Chương 39 :
Kim Loan Triều Nghị Đang lúc Cổ Xuyên và Băng Linh tuần tra quanh huyện Sóc Phương, không khí yên bình bỗng bị phá vỡ khi Tường Thạch hớt hải chạy đến, thở hổn hếển:
“Băng bộ khoái, trong nha môn vừa có thư từ người nhà gửi đến cho cô nương, ta mang đến đây cho cô nương!
” Nói đoạn, y rút từ trong áo ra một bức thư cũ kỹ, đưa cho Băng Linh rồi vội vã rời đi.
Băng Linh khẽ cảm tạ, mở niêm thư.
Mắt lướt hai hàng chữ, khóe mi xao động;
cay nơi sống mũi dâng lên, một giọt lệ rơi xuống mép giấy.
Nàng vội nghiêng người, lén dùng tay áo chấn qua.
Cổ Xuyên thấy vậy bèn hỏi nhỏ:
“Trong thư nói gì vậy?
”
Băng Linh đáp hờ hững, giọng chậm mà phẳng:
“Nhà báo tin.
ngoại tổ phụ của ta đã tạ thế” Nói xong, nàng bước nhanh về phía trước.
Cổ Xuyên toan theo, liền nghe nàng dằn nhẹ:
“Ta muốn đi một mình.
” Cổ Xuyên đành khựng lại, đứng ngẩn ngơ.
Đúng lúc ấy, Hoa Hùng từ xa trông thấy, vừa thấy Băng Linh đi khuất, lại thấy Cổ Xuyên đứng chôn chân, bèn lon ton chạy tới:
“Đại ca, đại ca lại ghẹo gì tẩu tử thế?
Cổ Xuyên liếc nửa con mắt:
“Mắt ngươi coi ta là kẻ chuyên kiểm chuyện với Băng bộ khoái sao?
Hoa Hùng vuốt cằm, làm bộ suy nghĩ:
“Hình như đệ vẫn thấy thế”
“C-hết đi!
” Cổ Xuyên đá cho y một cái vào mông.
Hoa Hùng cười xòa, gãi đầu.
Cổ Xuyên trầm giọng:
“Ngoại tổ phụ của Băng bộ khoái mất, chắc nàng sẽ hồi môn.
Ta định theo cùng.
Ta vắng mặt mấy bữa, ngươi lo coi sạp, có khó thì sang bàn với Tần Cốt.
” Dặn dứt lời, ÿ quay gót đi luôn.
Về đến nhà, Cổ Xuyên thu xếp hành lý gọn ghẽ, khoác tay nải sang nha môn.
Vừa qua cửa thư phòng, Trương Tín đã bước ra, ngoắc tay gọi lại, hạ giọng:
“Bổn quan vừa hay tin Băng lão sư tạ thế.
Băng bộ khoái đã dâng sớ xin nghỉ, hồi gia chịu tang.
Bốn quan bận không đi được, ngươi thay ta đi cùng, cầm theo phong thư này và ít ngât lượng.
Đến nơi, đốt thư trước phần mộ, còn bạc thì mua hương hoa quả phẩm mà kính tế.
” Nói xong, Trương Tín nhét một bức thư còn mùi mực mới cùng một bọc bạc vào tay cổ Xuyên.
Cổ Xuyên ôm quyền lĩnh mệnh, cáo lui.
Sau nha môn, Băng Linh đã thay sang nam trang, áo ngắn gọn ghẽ, lưng đeo kiếm, vai khoác hành lý.
Nàng đắt ngựa qua sân, phóng mình lên yên, thúc cương đi thẳng.
Ra đến cổng huyện, thấy Cổ Xuyên cũng đã lên ngựa đợi sẵn.
Nàng khẽ nhíu mày.
Cổ Xuyên chắp tay:
“Đi thôi.
Trương đại nhân nhờ ta đến bái tế Băng lão sư, ta đã nhận lời.
Dọc đường mong Băng bộ khoái chỉ giáo.
Thuộc hạ xin tuân lệnh.
” Cách xưng hô nửa đùa nửa thật, lại thêm bộ dạng cung kính quá trón của y, khiến khóe môi Băng Linh khẽ cong lên như một vệt nắng mỏng.
Nụ cười chỉ thoáng qua chớp mắt, gương mặt đã lại băng lãnh như cũ—nhưng Cổ Xuyên đã thấy, lòng như bị đriện g:
iật, bất giác lẩm bẩm:
“Ban ngày.
cũng mộng được ư?
Nói rồi, hai người giục ngựa song hành ra khỏi cổng huyện, bụi đường mỏng như sương, gi‹ xuân thổi lùa qua vạt áo, một trước một sau khuất dần về phía chân tròi.
Lúc này ở kinh thành cửa nghi môn vừa mở, Chu Tử Tiêu đã “ổ” khẽ một tiếng.
Vừa qua bình phong đá, hồ bán nguyệt trong veo hiện ra, đình thủy tạ mái lưu ly treo chuông gió lẻng kẻéng.
Y ngửa cổ nhìn mái ngói, nghiêng người ngó bóng cá, chân lại lùi nửa bước.
suýt giảm bậc đá.
Cảnh Thắng bật cười,ria mép rung lên, đưa tay đỡ khuỷu:
“Chậm một chút.
Phủ ta rộng mà không nhiều vật lạ đâu.
” Tiêu Phụng đứng chờ ở thềm, áo thường ngày gọn gàng, thi lễ một cái:
“Chu công tử vất vả đường xa.
” Nói xong nàng thoái sang bên, giao phủ cho chủ nhân dẫn khách, rồi rẽ hành lang trở về doanh Viêm Phụng.
Qua hành lang bát giác, Chu Tử Tiêu mắt càng sáng.
Thấy bức thư họa thủy mặc, y ghé sát nheo mắt, miệng “chậc” một tiếng ra vẻ am tường;
tới giả sơn rỉ nước, y khom người giơ tay hứng thử giọt, lại vội phủi áo, làm bộ nghiêm trang như chưa từng lố bịch.
“Chỗ này thanh tịnh thật/” y nói, cổ vẫn còn ngoẹo ngắm chuông gió.
Bên tả là thư thất, giá sách chen vai;
bên hữu cầm phòng bày cổ cầm, ống tiêu trúc.
Chu Tử Tiêu khẽ huýt một hơi lấy giọng, thử gảy lên không khí hai ba nốt “leng kengf rồi tự mình gật gù như bậc nhã sĩ— đúng lúc chân vấp mép chiếu, suýt đổ vào án trà.
Cảnh Thắng kịp đưa tay giữ vai, cười không nên lời.
Qua thêm một dãy, phong vị đổi hắn:
sân luyện binh.
Giá cung nỏ, giáp trụ, trường đao sắp hàng như vảy cá;
cọc gỗ bộ pháp, hồng tâm năm vòng đóng thẳng tắp cuối sân.
Chu Tử Tiêu vòng quanh một vòng, tay gõ vào mũi giáo “coong“ một tiếng, giật mình.
rồi ho một cái lấy thể diện:
“Khí cụ tốt.
Ừm.
rất tốt.
” Xa xa trong doanh, tiếng “v-út—phập” dồn dập, tên ghim chặt hồng tâm.
Tiêu Phụng đã trở về chỉ huy huấn luyện, giọng quát lệnh trong trẻo mà gọn, xa nghe vẫn rành mạch.
Hai người trở lại vườn mai.
Bàn đá bày ấm tử sa, Cảnh Thắng tự tay châm trà.
Chu Tử Tiêu đón chén, hít một hơi thật sâu, làm bộ chuyên gia trà đạo:
“ Mùi Trà thom quá.
” Uống xong mới thì thào, nửa đùa nửa thật:
oi đây thêm vài ngày.
e ta quen nết quý tộc mất"
Cảnh Thắng cười lớn,hai ria mép rung rung Chu Tử Tiêu nâng chén rồi đặt xuống, nhìn quanh vườn mai, khẽ thở dài:
“Cảnh huynh, giờ ta mới hiểu khổ tâm của huynh rồi.
” Cảnh Thắng đưa tay gãi ria mép, mim cười mà chưa đáp.
Chu Tử Tiêu nghiêng người, giọng thong thả:
“Cảnh đẹp nhìn mãi cũng chán.
Ở kinh thành, huynh đi đứng, lời ăn tiếng nói phút nào cũng bị người ta dòm ngó.
Ta thì ngao du tứ xứ, vui buồn tùy hứng — thú ấy mới là sướng.
Nơi này tốt thật, nhưng cảm giác.
trống vắng quá.
” Cảnh Thắng giật mình.
Từ trước tới nay, kẻ vào phủ chỉ biết tấm tắc khen, chưa ai nói trúng một chữ “vắng” như vậy.
Y khẽ gật, rồi gọi quản gia:
“Bày tiệc rượu cho ta cùng Chu công tử —” Chu Tử Tiêu vội đưa tay ngăn, cười:
“Hay là ra ngoài đi.
Ngồi mãi ở đây, khí vị u tịch quá.
Ta với huynh tìm một tửu lầu cho nhộn, chen tiếng người nghe mới khoái.
” Cảnh Thắng nhìn sang, khóe mắt sáng lên:
“Cũng được.
Đi” Hai người khoác áo ra cổng.
Ngoài nghi môn, mấy hộ vệ đã chờ sẵn.
Nhận được ánh mắt củ:
chủ, họ lùi xa một tầm, giữ khoảng cách vừa đủ —chỉ âm thầm bảo vệ, không quấy rầy hứng trò chuyện.
Đường phố Thượng Kinh đầu chiều dập dềnh người ngựa.
Chu Tử Tiêu vừa đi vừa huýt sác khẽ, tay chỉ hết biển hiệu này đến lầu gấm kia.
Cảnh Thắng cũng thả lỏng vai, bước chân nhẹ hơn thường nhật,giải thích đường xá cho Chu Tử Tiêu.
Phía sau, bóng hộ vệ kéo dài trên nền đá xanh, im lìm như nước, lặng lẽ hộ tống đôi tri kỷ hướng về phía tiếng đàn sáo và mùi rượu ấm đang lan ra từ một dãy tửu lâu nhộn nhịp Quán rượu ấy khách như nêm, chén bát va lanh canh, mùi thịt xào rượu ấm bốc lên quên với hương tiêu gừng.
Hai người mới nhấp độ hai ba chén thì bàn bên ồn ào chuyện làm ăn:
“Các huynh đi buôn Quan ngoại, có nếm cái trứng màu hổ phách chưa?
Còn cái xiên thịt dê nướng gì ngon lắm!
“Trứng gì màu hổ phách— trứng hư à?
“Ấy là trứng bách thảo của sạp Bắc Phong.
Ngon!
Ta ăn rồi, nhưng ta lại mê xiên dê hơn.
Nghe bảo người Quan ngoại làm, ông chủ tên.
Hoa Hùng gì đó.
“Khi nào ra Quan ngoại, phải thử mới được.
” Lời rơi lọt cả vào tai.
Chu Tử Tiêu đặt chén xuống, nghiêng đầu cười:
“Lúc ta ở Quan ngoại, sao chẳng nghe món này?
Cảnh Thắng khẽ rung ria mép:
“Khi nào có dịp đến đó, ta phải thử cho biết mùi.
” Chu Tử Tiêu búng ngón tay gọi tiểu nhị:
“Huynh đài, sạp Bắc Phong kia ở chốn nào?
Tiểu nhị cúi người đáp nhỏ:
“Nghe thương khách nói, ở huyện Sóc Phương, góc chợ phía đông.
Món trứ danh là xiên dê nướng với trứng bách thảo.
Chủ quán họ Hoa.
” Chu Tử Tiêu “à” một tiếng, quay sang Cảnh Thắng, nửa đùa nửa thật:
“Vậy để ta ra Quan ngoại nếm cho biết, tiện tay mua ít làm quà tặng Cảnh huynh.
” Cảnh Thắng đặt chén xuống, nghĩ chớp mắt rồi nói:
“Sắp tới Triều hội đầu xuân của Đại Mạc.
Huynh theo ta vào dự một phen, rồi hằng đi Sạp Bắc Phong còn đó, chẳng chạy đâu.
” Chu Tử Tiêu gật đầu:
“Ta xưa nay chưa thấy Triều hội ra sao, vậy nghe Cảnh huynh sắp đặt.
” Lúc này tại biên cảnh Đại Yến – Đại Mạc, gió bất rít qua khe đá.
Một mật thám quỳ một gối, hai tay dâng bái:
“Bẩm Trương đề đốc, Viên đề đốc.
Thuộc hạ đã lục soát hai ngày, chưa thấy tung tích Thành Côn.
Dưới vực sâu hun hút, khó lòng xuống dò.
E rằng hắn đã vong mạng.
” Trương Trọng Phách – thân hình cao lớn, mặt vuông chữ điền – cau mày:
“Chưa thấy xác, tức vẫn bất an.
Truy thêm hai ngày nữa, chó manh động.
” Viên Kính Dạ -người gầy, mắt hẹp như rắn – bước lên nửa bộ, sau lưng là cặp song đao:
“Trương huynh, việc này gần địa giới Mạc quốc, binh mã ồ ạt tất sinh nghĩ.
Tiểu đệ xin giả danh hiệp khách, cùng vài thủ hạ dạo quán trọ, y quán mà lần dấu.
Nếu quả có vết hắn sống sót, khi ấy sẽ xuất phát sang Đại Mạc truy s-át âm thầm.
” Trương Trọng Phách gật đầu:
“Được.
Ngươi ẩn thân trước, ta ở lại chặn đường núi, sai người rải mắt ven khe.
Ba ngày không tin, ta sẽ rút đội, để ngươi âm hành.
” Đoạn, Trương quay lại quát thuộc hạ:
“Đổi y phục thô, chuẩn bị hành trang cho Viên đề đốc.
Kẻ thì giữ ải, kẻ thì men sườn núi, thấy dấu tro, vết máu, dấu chân đều báo ngay.
” Chúng nhân đồng thanh:
“Tuân lệnh!
Ngay chiều ấy, Viên Kính Dạ thay áo vải chàm, đeo bầu rượu cũ, dắt vài người “bằng hữu” đội nón rách, thong thả xuôi dốc, lấy thân phận lãng khách mà vào thôn trạm biên tái.
Sau lưng, đội của Trương Trọng Phách tỏa ra như quạt, im tiếng rải lưới quanh vực, chờ tin để quyết định vượt biên truy kích hoặc thu quân hồi báo.
Ở Thảo Lĩnh thôn cách đó khoảng trăm dặm, một hài tử sáu bảy tuổi chạy ào vào nhà.
Trên giường, một nam tử đắp chăn, mồ hôi đầm đìa như vừa qua mộng dữ.
Lưu Tam—người xương xẩu, râu ria lởm chỏm—đang vắt khăn lau trán, tay thô ráp nghe sàn sạt.
Hài tử níu áo:
“Phụ thân, vì sao người cứu kẻ này?
Hắn với phụ thân có can hệ gì chăng?
Lưu Tam gắt, giọng cộc cằn:
“Can hệ cái quỷ gì!
Lúc vi phụ vớt hắn, còn thoi thóp.
Vi phụ cởi áo xem viết thương, lục ra một nắm bạc giắt trong đai.
Hẳn là kẻ phú quý sa cơ.
Cứu giúp hắn, biết đâu ban thưởng vàng bạc, phụ tử ta đổi vận.
” Hài tử rụt cổ:
“Nhi thấy sợ.
Trên thân hắn nhiều sẹo, e chẳng phải người lành.
” Lưu Tam gõ cộc lên trán con:
“Ngốc tử!
Việc đời ngươi hiểu gì.
Có bạc là được.
Nhờ số bạc ấy mấy bữa nay nhà ta có thịt, vi phụ mới có tiền mua rượu và đránh bạc.
Ngươi lo chăm chỉ đọc sách, mai sau làm trạng nguyên cho vi phụ nhò.
” Đứa nhỏ ôm đầu chạy ra sân.
Người trên giường khẽ co người, rồi mở mắt.
Hắn khàn giọng:
“Đây là nơi nào?
Lưu Tam liếc sang, kéo giọng mềm hơn một chút:
“Các hạ tỉnh rồi ư?
Nơi này Thảo Lĩnh thôn.
Các hạ còn nhớ tôn tính đại danh chăng?
Người kia ngừng một nhịp, mắt tối đi rồi bình lại:
“Kẻ hèn họ Thạch, tên Kính.
” Lưu Tam nhếch mép, nhắc lại như nếm chữ:
“Thạch Kính.
Thạch Kính huynh an thần đi.
Ở đây có bát cháo trứng, lát dùng cho lại sức.
Ân nghĩa—đọợi huynh khoẻ, sẽ tính sổ.
” Hắn kéo chăn cho ngay ngắn, quay ra quát đứa nhỏ nơi sân:
“Tiểu nhi!
Chụm thêm rơm ướt cho giữ lửa.
Đêm nay đừng để khách quý lạnh bụng.
” Trong nhà, đèn cá chép cháy lụi, hắt ánh đỏ nhạt.
Nam tử nằm giường khẽ ôm hông, khóe môi thoáng hiện nụ cười lạnh.
Tên “Thạch Kính” hắn vừa thốt — chỉ là tấm mặt nạ.
Ngoại thành tây an,m ột biệt phủ ẩn dưới rặng tùng, bốn phía tường cao đuốc treo theo dãy sáng như sao rơi.
Bốn phía tuần tra nghiêm ngặt Trong đại sảnh, rèm gấm hạ nửa, lò trầm âm ỉ khói xanh.
Đỗ phủ an tọa giữa đường án;
sau lưng là Mạnh Thiên Tường đứng chắp tay.
Tả hữu phân ngồi:
một bên Mạnh Thiên Hùng khoác giáp da, tay đặt chén trà;
bên kia cha con Trát Ô Kha, A Trát Bố Y áo bào lông sói còn phảng phất mùi gió sa mạc.
Đỗ Kỳ nâng chén, khóe môi thoáng nhếch:
“Mùa đông vừa qua, Trát Ô Kha huynh chắc hẳn.
“ấm áp tổi, chẳng còn lạnh nữa.
” Hai chữ “ấm áp” y cố ý nhấn.
Trát Ô Kha hiểu ý, chỉ cười trừ:
“Đỗ đại nhân quá lời.
Tại hạ kiếm chút bạc nuôi người mà thôi.
Hôm nay được triệu kiến, hẳn giao dịch có thể tiếp tục?
Mạnh Thiên Hùng đặt chén xuống “cạch” một tiếng:
“Không vội.
Bổn tướng cùng Đỗ đại nhân vừa nhận thiệp dự triểu hội, sẽ khởi trình về Thượng Kinh.
Ta đến để dặn một câu:
khi ta vắng mặt, Trát huynh chớ gây phiền toái.
” Nụ cười của Mạnh Thiên Hùng nửa có nửa không.
Trát Ô Kha xoa sống mũi, đáp vòng vo:
“Mạnh soái khéo đùa.
Ta nào dám kiếm phiền toái.
” Đỗ Kỳ gật đầu, giọng hòa mà chặt:
“Đợi chúng ta hồi kinh sẽ thương nghị tiếp.
Trước mắt, chư vị cứ theo nể nếp—chỉ giao dịch những thứ Đại Mạc cho phép.
” Đoạn y nghiêng người sang Mạnh Thiên Tường:
“Ngươi lấy hết hàng còn tồn tại Hắc Nham Khẩu và Sóc Phương, lựa thứ hợp lệ mà bán ra.
Trát Ô Kha huynh, bạc hẳn không thiếu.
” Mạnh Thiên Tường ôm quyền:
“Hạ quan tuân lệnh.
” Trát Ô Kha gật đầu:
Tại hạ ngoan ngoãn chờ hai vị hồi kinh.
Chúc hai vị thuận buồm xuôi gió.
” Cha con y đứng dậy chắp tay cáo lui.
Bóng áo lông khuất sau rèm, tuần đinh ngoài sân khe khẽ xướng canh.
Trong sảnh chỉ còn hai người.
Đỗ Kỳ đặt chén xuống:
“Mạnh tướng quân đã chuẩn bị để tâu thánh thượng chưa?
Mạnh Thiên Hùng thở nhẹ:
“Đến đâu hay đến đó.
” Rồi quay sang Thiên Tường:
“Lần này phụ thân vào kinh dẫn Thiên Bình theo.
Thiên Hành ở lại cùng phó tướng.
Có việc thì liên hệ với Thiên Hành.
” Nhắc đến nhị ca, sống lưng Mạnh Thiên Tường khẽ lạnh:
“Hài nhi tuân mệnh.
” Mạnh Thiên Hùng đứng dậy ôm quyền:
“Cáo từ.
Ta về phủ sắp xếp, sẽ hội hộp với Đỗ đại nhân tại Tham Loan rồi cùng xuất phát.
” Đỗ Kỳ cũng đứng dậy đáp lễ.
Ngoài hiên, gió tùng thổi sầm sập, đuốc trên tường lách tách nổ, ánh lửa rọi lên nét mặt ai nấy —mỗi người một bụng tính toán, không nói thêm nửa lời.
“Hoàng thượng có chỉ, bá quan thượng triểu!
” Tiếng hô vừa dứt, chuông đồng vang ba hồi, bá quan lục tục nhập Điện Kim Loan.
Trên ngự tọa, Đại Mạc hoàng.
đế Mạc Cảnh Nguyên an vị, sau lưng có chưởng.
ấn thái giám Tạ Thọ Xương đứng hầu.
Dưới thềm, đầu hàng là ba vị hoàng tử vào chầu:
trưởng tử Cảnh Túc, nhị tử Cảnh Hiền, tứ tử Cảnh Chân.
Kế đó là Tả Thừa tướng Tôn Kính Nghiêu, hai bên tể chỉnh Lục bộ Thượng thư:
Lại bộ:
Mục Trọng Kham — ngấm ngầm phò Cảnh Túc.
Hộ bộ:
Hà Doãn Khanh — đứng về phía Cảnh Hiền.
Hình bộ:
Diêu Quảng Nghi — thiên Cảnh Chân.
Lễ bộ:
Liễu Nghiễm — ngoài mặt trung lập, lại có giao tình thân thiết với ngũ tử Cảnh Ngang Binh bộ:
Lưu Tương Trì — thường giữ ý trung dung;
tam tử Cảnh Duệ đôi khi ghé phủ mượn thử binh khí, chỉ ở mức thâm giao, không kết đảng,không thích công bộ Tô Khải Minh Công bộ:
Tô Khải Minh — người trầm mặc mà nóng tính, tửu lượng như biển;
trong sáu bộ, Công bộ vốn vị thứ thấp, song riêng hắn, kẻ khác chỉ dám chê sau lưng, không dám trái trước mặt.
Xưa có lần Công bộ xích mích với Binh bộ, Tô Khải Minh mở tiệc “giải hoà” rượu ngà ngà bèn đấm cho Lưu Tương Trì tím một mắt.
Việc đến tai triểu đình, Cảnh Nguyên ngoài mặt long nhan thịnh nộ, phạt bổng lộc cả đôi bê vì làm tổn nghi thanh;
đêm xuống nghĩ lại, ÿ vẫn bật cười khi nhớ cái mắt sưng vù của Binh bộ.
Sau Lục bộ là các nha:
Cẩm y vệ, Ngự sử đài, Thái y viện, Đại lý tự.
tể tựu đông đủ.
Bá quan đồng quỳ, hô:
“Vạn tuế!
” Hoàng đế nâng tay:
“Chư khanh bình thân.
” Triều nghi an định, Tạ Thọ Xương xướng trình:
trước là tổng kết kho phủ một năm — thu chỉ bao nhiêu, tồn kho lúa muối, quân nhu;
kế đó Hình bộ bẩm những án trọng yếu còn treo;
Hộ bộ trình thuế khóa các đạo, chỗ nào hụt thu, chỗ nào nộp vượt;
Công bộ kê công trình đê điều — cầu cống;
Binh bộ báo việc biên cương điều quân, Lễ bộ định khoa khảo – tế tự sang năm;
Lại bộ đối chiếu quyển tịch – bổ dụng quan lại.
Tôn Kính Nghiêu cuối hàng, gom lời, xin chỉ dụ nhất quyết.
Cảnh Nguyên thong thả vuốt tay vịn ngai, trầm giọng:
"
Năm vừa rồi các khanh làm khá tốt,tuy nhiên nếu ai dám đem tư tâm xen vào công việc— lệnh Ngự sử đài ghi chép, chờ trẫm luận trị.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập