Chương 47 :
Hôn Thư Chi Ảnh Sáng hôm sau, Mạnh Thiên Hùng cùng Mạnh Thiên Bình dậy sớm, thay triều y chỉnh tề, theo lễ mà bái kiến các môn khách và thân hữu trong kinh.
Đến phủ Vương gia Cảnh Thắng thì cổng son đóng kín, môn vệ chỉ đáp vắn:
"Vương gia tạm bất tại phủ.
"
Hai phụ tử bèn không lưu lại, trở gót theo phố lớn mà đi.
Gần trưa, khắp kinh thành như khoác tấm gấm mới.
Chuông canh vừa dứt, phố phường đã dậy tiếng rao hàng:
trà mới Thái Hoa, giấy Tuyên châu, tơ lụa Giang Nam, hương liệu Tây Vực.
Kiệu sơn son lướt qua, vó ngựa gõ đá như gõ nhịp, cờ xí các nha môn phất phần phật trong gió.
Gần đến ngày triều hội, khách bốn phương đổ về:
vương tôn công tử ngạo mạn cưỡi ngựa bờm cắt, văn nhân áo rộng tay cầm quạt lông, võ phu đeo đao lưng thắt dây điều, sứ thần ngoại quốc khoác áo lông hồ ly, trên tay còn nâng hộp sứ làm lễ vật.
Trên cầu đá bắc ngang hào, thuyền sơn đen buồm trắng chở hương trà và gấm vóc ngược dòng;
dưới chân cầu, phường hí kịch dựng màn, tiếng kèn sáo lanh lảnh hòa tiếng pháo chuột khô rộn ràng.
Đến giờ ngọ, phụ tử ghé Kim Bích Lâu—tửu lâu bậc nhất kinh sư.
Mặt tiền ba gian, lương kèo chạm rồng phượng, cửa khảm song thưa, màn châu rủ xuống tựa mưa ngọc.
Bên trong, bình phong thếp vàng vẽ cảnh bát mã, hành lang lót gỗ tử đàn bóng như gương;
hương trầm bách tử tỏa nhẹ, tiếng tỳ bà gảy từng nốt trong veo.
Khách ngồi phần nhiều áo mũ tề chỉnh, mỗi bàn có nha hoàn áo lụa châm rượu, vũ sinh đội mũ lông hạc thoáng qua như khói.
Giá yến Kim Bích Lâu nổi tiếng đắt đỏ:
"Vân nha yến"
"Hải đường ngư"
"Long tỉnh tẩy tằm"
mỗi món nghe tên đã thấy mùi son phấn của phồn hoa.
Rượu thượng hạng niêm phong bằng sáp đỏ, mở nắp hương nhoáng qua mũi đã say nửa chén;
chén bạc khảm lam điền, đũa khắc mây triện, bàn bày chén sứ mỏng như cánh ve.
Mỗi đĩa bưng ra đều có lụa che, nha hoàn nhấc nhẹ, hơi nóng bốc lên mờ như sương.
Mạnh Thiên Hùng chọn nhã phòng tầng hai, cửa sổ trổ song nhìn thẳng ra đại lộ.
Dưới kia, người qua như nước, ngựa chạy như bay;
phường chiêng trống hộ tống một cỗ kiệu lớn, theo sau là xe tàng thư phủ đầy tấu sớ—tất cả rộn rã mà không loạn.
Mạnh Thiên Bình đứng bên song, mắt mở to đón cảnh phồn hoa, còn Mạnh Thiên Hùng chỉ khẽ gật, trầm giọng gọi rượu và vài món danh trứ.
Chén đầu rót ra, sắc rượu trong như thu thủy, hương như gió thoảng qua rừng thông.
Mạnh Thiên Hùng nâng chén, mắt dõi xuống phố, chậm rãi nói vài câu về cục diện triều hội;
Mạnh Thiên Bình cung kính đáp lời, lời ít mà ý sâu.
Tiếng bước chân từ dưới lầu dội lên đều và nặng, như trống trận gõ vào ván gỗ.
Đi đầu là Trấn Nam đại tướng quân Tiêu Viễn Sơn;
kề bên là nghĩa tử Tiêu Phong—huynh trưởng của Tiêu Phụng.
Tiêu Viễn Sơn gần năm mươi, tướng tá cao lớn, lưng thẳng như giáo, mắt quắc thước sáng rực dưới ánh đăng lầu;
mỗi lần cất tiếng, giọng nói hào hùng, trầm vang như chuông đồng.
Y chỉ có duy nhất một ái nữ là Tiêu Phụng;
còn Tiêu Phong là đứa trẻ năm xưa y nhặt được trong một lần bị quân địch truy đuổi, ghé vào nhà dân vừa b·ị c·ướp bóc, toan lục tìm chút lương khô thì nghe tiếng trẻ con khóc dưới gầm chõng.
Tiêu Viễn Sơn thấy có duyên bèn bế về nuôi, đặt tên là Phong—gió của biên thùy.
Phụ thân của Tiêu Viễn Sơn là Tiêu Viễn Bác;
khi sinh thời, lão tướng họ Tiêu hết mực yêu mến Tiêu Phong, truyền dạy binh pháp, trận đồ, bởi vậy Tiêu Phong vừa là nghĩa tử vừa thành hổ tướng dưới tay Tiêu Viễn Sơn.
Tiêu Phong ngoài ba mươi, đồng niên với Mạnh Thiên Bình, mặt vuông vức, đường nét rắn như tạc, toát khí lãng tử vùng biên ải.
Thân hình cao hơn nghĩa phụ một cái đầu, bóng lưng che nửa ánh đèn hành lang.
Giọng nói trầm ổn, từng chữ rơi xuống như đá tảng;
ánh mắt sẫm và nóng, như dung nham ẩn dưới lớp đá nguội.
Từ nhỏ y đã gan dạ, sức vóc sớm nảy, lại sáng dạ;
chẳng mấy mặn mà bút nghiên, chỉ thích chiến trường và binh khí.
Với nghĩa phụ, Tiêu Phong một dạ cung kính;
mấy năm cọ xát với Đại Hán ngoài biên, y thường lĩnh tiên phong, cờ đen phấp phới ở đầu mũi giáo.
Đoàn người vừa đi vừa nói, sắt giáp lẫn tiếng giày đinh khẽ va thành một chuỗi âm kim khí.
Bước lên tới tầng hai, phụ tử Mạnh Thiên Hùng ngoái đầu nhìn.
Mắt Mạnh Thiên Hùng chợt co rút;
còn Mạnh Thiên Bình thì mừng rỡ, vội bước ra chắp tay hành lễ:
"Chào Tiêu bá, Tiêu huynh—hai vị đã đến kinh thành rồi ư?
Tiêu Phong trông thấy Mạnh Thiên Bình, lập tức tay bắt mặt mừng, xưng huynh gọi đệ rối rít.
Y quay sang chắp tay với Mạnh Thiên Hùng:
"Chào Mạnh soái, người vẫn an khang chứ?
Mạnh Thiên Hùng cười khà khà:
"Phong nhĩ, nay đã ra dáng hổ tướng, xứng cột trụ sơn hà.
Chỉ tiếc có con dê già nào đó mãi chẳng chịu từ quan, hại Phong nhi chưa bước lên được chức.
Nói đoạn, y nhấp một ngụm rượu như thả lời nói theo mây khói.
Tiêu Viễn Sơn liền liếc sang Mạnh Thiên Bình, cười ha hả:
"Bình nhi càng lớn càng khôi ngô, tính lại hòa hậu;
cho Tiêu bá ngắm cái đã.
Chẳng như có kẻ—võ không hơn ai, binh pháp độ trẻ nít ba tuổi;
suốt ngày húc đầu với bọn Hung Nô, riết đầu óc cũng cứng như sọ chúng.
"Xoảng!
Chén trong tay Mạnh Thiên Hùng vỡ tan.
Y gầm lên:
"Dê già, ngươi nói ai là võ không hơn ai?
Tiêu Viễn Sơn thét lại, tiếng như sấm:
"Nói ngươi đó, đồ hùng ngưu!
Mạnh Thiên Hùng lao tới;
bên kia Tiêu Viễn Sơn cũng không nhượng bước.
Tiêu Phong và Mạnh Thiên Bình vội chen giữa, mỗi người giữ một bên, khuyên can:
"Xin nhị vị bớt giận—đất kinh sư, kẻ dòm ngó nhiều.
Khách khứa trong sảnh thấy bọn người toàn lưng hùm vai gấu, thi nhau lẩn xuống lầu.
Chưởng quỹ đang định quát tháo đám tiểu nhị, thoáng trông mộc bài hai vị công tử bèn đổi giọng, làm như không thấy, khom người đến trước:
"Tiêu tướng quân dùng món gì, tiểu nhân lập tức dâng.
Tiêu Viễn Sơn cười sang sảng:
"Cứ món ngon nhất của quán mà bưng ra hết.
Rượu thì hạng nhất—tốt nhất khuân cả hầm lên đây.
Ở đây còn vài kẻ tửu lượng mỏng như tơ cũng bày đặt tới uống.
Mạnh Thiên Hùng nghe thế, quay sang chưởng quỹ, cười nhạt:
"Đem cho ta một con dê già nướng—loại mà.
của quý nhỏ như trái ớt—mau!
Tiêu Viễn Sơn chỉ thẳng mặt Mạnh Thiên Hùng:
"Hùng ngưu kia!
Có gan thì ra bãi sông tỉ thí một trận.
Năm xưa giao thủ chưa đã—hôm nay cho ngươi có đi không có về!
Mạnh Thiên Hùng đập bàn:
"Ta sợ dê già ngươi chắc?
Tiêu Phong và Mạnh Thiên Bình lại phải dồn sức giữ chặt đôi bên.
Ngoài cửa sổ, phồn hoa kinh sư vẫn cuộn chảy như nước;
trong nhã phòng, khí sắt đè nặng, tiếng rượu rót lấp lánh như gươm tuốt, chỉ chực một tia lửa là bùng thành bão tố.
Đúng lúc ấy, dưới lầu vang lên mấy lượt bước chân, tiếng gỗ kêu cọt kẹt hòa với tiếng cười nói rì rầm.
"Cảnh huynh, hôm nay mời ta đến đây là cớ gì?
Chẳng phải huynh bảo chốn này đắt đến rút ruột hay sao?
Người đi sau cười đáp:
"Chu huynh chưa tỏ.
Buổi trưa ở Kim Bích Lâu có một vị trí cực đẹp—từ trên cao nhìn xuống.
mỹ nhân như mây.
Y vừa nói vừa đưa tay phác một vòng điệu bộ, Chu Tử Tiêu bật cười:
"Cảnh huynh, huynh đấy nhé, vương phi mà hay tin thì chỉ có nước.
Cảnh Thắng cười vang:
"Ha ha, Chu huynh khéo lo.
Hôm nay vương phi ở nhà bận tiếp đón nhạc phụ—nghe nói một hai ngày nữa đến nơi—bận tối mắt tối mũi, đâu rảnh quản ta.
Vừa dứt lời, hai người đã bước lên tầng.
Cả lầu thoáng ngưng tiếng.
Cảnh Thắng đang vuốt bộ râu cá trê, bỗng cứng đờ khi bắt gặp ánh mắt như điện của Tiêu Viễn Sơn—nhạc phụ của mình.
Bên kia, Tiêu Viễn Sơn cũng trông thấy Cảnh Thắng, mục quang thoáng sầm lại rồi bình định như thường.
Chu Tử Tiêu liếc qua, chợt chạm mắt Mạnh Thiên Bình;
y thoáng khựng, song lập tức thu về dáng điềm đạm.
Mạnh Thiên Bình cũng nhìn thấy Chu Tử Tiêu, trong ngực dâng lên một cảm giác khó nói.
Không khí khựng lại trong một nhịp thở.
Cảnh Thắng vội thu vẻ bông lơn, đứng thẳng, chỉnh lại đai áo, bước nhanh đến chắp tay với Tiêu Viễn Sơn:
"Nhạc phụ, người đến kinh thành từ bao giờ?
Sao không cho nhi tử ra đón?
Tiêu Viễn Sơn vuốt râu, nhìn qua một lượt:
"Hiền tế, con lại rảo đến chốn phồn hoa này làm chi?
Cảnh Thắng còn đang gãi đầu, Mạnh Thiên Hùng cùng Mạnh Thiên Bình và Tiêu Phong đã bước ra hành lễ:
"Bái kiến Vương gia.
Cảnh Thắng vội đáp lễ, mời ngồi.
Chưởng quỹ thấy thế, đích thân dẫn người bày thêm chén đũa, dọn một án lớn giữa tầng.
Chẳng mấy chốc, Cảnh Thắng, Chu Tử Tiêu, phụ tử Mạnh Thiên Hùng và phụ tử Tiêu Viễn Sơn quây một bàn.
xung quanh hộ vệ ai nấy đều ngồi một bàn Rượu hảo hạng rót ra, sắc như thu thủy.
Cảnh Thắng cười làm lành:
"Đều là người nhà cả, lại gặp nhau nơi kinh sư đúng dịp triều hội—nay lấy rượu thay lời, mong nhạc phụ, chư vị tướng quân đừng chấp mấy câu rượu vào đầu lúc nãy.
Rượu vừa rót thêm, câu chuyện còn râm ran thì ở bàn thuộc hạ của Tiêu Phong, một hộ vệ bỗng nói hơi lớn, tay chỉ xuống phố:
"Các huynh coi kìa—đoàn mỹ nhân kỹ quán nào vậy?
Đám hộ vệ chen sát lan can ngó xuống.
Bên này, Cảnh Thắng, Chu Tử Tiêu cùng phụ tử Mạnh Thiên Hùng, phụ tử Tiêu Viễn Sơn cũng vô thức rướn người, nửa vai thò ra ngoài song như hàng cây bị gió đẩy.
Dưới đường, mấy cỗ kiệu lướt êm, lọng lụa rủ, phấn hương thoang thoảng;
các cô tay cầm tán, bước nhỏ đều, vòng tay leng keng chạm nhịp phố phường.
Chu Tử Tiêu lỡ miệng thốt:
"To.
thật to.
Cả bàn mím môi, đồng thanh
"ừm"
một tiếng mơ hồ, rồi ai nấy ho khẽ, ngước nhìn trần như đang ngắm hoa văn xà gỗ.
Tiêu Viễn Sơn vuốt râu, mặt không đổi sắc, khẽ hắng giọng:
"Ngồi cho ngay.
Ra trận thấy pháo hoa ngang dọc cũng chớ để loạn trận.
Cảnh Thắng vội chắp tay, cười gượng:
"Nhạc phụ dạy chí phải.
Xin kính nhạc phụ một chén.
Mạnh Thiên Hùng không nói, chỉ nhấc chén lên, làm bộ nhấp qua môi cho xong chuyện.
Mạnh Thiên Bình liếc sang Tiêu Phong;
hai người cùng đưa mắt cảnh cáo bàn thuộc hạ.
Hộ vệ nọ đỏ mặt, lủi thủi lùi về chỗ ngồi, Uống thêm vài tuần rượu, Cảnh Thắng cùng Tiêu Viễn Sơn, Tiêu Phong hồi Cảnh phủ.
Tiêu Phong trước khi đi còn dặn:
lát nữa sẽ ghé tìm Mạnh Thiên Bình hàn huyên.
Chu Tử Tiêu cáo từ, không theo về phủ.
Phụ tử Mạnh Thiên Hùng thì ra phố mua thêm vật dụng.
Một mình Chu Tử Tiêu thả bộ giữa phố, bỗng nghe sau lưng tiếng gọi thấp:
"Chu huynh.
Ngoảnh lại—là Mạnh Thiên Bình.
Chu Tử Tiêu khẽ cười, chắp tay:
"Mạnh tướng quân có điều chi chỉ giáo?
Mạnh Thiên Bình đáp nhã:
"Có thể mời Chu huynh một chén trà đối ẩm chăng?
Cả hai ghé một trà quán ven đường.
Ngồi xuống, Mạnh Thiên Bình rót trà, đẩy chén sang:
"Chu huynh, chúng ta.
đã từng gặp nhau chưa nhỉ?
Chu Tử Tiêu nhấp một ngụm, thong thả:
"Mạnh tướng quân khéo đùa.
Tại hạ phường bình dân, sao dám mong quen biết.
Mạnh Thiên Bình khẽ gãi đầu, mục quang chợt xa xăm:
"Thú thật, ta có cảm giác đã gặp huynh ở đâu rồi.
Có lẽ mất một tri kỷ nên trong dạ hơi ưu sầu.
Y thở dài một tiếng, bóng hình Dương Chi lướt qua như sợi khói trà.
Đối diện, Chu Tử Tiêu khẽ cau mi—ý niệm về Cổ Xuyên thoáng hiện rồi tắt.
Người ngồi trước mặt không phải kẻ hạ thủ với bằng hữu y, nhưng mối dây liên hệ trong cơn đêm ấy, bảo không, cũng chẳng tròn.
Chu Tử Tiêu nâng chén, nhấp một ngụm cho ấm cổ.
Mạnh Thiên Bình hỏi tiếp, giọng vẫn hòa hoãn:
"Chu huynh xuất thân nơi nao?
Lại vì cớ gì quen biết Vương gia Cảnh Thắng?
Chu Tử Tiêu đặt chén xuống, đáp gọn:
"Tại hạ vốn lãng du bốn bể, một dạo hữu duyên gặp Vương gia trên đường ngao du.
Vương gia rộng tình, mời về kinh dự triều hội, vì thế mới có hôm nay.
Ngoài hiên, gió lướt qua rèm trúc, bóng lá in loang trên mặt bàn.
Mạnh Thiên Bình khẽ gật, không truy vấn nữa, chỉ đưa tay xoay nắp ấm, hương trà bốc nhẹ.
Từ đầu ngõ, tiếng giày vững nhịp vọng lại;
Tiêu Phong vừa trở gót tới trước trà quán.
Chu Tử Tiêu thoáng nhìn ra, bèn đứng dậy, chắp tay:
"Mạnh tướng quân, cáo từ.
Hữu duyên sẽ gặp lại.
Y thu người qua cửa, bóng áo khuất giữa dòng người.
Mạnh Thiên Bình ngồi lại một khắc, ngón tay khẽ gõ miệng chén.
Trà đã nguội bót mà dư vị còn ấm —nhuư câu hỏi chưa lời, đọng nơi đầu lưỡi, không nỡ nuốt xuống.
Tiêu Phong bước vào, thấy vậy bèn mỉm cười:
"Bình huynh, để ta bồi một chén mới.
Tiêu Phong đặt tay lên lưng ghế, mục quang còn nhìn theo bóng lưng Chu Tử Tiêu, cười hỏi nhỏ:
"Dường như huynh.
có phần hứng thú với vị bằng hữu của Vương gia?
Mạnh Thiên Bình chỉ mỉm cười, lắc đầu, không đáp.
Y xoay nhẹ nắp ấm, để hơi trà thoảng lên che khuất ánh mắt một thoáng.
Cả hai lại kể nhau nghe những ngày tháng ở biên thùy .
Khí trời trong phủ Băng gia u tịch như tấm lụa xám.
Vài hôm nay, tuần sai huyện nha cùng người của Hồng Hải Huy lảng vảng quanh tường, dòm ngó nhất cử nhất động.
Việc Trương Tín giao phó cho Cổ Xuyên coi như đã thành, theo lẽ nên hồi Sóc Phương, song bước chân vẫn chưa dứt được mối rình rập ngoài kia.
Giữa trưa, Cổ Xuyên một mình ngồi câu bên bờ ao sau vạt trúc.
Băng Doãn Trung đi thăm bằng hữu.
Băng Linh theo lối đá mà đến, dừng lại rồi ngồi xuống cạnh.
Cổ Xuyên ngẩng lên, nói nhỏ:
“Tâm trạng của cô nương đã yên chưa?
Ta với Băng bộ khoái có thể khởi hành về Sóc Phương chăng?
”
Băng Linh trầm một thoáng, rồi khẽ:
“Ta quyết định… sẽ kết hôn với người họ Hồng.
” Mặt nước khẽ rung.
Cổ Xuyên nghiêng sang, thở ra:
“Thật ra cô nương không nhất thiết phải làm vậy.
Một đời an lạc của cô nương mới là trọng.
Ngoại tổ phụ thấy cô nương ép mình, hẳn cũng chẳng vui.
” Băng Linh lắc đầu, ánh mắt nghiêng đi:
“Ta không thể để vì ta mà thanh danh ngoại tổ phụ và Băng gia hủy hoại.
” Nàng len lén nhìn, như chờ một lời phá vỡ gọng kìm số mệnh.
Đáp lại Cổ Xuyên chỉ khẽ gãi đầu, lại vuốt cằm, mỉm cười nhạt:
“Ta nghĩ ngày tháng sau này của kẻ họ Hồng ấy sẽ không dễ.
Hắn quá xem thường mạng mình.
” Làn khí bên cạnh bỗng lạnh.
Đuôi mắt liễu của Băng Linh dựng ngược.
Nàng bật dậy, tà áo trắng lướt qua bậc đá, hậm hực quay gót vào nhà, còn ném lại hai chữ:
“Đồ ngốc.
” Sân sau lại lặng.
Một chiếc lá trúc rơi, vòng gợn tan dần.
Cổ Xuyên gãi đầu, không biết mình vừa nói sai chỗ nào.
Cổ Xuyên tuy miệng thường bỡn cợt để cô nương giải phiền, kỳ thực tâm ý đã lặng lẽ đoái mộ, ưa được kề cận.
Lời cô nương vừa thốt, y nghe từng chữ, chẳng sót mảy may.
Song hôn sự há phải việc nóng nảy, lại bốn bề giám thị, không thể hồ đồ trái lẽ.
Nghĩ thế, y chán nản buông cần, để dây cước nằm phẳng trên thủy diện, mục quang dõi theo tà y trắng vừa khuất sau hiên.
Y ngồi hồi lâu, tâm như thạch áp, chỉ tự vấn:
trong cuộc thế bức bách này, há lại không còn một kế thượng sách nào ư?
Cổ Xuyên chợt nhớ Thu Nhi—thị nữ hầu cận bên Băng Thị—đã bặt vô âm tín mấy hôm.
Phủ trong phủ ngoài đều từng lục soát, ngoài môn lại dán cáo thị, mà tung tích vẫn mịt mù.
Y ngẫm:
“Nếu người tự ý bỏ trốn trong đêm, lẽ thường phải thu xếp hành trang, mang theo ít nhiều trang sức.
Nay buồng phòng nguyên vẹn, rương hòm chẳng suy chuyển, vật dụng không thiếu, há có thể gọi là ‘không từ mà biệt’ ư?
Việc này e chẳng phải trùng hợp, rất có thể… đã bị hại.
” Nghĩ đến đó, trong đầu y vô tình thoáng hiện cái tên Huyền Phù.
Kẻ ấy tự xưng đạo sĩ, lời lẽ khiêm cung, song khí tức quanh thân chẳng thuần, tựa hồ quen thuộc mà khó gọi thành tên.
Cổ Xuyên khẽ nhíu mày, mạch suy nghĩ dần tụ lại nơi hai chữ “Huyền Phù” song vẫn giữ lòng thận trọng, chưa dám kết luận vội.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập