Chương 12: Nhập học

Chương 12:

Nhập học Tiểu cô nương tươi cười rạng rỡ như hoa, giơ bàn tay lên.

A Cửu hơi khững lại, bắt chước giơ tay lên:

“Đây là động tác gì!

” Tiểu cô nương bật cười, một tay chống eo đi vòng quanh thiếu niên:

“Thật sự đây là lần đầu ngươi rời núi?

Trên núi ngươi không có đồng môn, hay bạn bè gì sao?

Thiếu niên nhìn bộ dáng dò xét của tiểu cô nương, liền ghé vào tai nàng, lạnh giọng nói:

“Có vài tên, nhưng đều bị ta đánh gãy tay, gãy chân hết rồi!

” Thiếu niên cười ha hả chạy trước, tiểu cô nương thở phì phì đuổi theo sau.

Tiểu cô nương vốn là con gái của gia chủ Vũ gia.

Trong chốn quan quyền âm thầm tranh đấu, kể cả trong gia tộc.

Vì thế trước giờ những đứa trẻ đồng lứa khi chơi với nàng, vẫn luôn có một khoảng cách trong lòng.

Mà thiếu niên ngốc này lại chỉ coi nàng là một tiểu cô nương, không hơn không kém, không hề có lễ nghi khoảng cách.

Tiểu cô nương bình thường lễ phép, đúng mực.

Đi cạnh thiếu niên lại trở thành một tiểu cô nương hoạt bát đáng yêu vô cùng.

Diên Khang phủ.

Lăng Quân từ trước đến giờ được xưng là thiên tài trong thiên tài.

Cùng cấp không ai là đối thủ của hắn, không ngờ lại bất cẩn bại dưới tay một tiểu tử vô danh, còn thua thiệt lớn.

Tối qua nam tử quản sự của Bách Binh các không ngờ lại tự mình tới, không những mang theo một thanh kiếm nhất giai thượng phẩm, còn có chút quà tặng thành chủ phu nhân.

Hắn nói rằng thấy tam thiếu gia có vẻ ưu thích món v·ũ k·hí này.

Hôm nay liền mạn phép tới thỉnh an phu nhân, cùng lúc tặng kiếm cho thiếu gia, chúc hắn sớm ngày đột phá ngưng khí cảnh.

Lăng Quân ngồi nghiêng một bên, tay chống cằm, thần sắc u oán.

Cạnh hắn là một mỹ phụ mặc áo lụa gấm, dung nhan đoan trang, cử chỉ tao nhã.

Hai bên còn có hai tì nữ đang hầu quạt đều tay.

Mỹ phụ khẽ nhấp một ngụm trà, giọng nói lạnh nhạt:

“Đừng tưởng có ta bao che, phụ thân con sẽ không biết được.

Hừ, cuối cùng lại nợ Thiên Vương hội thêm một nhân tình.

Con cũng đừng phụ lòng phụ thân, sớm ngày đột phá ngưng khí cảnh, mới là chính đạo!

” Lăng Quân cau mày, nhớ tới nỗi nhục ngày hôm đó mà lửa giận dâng trào:

“Hừ, con chỉ là vui đùa một chút mà thôi.

Nếu hôm đó con nghiêm túc, lại cầm theo bội kiếm, tiểu tử đó ba chiêu cũng không đỡ nổi!

” Mỹ phụ hơi quay đầu, ngón tay thon điểm nhẹ lên trán thiếu niên, khẽ trách:

“Con đó, cái tốt của phụ thân không học, lại toàn đi học cái xấu, tính tình kiêu ngạo, mắt cao hơn đầu!

Con quên tại sao chúng ta phải tới nơi xa xôi hẻo lánh này rồi sao!

Nhớ rèn luyện cho tốt, đại hội cuối thu sẽ là lúc con thể hiện bản thân trước toàn thể các danh gia vọng tộc!

” Thiếu niên thoáng ngạc nhiên, hơi nghiêng đầu:

“Là Tụ Đỉnh hội, có luận võ cho lớp trẻ của các gia tộc, từ mười tám tuổi trở xuống?

Mỹ phụ lại nâng chén trà, khẽ nhấp một ngụm:

“Lăng gia ta sẽ nói lại cho kẻ khác biết ai mới là chủ nhân của Vũ Lâm thành này.

Hôm đó, cũng sẽ chính thức định thân con với đứa trẻ Hoa Linh kia!

"

Thiếu niên đứng dậy rời khỏi, tà áo phất mạnh:

“Chờ ta đột phá ngưng khí tầng bốn, lại luyện thành kiếm khí, ai còn có thể là đối thủ của ta!

” A Cửu đặt chân tới Vũ Lâm thành đã bốn tháng.

Hiểu biết của hắn về phàm trần tăng tiến không ít, còn về nơi linh khí dồi dào khắp nơi đều là người tu hành, hắn vẫn chưa tìm được chút manh mối nào cả.

Thời gian này hắn cũng không nhàn rỗi, sau khi linh lực tràn đầy đã thuận lợi đột phá luyện khí kỳ tầng tám.

Còn về Cửu Vân bộ pháp, môn công pháp này vốn dĩ phải dùng linh lực hộ trì lên cơ thể, mới có thể luyện tập được, không giống như mấy môn võ kỹ phàm trần, chỉ dùng nhục thân để rèn luyện.

Bởi thế mỗi ngày hắn chỉ cầm chừng luyện Cửu Vân bộ pháp một canh giờ, tránh cho linh lực suy kiệt quá mức.

Thời gian còn lại hắn cũng không thể cả ngày kiên trì luyện khí được.

Thiếu niên trẻ tuổi khí thịnh, đâu thể giống một lão già suốt ngày ru rú trong phòng.

Vì thế sau một thời gian ở nơi này, coi qua nhiều kinh sách, gặp nhiều ngữ nghĩa lạ lẫm.

Hắn nhận ra còn khuyết thiếu về nhiều mặt, lúc này nghe theo chủ kiến của thanh niên Vũ Hoắc, đó là đăng ký nhập học.

Thành Vũ Lâm nói riêng và Mạc Minh quốc nói chung, đều ảnh hưởng bởi học vấn nho gia vô cùng lớn.

Các học phủ do đại sĩ nho gia trấn thủ, không những giúp củng cố, phát triển, còn ảnh hưởng lớn đến quốc vận vương triều.

Các học giả nho gia được phân thành nho sinh, quân tử, hiền nhân, thánh nhân.

Thành Vũ Lâm có Thái Văn học phủ, tuy chỉ có một vị quân tử đứng đầu, cũng đủ ảnh hưởng tới trên dưới thành Vũ Lâm.

Thái Văn học phủ được xây dựng rất quy mô, là nơi quy tụ tất cả con cháu thế gia trong thành.

Trong đó có cả thư viện, cả nơi cho con cháu thế gia rèn luyện cầm kỳ thi hoạ.

Nơi này chia làm ba loại lớp.

Tập Viện, chủ yếu là các học trò ở độ tuổi từ mười đổ xuống, là lớp học vỡ lòng.

Tiếp đó đến lớp Tu Sinh thì trên dưới mười hai tuổi.

Cuối cùng là Thái Các, dạy kinh sách thánh hiền cho các công tử thế gia, đa phần từ mười sáu tuổi trở lên.

Sáng sớm.

Tiếng nô cười của học trò xen lẫn tiếng chim kêu ríu rít.

Trên đường đá nhỏ xuất hiện hai bóng lưng.

thẳng tắp, sánh vai nhau bước.

Vũ Hoắc thân hình cao ráo, dáng vẻ trầm ổn.

Đi cạnh là thiếu niên A Cửu với khuôn mặt anh khí, nước da như ngọc, dáng vẻ không nhiễm bụi trần, trái với bộ y phục đơn giản mà hắn mặc.

Vũ Hoắc giới thiệu cho thiếu niên kĩ lưỡng về Thái Văn học viện, dẫn hắn tới gần một phòng học, cười nói:

“Ta đã sắp xếp báo danh cho đệ rồi.

Cửu đệ ngươi chỉ cần nói với thầy giáo một tiếng là được!

” Sắp tới giờ học, lúc này học trò cũng đã vào lớp đông đủ, chỉ là còn hơi rì rầm trò chuyện mà thôi.

Thiếu niên tới cửa lớp, liền thấy vị thầy giáo chừng sáu mươi tuổi, đang sắp xếp vài cuộn giấy và thẻ tre trên thư án.

Thầy giáo thấy một thiếu niên chần chừ đứng ở cửa, liền chủ động bước ra, cười nói:

“A Cửu đúng không, trong lớp còn vài ghế trống học trò tự chọn chỗ ngồi nhé, lớp học chuẩn b·ị b·ắt đầu rồi!

” Thiếu niên bước vào, đưa mắt tìm chỗ ngồi, đột nhiên một tiếng cười trong trẻo vang lên:

“Tên ngốc ngươi rốt cục cũng chịu lên lớp.

Mau lại đây ngồi cạnh ta!

” Thiếu nữ trước đó cũng từng vài lần khuyên nhủ hắn tới học phủ rèn luyện, nói rằng không thể luôn hành xử như thất phu được.

Thiếu niên ngượng ngùng ngồi xuống chỗ trống sau lưng tiểu cô nương.

Hắn để ý quả thật học trò nơi đây nhiều người còn thấp hơn hắn một cái đầu.

Vài tiểu thiếu niên còn hi hi ha ha nhìn hắn, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của tiểu cô nương liền im bặt.

Thầy giáo lúc này cất giọng, vang vọng lớp học gần hai mươi người:

“Kiểm tra bài cũ, Vũ Tào, hôm qua ta đã dạy những gì!

” Tiểu thiếu niên Vũ Tào chừng mười ba tuổi, là người vừa ồn ào nhất, hắn đứng dậy cẩn thận trả lời:

“Thưa thầy, hôm qua chúng ta học câu.

Giữ thân đứng đắn giữa đời.

Trước trên có lễ, sau thời có nhân” Thầy giáo khẽ gật đầu, lại chỉ người khác.

Từng học trò lần lượt đứng dậy trả lời.

“Mỗi ngày soi lại thân mình.

Ba lần tự xét mới sinh an hoà!

“Giấy rách phải giữ lấy lề.

Người hèn đừng để đạo hề mai sau!

” Thầy giáo vuốt râu, khoan thai nói:

“Được rồi, nay chúng ta bắt đầu bằng một câu thơ mới, các con lắng nghe kĩ!

“Học mà không hành như thuyền không mái.

Suy mà không học như cánh én không đôi!

Học trò nào xung phong nói ta biết ý nghĩa câu thơ này là gì!

“Không ai à, vậy ta chỉ định nhé, Triệu Hoa!

” Một cậu nhóc có phần trắng trẻo, mập mạp đứng dậy, gãi đầu ấp úng nói:

“Thưa thầy, học mà không làm thì giống như con thuyền không có mái che, sẽ bị mưa lên người?

Lập tức, không ít tiếng cười khúc khích trong lớp học vang lên!

Lão thầy giáo khẽ nện thẻ tre xuống án thư, ra hiệu đứa trẻ ngồi xuống, chỉ sang người tiếp theo.

Một thiếu niên có phần tinh anh đứng lên, nói lớn:

“Thưa thầy, mái ở đây là mái chèo, học mà không hành cũng giống như thuyền không mái chèo, chỉ có thể đứng yên một chỗ.

Còn đoạn sau, suy mà không học, suy mà không học…!

” Càng về sau, giọng nói thiếu niên càng nhỏ lại.

Thầy giáo khẽ gật đầu, lại chỉ tiểu cô nương tóc thắt hai bím:

“Gần đúng rồi, lớp trưởng nói cho thầy nghe thử!

” Vũ Hoa Linh đứng dậy, tiếng nói trong trẻo, dõng dạc:

“Thưa thầy, học mà không làm cũng giống như thuyền không mái chèo, không thể tiến về phía trước.

Suy nghĩ nhiều mà không dựa trên kiến thức, giống như chim én chỉ có một cánh, không thể bay lên!

” Lão thầy giáo cười nói:

“Học thầy không tày học bạn.

Các trò nhìn lớp trưởng mà noi gương, luôn chăm chỉ học bài trước ở nhà!

Nhất là mấy trò mà thầy không cần nhắc tên, thân là nam nhi nuôi chí lớn, cần phải cố gắng hơn nữa.

Lên lớp trên các trò còn học kĩ tứ thư, ngũ kinh, khó hơn rất nhiều!

” Thông thường, nữ tử danh gia học tam tòng, tứ đức, ngũ thường, cầm kỳ thi hoạ, kèm thêm chút học vấn, chỉ học tới lớp tu sinh là dừng.

Mà nam tử sẽ tiếp tục lên lớp thái các.

Lão thầy giáo đứng dậy, đi giữa lớp học:

“Nào, các con cùng đọc lại câu thơ trên rõ ràng ba lần” Tiếng học trò vang lên như điệp khúc.

“Học mà không hành như thuyền không mái.

Suy mà không học như cánh én không đôi!

“Học mà không hành như thuyền không mái.

Suy mà không học như cánh én không đôi!

“Học mà không hành như thuyền không mái.

Suy mà không học như cánh én không đôi!

” Thầy giáo lúc này khoan thai giảng dạy.

“Học mà không hành, tức là chỉ biết nhồi nhét chữ nghĩa trong đầu, nhưng không đem nó ra ứng dụng vào đời sống, không suy ngẫm, không rèn luyện tay chân, không rèn đạo đức, thì giống như con thuyền không có mái chèo, tuy có thể nổi trên mặt nước, nhưng chẳng đi đến đâu được, lênh đênh, vô dụng, tuỳ ý sóng gió đưa đẩy”

“Còn suy mà không học thì sao?

Là chỉ dựa vào trí mình mà nghĩ ngợi, không có nền tảng tri thức, chẳng có gốc rễ để phân biệt đúng sai, phải trái.

Tự cho bản thân là đúng dẫn đến ngộ nhận, thiên kiến, thậm chí là cố chấp.

Giống như chim én chỉ có một cánh, muốn bay mà không thể bay, muốn lên cao nhưng lại rớt xuống!

” Buổi học chậm rãi trôi qua, giờ Tỵ đã tới, một tiếng kẻng vang lên báo hiệu kết thúc buổi học.

Lão thầy giáo dặn dò học trò nhớ tự giác học hành, lại tự mình thu dọn sách vở trên thư án:

“Lớp nghỉ, mai thầy vẫn kiểm tra bài cũ đấy!

” Toàn bộ học trò đứng dậy cúi chào, nhao nhao rồi khỏi.

A Cửu còn được thầy giáo gọi lại, nói rằng cần cố gắng đọc thêm sách vở hơn nữa.

Thiếu niên tâm trạng không vui, vừa đi vừa đan hai tay để sau đầu.

Tiểu cô nương đi sau hắn, ôm bụng cười không thôi:

“Ha ha, thiên tài võ đạo như ngươi, không ngờ học hành kém như thế, còn ngốc hơn ta nghĩ nữa, một câu thơ cũng không biết!

” Một tỳ nữ cầm ô đi sau nàng, thấy tiểu cô nương vui vẻ cũng vui vẻ theo!

Tiểu cô nương đột nhiên chạy lên chặn đường thiếu niên, chu cái miệng nhỏ lên, nghiêm túc nói:

“Hừ, niệm tình ngươi làm tên họ Lăng kia ăn thiệt thòi lớn, bổn tiểu thư sẽ kèm ngươi đọc sách cho kịp mọi người.

Có gì không hiểu, có thể nhờ ta giải đáp!

” Thiếu niên vui vẻ nói:

“Thật sao, vậy ta cảm ơn ngươi trước!

” Tiểu cô nương gật đầu chắc chắn, nàng giơ ngón tay út lên, làm động tác ngoéo tay để khẳng định:

“Tất nhiên là thật, ngoéo tay!

“ Thiếu niên bắt trước nàng đưa ngón tay út ra, móc nghéo.

Nụ cười của tiểu cô nương sáng rực lên, trong trẻo nói:

“Một lời đã định!

” Trong lòng thiếu niên có cảm giác khác lạ, có vẻ ở nơi lạ lẫm này lâu một chút cũng không sao.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập