Chương 50: Hỷ Môn Ngộ Sát

Chương 50 :

Hỷ Môn Ngộ Sát Sau khi hiểu lầm được gỡ bỏ, Viên Kính Dạ lập tức mời Cổ Xuyên đến tửu lầu bên cạnh, ý muốn cùng nâng vài chén rượu để tẩy trần và bày tỏ lòng cảm tạ.

Ngoài ra, nghe nói cổ Xuyên là bộ khoái tĩnh thông phá án, Viên Kính Dạ nhân cơ hội này muốn thăm dò xem có thể nhờ y tìm giúp tên Thành Côn hay chăng.

Cả hai ngồi xuống bàn, bọn thuộc hạ của Viên Kính Dạ không ngồi chung mà chọn bàn khác để canh chừng.

Viên Kính Dạ rót một chén rượu đầy đưa cho Cổ Xuyên, rồi rót cho mình, vẻ mặt thành khẩn nói:

"Đa tạ Cổ bộ khoái đã ra tay tương trợ, nếu không tại hạ e đã phải vào ngục ăn cơm tù rồi.

"

Cổ Xuyên cười trừ, nét mặt thoáng vẻ khiêm tốn:

"Chuyện nhỏ thôi, chẳng đáng bận tâm.

Chẳng hay tôn tính đại danh của huynh là gì, để tiệr xưng hô?

"

Viên Kính Dạ đáp:

"Tại hạ họ Viên tên Kính Dạ, là người vùng khác đến đây, được một vị gia chủ bỏ tiền thuê tìm giúp một kẻ.

Nhưng mấy ngày nay vẫn chưa gặp được tung tích.

"

Cổ Xuyên gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tò mò:

"Chẳng hay Viên huynh tìm ai vậy?

Người đó hẳn đặc biệt lắm sao?

"

Viên Kính Dạ cười nhạt, nét mặt thoáng vẻ giận dữ khi nhớ lại:

"Nói trắng ra, y là tên trội pnhạm khét tiếng, làm bao chuyện thất đức:

cướp crủa, giết người, làm nhục nữ nhân.

Y vô tình làm nhục thân nhân của vị gia chủ kia, nên họ mới bỏ tiền thuê tại hạ bắt y về chịu tội.

"

Cổ Xuyên thầm nghĩ trong đầu:

"Hóa ra là thợ săn tiền thưởng.

"

Rồi y đáp:

"Thếngười huynh tìm có đặc điểm gì?

Có thể cho tại hạ biết chăng?

Biết đâu tại hạ từng nhìn thấy y.

"

Viên Kính Dạ liếc sang hai thuộc hạ, một tên lập tức đưa bức họa kẻ đó đến.

Cổ Xuyên mở bức họa ra xem, nét mặt chợt biến sắc, cảm giác như đã từng gặp đâu đó.

Viên Kính Dạ tiếp lời, vẻ mặt càng thêm giận dữ, đôi mắt long lên như lửa:

"Y tên thật là Thành Côn, một k-ẻ biến thái đồi bại, dâm tà vô độ,y c-ướp crủa giết người,không chuyện ác nào mà y không làm.

Chúng ta truy đuổi y nhiều ngày trời, lần cuối mất dấu y ở ngoài Tùng Trúc Băng Trang chừng mười dặm.

Sau đó, tại hạ đuổi đến một tửu lầu, tiếc thay chủ quán bao che cho y.

Cuối cùng dưới sức ép hắn mới khai rằng y đi chung với phu nhân của tên tri huyện họ Cao và một Hồng công tử g đó.

"

Y chép miệng tiếc rẻ, nhưng thấy Cổ Xuyên không đáp, ngẩng lên thì thấy y nhìn chăm chăn vào bức họa.

Viên Kính Dạ hỏi:

"Cổ bộ khoái biết y sao?

"

Cổ Xuyên lắc đầu, nét mặt thoáng vẻ bối rối:

"Ta không biết, nhưng nhìn y quen lắm.

"

Chọt y nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc:

"Huynh nói hôm trước thấy hắn ngoài Tùng Trúc Băng Trang, có nhớ ngày tháng cụ thể không?

"

Viên Kính Dạ kể rõ ngày giờ lẫn địa điểm, vẻ mặt vẫn giận dữ, nắm chặt chén rượu như muốn bóp nát.

Cổ Xuyên chợt nhíu mày sâu hơn, nét mặt chuyển sang lo lắng, rồi đột nhiên trắng bệch như tờ giấy.

Thời điểm ấy trùng với lúc Huyền Phù rời khỏi Băng phủ.

Chọt y cảm thấy lạnh sống lưng, ánh mắt lóe lên vẻ kinh hãi xen lẫn giận dữ.

Y nghiêm túc nhìn Viên Kính Dạ:

"Người huynh đang tìm thật giống với tên đạo sĩ gọi là Huyền Phù,liệu có phải là hắn cải trang không?

"

Viên Kính Dạ ngẩn người như phỗng, vẻ mặt thoáng tia ngạc nhiên :

"Đúng rồi, chính hắn!

Hắn là Thành Côn, nghe bảo giả dạng đạo trưởng dùng tên Huyền Phù.

"

Cổ Xuyên nuốt nước bọt, nét mặt giờ đã xanh mét, lo âu tràn đầy:

"Huynh nói y làm gì?

"

Viên Kính Dạ nghiêm túc, ánh mắt đò xét, nhưng thấy sự nghiêm trọng trên mặt Cổ Xuyên, đành kể tiếp:

"Hắn phạm đủ thứ tội ác, cưỡng bức, g:

iết người.

Hễ hắn nhắm vào ai thì nhất quyết phải làm cho bằng được, k-ẻ biến thái ấy võ công cao cường, trẩu thoát nhiều lần trên đường tại hạ truy bắt.

"

Lời nói của Viên Kính Dạ vang bên tai, khiến sắc mặt Cổ Xuyên lúc trắng lúc xanh, biểu cảm chuyển từ kinh ngạc sang phần nộ.

Y nhớ lại đoạn hội thoại với Băng Doãn Trung:

"Thu Nhi c:

hết có thể do người trong phủ làm quần áo sộc xệch, y phục bị xé rách.

"

Chọt y nghĩ:

"Nếu Thu Nhi chết thay, vậy hôm ấy Huyền Phù nhắm đến ai?

"

Rồi y nhớ lần đầu gặp Huyền Phù, hắn có cử chỉ lạ lùng:

hỏi y có thấy chuyện gì lạ không, nét mặt thoáng nhìn Băng Linh với ánh mắt không đứng đắn.

Bỗng Cổ Xuyên đứng phắt dậy, nét mặt kinh hoàng xen lẫn quyết đoán, la lớn:

"Hỏng rồi.

!

"

Y chạy vội ra ngoài quán.

Viên Kính Dạ giật mình, vẻ mặt giận dữ chuyển sang ngạc nhiên, lập tức đuổi theo.

Chủ quán níu hai thuộc hạ của Viên Kính Dạ lại, chúng nhanh chóng đưa bạc tồi theo ra.

Cổ Xuyên dắt ngựa, leo lên lưng, nét mặt vẫn còn lo âu và giận dữ.

Chưa kịp để Viên Kính Dạ hỏi, y nói:

"Đi theo ta, ta biết Huyền Phù ở đâu.

"

Sau đó y phóng ngựa đi vùn vụt.

Viên Kính Dạ leo lên ngựa, kêu thuộc hạ tập hợp người, trên đường sẽ làm dấu để chúng đuổi theo.

Bản thân y lập tức giục ngựa theo Cổ Xuyên, gió bụi cuồn cuộn trên con đường cổ.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Hồng gia phủ vẫn còn rực rỡ ánh đèn, tiếng cười nói từ tiệc cưới dần lắng xuống.

Hồng Hải Huy, tân lang vừa bái đường cùng Băng Linh, lòng như kiến bò trên chảo nóng, hận không thể động phòng ngay lập tức.

Hôm nay là ngày đầu tiên y phải thực hiện việc chữa trị theo lời Huyền Phù, nhưng đám hồ bằng cẩu hữu cứ liên tục chuốc rượu, khiến y say khướt, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở nặng nề nồng nặc mùi men, bước chân loạng choạng như sắp ngã, đầu óc quay cuồng đến mức chỉ còn biết lẩm bẩm những lời vô nghĩa.

Băng Linh ngồi ngay ngắn trên giường, khăn hỷ đỏ thắm che Phủ gương mặt mỹ miều.

Nàng thoáng run, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, lòng đầy hỗn loạn.

Từ sáng đến tối, nàng chỉ ở trong căn phòng này, tâm trí trôi dạt theo dòng ký ức.

Nàng nhớ về những ngày tự do ở Sóc Phương, nhớ đến Cổ Xuyên – người từng khiến tim nàng rung động.

Lúc thì nàng mím môi, ánh.

mắt lóe lên vẻ bực bội khi nghĩ về những chuyện đã qua;

lúc thì đôi mắt giãn ra, man mác buồn, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.

Nàng biết, từ nay nàng đã là phu nhân của Hồng Hải Huy, mối duyên với Cổ Xuyên đã đoạr tuyệt.

Quãng đời còn lại, nàng sẽ bị giam cầm trong Hồng phủ, không còn tự do như trước.

Lòng nàng nguội lạnh, chỉ còn lại nỗi cô đơn và cam chịu.

Ngoài sánh, phu phụ Băng Tĩnh Khiêm đã trở về, chỉ còn Băng Doãn Trung ở lại.

Y say mèm, dáng vẻ thẫn thờ, chén rượu trong tay không ngừng đưa lên môi.

Là ca ca, ÿ bấtlựcnhìn muội muội rơi vào cảnh ngộ này, lòng đau như cắt.

Đám bạn bè của Hồng Hải Huy chẳng ai dám trêu ghẹo y, thấy y ngồi đó, họ lảng tránh, chỉ lo cười đùa ầm ĩ.

Khi Hồng Hải Huy đòi về tân phòng, đám người kia định náo loạn đêm tân hôn, nhưng vừa đến cửa đã bị Hồng thị – cô của Hồng Hải Huy -— đuổi thẳng.

Bà quắc mắt, giọng lạnh lùng:

"Cút hết đi, đừng làm loạn!

"

Khi đám đông giải tán, Hồng thị quay sang Huyền Phù, lúc này đã thay bộ áo đạo sĩ bằng trường sam xanh thẳm, trông chẳng còn chút dáng vẻ chân nhân.

Bàlo lắng đến mức sắc mặt tái mét, đôi mắt lộ rõ vẻ bất an, tay siết chặt vạt áo, giọng run rur hỏi:

"Chân nhân, Huy nhi say thế này, liệu có thể chữa trị được không?

"

Huyền Phù mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo ẩn chứa mưu mô, đôi mắt lấp lóe vẻ tà ác, khóe miệng nhếch lên đầy dâm dục:

"Phu nhân chớ lo, mọi việc đã có bần đạo.

Chỉ cần phu nhân sai người canh gác quanh đây, không cho bất kỳ ai đến gần.

Lát nữa, trong phòng dù có động tĩnh gì, cũng không được vào.

Bần đạo đang làm phép, nếu bị quấy nhiễu, bản thân bần đạo tổn hại chẳng sao, nhưng e rằng Hồng công tử sẽ nguy đến tính mạng.

Mong phu nhân phối hợp.

"

Nghe đến tính mạng Hồng Hải Huy bị đe dọa, Hồng thị càng thêm lo âu, mặt cắt không còn giọt máu, vội gật đầu la lịa.

Bà lập tức sai người mở cửa, đưa Hồng Hải Huy vào tân phòng, không quên cho y uống một bát canh giải rượu.

Huyền Phù theo sau, ánh mắt lấp lóe vẻ gian tà.

Cánh cửa tân phòng khér lại, trong phòng chỉ còn ánh nến cưới chập chờn, chiếu sáng khắp không gian.

Băng Linh vẫn ngồi trên giường, khăn hỷ đỏ thắm che khuất gương mặt, dáng vẻ thanh tao nhưng đầy bất an.

Huyền Phù dìu Hồng Hải Huy đến bàn, để y ngồi xuống, ánh mắthắn thoáng liếc sang tân nương.

Lòng hắn rạo rực, thú tính trỗi đậy như lửa cháy, biểu cảm tà ác lộ rõ qua đôi mắt hau háu đầy dục vọng, môi mím chặt để kìm nén tiếng cười khoái trá, tay siết chặt như muốn vồ vập ngay lập tức.

Hắn nghĩ thầm:

"Hôm trước ở Băng gia, người đông, ta chẳng làm được gì nàng.

Nay trời đã giúp ta, chỉ cần xong việc, giá họa cho tên ngốc này g:

iết nàng, ta sẽ cao bay xa chạy.

"

Nghĩ đến những trò đê tiện sắp làm, tưởng tượng gương mặt xinh đẹp của Băng Linh hoảng loạn cầu xin, Huyền Phù cảm thấy khoái trá tột độ, ánh mắt càng thêm dâm dục, hơi thở dồn dập, nụ cười trên môi càng thêm vặn vẹo.

Hắn bước chậm rãi về phía giường, như một con thú săn mồi đang rình rập con mồi yếu ớt.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, con đường cổ đạo bụi mù, Cổ Xuyên và Viên Kính Dạ thúc ngựa ph như bay về phía Hồng gia phủ.

Cổ Xuyên siết chặt dây cương, ánh mắt sắc lạnh xen lẫn lo âu, trong lòng thầm cầu khẩn:

“Lạy trời cho Băng Linh không có chuyện gì!

” Tâm trí y rối bời, những ký ức về Băng Linh hiện lên như sóng trào:

nụ cười thanh thoát, ánh mắt man mác buồn, và những ngày tháng tự do bên nàng ở Sóc Phương.

Từ khi xuyên không đến thế giới này, bản năng hiếu chiến từng khiến Cổ Xuyên dần phai nhạt, ÿ không còn giữ được sự quyết đoán lạnh lùng như xưa.

Chợt y cắn chặt răng

"Huyền Phù.

Băng Linh mà có chuyện gì,dù ngươi có trốn đến âm tào địa phủ ta cũng sẽ theo ngươi đến cùng.

H!

"

Nỗi hối hận như dao cứa vào lòng, khiến y ra sức quất roi tới tấp vào mông ngựa, mỗi nhát roi vang lên như xé tan màn đêm.

Con ngựa của Cổ Xuyên đường như cảm nhận được sự gấp gáp của chủ nhân, hí dài một tiếng, chân tung vó lao vun v-út, bụi đất cuộn lên mịt mù.

Bên cạnh, Viên Kính Dạ bám s-át, trường sam tung bay trong gió, ánh.

mắt sắc bén không rời Cổ Xuyên.

Nhìn nét mặt y nghiêm trọng như trúng tà, mày nhíu chặt, môi mím lại đầy phần nộ xen lẫn lo lắng Gió bụi đường trường thổi qua khiến mắt cả hai cay xè, khó chịu, nhưng hai con tuấn mã không hề chậm lại, vó ngựa dồn dập như sấm rền, cuốn theo lòng quyết tâm truy đuổi tên ác nhân Trong phòng tân hôn lúc này Huyền Phù chậm rãi bước đến bên giường, ánh mắt dâm tà lấp lóe dưới ánh nến cưới chập chờn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười vặn vẹo, để lộ dục vọng không thể kìm nén.

Băng Linh, dù vẫn đội khăn hỷ, bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Nàng nghe rõ tiếng ngáy khò khè của Hồng Hải Huy từ phía bàn, vậy thì sao lại có tiếng bước chât tiến gần?

Lòng đầy nghi hoặc, nàng vội vàng dùng một tay tháo khăn che mặt, đôi mắt mở tc kinh hoàng khi nhìn thấy kẻ đối diện không phải tân lang Hồng Hải Huy, mà là Huyền Phù.

Gương mặt hắn lúc này méo mó vì dục vọng, ánh mắt nóng bỏng như muốn lột trần nàng, đôi môi mím chặt như đang cố nén tiếng cười khoái trá, cả người toát lên vẻ biến thái đáng sợ.

Băng Linh cảm thấy tim như ngừng đập, nàng hét lên, giọng run rẩy xen lẫn sợ hãi:

“Huyền đạo trưởng, ngươi.

tại sao ở đây?

!

” Huyền Phù cười lớn, âm thanh khàn khàn đầy tà ý:

“Băng cô nương, hôm nay bần đạo thay Phu quân nàng làm đạo vợ chồng.

Ôi, từ lần đầu gặp nàng ở Băng gia, ta đã kiểm lòng quá lâu rồi!

” Nói đoạn, hắn vươn đôi tay như ma trảo, móng tay dài sắc nhọn chực chụp lấy nàng.

Băng Linh phản ứng nhanh, một tay gạt mạnh cánh tay Huyền Phù, đồng thời nhảy xuống, khỏi giường, ánh mắt nàng vừa sợ hãi vừa phần nộ, đôi môi run rẩy nhưng vẫn cắn chặt để giữ bình tĩnh.

Nàng quát:

“Ngươi dám!

1“ Nhưng Huyền Phù chỉ cười lớn, ánh mắt càng thêm dâm dục, hắn nhào tới như một con thú hoang, không chút kiêng nể.

Băng Linh tuy có học qua chút võ công phòng thân, nhưng so với Huyền Phù – kẻ võ công cao cường, từng lẩn trốn bao lần truy bắt- nàng hoàn toàn lép vế.

Nàng tung ra một chưởng nhằm vào ngực Huyền Phù, nhưng hắn đễ dàng né tránh, thân pháp linh hoạt như bóng ma.

Huyền Phù cười gằn, ánh mắt lấp lóe vẻ khoái trá bệnh hoạn, miệng lẩm bẩm:

“Càng phản kháng, ta càng thích!

” Hắn vung tay chộp lấy vai Băng Linh, nhưng nàng nghiêng người tránh được, lùi nhanh về phía bàn trà nơi Hồng Hải Huy đang gục mặt ngáy khò.

Băng Linh cố sức tung quyền, mỗi đòn đều mang theo sự tuyệt vọng và phần uất, nhưng.

Huyền Phù chỉ như mèo vờn chuột, liên tục hóa giải các chiêu thức của nàng.

Hắn cố ý để nàng đánh trúng vài quyền nhẹ, rồi phá lên cười, giọng đầy nhạo báng:

“Tiểu mỹ nhân, chút võ công cỏn con này mà cũng dám chống lại ta?

Đôi mắthắn sáng rực dục vọng, gương mặt vặn vẹo, mỗi lần tiến gần Băng Linh, hắn đều cố ý đưa tay chạm vào y Phục nàng, như thể muốn trêu đùa trước khi ra tay tàn độc.

Băng Linh thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán,đã quá lâu nàng không đụng đến võ, thêm vết thương ngày xưa chiến với Hoa Hùng nên thân thủ nàng giờ kém xa so với trước, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ sợ sệt, đôi tay run rẩy mỗi khi gat tay Huyền Phù.

Nàng biết mình không phải đối thủ, nhưng vẫn cắn răng chống cự, lòng thầm cầu mong ai đó đến cứu.

Huyền Phù nhân cơ hội lao tới, tung một chưởng mạnh về phía nàng.

Băng Linh cố gắng né, nhưng chưởng phong của hắn quá mạnh, luồng khí ép nàng lùi sát vào bàn.

Trong lúc hỗn loạn, Huyền Phù vô tình vung tay đánh trúng người Hồng Hải Huy, khiến y đang say khướt ngã lăn ra đất, phát ra một tiếng “bịch” nặng nề Hồng Hải Huy lẩm bẩm vài tiếng, nhưng men rượu khiến yÿ chẳng thể tỉnh lại, chỉ nằm bất động dưới sàn, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở khò khè.

Băng Linh nhìn thấy cảnh đó, lòng càng thêm hoảng loạn, ánh mắt nàng lóe lên vẻ tuyệt vọng, giọng run run:

“Ngươi.

ngươi dám làm gì ta, ta sẽ khiến ngươi chết không toàn.

thay!

” Huyền Phù chỉ cười lớn, ánh mắt dâm tà càng thêm đậm, hắn bước tới gần, hơi thở nóng hổi phả ra:

“Mỹ nhân, ngươi càng kêu, ta càng hứng thú.

Hôm nay, không ai cứu được ngươi đâu!

” Hắn vung tay, chuẩn bị chụp lấy Băng Linh, gương mặt biến thái lộ rõ sự khoái trá bệnh.

hoạn, như một con thú sắp vồ được con mồi.

Trong ánh nến cưới chập chờn, Băng Linh hét lớn, giọng run rẩy pha lẫn kinh hoàng:

“Đừng qua đây!

” Nàng cảm giác như viễn cảnh ngày trước, khi đối mặt đám Hoa Hùng, lại tái hiện.

Hôm ấy, Cổ Xuyên đã kịp thời cứu nàng, nhưng giờ đây, trong căn phòng tân hôn lạnh lẽo này, ai sẽ đến cứu nàng?

Đôi mắt nàng mở to, ánh lên vẻ sợ hãi tột độ, mồ hôi lấm tấm chảy xuống gò má, môi run run, thân thể bất giác lùi lại.

Chọt nàng vấp phải Hồng Hải Huy đang nằm bất động dưới sàn, cả người ngã nhào ra sau, phát ra một tiếng “bịch” đau đớn.

Huyền Phù, thấy cơ hội đến, ánh mắt dâm tà sáng rực, nụ cười vặn vẹo đầy khoái trá bệnh hoạn.

Hắn lao tới như một con thú đói mồi, hai tay vung ra hất mạnh đôi tay yếu ót của Băng Linh.

Một tay hắn chộp trúng áo nàng, “xoet — tiếng vải rách vang lên sắc lạnh trong đêm, để lộ bờ vai trắng ngần.

Băng Linh kinh hãi, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Nàng cố vùng vẫy, nhưng Huyền Phù đã cởi phăng áo ngoài, để lộ thân hình gầy gò chỉ chít vết sẹo lớn nhỏ, mỗi vết như kể lại những tội ác hắn từng gây ra.

Nụ cười đê tiện trên môi hắn càng khiến Băng Linh sợ hãi cùng cực, tim nàng như muốn ngừng đập, hơi thở đồn dập, đôi tay run rẩy cố tung quyền chống cự nhưng chỉ như châu chấu đá xe.

Huyền Phù dễ dàng khống chế nàng, một tay bóp chặt cổ Băng Linh, khiến nàng nghẹt thở, ánh mắt nàng hoảng loạn, miệng há hốc nhưng không thốt nổi lời nào.

Hắn leo lên người nàng, ánh mắt dâm đục lấp lóe, hơi thở nóng hổi phả vào mặt nàng, giọng khàn khàn đầy tà ý:

“Tiểu mỹ nhân, càng chống cự, ta càng thích!

” Băng Linh cố sức giấy giụa, nhưng sức lực yếu ớt chẳng thể thoát khỏi bàn tay sắt của hắn, gương mặt nàng giờ chỉ còn lại sự kinh hoàng và bất lực.

Bất chọt, Hồng Hải Huy, đang say khướt ngáy khò dưới sàn, mơ màng tỉnh giấc.

Tiếng hét của Băng Linh và âm thanh đánh nhau vang bên tai khiến y bừng tỉnh, đôi mắt đỏ ngầu vì men rượu, gương mặt méo mó vì bực bội.

Y chếnh choáng đứng dậy ánh mắt mơ hổ nhìn cảnh trước mặt:

một nam nhân đang đè lên mỹ nhân, cả hai la hét không ngừng.

Hồng Hải Huy, đầu óc mụ mị, chỉ cảm thấy phiển nhiễu, lẩm bẩm:

“Lải nhải gì mà không cho ta ngủ?

Bực mình, y lảo đảo lao tới, vung tay đánh mạnh vào đỉnh đầu Huyền Phù, cú đánh bất ngờ chứa đựng sức mạnh của kẻ say rượu, khiến Huyền Phù dù võ công cao cường cũng không kịp phòng bị.

Hắn đau đón rú lên, lăn ra một bên, tay ôm đầu, ánh mắt tà ác thoáng chốc chuyển sang giận dữ.

Băng Linh nhân cơ hội lăn mình, bò ra xa, hơi thở đốc ánh mắt vẫn tràn ngập sợ hãi, gương.

mặt tái nhọt, đôi tay ôm lấy y phục rách nát để che thân, nước mắt lăn dài.

Nàng nhìn Huyề:

Phù, lòng vừa kinh hoàng vừa hy vọng mong manh rằng Hồng Hải Huy có thể cứu nàng.

Huyền Phù, tức giận vì b:

ị đránh đau, gầm lên, ánh mắt đỏ rực như thú dữ.

Hắn đứng phắt dậy, tung một cước mạnh vào bụng Hồng Hải Huy.

Cú đá như búa tạ khiến Hồng Hải Huy văng ra xa, đâm sầm vào cạnh bàn.

Tiếng “rầm” vang lên, cả bàn lật đổ, ly tách đựng trà rượu trên bàn rơi xuống đất vỡ toang, mảnh sứ văng tứ tung ánh nến trên bàn cũng vì thế mà rơi xuống đất.

Hồng Hải Huy đau đớn ôm bụng, sắc mặt trắng bệch xen lẫn đỏ bừng, gan ruột như đảo lộn, y nôn thốc nôn tháo, rượu trong người vơi dần.

Gương mặt y méo mó vì đau, nhưng men say và cơn giận khiến y điên tiết, ánh mắt lóe lên vẻ hung dữ, bất chấp đau đớn, y gào lên:

“Tên khốn, ngươi dám đánh ta.

!

” Y lao tới, hai tay vung quyền loạn xạ về phía Huyền Phù.

Nhưng sức lực của Hồng Hải Huy làm sao bì được với Huyền Phù.

Hắn dễ dàng gạt tay y ra ánh mắt tà ác giờ thêm phần hung tọn, đôi tay như gọng kìm bóp chặt cổ Hồng Hải Huy, nhất bổng y lên cao.

Hồng Hải Huy vùng vẫy, khuôn mặt đỏ bừng chuyển sang tím tái, đôi mắt mở to hoảng loạn miệng há hốc thở hổn hển, hai tay cào cấu vô vọng vào cánh tay Huyền Phù.

Bản năng sinh tồn trong ÿ trỗi dậy, y cố đạp chân loạn xạ, nhưng sức lực yếu ớt chẳng thể thoát khỏi vòng kìm hãm.

Huyền Phù cười gằn, ánh mắt đầy vẻ khoái trá bệnh hoạn:

“Tên súc sinh như ngươi mà dám phá ta?

Hôm nay cả ngươi và con tiện nhân này đều phải chết!

” Huyền Phù gầm lên một tiếng, ánh mắt hung tợn như dã thú, buông tay để Hồng Hải Huy chạm đất, thân thể y mềm nhũn rơi xuống sàn, phát ra một âm thanh nặng nể.

Hắn thả lỏng hai tay, nhưng nụ cười tà ác trên môi vẫn không tắt, đôi mắt lấp lóe dục vọng bệnh hoạn xen lẫn sự cuồng nộ.

Hồng Hải Huy, giờ đã tỉnh hẳn men Tượu, ho sặc sụa, nước mắt lẫn nước đãi trào ra từ khóe miệng, khuôn mặt y méo mó vì đau đớn và hoảng loạn, đôi mắt mở to trừng trừng, ánh lên vẻ kinh hoàng khi nhìn vào gương mặt biến thái của Huyền Phù.

Y cố lẩm bẩm cầu xin, nhưng giọng nói yếu ớt không thành lời, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển.

Huyền Phù siết chặt nắm đấm, hai tay run lên vì cơn giận và sự khoái trá bệnh hoạn.

Hắn bước tới, không chút do dự, tung hai cú đấm mạnh như búa tạ vào hai bên má Hồng Hải Huy.

Máu tươi bắn ra, hòa lẫn với nước dãi, khuôn mặt Hồng Hải Huy lập tức sưng vù, đôi mắt trọn trừng đầy đau đớn, hơi thở đứt quãng.

Chưa kịp để y thở lấy hơi, Huyền Phù cười gằn, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, hai tay hắn nhanh như cắt bẻ mạnh cổ Hồng Hải Huy.

Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, khiến ánh nến cưới chập chờn như run rẩy.

Hồng Hải Huy trọn trừng mắt, máu và nước dãi trào ra từ miệng, thân thể y ru:

lên một lần cuối trước khi ngã gục xuống sàn, đôi mắt vô hồn hướng về phía Băng Linh Băng Linh, chứng kiến từ đầu đến cuối, cảm thấy tìm như ngừng đập.

Nàng co rúm trong góc phòng, thân thể run lấy bẩy, đôi tay ôm chặt y phục rách nát để che thân, nước mắt tuôn rơi không ngừng, thấm ướt gò má trắng bệch.

Ánh mắt nàng tràn đầy kinh hãi, đôi đồng tử co rút, như thể muốn chạy trốn khỏi cảnh tượng tàn khốc trước mặt.

Nàng mím chặt môi, cố kìm nén tiếng thét, nhưng hơi thở dồn dập và tiếng nấc nghẹn ngào đã tố cáo sự sợ hãi tột độ trong lòng.

Huyền Phù, sau khi hạ sát Hồng Hải Huy, quay sang Băng Linh, nụ cười trên môi càng thêm vặn vẹo, ánh mắt hắn như ngọn lửa thiêu đốt, đầy dục vọng và sự tàn nhẫn.

Hắn bước chậm rãi về phía nàng, giọng khàn khàn vang lên:

“Giờ thì không còn ai cản trở ta nữa, Băng bộ khoái.

Hãy ngoan ngoãn, hầu hạ ta điV” Hắn vươn tay, ma trảo lại chực chụp lấy nàng, ánh mắt lấp lánh khoái trá bệnh hoạn, như thể đã nắm chắc con mồi trong tay

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập