷ.
Chớ để hoàng gia tổn thanh danh.
” Cả bọn đồng thanh đáp:
“Vâng ạ.
” Uyển Lan biết Vương gia có điều muốn thưa riêng với Hoàng thái hậu, bèn xin cáo lui về Phượng Nghi Cung nghỉ ngơi;
trước khi đi cũng dặn năm vị hoàng tử đều lui bước.
Năm hoàng tử nhất tề đứng dậy, chắp tay hành lễ rồi nối nhau ra khỏi Diên Thọ Cung.
Ra đến thềm ngoại điện, Tam hoàng tử Cảnh Duệ bỗng thở mạnh:
“Khó chịu c·hết ta được.
Cứ nghe kinh kệ của Hoàng thái hậu suốt… thật khổ.
” Ngũ hoàng tử Cảnh Ngang mỉm cười:
“Hi, đệ lại thấy thích.
Nghe vào lòng rất dễ chịu.
” Tam hoàng tử nhướng mày:
“Đệ đã thích thì chịu khó tới thỉnh an nhiều vào.
Biết đâu sau này còn được Hoàng thái hậu truyền cho ‘chân kinh’.
” Cảnh Ngang hơi chau mày:
“Tam ca khéo ghẹo đệ.
” Nhị hoàng tử Cảnh Hiền thong thả cất giọng:
“Tam đệ với Ngũ đệ—một người thẳng tính, một người vô tâm cơ—nên cảm nhận trái ngược cũng phải.
Không biết Tứ đệ và Đại ca thấy thế nào?
Đại hoàng tử Cảnh Túc cùng Tứ hoàng tử Cảnh Chân liếc nhau rất khẽ.
Cảnh Túc cười hiền:
“Quả thật ngu huynh chỉ theo lễ mà nghe giảng, không mang tâm ý gì.
Đạo hạnh nông cạn, nào dám sánh trí với Nhị đệ hay Tứ đệ.
” Cảnh Chân lúc này mới nói:
“Đại ca, Nhị ca quá lời.
Đệ chỉ biết vài tiểu xảo, không dám sánh.
Đệ nghe tiếng mõ, tiếng kinh của Hoàng thái hậu thì thấy thư thái—có lẽ giống cảm nhận của Ngũ đệ.
” Tam hoàng tử Cảnh Duệ khoác vai Ngũ hoàng tử Cảnh Ngang, cười hề hề:
“Đi thôi!
Ở đây nghe ba tên hư tình giả ý nói gió nói mây—chán c·hết.
Tam ca dẫn đệ đi uống rượu.
Nam tử hán đại trượng phu, ngàn ly không say!
” Ngũ hoàng tử Cảnh Ngang ho khù khụ, khẽ xua tay:
“Tam ca… đệ không uống được rượu.
” Cảnh Duệ chau mày, nói như đinh đóng cột:
“Ta nói cho đệ biết—rượu trị bách bệnh!
Uống vào ấm tỳ vị, thông huyết mạch, dũng khí tự sinh.
” Dứt lời, y kéo xốc Cảnh Ngang đi thẳng về phía cửa điện, bóng hai người khuất dần nơi ngã rẽ hành lang.
Sau lưng, Nhị hoàng tử Cảnh Hiền, Trưởng hoàng tử Cảnh Túc và Tứ hoàng tử Cảnh Chân liếc nhau một thoáng.
Mỗi người cất giấu một ý cười nhạt nơi khóe môi, không thêm nửa chữ, rồi ai nấy quay gót, tản về tẩm cung của mình.
Gió xuân lùa qua rèm ngọc, để lại dư âm lời trêu chọc lẫn mũi kim mỏng của triều thoại giữa sân điện.
Diên Thọ Cung vẫn phảng phất mùi trầm.
Cảnh Thắng ngồi hầu dưới thềm, kể rành rọt chuyến du sơn ngoạn thủy vừa qua:
núi tuyết tan dòng, bầy ngỗng vượt khe, khách điếm vùng biên rang trà bằng cát nóng… Y khéo lách qua chuyện Vạn Hỷ Lâu và vụ mất bạc ở phòng trọ, chỉ nói toàn những đoạn “đẹp mắt, vui tai” để mẫu hậu an lòng.
Kể xong, Cảnh Thắng như nhớ ra điều gì, chống tay cười:
“Gần đây nhi thần còn học được một “độc tài —đọc khẩu âm từ xa.
Người không nói, chỉ mấp máy môi, nhi thần cũng hiểu bảy tám phần.
” Cảnh Nguyên nhướng mày, ria mép khẽ rung, đôi mắt thoáng ý trêu:
“Thật chăng?
” Cảnh Thắng ngoắc tay ra hiệu, nói nhỏ với Tạ Thọ Xương.
Tạ Thọ lĩnh ý, lui ra tận mé hiên, đứng cách mấy trượng, giả bộ hỏi một thị vệ đang canh cửa:
“Ngươi trưa nay ăn com với cái gì?
Thị vệ sực nhớ, gãi đầu:
“Không rõ tên món, chỉ nghe cung nữ nói… thịt kho với trứng.
” Tạ Thọ gật, quay lưng trở vào.
Cảnh Thắng không đợi hắn đến gần, đã mỉm cười bẩm ngay:
“Người nọ đáp:
‘Không biết rõ, chỉ nghe cung nữ bảo có thịt kho với trứng.
’” Thái hậu bật cười, khẽ vỗ tay.
Cảnh Nguyên liếc Tạ Thọ Xương một thoáng—biết tay này cũng chiều ý vương gia mà phối hợp—nhưng chẳng nỡ dội gáo nước lạnh.
Y hòa giọng cười, gật đầu Gió xuân phơ phất trên rặng mẫu đơn.
Hai huynh đệ từ Diên Thọ Cung rảo bước sang vườn Thượng Uyển.
Cảnh Nguyên phất tay cho thị vệ lùi hẳn ra ngoài cổng đá, trong vườn chỉ còn tiếng suối róc rách, chim khách kêu một tiếng rồi im.
Cảnh Nguyên nghiêng đầu, mỉm cười như không:
“Đệ khai thật đi—dọc đường ‘tuần tra dân sinh’ ấy, ghé mấy nơi thanh lâu, tiêu bao nhiêu bạc?
Ria mép Cảnh Thắng khẽ rung, y giả bộ ngơ ngác:
“Hoàng huynh nói gì, thần đệ… không hiểu.
” Cảnh Nguyên giơ ngón tay chỉ trúng mũi y:
“Đệ đó!
Phùng Ninh, Từ Thịnh đã dâng cả sổ.
Vương gia hào sảng, nơi nào cũng ‘xem xét phong tục’ ‘tiếp xúc quần chúng’… Nếu không phải vi huynh kéo dài ngày tấu, lại hỏa tốc gửi thư về, e vương phi muội muội đã cho cắt hai cái ria mép kia.
” Cảnh Thắng trừng mắt:
“Phùng Ninh, Từ Thịnh—hai người hay lắm!
Chuyện tốt thì giấu, chuyện xấu thì tâu cho rõ từng chữ.
” Cảnh Nguyên bật cười, cùng đệ đệ ngồi xuống ghế đá bên hành lang trúc.
Cảnh Thắng thở dài đánh thượt:
“Giá ai ai cũng trong sáng như thần đệ, hoàng huynh bớt lo biết mấy.
” Đoạn y lại hạ giọng:
“À… nữ tử Quan ngoại khác nữ tử kinh thành nhiều không?
Cảnh Thắng vuốt ria, ngồi thẳng lưng như bậc từng trải:
“Không dám giấu—hoang dã lắm.
“Hoang dã?
“Ừm… mà tuyệt nữa.
“Tuyệt… đệ có nói quá không?
“Hoàng huynh không tin.
Nữ tử kinh thành như khuôn đúc—bảo cười thì cười, bảo khóc thì khóc, coi riết cũng nhạt.
Ngoài kia, ven suối đầu rừng…” Y bỗng ngừng, liếc quanh.
“Tìm ai đó?
Cảnh Nguyên hỏi.
“Vương phi,” Cảnh Thắng buột miệng.
“Ở Thượng Uyển lấy đâu ra vương phi,” Hoàng đế bật cười.
Cảnh Thắng mới thong thả kể tiếp, giọng hạ xuống như gió:
“Nhiều thiếu nữ họ tắm ở dòng suối, he he, gọi là tắm tiên, ngoài ra trong chuyện phòng the, hí hí, họ mãnh liệt lắm!
Tính khí họ thẳng, yêu ghét rõ ràng;
chẳng uốn lưỡi quanh co như ở kinh.
” Y nói xong còn như đắm mình trong ký ức.
Cảnh Nguyên chống cằm, vuốt râu, bụng suy nghĩ:
“Hay ta cũng bắt chước cảnh thắng đi ngao du một chuyến chăng?
?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập