Chương 13 :
Sóng cuộn Đối với Mạc Minh quốc, Vũ Lâm thành như con đê béo bở, nổi tiếng với nguồn cung các loại linh dược, tài nguyên phong phú, quý hiếm ít nơi nào có.
Tuy nhiên Vũ Lâm thành nằm ở phương xa, trơ trọi lẻ loi một mình, bị ngăn cách giữa núi rừng hiểm trở.
Gần đây yêu thú ngày càng hoành hành, cũng khiến các tuyến đường nối liền với Mạc Minh quốc hầu như bị tê Liệt hoàn toàn.
Bởi thế tuy phủ thành chủ nắm quyền sinh sát.
Đối với hai đại gia tộc lớn Vũ gia và Triệu gia không thể đảo khách thành chủ, mà tạo thành thế chân vạc như hiện giờ.
Hiện tại chỉ còn một tuyến đường nhỏ dọc theo một con sông lớn.
Sông tên Lưu Hà, đồn rằng dưới sông có thần sông trấn giữ linh thiêng vô cùng, rất ít khi có thuyền grặp nạn.
Bởi thế dọc hai bên bờ sông yêu thú không dám bén mảng lại gần.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân tại sao bên phía kinh thành đối với hai gia tộc lớn phải dùng biện pháp ôn hoà, không thể mạnh tay đè ép.
Tuy nhiên dương mưu không dùng được thì dùng âm mưu.
Triệu gia lón mạnh như bây giờ, cũng nhờ vào một phần phủ thành chủ âm thầm nâng đỡ.
Không những thế còn hợp tác làm ăn với Thiên vương hội, móc nối kinh doanh hắc thiết tới kinh thành.
Tất nhiên người đứng đầu những thế lực lớn đều không đơn giản, mình tranh ám đấu, lợi dụng lẫn nhau là chuyện bình thường.
Khác với Vũ gia nắm giữ các nhân mạch, địa thế quan trọng trong thành.
Triệu gia mạnh.
về con đường làm ăn buôn bán, cùng với việc nắm giữ mạo hiểm hội, đối với phủ thành chủ, cũng như đối với kinh thành là vô cùng quan trọng.
Mạo hiểm hội tập trung các võ giả, thợ săn có tay nghề.
Chuyên vào rừng sâu nước độc, núi cao hiểm trở, thậm chí còn có lúc săn g-iết dã thú thành tỉnh, mà đối với người tu hành gọi là yêu thú.
Phân nửa nguồn tài nguyên quý hiếm phủ thành chủ thu được là nhờ Triệu gia mang về.
Thậm chí phủ thành chủ muốn vận chuyển tài nguyên quan trọng về kinh thành, còn phải nhờ các đoàn đội của mạo hiểm hội hộ tống.
Triệu gia từ một gia tộc tầm trung phát triển được tới như này, có thể thấy gia chủ Triệu Hoá Xuân đầu óc không tầm thường.
Nhưng ít ai ngờ được, tâm cơ, dã tâm của hắn lón tới chừng nào.
Triệu gia.
Triệu Hoá Xuân trang phục chỉnh chu, mang theo một hộp gấm tới trước một toà phủ đệ, theo sau là hai thiếu nữ như hoa như ngọc, chỉ độ mười sáu tuổi.
Rõ ràng toà phủ đệ này nằm trong nội viện của Triệu gia, gia chủ Triệu gia lại phải cẩn thận gõ cửa, dáng vẻ không có chút uy phong nào.
Giống như một tên nhà giàu làn da dẻ hồng hào, thân hình mập mạp.
Hắn gõ cửa, lại dâng hộp gấm lên ngang đầu, cẩn thận nói:
“Thưa đại nhân, tiểu nhân có chút quà mọn muốn dâng lên ngài!
” Hai thiếu nữ khom người, đầu không dám ngẩng.
Đột nhiên một cơn gió mát thổi tới, khiến cửa lớn kẽo kẹt từ từ mở ra.
Triệu Hoá Xuân thở ra một hơi, nhanh chóng tiến vào toà phủ đệ.
Tới nơi, đã thấy cửa chính được mở, bên trong xuất hiện một lão giả tóc bạc trắng.
Lão ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn, quay lưng về phía cửa.
Hai thiếu nữ cẩn thận đứng cạnh cửa lớn, Triệu Hoá Xuân một mình bước vào, dâng lên hộp gấm, trong lòng có chút hồi hộp:
“Thưa tiên trưởng, lần này tiểu nhân từ trong rừng sâu tìm được một gốc nhân sâm hơn trăm năm, liền lập tức dâng lên ngài.
Tiểu nhân cũng mang tới hai tuyệt phẩm thiếu nữ để hầu hạ ngài, mong không làm ngài thất vọng” Hộp gấm mở ra, bên trong được lót lụa vàng, đặt ngay ngắn một cây nhân sâm lớn bằng cẳng tay.
Lão giả không quay lưng lại, ném cho Triệu Hoá Xuân hai bình ngọc một lớn một nhỏ, lạnh nhạt nói:
“Đây là Huyễn Linh Tán cùng.
thuốc giải mà lúc trước lão phu đáp ứng ngươi.
Thứ này dùng để đối phó với đám phàm nhân các ngươi cũng dư sức rồi” Triệu Hoá Xuân thần sắc hưng phấn, tươi cười nịnh nọt:
“Tạ tiên trưởng ban bảo vật.
Tiên trưởng cần gì cứ tuỳ ý lên tiếng, Triệu gia trên dưới, sẽ hai tay dâng lên, tuyệt không nửa điểm hàm hồ.
Ta cũng không quấy rầy tiên trưởng thanh tu nữa!
” Hắn bước ra, không quên đóng cửa lại.
Trong phong còn lại hai thiếu nữ.
Cửa đóng, chỉ có một chút ánh sáng từ cửa sổ xuyên vào, cùng với ánh nến le lói, rọi xuống bóng dáng lão giả vẫn ngồi xếp bằng, ngồi im như tượng.
Hai thiếu nữ ngẩng đầu nhìn nhau, tuy dáng vẻ rụt rè, nhưng từ ánh mắt có thể thấy được nét mừng rỡ.
Hai nàng từ nhỏ được đưa vào Triệu gia làm hạ nhân, sống cảnh cơ cực.
Gần đây lại được ưu ái dưỡng nhan, ăn ngon mặc đẹp.
Đại phu nhân nói rằng sắp tới các nàng sẽ được hầu hạ một vị đại nhân, nếu làm tốt có thể chuộc thân, còn được mang bạc trở về gia đình.
Một tuần sau.
Tây thành.
Khu vực cách xa các tuyến đường chính, có phần không được xa hoa nhộn nhịp.
Tuy nhiên giữa nơi đó nổi bật lên một tửu lâu ba tầng to lớn, biển hiệu thếp vàng ba chữ “Tuý Vân lâu”.
Tuý Vân lâu này là gia sản của Thiên Vương hội.
Phía ngoài bộ dáng là một tửu lâu, phía sau lại là nơi tụ họp của Thiên Vương hội.
Hôm nay, cửa chính Tuý Vân lâu đóng kín.
Bên ngoài, người đi lại cũng thưa thớt vô cùng.
Lầu ba Tuý Vân lâu đèn đuốc sáng trưng, tiếng đàn ca sáo hát nhộn nhịp vô cùng.
Giữa lầu ba đặt một bàn rượu lớn được trải khăn thêu, bày biện đẹp mắt.
Hai bên tả hữu là bốn bàn rượu nhỏ, được bày biện thịnh soạn không kém.
Hôm nay Triệu gia chủ đại giá quang lâm tới Tuý Vân lâu, như rồng vào hang cop, quý hiếm vô cùng.
Người ngồi cạnh Triệu Hoá Xuân lúc này là một nam tử độ bốn mươi tuổi, cổ áo phanh lớn ẩn hiện hình xăm giao long.
Hắn chính là một trong bảy vị chủ toạ, cũng chính là người có quyền lực nhất, Nhất Vương, ngoại hiệu Hắc Thiên Long.
Phía dưới phân biệt là Xà Ảnh Nhị Vương.
Mị Hồ Lục Vương.
Hùng Nhi Thất Vương.
Ngoại trừ Nhất Vương có tu vi nội tức cảnh tầng bảy.
Sáu người còn lại đều có tu vi ngưng khí cảnh tầng sáu.
Mặc dù chỉ là võ giả ngưng khí tầng sáu, nhưng thực lực mỗi người lại vô cùng khó lường.
Thất đại Thiên Vương cũng không phải là hư danh.
Mỗi vị Thiên Vương lại sử dụng vũ k:
hí khác biệt, tu luyện công pháp cũng khác nhau.
Không những thế, Thiên Vương hội thứ không thiếu nhất chính là v-ũ k-hí, vì thế thủ hạ tâm phúc dưới tay đều được trang bị tận răng, mạnh mẽ vô cùng.
Nhị Vương là nam tử trung niên lúc trước ẩn hiện tại Bách Binh các.
Lục Vương đúng như tên gọi, là một nữ tử kiểu mị tóc búi cao, eo nhỏ quấn trường tiên, rãn!
ngực xẻ sâu lộ ra hình xăm hồ ly đầy mị hoặc.
Thất Vương ngoại hiệu Hùng Nhi, nhưng thật ra là một nam tử vạm vỡ cao gần bảy thước.
Hắn để đầu trọc, bên mặt trái lại xăm một con gấu nhỏ.
Bàn còn lại là người của Triệu Hoá Xuân, chính là nam tử mày kiếm ít khi lộ mặt.
Triệu Hoá Xuân co được dãn được, đối với mọi người xưng huynh gọi đệ không ngừng.
Triệu gia chủ nâng cao ly rượu, cười lớn:
“Ha ha, lâu TỔỒi mới được uống Tượu với các vương, gia, nào cạn ly cạn ly!
” Nhị Vương lạnh lùng lên ly rượu, chỉ khẽ gật đầu.
Trái lại Thất Vương cực kì hào sảng, lập tức nâng lên vò rượu uống một hơi:
“Hắc hắc, nữ tử lần trước ngài đưa tới kỹ thuật thực sự quá tuyệt vời, ta kính ngài trước một vò!
“ Sau đó tiếp tục xé một đùi heo lớn, nhồm nhoàm bỏ vào miệng.
Lục Vương nở nụ cười khanh khách như hồ ly tĩnh:
“Triệu gia chủ quá lời rồi, bát đệ không hiểu hành xử mong ngài bỏ quá cho.
Nào, ta kính ngài một ly” Nàng nâng cao ly rượu rót vào miệng, một tia rượu óng ánh lăn dài trên con cửu vĩ hồ.
Triệu Hoá Xuân cũng hảo một tiếng, một hơi cạn sạch ly rượu.
Nam tử Nhất Vương hạ ly rượu xuống, lúc này vui vẻ cất giọng:
“Triệu gia chủ, tình hình chuyến hàng lần trước tới Mạc Minh quốc thế nào rồi.
Nghe danh đại sư rèn v-ũ k:
hí ở kinh thành thủ pháp thực sự rất cao, nhưng vẫn chưa được chứng kiến tận mắt!
” Triệu Hoá Xuân cười lớn:
“Có người của Triệu gia ta hộ tống, còn có thể xảy ra được chuyện gà!
Ha ha, Vu Chính ngươi mang hàng ra đây!
” Hắc Thiết vốn là chất liệu để rèn v-ũ khí vô cùng quý hiếm.
Mạc Minh quốc rộng lớn như thế, cũng chỉ có vài mỏ hắc thiết tạp nham mà thôi.
Vũ khí bằng hắc thiết cũng cực kì khan hiếm, cung không đủ cầu.
Nam tử mày kiếm lấy ra một hộp gỗ, đưa lên trước mặt nam tử Nhất Vương.
Hộp gỗ mở ra, không ngờ bên trong là một thanh đoản đao tỉnh xảo.
Nhất Vương thử kiếm, không khỏi tán thưởng:
"Gần như đạt tới nhị giai thượng phẩm, thật sự là hảo vrũ krhí!
Triệu Hoá Xuân cười:
“Hắc hắc, lần này mang về được rất nhiều phôi v-ũ k-hí tốt.
Ngày mai người Triệu gia ta sẽ âm thầm mang tới tổng bộ Thiên Vương hội, tránh cho kẻ khác dòm ngó!
Nhất Vương rót thêm một ly rượu, vui vẻ:
“Ha ha, vẫn là Triệu gia ngài uy tín, tới, chúng ta uống rượu ăn mừng!
” Mọi người trong lầu cùng lúc nâng cao ly rượu.
Lúc này cửa lớn mở ra, một dàn vũ nữ thưới tha đi vào, gió thổi lụa mỏng phấp phói.
Đang lúc song phương nói cười, vũ nữ nhảy múa, đàn ca rộn ràng.
Nhất Vương chợt biến sắc, hất bàn, rút hai thanh đao để sẵn bên dưới, trực tiếp động thủ với Triệu Hoá Xuân bên cạnh:
“Ngươi hạ độc từ lúc nào?
”
Nhị Vương cùng lúc lấy ra một đoạn trúc nhỏ, thổi ra âm thanh cao vrút.
Triệu Hoá Xuân cười lớn, dùng tay không đỡ lấy song đao của Nhất Vương, có thể thấy trên tay hắn có một tầng cương khí hộ thể, giữ lưỡi đao cách xa một tấc:
“Chân khí của Nhất Vương đi đâu hết rồi.
Ha ha, Huyễn Linh tán thực sự bất phàm!
” Huyễn Linh tán không màu, không mùi, không vị.
Không biết đã ngập tràn trong không khí từ lúc nào.
Đám người Thiên Vương hội lúc đầu chỉ thấy từng luồng khí quỷ dị xâm nhập kinh mạch toàn thân, liền vội vàng sử dụng chân khí chống cự.
Nhưng luồng khí này đi tới đâu, chân khí liền bị hoá giải, tiêu tán tới đó.
Sau vài hoi thở, mười mấy tên võ giả từ các mái nhà xung quanh lập tức chạy tới, đều là người của Thiên Vương hội.
Lập tức tiếng đao kiếm náo nhiệt vang lên.
Lúc này cao tầng của Thiên Vương hội thực lực liên tục rớt xuống lục cảnh, ngũ cảnh.
Làm sao có thể đối phó được Triệu Hoá Xuân, một võ giả bát cảnh hàng thật giá thật, còn có nam tử mày kiếm cũng là cao thủ thất cảnh.
Thật sự như sói giữa bầy cừu.
Mặc dù Triệu Hoá Xuân dùng khắp thiên tài địa bảo, mãi mới đột phá được bát cảnh, có thể coi là bát cảnh yếu nhất Vũ Lâm thành.
Nhưng cảnh giới vẫn còn đó, như một bức tường không thể vượt qua.
Nhân thủ của Triệu gia cũng nhanh chóng ập tới lầu ba, lại vây kín Tuý Vân lâu mấy vòng.
Cùng đêm hôm đó, dưới sự bài trí từ trước của Triệu Hoá Xuân, Tử Hạt Tam Vương trong Thuỷ Hoa lâu b:
ị b-ắt.
Địa Hầu Tứ Vương, Phượng Tường Ngũ Vương canh giữ mỏ hắc thiết cũng trúng độc thủ.
Mấy ngày sau đó các thế gia vẫn chưa rõ thật giả, chỉ mơ hồ thấy rằng Triệu gia cùng Thiên Vương hội gần gũi hơn trước.
Vũ gia.
Vũ Khiếu Thiên tức giận đập mạnh tay xuống, chiếc bàn liền vỡ vụn:
“Chuyện gì xảy ra, Thiên Vương hội trước giờ luôn trung lập, thậm chí quan hệ với Vũ gia ta vô cùng tốt.
Sao đột nhiên lại nghiêng hẳn về Triệu gia như vậy!
” Bên cạnh hắn là một trung niên nam tử, ước chừng hơn năm mươi tuổi, chỉ có một cánh tay phải đang nâng ly trà:
“Người của đệ cũng mới báo chút tin tức.
Hiện giờ không ít cao thủ giang hồ được hứa hẹn, đã lựa chọn đứng về Triệu gia rồi!
” Vũ Khiếu Thiên cố ổn định tâm tình, nắm chặt tay:
“Chuyện Triệu gia xung đột với Thiên Vương hội mười ngày trước, đồn rằng chỉ là chút hiểu lầm nhỏ!
Đệ nói xem, chúng ta có bỏ sót điều gì không.
Vũ gia ta thiên thời, địa lợi, nhân hoà có đủ, anh tài xuất hiện lớp lớp, sao đột nhiên lại rơi vào cục diện này!
” Hắn đột nhiên ho ra một ngụm máu.
Trung niên nam tử hoảng hốt:
“Người đâu, gọi lang y tới.
Khiếu Thiên huynh không sao chứ!
” Gia chủ Vũ gia lau khoé miệng, gio tay biểu thị không có việc gì, lại khẽ lẩm bẩm:
“Vũ Hoắc vẫn chưa đủ gánh vác gia tộc.
Ta không thể có chuyện gì được!
” Người khác chỉ nghĩ gia chủ Vũ gia có chút thương thế trong người, chỉ số ít cao thủ mới biết được phản phê khi đột phá nội tức cảnh lớn tới chừng nào.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập