Chương 45 :
Băng Gia Bất Khả Khi Tửu lầu dần vắng, ánh đèn đầu chập chòn mờ ảo.
Viên Kính Dạ, sau khi dẫn đám thuộc hạ lên phòng trên lầu hai, ngồi xuống chiếc ghế gỗ khắc hoa, ánh mắt lạnh như băng đảo qua từng người.
Hai thuộc hạ đứng canh ngoài cửa, một tên khẽ khom người, giọng thấp nhưng rõ ràng:
"Bẩm để đốc, theo các nguồn tin điều tra, gần đây các đạo trưởng đều tập trung đông đúc ở Tùng Trúc Băng Trang.
Nghe nói vì Băng Tuyền, chủ nhân của trang, mới qua đrời.
"
Tên còn lại chen vào, giọng hơi gấp gáp:
"Đề đốc, sao có thể nghĩ vị đạo trưởng ấy là Thành Côn, và y sẽ đến đây?
Viên Kính Dạ khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo như lưỡi đao.
Y chống tay lên bàn, ánh mắt lấp lánh đưới ánh nến, giọng trầm mà sắc:
"Thật ra ta cũng không.
chắc.
Nhưng trực giác mách bảo, Thành Côn đã cải trang thành đạo sĩ.
Hồi ở Đại Yến, y từng giở trò tương tự, hóa thân thành đủ loại thân phận để che mắt thiên hạ.
Nếu giả thuyết xác tên đạo trưởng trong nhà là đúng, thì y chắc chắn đang mượn vỏ bọc đạo sĩ để lẩn trốn.
Ngày mai, các ngươi chia nhau kiểm tra khu vực quanh đây, hỏi thăm từng đạo sĩ, nhưng nhớ kỹ—không được bứt dây động rừng.
Hai thuộc hạ đồng thanh:
"Tuân lệnh!
Nói xong, Viên Kính Dạ phất tay áo, ra hiệu cho cả hai lui ra.
Y ngồi lại một mình, ánh mắt đượm vẻ trầm tư, tay khẽ gõ lên bàn, như đang tính toán một nước cờ hiểm.
Bên kia, đám Cổ Xuyên, Băng Linh và Băng Doãn Trung đã rời tửu lầu, trở về phủ Băng gia dưới ánh trăng bàng bạc.
Cả ba người đều mệt mỏi sau một ngày dài, men rượu vẫn còn vương trong hơi thở.
Băng Doãn Trung cười vang, vỗ vai Cổ Xuyên:
"Cổ đệ, mai ta lại tỷ thí thêm một trận, không say không về!
Băng Linh liếc ngang, hừ nhẹ:
"Huynh chỉ biết tỷ thí với rượu chè.
Đừng để phụ thân biết, không là lại bị phạt quỳ từ đường.
Cổ Xuyên cười trừ, không đáp, chỉ lặng lẽ bước theo.
Đêm đã khuya, cả ba ai về phòng nấy, chìm vào giấc ngủ sâu.
Phủ Băng gia tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lay lá trúc ngoài sân.
Trong căn lầu nhỏ, Huyền Phù —hay đúng hơn là Thành Côn cải trang— Trong mộng, y thấy mình quấn quýt ân ái với Băng Linh, ánh mắt nàng vừa lạnh lùng vừa quyến rũ, khiến dục vọng trong y bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt.
Người y nóng ran, tràng hạt trong tay siết chặt đến in hằn vào da.
Đột nhiên, y bừng tỉnh, đôi mắt lóe lên một tia hung quang.
Thành Côn lặng lẽ đứng đậy, thay bộ hắc y nhân, khăn che mặt kín mít, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh.
Y trượt qua cửa sổ, thân pháp nhẹ nhàng như bóng quỷ, hòa vào bóng tối.
Y mò mẫm khắp phủ, tìm phương hướng phòng Băng Linh, lòng đầy ý niệm đen tối.
Chọt, từ góc hành lang ynhìn thấy một thị nữ—người từng pha trà cho y hôm trước—đang cầm khay gỗ, bước chậm trong đêm.
Thành Côn lặng lẽ áp sát từ phía sau, tay nhanh như cắt, chộp lấy một mảnh vải tẩm thuốc mê, bịt chặt miệng thị nữ.
Cô gái cố giãy dụa, đôi mắt hoảng loạn, nhưng chỉ vài hơi thở đã ngã gục.
Không chút do dự, Thành Côn kéo cô ra phía giếng khô cạn, nơi đã bị bỏ hoang từ lâu, cỏ dại mọc um tùm.
Trong bóng tối, y giở trò điồi brại, ánh mắt lạnh tanh không chút nhân tính.
Sau khi thỏa mấr dục vọng, ÿ rút dao găm, kết liễu thị nữ bằng một nhát gọn, máu loang đỏ dưới ánh trăng mò.
Xong xuôi, y ném trhi thể xuống giếng, phủ cỏ che kín, rồi lặng lẽ quay lại phòng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nằm trên giường, Thành Côn nhắm mắt, hơi thở đều đặn, nhưng trong lòng y, một m-ưu đồ khác đang dần hình thành.
Phủ Băng gia vẫn chìm trong tĩnh lặng, không ai hay biết bóng m quỷ vừa lướt qua.
Dướiánh nắng sớm mai, phủ Băng gia tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim ríu rít trên cành trúc.
Sau khi dùng xong bữa sáng, Băng Thị, mẫu thân của Băng Linh và Băng Doãn Trung, ngồi bên bàn trà, nét mặt thoáng lo âu.
Bà quay sang Giai Nhân, một thị nữ thân cận, giọng trầm trầm hỏi:
"Ngươi từ hôm qua đến giờ, ngươi có thấy Thu Nhi đâu không?
Tối qua ta nhờ nó lấy nước, nhưng cả đêm không thấy xuất hiện.
Giai Nhân cúi đầu, lắc nhẹ:
"Thưa phu nhân, nô tì cũng không thấy.
Có lẽ Thu Nhi đi đâu đó để nô tì sai người tìm quanh phủ.
Băng Thị khẽ gật, nhưng ánh mắt vẫn đượm chút bất an.
Lúc này, Băng Tĩnh Khiêm, sau khi dùng bữa, đứng dậy, chỉnh lại trường bào lam sẫẵm, thong dong bước ra học đường phía đông phủ để dạy môn sinh như thường lệ.
Băng tĩnh Khiêm không hay biết gì về sự m:
ất tích của Thu Nhĩ, chỉ để lại một câu dặn dò:
"Doãn Trung, Linh Nhi, các con theo Huyền Phù đại sư đến mộ tổ phụ, phải thành kính.
Băng Doãn Trung và Băng Linh gật đầu vâng lời, cùng Cổ Xuyên và Băng Thị, theo Huyền Phù ra khu mộ phía sau phủ.
Mộ Băng Tuyền nằm ở một góc thanh tịnh, xung quanh là rừng trúc xanh mướt, gió thối qua tạo tiếng xào xạc như lời thì thầm của linh hồn.
Bia mộ khắc chữ giản dị nhưng trang nghiêm, bên cạnh là một đàn nhỏ đã được chuẩn bị sẵn,lư hương nghi ngút khói.
Huyền Phù, trong bộ đạo bào xám, đứng trước đàn, tay cầm chuỗi tràng hạt, miệng niệm chú, giọng trầm bổng như hòa vào không khí thiêng liêng.
Ánh mắt y vẫn bình thản, che giất hoàn toàn tội ác đêm qua.
Băng Thị đứng phía sau, tay chắp trước ngực, ánh mắt đượm buồn nhìn bia mộ.
Băng Linh, váy áo trắng tỉnh, khẽ cúi đầu, đôi tay nhẹ nhàng đặt lên lư hương, như gửi gắm nỗi nhớ đết ngoại tổ phụ.
Băng Doãn Trung đứng cạnh, tuy tính tình hiếu động, nhưng lúc này cũng nghiêm trang, không dám cợt nhả.
Cổ Xuyên, với tư cách khách nhân, được mời hóa vàng một bức thư do Trương đại nhân gửi đến —một lá thư bày tỏ lòng kính trọng với Băng Tuyển.
Cổ Xuyên cung kính đốt thư, ngọn lửa brùng lên, giấy vàng bay lượn trong gió, hòa lẫn khó hương.
Buổi lập đàn diễn ra suôn sẻ, không một chút trở ngại, như thể linh hồn Băng Tuyền đang lặng lẽ chứng giám từ cõi vô hình.
Sau khi nghỉ thức hoàn tất, đoàn người trở về phủ.
Huyền Phù, chuẩn bị cáo từ để tiếp tục hành trình, khẽ chắp tay, giọng ôn tồn:
"Bần đạo cảm tạ Băng gia đã tiếp đãi chu đáo.
Nghi thức đã xong, bần đạo xin phép cáo biệt.
Đúng lúc này, Giai Nhân hối hả chạy đến, nét mặt tái nhợt, giọng run run:
"Thưa phu nhân, công tử, tiểu thư.
công tử nhà họ Hồng đến!
Băng Thị, Băng Doãn Trung và Băng Linh đồng loạt tái mặt, như thể cái tên
"nhà họ Hồng"
vừa chạm vào một nỗi lo sâu kín.
Băng Thị khẽ siết chặt tay ánh mắt sắc lại.
Băng Doãn Trung cau mày, bàn tay vô thức đặt lêr chuôi kiếm đeo bên hông.
Băng Linh, dù vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng gò má nàng thoáng run, ánh mắt lướt qua mẫu thân như muốn tìm một lời giải thích.
Cổ Xuyên, đứng bên cạnh, hoàn toàn không biết chuyện gì, chỉ cảm nhận được không khí đột nhiên nặng.
nề.
Chàng khẽ hỏi Băng Doãn Trung:
"Băng huynh, nhà họ Hồng là ai mà khiến cả nhà căng thẳng thế này?
Băng Doãn Trung chưa kịp đáp, Băng Thị đã lên tiếng, giọng trầm nhưng kiên quyết:
"Ra sân ngoài, tiếp khách.
Cổ công tử, ngươi đi cùng bọn ta.
Cả bốn người— Băng Thị, Băng Doãn Trung, Băng Linh và Cổ Xuyên—bước ra sân chính.
Huyền Phù, dù đã định rời đi, cũng chậm rãi bước theo, ánh mắt lấp lánh một tia khó dò, như muốn quan sát thêm diễn biến.
Dưới nắng chính ngọ, sân trước phủ Băng gia lặng như bãi chiến ngầm.
Trên ghế tre do bốn gia đinh khiêng, Hồng Hải Huy ngồi chễm chê, mặt trắng bệch như giấy, nhưng mắt đỏ ngầu, hầm hập lửa giận muốn trhiêu rrụi cả sân.
Quanh Hồng Hải Huy là mấy bộ khoái vận áo xanh, tay nắm xích sắt, gây gỗ;
giữa bọn lẫn vài gia đinh họ Hồng, mắt láo liên, tay hờ chuôi đao, trận thếrình Tập.
Bên cạnh là cô ruột của Hồng Hải Huy—phụ nhân trung niên khoác gấm đỏ, mặt nhọn, mục quang như dao, kh sắc mưu mô căm oán.
Băng Thị, Băng Doãn Trung, Băng Linh và Cổ Xuyên nối nhau bước ra thềm.
Vừa trông thấy, Hồng Hải Huy bật dậy, ánh nhìn như lưỡi đao ghim thẳng vào Băng Linh, ngón tay run rẩy mà chỉ, giọng the thé:
"Băng Linh, ngươi còn dám trở về?
Hôm nay ta tống ngươi vào ngục, cho ngươi sống không bằng chết!
Khí lạnh lập tức trùm xuống sân.
Cổ Xuyên nhíu mày liếc sang, thấy Băng Linh mím môi đết rỉ máu, khoé mắt ánh lệ, đôi tay siết chặt, miễn cưỡng nén uất.
Cô ruột của Hồng Hải Huy tiến lên nửa bước, cười nhạt, lời như kim đâm:
"Băng Linh, ngươ hại cháu ta ra nông nỗi này, còn lời chi biện bạch?
Hay muốn nấp sau thế Băng gia mà che tội?
Băng Linh im lặng cúi đầu.
Băng Thị sắc mặt tái đi, nắm tay con an ủi, cố giữ bình mà nói:
"Đồ súc sinh nhà ngươi"
Băng Doãn Trung sải bước ra giữa sân, thân hình cao lớn che trọn Băng Linh, tay đặt lên chuôi kiếm, tiếng quát đanh lạnh:
"Hồng Hải Huy, loại cầm thú như ngươi cũng dám vác mặt tới đây ư?
Hôm ở tửu lầu, Băng Doãn Trung lẽ ra phải chém phăng đầu ngươi mới phải!
Hồng Hải Huy cười khẩy, hơi thở dồn dập mà mục quang càng độc:
"Băng Doãn Trung cũng là đồng lõa!
Hôm nay, Băng gia một kẻ cũng đừng hòng bước ra khỏi cửa!
Bộ khoái đâu — vây sân!
Bọn bộ khoái lập tức khua xích, dàn vòng vây lỏng mà chặt, bước chân đạp đất rầm rập.
Ngoài rừng trúc, gió ào qua, lá va nhau xào xạc như tiếng oán hồn thì thầm.
Phía sau, Huyền Phù đứng nhìn, mày hơi chau, thần sắc tối lại, tựa người đang cân lượng.
giữa ra tay hay khoanh tay.
Cổ Xuyên siết chặt nắm đấm, thần kinh căng như dây cung, chỉ chờ một mổi lửa là bùng.
Băng Thị bước lên nửa bước, thanh âm tuy run mà vẫn giữ phép:
"Hồng Hải Huy, rốt cuộc muốn thế nào?
Việc cũ đã qua, bọn ta không truy cứu ngươi còn mặt mũi đến đây đòi công đạo sao?
Hồng Hải Huy cười lạnh, mắt vẫn dán trên mặt Băng Linh:
"Muốn thế nào ư?
ta muốn Băng Linh —phải trả giá cho tất cả.
Không khí trong sân phủ Băng gia càng lúc càng ngột ngạt, như thể một cơn bão sắp sửa trúi xuống.
Đám bộ khoái và gia đinh nhà họ Hồng đứng sững, tay cầm xích sắt và đao kiếm, ánh mắt láo liên, chưa dám tiến lên.
Cô của Hồng Hải Huy, người phụ nữ áo lụa tím, bước tới một bước, đôi mắt sắc nhọn như dao quét qua đám người nhà Băng gia.
Giọng bà ta lạnh lùng, mang theo sự mia mai cay độc
"Các ngươi còn nhìn gì?
Mau tiến lên, bắt ả tiện nhân kia về nha môn!
Đừng để nhà họ Hồng chúng ta mất mặt!
Băng Doãn Trung siết chặt nắm đấm, mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ, định bước lên phía trước, sát khí tỏa ra khiến không gian như rung chuyển.
Nhưng Cổ Xuyên, đứng bên cạnh, nhanh như cắt giơ tay ngăn lại, ánh mắt bình nh nhưng sắc bén.
Y chắp tay, giọng trầm mà rõ ràng, hướng.
về phía người phụ nữ áo tím:
"Chào vị phu nhân, tại hạ xin hỏi:
Băng bộ khoái đã gây ra sai lầm gì mà các vị lại ngang.
nhiên đòi bắt người giữa thanh thiên bạch nhật thế này?
Nếu không có chứng cứ, e rằng việc này không hợp lý.
Cô của Hồng Hải Huy liếc nhìn Cổ Xuyên từ đầu đến chân, ánh mắt khinh miệt như đang đánh giá một kẻ vô danh.
Bà ta hừ lạnh, giọng chua ngoa:
"Ngươi là ai?
Ở đây không có chuyện của ngươi!
Lùi ra, nếu không đừng trách ta không nương tay!
Hồng Hải Huy, ngồi trên ghế tre, sắc mặt tái nhọt, tay cầm chiếc khăn lụa thêu hoa, chọt cất giọng the thé, đầy oán độc:
"Một lũ vô dụng!
Các ngươi còn không.
tiến lên, bắt tên kia và ả tiện nhân đó cho ta!
Để chúng sống thêm một khắc là nhục cho nhà họ Hồng"
Đám gia đinh nghe lệnh, lập tức nắm chặt đao, bước tới một bước, khí thế hung hãn.
Nhưng Cổ Xuyên không chút nao núng, tay lặng lẽ thò vào áo, rút ra một tấm lệnh bài bằng đồng khắc chữ, lóe lên ánh sáng lạnh dưới nắng.
Chàng giơ cao lệnh bài, giọng đanh thép, vang vọng cả sân:
"Các ngươi dám bắt người quan phủ mà không có chứng cứ, biết tội gì không?
Băng bộ khoá đây cũng là người trong nha môn, thuộc quyền quản lý của triều đình.
Ta khuyên các ngươi suy nghĩ kỹ, đừng để tự chuốc họa vào thân!
Đám bộ khoái bất giác khựng lại, ánh mắt dao động nhìn tấm lệnh bài.
Dấu ấn triều đình trên đó không thể giả, khiến chúng chùn bước, xích sắt trên tay khẽ run.
Cô của Hồng Hải Huy cau mày, vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo:
"Ngươi.
là một tên quan sai nhỏ bé,ngươi là quan sai ở đâu, dám can thiệp vào chuyện nhà họ Hồng?
Ngươi biết nhà ta có thế lực thế nào không?
Cổ Xuyên mim cười nhạt, nhưng ánh mắt sắc như lưỡi đao:
"Phu nhân nói thế, nhưng triều đình chỉ nhìn chứng cứ, không nhìn thế lực.
Nếu Hồng gia cc bằng chứng rõ ràng, cứ đưa ra, tại hạ sẵn sàng nghe.
Còn không, bắt người vô cớ, e rằng ngay cả Hồng gia cũng không gánh nổi hậu quả.
Băng Linh, đứng sau lưng.
mẫu thân, ánh mắt vẫn còn vương nước, nhưng lúc này đã lấy lại bình tĩnh.
Nàng nhìn Cổ Xuyên, thoáng ngạc nhiên trước sự điểm tĩnh và khí thế của y.
Băng Doãn Trung, dù vẫn nóng máu, cũng khẽ gật đầu, tay thả lỏng chuôi kiếm, như thể tin tưởng Cổ Xuyên có thể xử lý tình thế.
Huyền Phù, đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt lướt qua từng người, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó dò.
Y chắp tay sau lưng, như thể chỉ là một người ngoài cuộc, nhưng ánh mắt lại lấp lánh, như đang cân nhắc một m‹ưu đrồ sâu xa.
Hồng Hải Huy, tức tối đến run người, đập mạnh tay xuống ghế, khiến đám gia đinh giật mình.
Y chỉ vào Cổ Xuyên, giọng the thé:
"Tên quan sai khốn kiếp!
Ngươi dám chống lại ta?
Được, để xem ngươi bảo vệ được ả tiện nhân kia đến bao giò!
Băng Thị bước lên, giọng bà lạnh lùng nhưng đầy uy quyền:
"Hồng Hải Huy, nhà ngươi đừng quá ngông cuồng!
Chuyện năm xưa, ai đúng ai sai, trời đất chứng giám.
Nếu ngươi muốn lật lại, ta sẵn sàng đối chất trước mặt quan phủ!
Dưới ánh nắng chói chang, sân phủ Băng gia như đông cứng.
Hồng Hải Huy ngồi trên ghế tre, giơ cao một tờ giấy vàng ố, mép giấy đã sờn nhưng nét mực vẫn rõ ràng.
Hồng Hải Huy cười lạnh, giọng the thé vang lên, đầy vẻ đắc thắng:
“Hôn thư thành thân của ta và ngươi còn ở đây!
Là ngoại tổ phụ ngươi—Băng Tuyền— và tổ phụ ta đã lập từ nhỏ.
Băng Linh, ngươi không cần chối cãi!
Nếu ngươi không chịu gả cho nhí họ Hồng ta, ta sẽ hủy hoại cuộc đời ngươi!
Tờ trình này sẽ được dâng lên quan phủ, lúc ấy Băng gia các ngươi sẽ bị sĩ phu thiên hạ cười chê, thanh danh cả đời của Băng Tuyển lão già đó sẽ bị hủy hoại trong tay ngươi!
” Câu cuối như nhát dao chém xuống, khiến toàn thể trong sân lạnh đi một phần.
Băng Linh tái nhợt, đôi môi mím chặt, ánh mắt long lanh nước nhưng vẫn gắng giữ kiên cường.
Hai tay Băng Linh siết chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt, như cố kìm nén cơn sóng cảm xúc Băng Thị đứng bên, khuôn mặt cứng lại, ánh mắt đượm đau đón xen bất lực.
Băng Doãn Trung nghiến răng, tay nắm run run, nhưng lần này không thốt nổi lời nào, như thể tờ hôn thư kia là gánh nặng không thể chống đỡ.
Cổ Xuyên liếc nhìn Băng Linh, lòng thoáng xót xa, nhưng chưa kịp nghĩ ra đối sách.
Huyền Phù đứng lặng phía sau, ánh mắt lấp lánh như hồ nước sâu, không nói một lời, chỉ quan sát kỳ biến;
khóe môi Huyền Phù khẽ nhếch lên một nụ cười khó dò, như đang chờ đợi cơ hội.
Đúng lúc không khí căng như dây đàn.
sắp đứt, một giọng trầm ổn mà uy nghiêm vang lên như sấm rền giữa trời quang:
“Băng gia dễ bị ức hriếp vậy sao?
”
Mọi người giật mình quay lại.
Băng Tĩnh Khiêm, gia chủ Băng gia, vừa từ học đường trở về, bước vào sân với dáng hiên ngang.
Băng Tĩnh Khiêm nhìn thẳng Hồng Hải Huy, giọng lạnh lùng nhưng đanh thép:
“Dù tờ giấy đó có thật đi chăng nữa, ta cũng quyết không gả Băng Nhi cho ngươi.
Hạng người như ngươi không xứng bước vào cửa Băng gia!
Người đâu, tiễn khách!
” Lời vừa dứt, đám gia nhân Băng gia đồng loạt bước tới, khí thế không chút e dè.
Quản gia già tay cầm gậy trúc tiến lên phía trước, cung kính mà cương quyết mời đám người họ Hồng rời đi .
Hồng Hải Huy nghiến răng, sắc mặt tái nhọt chuyển tím tái, tay siết chặt tờ hôn thư đến nhàu nhĩ.
Hồng Hải Huy đứng bật dậy, phất tay áo, ánh mắt đầy oán độc:
“Được lắm, Băng Tĩnh Khiêm!
Nhà ngươi sẽ hối hận vì ngày hôm nay!
” Cô của Hồng Hải Huy hừ lạnh, kéo cháu trai rời đi;
đám bộ khoái và gia đinh lặng lẽ theo sau, không dám manh động trước uy thế Băng Tĩnh Khiêm.
Cả Băng gia không ai ngoảnh lại, lặng lẽ bước vào trong phủ, để lại sân ngoài tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lay lá trúc.
Vào đến đại sảnh, không khí vẫn nặng nể.
Băng Linh cúi đầu, khóe mắt còn vương lệ nhưng không nói gì.
Băng Doãn Trung nắm chặt tay, như muốn đấm vỡ điều gì để trút giận.
Băng Thị nhẹ đặt tay lên vai con gái, ánh mắt Băng Thị dịu lại như muốn an ủi.
Băng Tĩnh Khiêm nhìn cả nhà, chỉ khẽ thở dài, không nhắc lại chuyện vừa xảy ra.
Huyền Phù đứng một góc, chắp tay xin cáo biệt:
“Bần đạo cảm tạ Băng gia đã tiếp đãi chu đáo.
Nghi thức tại mộ Băng Tuyển lão sư đã xong, bần đạo xin phép rời đi.
” Trong lòng Huyền Phù, một tia tiếc nuối lướt qua— chưa thể chiếm hữu Băng Linh, dục niệm còn âm ;
nhưng tình thế hiện tại cùng sự xuất hiện của Hồng Hải Huy khiến Huyền Phù không dám lưu lại.
Băng Tĩnh Khiêm gật đầu, giọng ôn hòa mà vẫn nghiêm:
“Đa tạ Huyền Phù đạo trưởng, Doãn Trung, lấy chút tài lộc tiễn khách, đồng thời gửi lễ vật hiếu kính đến Huyền Hạc Quán.
” Băng Doãn Trung vâng lời, mang ra một túi bạc nặng trịch, cung kính đặt vào tay Huyền Phù.
Đôi mắt Huyền Phù lóe lên niềm vui, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình thản;
đạo bào xám phất nhẹ, giọng ôn tồn:
“Bần đạo xin nhận lòng thành.
Chúc Băng gia bình an, bần đạo cáo lui.
” Huyền Phù chắp tay cúi đầu, rồi thong dong rời phủ, bóng dáng khuất dần sau rừng trúc.
Không ai hay, dưới lớp áo đạo sĩ ấy, Thành Côn đang mỉm cười lạnh lẽo, tay siết chặt túi bạc, lòng đã toan tính một mưu đ:
ồ mới.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập