Chương 11:
Xung đột Lăng Quân khẽ cười:
“Chỉ là cảm thấy bản các nay có quý nhân ghé thăm, nên ta mới ghé vào.
Không ngờ thật sự lại gặp Linh nhi, giống như chúng ta có tâm hữu linh tê vậy!
” Hắn bước qua thiếu niên, tới trước mặt tiểu cô nương, cười nói:
“Thật trùng hợp, ta cũng.
định chút nữa tới học phủ tìm muội đây.
Muội tới noi thô thiển này làm gì, là cần bảo kiếm hay nội giáp, cứ nói với ta một câu là được TỒI!
” Vũ gia vốn là đại gia tộc, để củng cố và phát triển địa vị của mình, cũng đã liên hôn không ít với các gia tộc khác, trong đó còn có cả Triệu gia.
Vũ Khiếu Thiên thân là gia chủ, không thể không nghĩ tới đại cục.
Vào năm ngoái, khi Vũ Hoa Linh tròn mười hai tuổi, đã cùng Lăng Kỳ Vũ thành chủ Vũ Lâm thành, hứa hôn cho tam công tử Lăng Quân.
Việc liên hôn này rất cần thiết, có thể nói là hai bên đều có lợi.
Tiểu cô nương mất hứng, kéo tay áo thiếu niên:
“Hừ, không liên quan tới ngươi!
Quản sự, dẫn chúng ta xem thanh kiếm khác!
” Lăng Quân khẽ nhíu mày, một tên tuỳ tùng liền bước lên chặn thiếu niên lại.
Hắn khẽ đảo một vòng, đánh giá thiếu niên trước mặt:
“Linh nhi là hôn thê tương lai của ta, sao lại nói không liên quan gì!
Tiểu tử ngươi là từ đâu chui ra, lại dám đi gần với nàng như thế, còn lớn mật chê cả kiếm của Trương đại sư?
”
Lăng Quân vốn thường xuyên qua lại với các công tử thế gia nhiều lần, không hề có ấn tượng gì với thiếu niên này.
Lại nhìn vào khí chất tuỳ ý từ đầu tới chân, có thể khẳng định thiếu niên trước mặt không phải thiếu gia quyển quý gì.
Còn nếu có thể là con cháu mấy gia tộc tầm trung, hắn cũng không để vào trong mắt.
A Cửu cười nói:
“Vị huynh đài này hiểu nhầm rồi.
Đây quả thực là thanh kiếm tốt, chỉ là ta thấy không thuận tay mà thôi!
” Người đến bất thiện, thiếu niên đến nơi đất lạ chưa lâu, không muốn gây rắc tối.
Lăng Quân mỉm cười, cầm lấy thanh kiếm trên tay nam tử quản sự, khẽ xoay một vòng:
“Nhẹ?
Thanh kiếm này cũng phải nặng tới năm cân.
Ta sắp đột phá ngưng khí cảnh cũng mó có thể sử dụng tương đối linh hoạt.
Ý ngươi chẳng phải, ngươi còn trên ta một bậc?
A Cửu không khỏi ngạc nhiên.
Hắn biết được rằng võ giả muốn đột phá một cảnh giới khó khăn vô cùng.
Phải tu luyện viên mãn cả nội công, ngoại công mới có thể đột phá được.
Không giống tu sĩ hấp thu linh khí, chuyển hoá thành linh lực bao phủ kinh mạch, toàn thân Chân khí của võ giả chỉ nằm trong kinh mạch, sau này mới có thể thu phát tuỳ ý.
Nếu cường độ thân thể không đủ cứng cáp, sẽ không thể gánh chịu nổi chân khí như địa long cuồn cuộn bạo thể mà chết.
Nếu chỉ nói riêng về ngoại công, một cú đấm thuần tuý của võ giả khai mạch cảnh tầng một có thể phát ra lực khoảng trăm cân, tầng hai là một trăm năm mươi cân, tầng ba là hơn hai trăm cân mươi cân, mà khi đột phá lên ngưng khí cảnh tầng bốn lại có thể phát ra lực khoảng bốn trăm cân.
Chênh lệch giữa tầng ba và bốn là rất nhiều.
Vì thế đa phần những thiếu niên thiên tài, thường phải sau hai mươi tuổi mới có thể đột phá tầng bốn.
Thiếu niên nghiêng đầu nghe tiểu cô nương thì thầm, sau đó cười đáp:
“Ta vừa nhìn là biết huynh đài võ đạo cao cường, không phải phàm nhân, ta nào so được.
Chỉ là ta từ nhỏ luôn phải vác nặng, khí lực hơi lón!
” Vũ Hoa Linh thấy thiếu niên kín đáo nháy mắt với nàng, đành phải phối hợp:
“Đúng thế, tên hộ vệ này của ta quả thật khí lực bẩm sinh rất lớn!
” Lăng Quân nhíu mày, hiển nhiên nhận ra sự khác thường trong lời nói của hai người.
Lúc này đánh ra chủ ý:
“Không những chuyện Linh nhi muội muội tới Bách Binh các ta sẽ không nói với Hoắc huynh.
Ngược lại hôm nay vị tiểu đệ này chọn ra bất cứ v-ũ k:
hí nào, nếu có th tỉ thí thắng ta, ta liền trả tiền.
Không biết ý ngươi này thế nào?
A Cửu có phần kinh ngạc, không ngờ chuyện tốt như vậy lại rơi trên đầu.
Trong thiên hạ không có bữa cơm nào là miễn phí, huống hồ hắn đã ăn ở Vũ gia suốt thời gian qua, quả thật không ổn.
Nay có thể không mất tiền mua v-ũ k-hí, cầu còn không được:
“Lời vị huynh đài này là thật?
Hai nam tử tuỳ tùng tranh thủ nịnh nọt.
“Hừ, ngươi dám nghĩ ngờ lời nói của Lăng thiếu gia?
“Lăng thiếu gia là bậc quân tử nhất ngôn cửu đỉnh.
Thứ không thiếu nhất chính là ngân lượng!
“Đúng, kể cả mĩ nữ cũng không thiếu!
"Khu, khu!
"
Tên tuỳ tùng nghe thấy tiếng ho, liền thấy lạnh hết sống lưng, mới nhận ra mình bị lỡ lời, đành phải tươi cười phụ hoạ thêm một câu.
“Tất nhiên Lăng thiếu gia một lòng ôn văn võ luyện, nào có thời gian để ý ong bướm xung quanh!
“Đúng, đúng.
Lăng thiếu ngày ngày luyện vỡ, đọc sách.
Trong tâm lại chỉ có mình Vũ tiểu thư!
” Lăng Quân cảm thấy nuôi mấy tên tuỳ tùng này đúng là tốn bạc.
Hắn hướng thiếu niên, cườ nói:
“Tất nhiên là thật, chúng ta chỉ tỉ thí, chạm tới là dừng.
Dù sao ngươi cũng không thua thiệt gì Lăng Quân trong lòng càng cười lạnh, quyết tâm phải thể hiện võ nghệ cao cường trước mặt tiểu cô nương, đồng thời làm bẽ mặt tên thiếu niên dám lại gần nữ tử tương lai của hắn.
Hộ vệ chó má gì chứ, tưởng hắn là trẻ con lên ba sao.
Thiếu niên tỏ vẻ miễn cưỡng đồng ý, lại nhờ nam tử quản sự giới thiệu một thanh kiếm khác Nam tử quản sự đành phải lật đật chạy lên lầu hai xin ý kiến của các chủ.
Một lúc sau, nam tử mặt chữ điển đi xuống, tiếng cười hào sảng:
“Ha ha, hôm nay là ngày may mắn như nào, bản các lại có nhiều khách quý thế này!
” Tiểu cô nương lễ phép cúi chào, tâm tư linh hoạt:
“Gần đây Vũ Lâm thành bất ổn.
Phụ thân phong hắn là hộ vệ của ta.
Vì thế, hôm nay ta muốn tìm một thanh kiếm tốt cho hắn!
” Lăng Quân cũng phụ hoạ:
“Đúng, tốt một chút!
” Cơ hội làm ăn hiếm có khó gặp, nếu bỏ lỡ quả thật ăn không ngon ngủ không yên.
Nam tử các chủ vui vẻ đẫn mấy người lên lầu hai.
Tầng hai này bày biện v-ũ k-hí không nhiều, nhưng đều là dạng trân quý.
Thông thường chỉ có võ giả tầng năm trở lên mới có thể sử dụng v-ũ khí trên này.
Nam tử các chủ tới trước một kệ gỗ, lấy ra một thanh kiếm dáng vẻ bụi bặm:
“Đây là Hắc Vân kiếm, cả vỏ nặng mười cân, là v-ũ k:
hí nhị giai trung phẩm.
Khi trước được Thiên Vương hội từ trong giang hồ lấy về!
A Cửu cầm kiếm trên tay, tương đối vừa ý.
Kiếm dài ba thước, vỏ kiếm hơi xin màu than cháy.
Thân kiếm thẳng tắp, lớn hơn những thanh kiếm khác một chút.
Chạy dọc lưỡi kiếm sắc bén là những đường vân màu đen uốn lượn, đúng với tên gọi Hắc Vân của nó.
Nam tử các chủ giới thiệu tron tru, lại giơ lên năm ngón tay, sau đó cụp xuống một:
“Kiếm này là một trong những vật trấn các, thông thường phải năm trăm lượng vàng ta mới bán.
Nhưng nếu là Lăng thiếu gia trả tiền, vậy thì ta bản các chỉ lấy bốn trăm lượng mà thôi!
” Lăng Quân cười thầm, cho dù có cao hơn nữa cũng không ảnh hưởng tới hắn.
Tiểu tử này cũng đâu có sức mà cầm về.
Hắn cười mỉm:
“Nếu tiểu đệ này đã ưu thích thanh kiếm này.
Vậy chúng ta có thể lập tức ra sân lớn phía sau Bách Binh các tỉ thí!
” Nếu so ra, sức lực thuần tuý của thiếu niên có thể sánh với võ giả nội tức cảnh.
Hắn nâng kiếm trong tay, quả thực tương đối ưng ý.
Nam tử các chủ lúc này giơ tay ra, cười nói:
“Thông thường, v-ũ k:
hí của bản các có thể thử trước, trả tiền sau.
Nhưng kiếm này là bảo vật quý giá.
Nếu đã lấy ra sử dụng thì quả thật có phần không ổn!
” Tiểu cô nương nhanh nhẹn, đặt miếng ngọc bội lên tay nam tử.
Thuyền trôi theo nước, Lăng Quân khẽ chần chừ, cũng phải lấy ra tấm ngọc bội thân phận.
Vũ gia vốn công minh liêm chính, có thể tuỳ ý tính nợ vào sổ, tiểu cô nương vốn dĩ không cần đưa ra tấm ngọc bội.
Ngược lại, về tam công tử Lăng gia, chỉ cần có chút tai mắt sẽ nghe ngóng được vài điều không hay, không ít lần bị thành chủ khiển trách.
Tất nhiên nam tử các chủ nghĩ sẽ dễ dàng lấy được tiền từ Vũ gia, mới có thể thoải mái như thế.
Suy cho cùng luật là phủ thành chủ ban ra, đúng hay sai, sống hay c-hết là do Lăng Kỳ Vũ quyết định.
Thiên Vương hội tuy cầu tài, cũng tự biết nặng nhẹ.
Sau Bách Binh các, có một khoảng sân hình vuông, lớn tầm chục trượng.
Lúc này giữa sân phân biệt đứng hai vị kiếm hiệp trẻ tuổi.
Ngoài sân lại có thêm mấy vị khách ở trong Bách Binh các, kéo tới tham gia náo nhiệt.
A Cửu rút Hắc Vân kiếm ra khỏi vỏ, ánh mắt trong veo, thần sắc bình thản.
Lăng Quân dáng vẻ ung dung tự tin, trong tay cầm thanh kiếm của một tên tuỳ tùng.
Hắn vốn dĩ qua Bách Binh các dạo chơi, không mang theo bội kiếm của hắn, mà hắn cũng không cần.
Tiểu tử trước mắt này phải kém hơn hắn khoảng hai tuổi, còn có thể có tu vi gì chứ.
Lăng Quân chỉ mũi kiếm tới A Cửu, cười nói:
“Đao kiếm không có mắt, tiểu đệ vẫn nên cẩn thận thì hơn!
” Người khác có thể không phát hiện, nhưng A Cửu có thể nhận thấy sát ý từ vị thiếu chủ Lăng gia này.
Việc này quả thật phiển toái, hắn cũng không hề muốn kết thù sâu đậm với kẻ có thế lực lớn đứng sau.
Đây là một trong những điều Hắc thúc căn dặn hắn rất nhiều lần.
Đánh chó phải ngó mặt chủ, nhiều khi đánh một tên luyện khí, lại kéo tới một tên trúc cơ, đánh một tên trúc cơ lại kéo tới một tên kim đan, đau đầu vô cùng.
A Cửu xoay ngược chuôi kiếm, khẽ chắp tay chào:
“Tiểu đệ võ đạo không tinh, mạn phép được Lăng thiếu gia chỉ giáo!
” Nam tử mặt chữ điền cười lớn:
“Chỉ là tỉ thí mà thôi, vẫn mong hai vị công tử chừng mực một chút.
Thể lệ tỉ thí như lúc nãy đã quyết, bây giờ ta nói rõ lại thêm một lần.
Chỉ cần một người bước chân ra khỏi phạm vi sân đấu, liền tính là thua cuộc!
” Hắn thấy hai người không có ý kiến gì, liền ra hiệu chiến đấu có thể bắt đầu.
Lăng Quân bắt đầu đi vài bước nhỏ, sau bốn năm bước tay chân chợt phát lực, trường kiếm dẫn đầu xông về phía trước.
A Cửu khống chế một thân khí huyết tràn đầy đỡ chiêu, thân thể liền trượt về sau vài bước.
Lăng Quân không hổ là thiên tài võ đạo.
Lại được vị tướng quân, người của phủ thành chủ một tay rèn dũa, xuất kiếm linh hoạt, ngân quang lấp loé liên hồi.
A Cửu lộ ra bộ dáng thụ động, liên tục né tránh, đón đỡ.
Đám người bên ngoài liên tục tán thưởng Lăng Quân, còn trẻ lại nắm giữ kiếm đạo như thế, thiếu niên kia thì động tác thô thiển, không có tĩnh thần của võ giả, lại chỉ biết né tránh thối lui.
Càng đánh, Lăng Quân lại càng nhíu mày, dù hắn thếnhư rồng mà lấn áp, thiếu niên này lại giống như vô cùng may mắn, luôn kịp thời né tránh sát chiêu của hắn.
Lăng Quân dừng lại, sống lưng đứng thẳng, lộ vẻ tức giận:
“Ngươi rốt cuộc có biết dùng.
kiếm hay không!
” A Cửu không biết do vô tình hay cố ý, lúc này chỉ cách mép sân vài bước nhỏ.
Ởeo phải, ngang ngực đều có một vết cắt dài, trên ống tay trái thậm chí còn mất một góc áo.
Hắn có phần hụt hơi nói ra:
“Tuy kiếm pháp của công tử quả thật cao thâm, sắc bén vô cùng, nhưng ta cũng không dễ dàng chịu thua như vậy.
Mời công tử chỉ giáo thêm một lần nữa!
” Lăng Quân không còn kiên nhẫn, hít sâu một hơi, bộc phát ra tất cả sức lực.
Hắn đạp mạnh xuống đất, thân thể lao tới áp sát thiếu niên.
Tiếng “keng, keng” vang lên không ngừng.
A Cửu lại bị ép lui, gót chân lúc này chỉ cách mép sân một thước.
Thiếu niên họ Lăng thấy được thời cơ, một kiếm mang theo mười phần sức lực đâm tới.
A Cửu tiếp tục “may mắn” tránh được mũi kiếm, không lùi mà tiến.
Tay phải cầm chuôi kiếm thúc nhẹ lên eo Lăng Quân, khiến hắn hơi chúi ra trước.
Động tác thiếu niên Lăng Quân nhanh chóng vô cùng, xoay ngược thanh kiếm, đâm về phía thiếu niên A Cửu.
Nhưng một kiếm này vẫn bị thiếu niên A Cửu kịp thời đỡ được.
Tiếng tiểu cô nương đột nhiên vang lên:
“Lăng Quân ngươi thua rồi!
” Thiếu niên họ Lăng lúc này mới nhìn xuống, đã thấy hơn nửa bàn chân hắn đã bước ra ngoài.
Thiếu niên A Cửu tỏ vẻ hữu kinh vô hiểm:
“Suýt nữa ta đã thua rồi, không ngờ vận khí của t hôm nay thực sự tốt!
” Lăng Quân hừ lạnh một tiếng, tra kiếm vào vỏ rời đi.
Tuy trong lòng như muốn đem thiếu niên này chém thành năm đoạn.
Nhưng trước mặt bao người hắn không muốn phá bỏhình tượng của mình, đành phải hừ lạnh bỏ đi.
Hai tên tuỳ lùng nhanh chóng đuổi theo.
“Các ngươi bàn tán cái gì, Lăng thiếu chỉ là trượt chân mà thôi!
” Trước khi A Cửu rời khỏi Bách Binh các, hắn còn lấy thêm một bộ ám khí, hình dáng như ba lưỡi dao sắc bén.
Mỗi thanh ám khí rộng khoảng một đốt, dài chừng một gang tay.
Bởi vì được làm bằng hắc thiết nên màu sắc vô cùng u tối.
Buổi tối cho dù có ánh trăng, cũng chưa chắc có kẻ phát hiện ra được.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập