Chương 10: Bách Binh các

Chương 10 :

Bách Binh các A Cửu đã chuyển tới một nhà tre nhỏ, trong một khu vườn nằm cạnh nội phủ Vũ gia.

Khu vườn này có linh khí vượng hơn hẳn những nơi khác, bảo sao Vũ gia lại có thể cắm rễ vững chắc, khai hoa tán điệp tại nơi này.

Gọi là khu vườn, nhưng lại rộng tới trăm trượng, có cả một hồ nước lớn, theo kênh rạch thông với sông lớn ngoài thành.

Suốt mấy tháng sau đó, hắn tranh thủ thời gian thổ nạp, hấp thụ linh khí mỏng manh trong đất trời, nhằm trong thời gian sớm nhất đột phá luyện khí kỳ tầng tám.

Hắn cũng không còn cách nào.

Vũ Lâm thành đông đúc người như vậy, lại không có lấy một người tu hành.

Trong kho sách cổ của Vũ gia cũng chỉ đề cập tới các võ giả mà thôi.

Vì thế trước mắt vẫn phải tự mình nâng cao tu vi, tránh cho có bất trắc ập tới.

Người tu hành là hấp thụ linh khí trong trời đất chuyển hoá thành linh lực để sử dụng.

Còn võ giả phàm nhân là thông qua quá trình rèn luyện, nuôi dưỡng chân khí trong cơ thể.

Võ giả ban đầu cần phải rèn luyện để khai thông kỳ kinh bát mạch.

Sau đó tu luyện để ngưng luyện chân khí.

Đạt tới nội tức cảnh thì chân khí lúc này đã được ngưng tụ rất nhiều, có thể tạo ra cương khí để hộ thể, tay không đón kiếm.

Mà nơi này linh khí mỏng manh, làm sao mà có người tu hành được chứ.

Bởi thế thiếu niên quyết định càng phải che dấu thân phận khác biệt của mình.

Còn về ngọn núi nào linh khí dồi dào, có môn phái tu tiên, hắn cũng không vội tìm kiếm.

Bách Binh các gồm hai tầng lầu rộng lớn.

Vẻ ngoài là của một thương nhân dựng nên, thực chất phía sau lại đứng một thế lực ngầm.

Trên đường lớn gần đó.

Tiểu cô nương chỉ cao tới vai thiếu niên, tay cầm một cây kẹo hoa quả tung tăng chạy theo sau.

Vũ Hoắc được định là người kế thừa Vũ gia, vì thế không phải lúc nào cũng rảnh rỗi bồi tiếp thiếu niên được.

Tiểu cô nương là con cháu thế gia, hiểu biết cũng không ít, thiếu niên lại là cao thủ khó lường, vì thế Vũ gia cũng yên tâm để tiểu cô nương đi cùng với hắn.

Tất nhiên sau vụ việc vừa rồi, Vũ gia cũng an bài không ít nhân thủ, ở trong bóng tối theo sau hai người.

Tiểu cô nương bước nhanh hơn, vượt lên phía trước thiếu niên.

Sau đó nàng quay lại, vừa đi giật lùi, miệng nhỏ chu ra:

“Tên ngốc, rốt cục chiêu kiếm hôm trước tên là gì, ngươi biểu diễr lại cho ta đi!

” Thiếu niên có phần không biết nói thế nào, tiểu cô nương đã hỏi câu này rất nhiều lần rồi.

Vũ Hoa Linh khuôn mặt hơi tròn, đáng yêu khả ái.

Vẻ ngoài nàng không khác gì với những.

tiểu thư đài các khác, nhưng không ngờ lại âm thầm học võ luyện kiếm.

Mới mười ba tuổi đê là võ giả khai mạch cảnh tầng hai.

A Cửu cười nói:

“Ngươi không sợ phụ thân ngươi biết được sao!

"

Tiểu cô nương híp mắt nói, tay chỉ thiếu niên, lại chỉ về nàng:

"Ta không nói, ngươi không nói, ai mà biết được!

"

A Cửu chọt dừng bước chân lại, nhìn một tấm biển treo cao, đề ba chữ “Bách Binh các”.

Lúc này A Cửu mới sực nhận ra hắn đang thiếu một món vũ khhí vừa tay, đề phòng trường hợp bất trắc.

Như lúc hắn gặp phải con hổ, trong tay có một thanh kiếm thì tình hình đã khác rồi.

A Cửu quay sang tiểu cô nương hỏi:

“Đồ ở nơi này cũng được Vũ gia ngươi trả tiền chứ?

Tiểu cô nương vẻ mặt dương dương tự đắc:

“Tất nhiên, không phải Hoắc huynh đã nói với ngươi rồi sao.

Ngươi muốn gì cũng có thể mua lấy.

Vũ gia ta lớn, lớn như vậy, ngươi lại có thể tiêu được bao nhiêu!

” Thiếu niên chỉ vào ngực hắn, nói rằng “Là mình ta muốn vào, không rủ rê gì ngươi cả”.

Hắn ở nơi này cũng một thời gian, rất rõ ràng chuyện binh đao luyện võ, chỉ có nam nhân mới có thể động vào.

Sau đó, thiếu niên, thiếu nữ, một trước một sau bước vào Bách Binh các.

A Cửu hơi ngại ngùng vì dùng tiền của người khác.

Hắc thúc đã dạy hắn rồi, ra ngoài không có bữa tiệc nào là miễn phí cả.

Tuy nhiên Hắc thúc hắn còn nói lão là kẻ giàu có nhất thế gian này, bảo vật quý giá nhiều không đếm xuể, trong mắt A Cửu thì lão chỉ có mấy cái hang đá mà thôi.

Khác biệt hoàn toàn so với Vũ gia sản nghiệp khắp nơi, người hầu kẻ hạ nhiều không đếm xuể.

Vì thế lúc này hắn cũng miễn cưỡng tiêu xài “một chút” ngân lượng của Vũ gia, dáng vẻ giàu hơn thúc hắn rất nhiều.

Thiếu niên lại không biết rằng, lão chuột tuỳ tiện lấy ra một món đổ, trong.

mắt người tu hành còn đáng giá hơn cả chuyện sống c:

hết năm vạn phàm nhân trong Vũ Lâm thành.

Cạnh cửa Bách Binh các ngồi một nam tử râu dê ước chừng hơn ba mươi tuổi.

Hắn ngồi trên ghế đẩu, một tay chống cằm lim dim ngủ, lúc này nghe thấy tiếng chân tới gần liền giật mìn!

tình đậy.

Nam tử quản sự khó hiểu tại sao một thiếu niên cùng một tiểu cô nương lại đi vào Bách Binh các, nhưng từ dáng vẻ và y phục, hiển nhiên là con cháu nhà quyền quý.

Vì thế hắn vẫn miễn cưỡng đứng dậy, hướng thiếu niên chào hỏi:

“Không biết ngọn gió nào đưa công tử và tiểu thư tới Bách Binh các!

” Hắn nghĩ vị công tử này dẫn theo tiểu cô nương vào đạo chơi mà thôi.

Không ngờ lại thấy tiểu cô nương giơ lên lệnh bài của Vũ gia:

“Vũ gia ta cần v-ũ k-hí tốt, giá cả không thành vấn đề Nam tử quản sự lập tức khom người thêm một chút, nhiệt tình dẫn đường:

“Hoá ra là công tử và tiểu thư Vũ gia, mời vào, mời vào!

” Nam tử ân cần dẫn hai người đi xem v-ũ k-hí, lại kín đáo ra hiệu cho một nam tử trẻ tuổi chạy lên lầu hai.

Trên lầu hai, có một cửa sổ lớn ngay phía đường lớn, cạnh đó đang có hai nam tử ngồi đánh cờ.

Một nam tử trung niên có khuôn mặt chữ điền và một nam tử cao gầy, có một vết sẹo bên mắt trái, dáng vẻ nghiêm nghị khó gần.

Nam tử trẻ tuổi lên lầu hai, lại gần nam tử mặt chữ điển nói nhỏ.

Nam tử mặt chữ điển chỉ hơi nhướng mày, phẩy phẩy tay, lại hạ một quân cờ trắng:

“Vũ gia?

Một tên tiểu tử thì có thể sử dụng tới cấp bậc vũ k-hí nào chứ.

Ngươi tiếp đón cẩn thận chút là được, đừng làm hỏng nhã hứng đánh cò của ta với Nhị gia!

” Nam tử cao gầy mỉm cười, không nhanh không chậm hạ một quân cờ đen:

“Thiếu niên này khí tức nội liễm, bước chân nhẹ nhàng trầm ổn, ít nhất cũng có tu vi tam cảnh đỉnh phong!

” Nam tử mặt chữ điển là quản lí của Bách Binh các, lúc này không khỏi thầm nghi hoặc.

Ngoài tiểu tử Vũ Hoắc được coi là hạng thiên tài, từ bao giờ Vũ gia lại có thêm một tên hậu bối xuất sắc như thê?

Tuy quần áo của thiếu niên có phần bình thường, nhưng tiểu thư Vũ gia xuất hiện trên đường như hạc giữa bầy gà, tất nhiên trước khi bước vào Bách Binh các đã lọt vào mắt hai nam tử này.

Nam tử mặt chữ điển lúc này cười nói:

“Hắc hắc, ta chỉ là võ giả tứ cảnh thấp kém, không nhìn ra được sâu cạn gì.

Nhị gia là cao thủ lục cảnh đỉnh phong, ánh mắt chắc chắn không sa lầm.

Cũng không biết tiểu tử này là con cháu của ai, Vũ gia cũng thật lắm phúc khí!

” Nam tử cao gầy hạ một quân cờ đen, cười nói:

“Cũng chỉ là tam cảnh mà thôi.

Các đại gia tộc ngày càng có nhiều kinh nghiệm về phương pháp khai mạch, nên đám hậu bối hiện giờ tu luyện dễ dàng hơn không ít.

Nhưng con đường sau này cần phải đích thân chiến đấu, vào sinh ra tử, mới có thể trở thành võ giả cấp cao được.

Đám con cháu được gia tộc bao bọc này, liệu được mấy kẻ có thể bước ra con đường của mình!

” Nam tử mặt chữ điển cầm quân cờ trắng trong tay, do dự chưa đặt, cười nói:

“Nhị gia nói phải!

” Bách Binh các bày bán rất nhiều loại v-ũ k-hí, cũng được chia khu vực từng loại v-ũ k-hí rõ ràng.

Vài vrũ krhí quý giá còn được đặt lên kệ gỗ, hay treo lên tường, một cách cẩn thận.

Thiếu niên đi một vòng, đai khái thấy các v:

ũ krhí chia làm ba mức giá.

Loại bình dân cho các võ giả khai mạch cảnh sử dụng, giá cả trên dưới trăm lượng bạc.

Những v-ũ k:

hí này có thể tuỳ ý cầm lên kiểm tra, thậm chí còn có thể mang ra sân thử v-ũ k-hí phía sau Bách Binh các.

Tiếp đó là các loại v-ũ k:

hí phẩm chất cao hơn, có thể lên tới năm trăm lượng bạc.

Còn cao nhất là những v-ũ k-hí chỉ võ giả ngưng khí sử dụng được, phải trả bằng vàng, giá cả không ghi rõ.

Thiếu niên dừng chân trước một thanh kiếm được treo trên kệ gỗ trên tường:

“Quản sự, cho ta xem thử thanh kiếm này!

” Nam tử quản sự hồ hỏi chạy lại, nhanh nhẹn giới thiệu:

“Công tử thật có con mắt tỉnh tường, thanh Lưu Quang kiếm này là thanh kiếm tốt nhất trong những v-ũ k:

hí mà Trường đại sư rèn ra trong hai năm nay.

Thần kiếm sắc bén, ở tốc độ cao lại hiện ra tàn ảnh đẹp mắt, vô cùn hiếm có!

” Tiểu cô nương ở bên cạnh nghe vậy, không khỏi chen vào:

“Ồ, Trương đại sư này ta có nghe qua, hình như rất giỏi!

” Nam tử quản sự cười nói:

“Tiểu thư hiểu biết thật nhiều.

Trong Vũ Lâm thành, nói về rèn kiếm vị Trương đại sư này có thể xếp ở vị trí thứ hai.

Chỉ sau vị Nguyễn đại sư của Thiên Vương hội mà thôi.

Thanh Lưu Quang kiếm này là v-ũ k:

hí nhất giai thượng phẩm, dành chc võ giả khai mạch cảnh, có giá sáu trăm lượng bạc!

” Võ giả ngưng khí cảnh thường lựa chọn v-ũ k-hí nhị giai trung phẩm, vừa tốt, giá cả cũng vừa phải.

Thông thường chỉ khoảng bốn trăm lượng bạc mà thôi.

Với trình độ vài đại sư ở Ví Lâm thành, rèn ra v-ũ k-hí như này không khó.

Còn như thanh Lưu Quang kiếm nhất giai thượng phẩm như trên, đại sư đúc kiếm phải vô cùng tỉ mỉ, mất ăn mất ngủ mấy tháng trời mới có mấy phần nắm chắc rèn ra.

Chỉ cần có chút sai sót, v-ũ k-hí sẽ chỉ ở mức trung phẩm mà thôi.

Thiếu niên hứng thú, cầm thử thanh Lưu Quang kiếm được nam tử quản sự cẩn thận lấy xuống.

Vỏ kiếm làm bằng một loại gỗ nâu đen, khảm lên từng đường nét thanh thoát bằng đồng xanh.

A Cửu rút kiếm, liền thấy thanh quang loé sáng.

Lưỡi kiếm sắc bén, thanh tú, dáng vẻ như c‹ thể cắt được gió vậy.

Hắn nắm chặt tay, múa vài động tác, sau đó nhanh chóng lắc đầu.

Kiếm này nếu dùng linh lực không chế công địch từ xa có vẻ khá tốt, vừa nhanh vừa sắc bén Nhưng ngặt nỗi ở nơi lĩnh khí mỏng manh như này, khống chế phi kiếm quả thực tốn sức.

Lựa chọn một thanh kiếm nặng một chút, cứng một chút, sắc một chút.

Dùng kiếm làm tay, s ổn hơn nhiều.

Hắn tra kiếm vào vỏ, trả lại cho nam tử quản sự:

“Không biết có thanh kiếm nào phẩm chất tốt hơn không, nặng hơn chút cũng được!

” Nam tử quản sự nghe vậy, tâm tư cấp tốc lưu chuyển.

Với khẩu khí của công tử này, phải v-ũ k-hí nhị giai trung phẩm trở lên mới vừa ý hắn.

Nhưng vrũ krhí nhị giai trung phẩm trở lên, không phải ai cũng tuỳ tiện mua được.

Hắn khẽ đảo mắt nhìn lại thiếu niên từ đầu tới chân, ấp úng cười nói:

“Chuyện này tiểu nhân không tự quyết được.

Công tử chờ một chút, ta đi bẩm báo với các chủ!

” Đột nhiên, từ phía sau vang lên tiếng cười lớn:

“Ha ha, tiểu tử vắt mũi chưa sạch, khẩu khí cũng thật lớn!

” Một thiếu niên xuất hiện trong Bách Binh các, dáng vẻ anh tuấn, ước chừng mười bảy, mười tám tuổi.

Phía sau có hai tên tuỳ tùng bên hông đeo kiếm đi theo.

Nam tử quản sự lập tức chạy lại niềm nở, lưng còn thấp hơn so với lúc gặp thiếu niên một đoạn:

“Hoá ra là Lăng công tử, tiểu nhân thất lễ không kịp chào đón, mong không làm hỏng nhã hứng của công tử.

Công tử hôm nay tới đây là muốn lựa kiếm, thương, hay là áo giáp?

Thành chủ Vũ Lâm thành có năm người con, bao gồm đại tiểu thư, nhị tiểu thư, tam công tử, tứ tiểu thư và ngũ công tử.

Ngũ công tử tuổi còn nhỏ, hiện nay tam công tử là chói mắt nhất, vào năm mười sáu tuổi đã đột phá khí nguyên cảnh tầng ba, rất được thành chủ ưu ái.

Thiếu niên họ Lăng trước mắt này, chính là con thứ ba của thành chủ Vũ Lâm thành.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập