Chương 49:
Kiệu Hồng Xa, Án Độc Gần Cổ Xuyên khẽ nhíu mày, hai ngón tay kẹp chén rượu, giọng trầm thấp:
"Hôm ấy ta ở trong phòng, tuyệt chẳng nghe động tĩnh gì lạ.
Nếu là b:
ị bắt cóc, ắt Thu Nhi phải kêu cứu, sao cả một đêm chúng ta không ai nghe tiếng?
Hơn nữa, đã là b'ắt cóc, thì bắt nàng để làm gì?
"
Băng Doãn Trung chống tay lên bàn, ánh mắt đăm đăm nhìn mặt hồ ngoài cửa sổ, đáp:
"Có thể bọn chúng muốn bắt Thu Nhi để ép hỏi điều gì đó, nhằm hại đến Băng gia chăng?
Nhưng nhà ta bao đời thanh bạch, nào có gây thù chuốc oán với ai.
Nếu là đòi tiền chuộc, thì từ lâu đã có thư đưa tới.
Đằng này nửa tháng qua không một dòng tin, ta nghĩ.
chỉ còn khả năng thứ hai—Thu Nhi đã bị người ám hại.
Cổ Xuyên gật đầu, sắc mặt càng thêm nghiêm, ánh mắt sâu thẳm như soi vào đáy chén
"Bình thường huynh có nghe nói nàng ấy xích mích với ai không?
Băng Doãn Trung bật cười khô khốc, nụ cười pha chua chát:
"Một a hoàn lớn lên trong phủ, quanh năm chẳng bước chân ra ngoài, có gây thù oán được với ai đâu.
Cổ Xuyên bỗng dừng đũa, ánh nhìn sắc lại:
"Cũng có thể.
Thu Nhi là kẻ c-hết thay.
Băng Doãn Trung ngẩng lên, nhíu mày:
"Ý đệ là sao?
Cổ Xuyên chậm rãi nói, giọng nhỏ mà nặng:
"Hôm ta và Băng Linh trở về, đêm đó Thu Nhi mất trích.
Mà trong ngày ấy, Hồng Hải Huy lại đến gây sự.
Nếu nói hắn sai người đến ám hại Băng Linh, rồi giữa đêm lẫn lộn, vô tình griết nhầm Thu Nhi.
cũng chẳng phải không có lý.
Băng Doãn Trung nhìn chằm chằm ly rượu trong tay, ánh sáng ngọn đèn phản chiếu như dao:
"Nếu quả như Cổ huynh đệ nói, cũng chẳng sai.
Nhưng muốn người của Hồng gia lén vào phủ ta mà chẳng để lại dấu vết, e khó lắm.
Không nói thanh danh Hồng gia bị hủy, mà phủ tt đêm ngày đều có gia nhân canh trực, đi một bước cũng.
chẳng lọt qua mắt.
Băng Doãn Trung nghe đến đó, sắc mặt dần ngưng trọng:
"Chẳng lẽ.
trong Băng phủ có nội gián?
Cổ Xuyên gật khẽ:
"Hoặc giả kẻ hạ thủ vốn là người ở sẵn trong phủ.
Băng Doãn Trung bỗng nhíu mày, chậm rãi đặt chén.
xuống:
"Việc này hệ trọng, giờ chỉ là suy đoán.
Không chứng cứ thì khó mà luận tội.
Trọng yếu nhất vẫn là phải tìm thấy Thu Nhi—dẫu sống hay thác—rồi hãy định đoạt.
Cổ Xuyên mím môi, đoạn muốn nhắc đến Huyền Phù, song sợ Doãn Trung hiểu lầm, đành nuốt lời vào rượu, chỉ khẽ
"ừ"
một tiếng, mục quang trầm lại như đáy hồ đêm.
Hậu viện Băng phủ, giờ thân.
cổ Xuyên và Băng Doãn Trung cho gọi một a hoàn tới mô phỏng lại lộ trình đêm Thu Nhi miất tích.
Mô phỏng xong lộ trình, hai người không vội nhận định, bảo a hoàn lui nghỉ.
Cổ Xuyên và Băng Doãn Trung men theo lối lát đá sau nội đường, từ từ tạt về phía rừng trúc.
Hai người men rừng trúc đi vòng.
Cổ Xuyên hỏi khẽ:
"Băng huynh, chỗ này thường có ai lui tới chăng?
Băng Doãn Trung cười nhạt:
"Trang viện rộng, ngoài mấy lối chính, nơi vắng lặng thếnày hiếm người đặt chân.
Đang định bảo quay về vì trời oi, Cổ Xuyên bỗng khựng trước một giếng khô.
Trên nắp gỗ vì bò đá, ruồi nhặng bu kín, vo ve dày đặc.
Băng Doãn Trung hỏi:
"Có chuyện gì?
Cổ Xuyên chỉ giếng, hạ giọng:
"Giếng ấy bao lâu không dùng?
Băng Doãn Trung đáp:
"Lâu lắm.
Trong trang cũng nhiều giếng cũ như vậy.
Có điều chi bất thường ư?
Cổ Xuyên không đáp, sải bước tới, cúi sát vành giếng quan sát.
Y nhấc nắp.
Mùi hôi ẩm phả lên, cỏ xanh lót bên trên bị đề dúm.
Băng Doãn Trung vội bịt mũi:
"Cổ đệ, đậy lại đi, mùi quá khó chịu.
Cổ Xuyên nhìn bạn, trầm giọng:
"Giếng cũ đã đậy kín, cớ sao cỏ còn tươi phủ miệng?
Ý tứ vừa dứt, hai người đã hiểu.
Cả hai chặt một cây trúc, gạt cỏ sang hai bên.
Ló ra vạt áo ní y, trên ngực thêu một chữ
"Thu".
Băng Doãn Trung sững lại, mặt thoáng trắng bệch:
"Là.
Thu Nhi.
Y quay gấp, chạy gọi gia nhân.
Dây thừng, sào móc, chiếu trắng được mang đến.
Sau một hồ huy động, thi thể đrược vớt khỏi giếng, đặt lên chiếu bạt giữa bãi trúc.
Tóc ướt bết, vạt áo rách sờn, cổ tay vương vệt bầm nhạt;
mặt đã tím sạm vì hơi giếng ẩm, không còn nét cười ngày thường.
Tin lan như gió.
Phu phụ Băng Tĩnh Khiêm hấp tấp tới.
Băng Thị vừa trông thấy đã oà khóc, lảo đảo suýt ngã, miệng gọi tên Thu Nhi liên hồi;
thị nữ quanh đó quỳ sụp, tay áo chấm lệ, tiếng nức nở rền rền.
Băng Tĩnh Khiêm siết chặt tay sau lưng, mày giãn rồi lại khép, mắt đỏ mà vẫn cố giữ trầm tĩnh, chỉ khẽ phất tay sai người k:
hâm Liệm tạm.
Băng Tĩnh Khiêm lập tức sai quản sự đánh trống cáo quan.
Chẳng bao lâu, cờ nha môn phất đến:
một lại mục dẫn ngỗ tác cùng mấy bộ khoái vào trang.
Lễ bái sơ qua, bọn họ trải bút lục, lần lượt lấy khẩu cung của Băng Tĩnh Khiêm, Băng Thị, Băng Doãn Trung, Băng Linh và Cổ Xuyên;
lời nào ghi lời nấy, điểm chỉ đóng triện.
Ngõ tác mở khăn bạch, khám nghiệm qua thể trạng:
cổ có vết siết, cổ tay in lằn bầm, móng tay dính chút đất cỏ, khuyên tai mất một bên, cổ tay không còn vòng xuyến.
Hắn dùng thước đo, ghi vào biên, lại sai bộ khoái lục quanh miệng giếng, thu mấy mẩu cỏ bị gãy và sợi vải vụn, tất cả đều niêm phong.
Lại mục chắp tay, đọc biên bản:
"Chiếu theo dấu tích, định tính 'dạ bán ngộ tặc:
bị người ám ssát rồi vứt xuống giếng, khả nghi c-ướp đoạt trang sức.
Nha môn y bút 'bị á-m s-át cướp của'.
Nói xong, y cấp văn thư cho phép gia đình khhâm liệm an táng theo lệ, dặn giữ nguyên vật chứng, có manh mối tức thời trình báo.
Băng Thị nghẹn ngào lạy tạ, Băng Tĩnh Khiêm chỉ khẽ gật, sai người bày linh sàng tạm bên rừng trúc.
Đám thị nữ nức nở, hương khói lập tức đỏ lửa.
Giữa vòng người rối bời, chỉ Cổ Xuyên, Băng Linh và Băng Doãn Trung vẫn lặng thinh Sớm ấy, sương còn đọng trên đầu trúc, cả Băng phủ đã đỏ rực như lửa.
Hi môn treo câu đối điều, dải lụa hồng phấp phói theo gió;
tiếng pháo đầu ngõ nổ lách tách, đàn sáo dàn hỉ nhạc rộn ràng.
Hi bà dìu Băng Linh khoác hồng y, khăn voan phủ mặt, tay ôm đoản hồng—móng, tay khẽ run dưới lớp tơ mỏng.
Băng Thị đứng bên, vành mắt hoe đỏ;
Băng Tĩnh Khiêm lặng mặt như sương sớm, chỉ gật đầu một cái thay lời dặn.
Băng Doãn Trung nắm chuôi đai, mím môi không nói.
Hồng gia đưa kiệu hoa đến trước thềm.
Hi quan hô to ba tiếng, đội tàn lọng tể chỉnh.
Băng Linh khựng nửa bước rồi nhấc chân, tà hồng y quét nhẹ bậc đá xanh, lên kiệu.
Rèm hồng hạ xuống, mùi hương trầm lẩn khuất trong tiếng trống hỉ.
Một thoáng, chỉ còn bóng nàng in mò sau lớp sa đỏ.
Cổ Xuyên đứng dưới hiên, một tay đặt hờ lên lệnh bài nơi đai lưng.
Ánh mắt ydừng nửa khắc trên rèm kiệu, rồi rời đi như mặt hồ bị gió lay— gọn mà không võ.
Băng Doãn Trung quay sang, muốn gọi một tiếng.
Cổ Xuyên chỉ khom người, nói khẽ đủ mình nghe:
"Bảo trọng.
xoay người bước qua hành lang lát gỗ, đi dọc vạt trúc sau vườn.
Nắng mới chạm ngọn lá, sương rơi
"tích"
một tiếng lên miệng giếng cũ;
bến câu ngày trước còn vệt tro lò than hôm nào.
Cổ Xuyên ngửa đầu, hít một hơi dài, nắm tay lại rồi buông, như siết chặt một sợi tơ vô hình đang muốn đứt.
Ngoài cổng, hỉ đội đã chuyển bánh kiệu, pháo hồng lại nổ giòn.
Bóng áo xanh của Cổ Xuyên lọt qua khe người, chẳng ngoảnh đầu.
Y bước xuống bậc tam cấp, men theo lối nhỏ trổ ra ngoại môn.
Gió sớm mang theo mùi pháo khét và hương trầm nhạt dần sau lưng.
Đến cổng ngoài, Cổ Xuyên dừng một nhịp, chỉnh lại đai áo, giấu lệnh bài vào trong.
Y không lên ngựa, chỉ lặng lẽ đi bộ theo con đường đất dẫn ra ngoài trấn, bóng kéo dài trên mặt nắng non.
Sau lưng là kiệu hoa xa dần trong tiếng nhạc Rời Băng phủ, Cổ Xuyên ghé quán ven đường mua một bình mỹ tửu.
Y men theo lối sau rừng trúc, đến mộ phần Băng Tuyển.
Gió sớm lùa qua tán trúc xào xạc, bia đá rêu phong, hương khói còn vương.
Cổ Xuyên châm rượu, rót đủ ba chén, nâng ngang mày tổi tưới trước mộ, chắp tay khom người:
"Băng lão sư, hôm nay ngoại tôn nữ của người đã thành hôn.
Nàng khoác hồng M rất đẹp.
tù nay xin người yên lòng.
Một cánh bướm đâu đó chọt lướt qua vai áo, nghiêng nghiêng theo gió rồi khuất vào đám lá.
Cổ Xuyên khẽ mim cười, đặt bình rượu xuống, bái thêm một lạy.
Đoạn y xoay gót, dắt ngựa ra khỏi bãi trúc, lên yên chỉnh đai, thúc cương.
Ngựa hí nhẹ.
Y ngoảnh nhìn mộ phần một thoáng, mục quang trầm như nước giếng, rồi quay đầu thẳng hướng Sóc Phương mà đi Giữa trưa, Cổ Xuyên ghé một tửu lầu ven phố, gọi bừa mấy món nhắm, rượu ấm một bình.
Bàn bên, ba bốn thư sinh tụ hội, áo dài tay thụng, mặt đỏ vì men.
Một gã mày rậm — tự xưng Trình Văn— vỗ bàn khoe khoang:
"Hôm nay Hồng gia với Băng gia kết tóc, hôn sự ấy, tại hạ cũng có phần.
Bạn ngồi cạnh giả vờ kinh ngạc:
"Trình huynh, sao việc lớn của hai nhà lại dính tay huynh ?
Trình Văn hếch cằm, hạ giọng mà đắc ý:
"Hồng công tử nhờ ta rải lời đồn khắp Tùng Trúc Băng Trang, lại vận động người ra công đường 'đòi công đạo'.
Việc thành, thưởng bạc không ít,vì thế hôm trước mới chia cho mọi người một ít.
Nói rồi y khẽ lắc tay áo, mép túi bạc lộ ra ánh bạc lấp lóa.
Cổ Xuyên giả như không nghe, song đũa gõ nhịp rất khẽ lên miệng bát, mục quang trầm xuống một tấc, trong dạ đã ghi cái tên
"Trình Văn".
Cửa lầu lại vang tiếng bước.
Ba người đi vào, đi đầu là một hán tử mặc áo thâm, mắtlạnh như nước— Viên Kính Dạ.
Bọn họ chọn bàn gần đó.
Thuộc hạ ngồi chưa ấm chỗ đã cúi thấp giọng:
"Đề đốc, Thành Côn lại bặt vô âm.
Giống như bốc hơi khỏi thế gian.
Người kia bồi thêm:
"Uổng công mấy đêm trước phục kích ở nha huyện, rồi lén quanh Hồng Phủ cũng không thấy bóng.
Bên ấy nuôi cả bầy chó dữ, đêm nào cũng sủa rát họng.
nghe nói là để át tiếng.
ầm ĩ trong phủ.
Viên Kính Dạ nhíu mày, ngón tay khẽ gõ miệng chén:
"Trong vùng đã rộ chuyện chúng ta truy tra đạo sĩ.
Quan nha lại tăng tuần, cáo trạng chất bàn, ta không tiện rầm rộ như trước.
Tạm thu binh, đổi đường mà dò.
Trong tửu quán ổn ào, Viên Kính Dạ ngồi trầm ngâm, ánh mắt sắc lạnh lướt qua chén rượu trênán gỗ.
Bỗng, Trình Văn- gã thư sinh bàn bên say khướt, lảo đảo ngã sầm vào bàn y, tiện tay chộp lấy bình rượu mà ngửa cổ tu ừng ực.
Hai tên thuộc hạ của Viên Kính Dạ bật đậy như lưỡi lửa, mặt mày tức giận:
một kẻ gạt mạnh cổ tay Trình Văn, kẻ kia xô hắn ngã dúi ra sàn, ghế đổ loảng xoảng.
Viên Kính Dạ thoáng nhíu mày kiếm, ánh mắt lóe tia không hài lòng, nhưng ÿ vẫn giữ vẻ điểm tĩnh, giơ tay ngăn thuộc hạ, giọng trầm mà cứng:
“Đểy uống.
Tiểu nhị, đổi cho ta bình khác.
” Tiểu nhị “dạ” một tiếng, thoăn thoắt bưng bình rượu mới, khóe mắt lóe tỉa hoảng hốt rồi vội cúi gằm, tay vô thức chà vào tạp dề như muốn lau sạch điều gì.
Viên Kính Dạ liếc qua, bàn tay đặt trên chén rượu siết nhẹ đến trắng đốt ngón, song thần sắc vẫn lạnh như giếng khuya.
Trình Văn lảo đảo vài bước, bỗng ôm bụng khụy xuống, nôn thốc nôn tháo, rồi một ngụm máu tươi phun ra sàn.
Hắn trọn mắt, người co giật hai cái, rồi bất động, hồn lìa khỏi xác.
Tửu quán tức thì náo loạn như ong vỡ tổ:
chén đổ, ghế xô, tiếng la hét dồn dập.
Hàng chục ánh mắt đổ dồn về Viên Kính Dạ.
Y đứng bất động nửa nhịp, đồng tử co lại, quai hàm chạy một đường gân xanh tồi tan, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc xen bàng hoàng, như đang mổ xẻ sự tình kỳ quái.
Môi y mím chặt, nhưng vẻ ngoài vẫn trầm ổn, không lộ chút hoảng loạn.
Hai thuộc hạ thì mặt tái lịm, kẻ bên trái gân cổ giật, tay đặt lên chuôi đao, mắt tóe lửa, gầm khẽ:
“Vu oan giá họa!
” Kẻ bên phải nghiến răng ken két, sống mũi phập phồng, chân trườn nửa bộ che trước chủ, sát ý bốc như khói nóng, nhưng bị ánh mắt sắc như dao của Viên Kính Dạ trấn áp, đành dằn tay khỏi chuôi đao, vai căng cứng, mồ hôi lấm tấm thái dương.
Viên Kính Dạ chậm rãi đặt chén xuống, lấy thỏi bạc đặt lên bàn, giọng trầm:
“Thanh toán.
” Y hất cằm ra hiệu lui bước.
Hai thuộc hạ lập tức đổi vị, một mở đường, một bọc hậu.
Nhưng đám thực khách đã xô ghế chắn lối, vài kẻ gan to xòe tay chặn ngang, miệng hò:
“Các ngươi g-iết người!
không được phép ra khỏi đây.
!
7 Chưởng quỹ mặt cắt không còn giọt máu, tay run run chỉ ra cửa:
“Quan.
quan gia!
Mau gọi quan gia!
” Tiểu nhị vội chạy, vừa chạy vừa ngoảnh nhìn, trán rịn mồ hôi, tay chà mạnh vào tạp dể.
Viên Kính Dạ nâng hai bàn tay trống không, giọng trầm mà rõ, đè cơn nóng của thuộc hạ:
“Khoan động thủ.
” Hai thuộc hạ hít sâu, sát khí dần thu lại, nhưng mắt vẫn đỏ ngầu, đứng ghìm như cọc gỗ, khí thế lạnh như lưỡi thép cất trong vỏ.
Ngoài cửa, tiếng giày bộ khoái tuần thành vọng đến dồn dập.
Chưởng quỹ vội kéo họ vào, không khí trong sảnh đông đặc, mọi ánh mắt ghim chặt lên Viên Kính Dạ, như lời buộc tội sắp trút xuống trong một hơi thở.
Gã bộ khoái cầm đầu, mặt vuông chữ điền, râu ngắn cứng, ánh mắt sắc như dao, quét một vòng quanh sảnh.
Hắn dừng lại trước thi thể Trình Văn, nhíu mày, rồi ngẩng lên nhìn Viên Kính Dạ và hai thuộc hạ, giọng trầm vang:
“Chuyện gì xảy ra?
Ai là kẻ gây ra vụ này?
”
Viên Kính Dạ đứng thẳng, thần sắc lạnh như băng, đôi tay chắp sau lưng.
Y chậm rãi kể lại diễn biến, giọng điểm tĩnh, không thừa một chữ:
từ việc Trình Văn say khướt ngã vào bàn, chộp bình rượu uống, đến lúc hai thuộc hạ xô đẩy, y ra lệnh đổi rượu, rồi gã thư sinh đột tử.
Hai thuộc hạ, dù vẫn còn căng thẳng, cũng lần lượt bổ sung, kẻ mở đường kể về hành động của Trình Văn, kẻ bọc hậu nhấn mạnh họ không hề động thủ hại người.
Cả ba giọng nói rõ ràng, mạch lạc, nhưng ánh mắt đám đông xung quanh.
vẫn đầy nghi hoặc thì thầm to nhỏ.
Gã bộ khoái cầm đầu nghe xong, tay vuốt râu, lông mày càng nhíu chặt.
Hắn nhìn thi thể, lại nhìn bình rượu trên bàn, rồi quay sang chưởng quỹ và tiểu nhị, hỏi:
“Có đúng như lời họ?
Chưởng quỹ run rẩy gật đầu, tiểu nhị lắp bắp xác nhận, nhưng ánh mắt lấm lét, tay vẫn vô thức chà vào tạp dể.
Gã bộ khoái trầm ngâm, rõ ràng bối rối, không biết nên xử trí thế nào.
Cuối cùng, hắn phất tay, ra lệnh:
“Giải hết về nha môn, đợi đại nhân thẩm tra!
” Đám bộ khoái lập tức tiến tới, định áp giải Viên Kính Dạ và hai thuộc hạ.
Đúng lúc ấy trong góc có người bước ra chính là Cổ Xuyên.
"Khoan đã!
Ta là Cổ Xuyên, là bộ khoái ở huyện Sóc Phương, ta chứng kiến toàn bộ sự việc tử đầu đến cuối.
” Hắn móc từ thắt lưng ra một mộc bài khắc chữ, giơ lên trước mặt gã cầm đầu.
“Ta có chút kinh nghiệm phá án, xin được hỗ trợ.
” Gã bộ khoái cầm đầu nheo mắt nhìn mộc bài, ánh mắt nửa tin nửa ngờ.
Hắn đưa tay nhận mộc bài, xem xét kỹ lưỡng, rồi nhìn sang Cổ Xuyên, giọng hơi trầm:
“Ngươi là bộ khoái ở huyện Sóc Phương ?
Sao lại ở đây và sao không mặc quan phục?
Cổ Xuyên mỉm cười nhạt, đáp:
“Ta về quê có chút việc riêng,nay xong việc tính trở về tình cờ vào đây.
Chuyện hôm nay có nhiều uẩn khúc, nếu không tra rõ, e là oan sai.
” Hắn chỉ tay về phía t-hi thể Trình Văn, tiếp:
“Từ lúc gã thư sinh uống rượu đến khi ngã xuống, chỉ trong vài hơi thở, gã thư sinh này không phải vì vài cái đẩy nhau mà chết được.
Nếu không, còn có ẩn tình khác.
” Đám bộ khoái nhìn nhau, không dám cản.
Gã cầm đầu hừ nhẹ, trả mộc bài cho Cổ Xuyên, nói:
“Được, ngươi muốn tra, cứ tra.
Nhưng cả bọn này vẫn phải theo về nha môn!
” Viên Kính Dạ khẽ liếc Cổ Xuyên, ánh mắt lóe tia đò xét, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu ra hiệu cho hai thuộc hạ giữ bình tĩnh.
Hai tên thuộc hạ, dù sát khí đã thu lại, vẫn đứng căng như dây cung, mắt không rời cổ Xuyên.
Cổ Xuyên bước tới gần thi thể, quỳ xuống xem xét, tay nhẹ nhàng lật cổ tay Trình Văn, ánh mắt sắc bén lướt qua vệt máu và bọt trắng còn vương nơi khóe miệng.
Hắn cúi sát, ngửi kỹ, rồi nhíu mày,Y cởi lớp áo ngoài che tthi thể, lật nghiêng xác Trình Văn một tấc để xem.
Trên ngực và sườn chỉ lốm đốm vài vệt đỏ do v-a c.
hạm khi ngã, tuyệt chẳng phải chí mạng.
`Y tách nhẹ cổ áo, kiểm tra mạch khẩu, miệng lưỡi, rồi lần xuống cổ tay, móng tay—không thấy vết dao gậy, cũng không có dấu bóp siết đủ mạnh để đoạt mạng.
Hắn đứng dậy, đảo mắt quanh hiện trường:
ghế đổ, rượu loang, dấu chân giãm chéo;
đũa vã khắp sàn đã được nhặt lại, xếp tạm vào hộp.
Cổ Xuyên trầm giọng:
“Phục dựng hiện trường.
” Tiểu nhị run rẩy bưng bình rượu về đúng chỗ, lí nhí:
“Theo lời của vị thư sinh này — đoạn tiểu nhị chỉ một gã thư sinh – vãn bối rót rượu cho Trình công tử trước, vì nghe bảo chẩu này Trình công tử mời.
” Một gã gầy, mặt tái, nuốt khan:
“Sau đó vấn sinh.
thấy Tử Huy có gắp hộ Trình huynh một miếng thịt.
Lúc ấy ai cũng nhìn về Trình Văn .
” Gã thứ hai lắp bắp:
“Đúng là hôm trước.
bọn vãn sinh được thưởng bạc.
Trình huynh.
giữ phần nhiều, có lời khó nghe với Tử Huy.
” Gã còn lại tên Tử Huy toan chống chế, chỉ sang bàn Viên Kính Dạ:
“Nhưng rõ ràng Trình huynh bị đẩy,các người ai cũng thấy,không thể giá họa cho ta đượọc.
Viên Kính Dạ đứng thẳng, giọng lạnh mà rõ:
“Bọn ta là lữ khách qua đường.
Người nọ ngã vào bàn, cầm bình rượu.
Ta bảo tiểu nhị đổi bình khác, không ai trong chúng ta đụng tới thức ăn hay đũa của họ.
Thuộc hạ chỉ gạt hắn ra để tránh ồn ào, không hề ra tay s-át h:
ại"
Bỗng lúc ấy có vệt nắng xiên qua song cửa rọi lên nền gỗ, làm nổi bật một chiếc đũa sẫm hon nửa tông, như từng ngấm chất gì rồi mới khô;
đầu đũa phủ mịn một lớp bột khô.
Cổ Xuyên dùng góc khăn kẹp chiếc đũa, giũ khẽ— bột trắng lấp lánh tan trong nắng.
Nhìn lại thì thể:
ngực, sườn lốm đốm vài vệt đỏ nông do v-a chạm, không chí mạng;
mạch khẩu, miệng lưỡi, cổ tay, móng tay đều không thấy dấu dao gậy hay bóp siết.
Hắn ngẩng lên, ra lệnh:
“Mang bốn chậu nước sạch.
Mọi người nhúng cả hai tay xuống đến cổ tay, không xắn áo, giữ ba nhịp thở.
” Chậu đặt xuống.
Bên hán tử áo thâm Viên Kính Dạ và hai tùy tòng, cả ba nhúng tay.
Nước vẫn trong, không váng.
Đám thư sinh lần lượt nhúng tay.
Nước không đổi sắc.
Đến lượt Tử Huy.
Vừa úp cả hai tay, mặt nước lập tức nổi lên lớp bột trắng mịn, lờ lững quanh kẽ móng tổi tản loang.
Cổ Xuyên nhìn thẳng vào Tử Huy, giọng sắc lạnh:
“Hạc Đỉnh Hồng tẩm trên đầu đũa—vô sắc, phát chậm, để lại cặn bột sót nơi kẽ tay, gặp nước sẽ nổi.
Ta sẽ kể lại diễn biến vụ việc.
Ngươi đặn tiểu nhị rót rượu cho Trình Văn, lợi dụng lúc tiểu nhị che tầm mắt và mọi người chú ý vào ly rượu, ngươi lấy đôi đũa tẩm độc từ ống tay áo, gắp thức ăn cho Trình Văn.
Sau đó, thừa lúc không ai để ý, ngươi lén bỏ đôi đũa ấy vào hộp.
Độc này vốn phát tác sau vài canh giờ, nhưng Trình Văn xảy ra xô xát với bàn bên, bị đẩy mạnh, khiến khí huyết dồn dập, độc lan nhanh hơn.
Lớp bọt trắng đục nổi trên chậu nước chính là Hạc Đỉnh Hồng từ đôi đũa ngươi tráo.
Ta nói có đúng không?
Tử Huy mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp, run.
rẩy:
“Hôm trước Trình Văn chia bạc không.
đều, còn nhục mạ ta.
ta.
” Bộ khoái tiến tới tra xích Tử Huy, tịch thu chiếc đũa sẫm làm vật chứng, ghi biên khẩu cung.
Chưởng quỹ và tiểu nhị cúi đầu nhận lỗi, run giọng hứa sẽ phối hợp.
Cổ Xuyên quay sang Viên Kính Dạ, nói gọn:
“Chư vị vô can.
” Viên Kính Dạ khẽ gật;
ánh mắt sâu lạnh lướt qua cổ Xuyên như ghi một món nợ lặng thinh.
Đám đông dần tản.
Vòng nước loang còn lặng trong chậu — lặng lẽ khép lại một vụ s-át nhân.
bằng một chiếc đũa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập