Chương 18 :
Phân tranh Gió thu lạnh lẽo, tịch dương lặng lẽ lặn sau rặng núi xa xa.
Mây thưa, trăng sáng treo trên trời.
Cuối thu gió lạnh, quây quần cùng bằng hữu bên lửa trại nướng thịt, uống rượu, còn gì tuyệ' bằng.
Nhưng đối với vài kẻ, trăng thanh gió mát, là lúc thích hợp griết người.
Lão giả họ Sơn trầm mặc ít nói, không rõ vì sao thiếu niên vẫn chưa trở về.
Tối nay, khả năng lớn là một đêm không lành.
Đột nhiên, tiếng mũi tên xé gió vun v-út bay ra từ trong rừng cây.
Lão là người có tu vi cao nhất, phản ứng cũng nhanh nhất, quát lớn:
“Có địch!
” Đoàn người còn đang nói cười, ngay lập tức binh đao sẵn sàng, như.
thể đã dự tính từ trước.
Một người đrốt phháo sáng, bắn lên trời cao.
Tuy mặt trời còn chưa lặn hẳn, mới chỉ chập choạng tối, nhưng pháo sáng nở rộ vẫn tương đối rõ ràng.
Cục diện bên dưới cũng như thế.
Vũ Mãnh quát lớn một tiếng “dàn trận”.
Chỉ trong thời gian vài hơi thở, đoàn người đã xếp thành hai vòng tròn, chống đỡ mưa tên tù bốn phương tám hướng.
Những thợ săn, hay võ giả sử dụng cung tên thì đứng vào giữa.
Mặc dù kẻ địch trấn c-ông bất ngờ, nhưng đoàn người phản ứng rất mau lẹ, chỉ có vài người bị thương nặng.
Sơn lão giả đưa mắt đảo qua rừng tối, có thể thấy lấp ló mười mấy hắc y nhân.
Kẻ địch có thể âm thầm xử lí toàn bộ trinh sát, thực lực chắc chắn không tầm thường.
Nhưng chỉ cần có thiếu niên kia, tình huống hẳn sẽ không tới mức quá căng thẳng.
Huống hồ, cục này là do Vũ gia tạo nên, tất nhiên còn chuẩn bị khác.
Mua tên chỉ duy trì mười mấy hơi thở liền dừng lại.
Sau đó là một khoảng lặng, chỉ có tiếng cành lá xao động trong gió.
Mãi một lúc sau, từ trong rừng lần lượt hiện ra từng hắc y nhân, mặt mũi che kín, số lượng dần tăng lên ba mươi, bốn mươi người, không biết trong rừng còn ẩn núp bao nhiêu.
Cao tầng trong đoàn người Vũ gia kiến thức phong phú, từ dáng vẻ và v-ũ k:
hí, có thểnhận ra không ít người.
Một nam tử cao lớn hơn cả, để đầu trọc, trên vai vác một thanh cự chuỳ, là Hùng Nhi Thất Vương không thể lẫn được.
Nếu đã có người của Thiên Vương hội, vậy thì vài kẻ khác cũng không khó đoán.
Có hai nữ tử mặc hắc y bó sát, lộ ra từng đường cong mê người.
Một người quanh hông giắt Huyền Sa tiên, một người cầm trong tay Vô Ngân cung, đều là hai món v-ũ k-hí có tiếng trong giới giang hồ.
Hẳn là tỉ muội Hồ Mị Lục Vương và Phượng Tường Ngũ Vương.
Ngoài ra còn có vài võ giả nổi danh khác.
Vũ Mãnh là chỉ huy đoàn người, lúc này có phần tâm tình bất định.
Y như tên goi, hắn là kẻ không sợ chiến đấu, đã nhiều lần vào sinh ra tử.
Nhưng trước mặt xuất hiện phân nửa cao tầng của Thiên Vương hội, vậy thì khả năng lớn thế cục này đã nằm trong dự tính xấu nhất, chiến đấu sẽ vô cùng thảm liệt, thậm chí có thể quyết định tương lai Vũ gia sau này.
Vũ Mãnh lời nói đanh thép:
“Các vị võ giả giang hồ, ai muốn nhúng chân vào vũng nước đục này, nên suy tính kỹ càng.
Bây giờ rút lui cũng chưa quá muộn!
” Một nam tử không rõ danh tính, giọng nói có phần mỉa mai:
“Chuyện đệ nhất cao thủ Vũ gia bá tước Vũ Khiếu Thiên đột phá thất bại, tẩu hoả nhập ma, tu vi đại giảm, đã rất nhiều người biết được!
” Vũ Mãnh cười nói, ánh mắtlạnh lùng:
“Giang hồ nước sâu, thật giả lẫn lộn.
Một bước sai liề:
vạn kiếp bất phục!
” Nữ tử hông cuốn trường tiên khẽ cất lên giọng nói kiểu mị:
“Cây cao thì đón gió, đạo lý này hẳn mọi người đều biết!
” Phía Vũ gia, một nam tử là võ giả ngũ cảnh, gác đao lên vai:
“Vũ gia ta cũng không phải ăn chay, kẻ nào gan lớn, có thể thử một chút!
” Vũ Mãnh lời nói lạnh lùng:
“Trước giờ Vũ gia ta đối Thiên Vương hội trước giờ không tệ.
Thiên Vương hội các ngươi gây dựng tới bây giờ cũng không dễ dàng.
Cớ sao hiện tại lại ngu xuẩn muốn đánh cược gia nghiệp bấy lâu, nghe theo tên họ Triệu gian xảo đó?
”
Nam tử to lớn quát lớn:
“Ngươi nói bậy, lão Triệu vô cùng sảng khoái!
” Lập tức, hắn bị nữ tử bên cạnh nện mạnh cây cung vào đầu:
“Bao nhiêu lần rồi, trước khi mỏ miệng phải suy nghĩ kỹ càng.
Ngươi quên lão tặc đấy làm gì chúng ta rồi à!
” Hùng Nhi Thất Vương ai ui một tiếng, xoa xoa đầu, quay sang mấy tên thuộc hạ:
“Các ngươ:
nhìn cái gì, có muốn thử một chuỳ của lão tử không?
Lúc này trong đoàn người Vũ gia có chút xáo động.
“Ngài, sao ngài làm vậy!
“Hừ, đừng tưởng ta không biết ngươi mật báo cho bọn hắn.
Lâm thị phía bắc thành đúng không, ta nhớ kĩ rồi!
” Một mạo hiểm giả khác cũng nhanh chóng bị khống chế.
“Hắc hắc, biết ngay Chu thị có vấn để, cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi!
“Là ta tự chủ trương, không liên quan gì đến gia tộc ta cả!
” Sơn lão giả nãy giờ đứng quan sát một bên, cặp lông mày nhíu càng chặt.
Không rõ vì lý do gì, lão luôn có một dự cảm vô cùng bất an.
Mấy người vừa bắt giữ nội gián, lúc này nhận ra sự khác thường.
Nội lực thường ngày như sông lớn cuồn cuộn, lúc này lại như suối nhỏ khô cạn.
Sơn lão giả lúc này mới nhận ra tại sao đám hắc y nhân này đều đeo mạng che mặt, nhưng.
cũng không tận lực che dấu danh tính.
Hoá ra là trong không khí có độc.
“Trong không khí có độc, mọi người đề phòng!
” Vũ gia lập tức phản ứng, người người nhanh chóng xe vạt áo che mặt.
Nhưng lúc này mới phản ứng thì đã chậm.
Nam tử to lớn gỡ xuống mạng che mặt, đúng là Hùng Nhi Thất Vương:
“Ha ha, đã chậm rổi Độc này không màu, không.
!
Nữ tử bên cạnh lại đạp hắn một cái:
“Ta nói bao lần rồi, trước mặt nhiều người ngươi nên ngậm miệng lại!
” Đoàn hắc y nhân lúc này đột nhiên trở nên yên ắng.
Một nam tử từ trong bóng tối bước ra, hai bên hông giắt song đao, chuôi đao là đầu rồng há lớn.
Cao tầng Vũ gia nhanh chóng nhận ra cặp Bạch Long đao nổi danh, kẻ này không cần đoán cũng biết là ai, lúc này không khỏi trở nên càng căng thẳng.
Tình hình xem ra, Thiên Vương hội đã quy thuận Triệu gia rồi, thực sự là vượt quá dự tính.
Sơn lão giả tay nắm chặt kiếm.
Đêm nay, hẳn là Vũ gia lành ít dữ nhiều.
Nam tử trầm giọng nói:
“Một là Vũ Hoắc chết, hai là tất cả đều chết!
” Vũ Mãnh cười lớn:
“Ha ha, đều là một đám dễ bị lừa gat, thiếu chủ cũng không tại nơi này.
Đợi một chút nữa, chúng ta lại cho các ngươi thêm một cái kinh hi!
” Nhất Vương nhíu mày, quyết đoán làm ra phản ứng, lạnh nhạt nói:
“Đánh nhanh thắng nhanh!
” Lập tức, mấy chục hắc y nhân v-ũ k-hí sáng loáng, sát khí dâng trào, từ bốn phương ập tới.
“Bằng mọi giá giữ vững đội hình, chờ tiếp viện tới Giữa rừng sâu hoang vắng, tiếng chém griết, tiếng binh khí v-a chạm vang lên không ngừng.
Đoàn đội Vũ gia hao tổn chân khí, thực lực đại giảm.
Trong thời gian nửa chén trà đã tử thương gần chục người.
Lúc này, từ trong bóng tối lại bắn ra từng đợt mưa tên, lại nhanh chóng hiện ra từng bóng.
người, nhảy vào tham chiến.
Một nam tử trung niên hạ xuống, kình khí tản ra đánh cho mấy tên hắc y nhân gần đó hộc máu bay xa.
Sau lưng Nhất Vương đột nhiên xuất hiện một nam tử, không rõ danh tính, chỉ thấy hắn có cặp lông mày như kiếm:
“Không ngờ quả thực có một kinh hi ngoài dự liệu.
Hiện giờ Thiên Vương hội nên tận lực rồi chứ?
“Chỉ cần Vũ Khiếu Thiên vừa c:
hết, Thiên Vương hội ngại gì không phong sinh thuỷ khởi!
” Nhất Vương nhíu mày:
“Các ngươi cũng tính thật hay, thế cục lại trở thành bọn ta tử chiến với Vũ gia!
“Còn có mấy chục võ giả của Triệu gia ta tham chiến, sao Nhất Vương lại nói vậy được!
” Trên một ngọn cây cao, Nhị Vương cười lạnh:
“Đúng như dự đoán, Vũ gia cũng có hậu thủ, chỉ là không ngờ đích thân Vũ Khiếu Thiên ra trận.
Vũ gia đây là muốn chơi lớn một lần saof“ Vũ Khiếu Thiên mang đến khoảng bốn mươi võ giả, trong rừng còn có mười mấy người trang bị Tam Kích nỏ.
Chỉ sau mấy hơi thở liền áp đảo đám hắc ynhân.
Nhất Vương không còn lựa chọn, lúc này làm ra quyết định:
“Ngũ muội khống chế vòng ngoài.
Thất đệ, hôm nay ngươi không cần kiêng dè gì cả, gặp thần g:
iết thần gặp ma griết ma Lục muội ngươi tự do hoạt động, Vũ Khiếu Thiên để ta tới kiểm chế.
Tam đệ, ngươi chỉ có một cơ hội, hảo hảo hành động!
” Lúc này thân ảnh Tử Hạt Tam Vương mới từ bóng tối lộ diện.
Hắn có vóc dáng ngũ đoản, giọng cười the thé:
“Hắc hắc, lâu lắm rồi không được chứng kiến tràng cảnh thoái mải như này!
” Trong chốc lát, toàn bộ người của Thiên Vương hội đều xuất động.
Hùng Nhi Thất Vương tuy đầu óc có phần chậm chạp, nhưng da dày thịt béo, sức lực to lớn vô cùng, không phải một võ giả lục cảnh có thể so sánh được.
Hắn một người một chuỳ lao thẳng vào chiến trận, đi tới đâu người dạt ra tới đấy, một chuỳ có thể khiến một võ giả tứ cảnh thịt nát xương tan.
Phía ngoài, lấp ló dưới ánh trăng.
Phượng Tường Ngũ Vương tinh thông cung pháp, trong vòng ba mươi trượng hầu như là bách phát bách trúng, chỉ có võ giả ngưng khí trở lên mới có thể phản ứng kịp.
Không những thế, nàng tất nhiên có mấy tên thuộc hạ sử dụng Tam Kích nỏ.
Có thể nói tron đêm nay, người c-hết dưới tay nàng là nhiều nhất.
Vũ gia khi có Vũ Khiếu Thiên xuất hiện, vốn dĩ liền áp đảo trở lại.
Sau khi toàn bộ Thiên Vương hội tham chiến một lúc, liền phát hiện ra toàn bộ Tam Kích nỏ có vấn đề, chỉ sử dụng được mấy lần.
Không có Tam Kích nỏ trợ trận, hắc y nhân lại số lượng áp đảo, Vũ gia nhanh chóng lại trở nên chật vật, người tử thương không ít.
Thất Vương liên tục phá vỡ đội hình.
Lục Vương một tay cầm đoản kiếm, một tay cầm trường tiên, như rắn trong nước.
Tam Vương thân ảnh phiêu phốt bất định, rất khó nắm bắt.
Độc công hắn đánh ra, chỉ cần một chiêu sẽ lkhiến đối phương bị độc tố nhập thể, thất kiếu chảy máu, chân tay run rẩy, đủ loại dị trạng đáng sợ vô cùng.
Vũ Khiếu Thiên xoay người, chân khí bao trùm bàn tay, lập tức một mũi tiêu tẩm đầy kịch độc đứng yên cách bàn tay hắn hai tấc.
Hắn lạnh lùng nhìn thân ảnh Tam Vương biến mất, lại quay sang Sơn lão giả gần đó hỏi:
“Ngươi có chắc thiếu niên kia sẽ quay lại không?
Sơn lão giả vừa đỡ một chuỳ của Thất Vương, trượt dài ba trượng tới gần Vũ Khiếu Thiên.
Lão phun ra một ngụm máu, khàn giọng nói:
“Tính toán thời gian, hẳn là sẽ sóm quay về.
Nhưng nếu không cầm cự được, vẫn mong đại nhân bảo toàn đại cục!
” Vũ Khiếu Thiên vung ra một kiếm, chẻ đôi mũi tên vừa bay tới sau lưng, lại nhìn Nhất Vương đang lại gần, cười lớn:
“Đã lâu rồi Vũ Khiếu Thiên ta không tranh đấu giang hổ.
Nay để các ngươi nhớ lại kẻ được xưng tụng đệ nhất võ giả thành Vũ Lâm là thế nào!
” Nhất Vương rút song đao ra khỏi vỏ, lạnh nhạt nói:
“Vũ gia chủ, thụ giáo!
” Hai người lập tức quấn lấy nhau, bụi tung mù mịt.
Chiến đấu tới hồi cao trào, đột nhiên từ đâu xuất hiện hai tên hắc y nhân tóm chặt Vũ Khiếu Thiên, bộ dáng dù c-hết cũng phải cản trở hành động của hắn.
Hai kẻ này trong tay lại bóp nát một viên đan dược, trong nháy mắt toả ra một màn khói xanh.
Khói xanh không rõ là độc gì, tuy Vũ Khiếu Thiên không hít vào, lại cảm thấy chân tay có phần tê cứng.
Hắn vung kiếm chém đôi một kẻ, tay còn lại vặn gãy cổ tên còn lại ném ra xa.
Cùng lúc đó, Tam Vương xuất hiện sau lưng Vũ Khiếu Thiên, trong tay cầm một cây châm độc.
Hắn dùng toàn bộ nội lực bao phủ cây châm, lập tức đâm xuyên qua lớp chân khí hộ thí của Vũ Khiếu Thiên.
Vũ Khiếu Thiên cũng không uống là võ giả bát cảnh, lập tức nện bay Tam Vương, rút ra châm độc, lại lui ra xa.
Nhưng nhanh chóng, quanh hắn lại bị vây lấy ba người.
Nhất Vương, Tam Vương cùng với Lục Vương.
“Hắc hắc, để gia chủ Vũ gia thử một chút độc công của Tử Hạt ta!
“Không ngờ lại có một ngày, thiếp thân được giao lưu võ nghệ với Vũ gia chủ!
” Vũ Khiếu Thiên một thân tu vi bát cảnh vững chắc, cũng không phải chỉ có chút đấy.
Chiến trận kịch liệt vô cùng.
Không ai để ý rằng, trong rừng tối lúc này im bặt, không còn tên, nỏ bắn ra.
Nhị Vương là kẻ tâm kế đa đoan, hành sự vô cùng cẩn thận.
Hắn ẩn nấp muốn chờ tới thời cơ chín muổi rới ra tay.
Không ngờ lúc này hắn tràn đầy hoảng sợ, trong ánh mắt phản chiếu bóng hình một thiếu niên.
A Cửu đứng trên cành cây, một tay xách cổ Nhị Vương, lạnh giọng tra hỏi:
“Mau nói, Thiên Vương hội vì sao nghe theo sai khiến của Triệu gia.
Ý đồ của các ngươi là gì?
Nhị Vương không thở nổi, muốn gỡ tay thiếu niên ra, nhưng lại thấy tay thiếu niên này lại như kìm sắt cứng rắn, không thể lay chuyển:
“Thiếu hiệp tha mạng, ta nói ta nói!
” A Cửu khẽ buông lỏng cánh tay.
Nhị Vương tranh thủ thở dốc, khàn khàn nói:
“Sau lưng Triệu gia có cao thủ, bọn ta cũng là bất đắc đĩ bị khống chế, thuận mệnh làm việc.
Vốn dĩ, Thiên Vương hội giao hảo với Vũ gia rất tốt, không hề có ý định đối địch.
Mong thiết hiệp hiểu cho!
“ Thiếu niên thoáng buông lỏng, hỏi kĩ càng Thiên Vương hội bị không chế như nào, lại hỏi thêm còn thế lực nào nhúng chân vào vũng nước đục này.
Đột nhiên, Nhị Vương cười lạnh, trong cổ tay áo lộ ra một mrũi d-ao nhỏ, hướng ngực thiếu niên đâm tới.
Cho dù thiếu niên này là cao thủ cỡ nào, tâm cơ vẫn còn non nót vô cùng.
Hắn tưởng đã đắc thủ, lúc này trở nên biến sắc.
Mũi dao đâm qua lớp áo thiếu niên, lập tức dừng lại, giống như đâm vào tảng sắt vậy.
Hắn giãy dụa, cào xé cánh tay áo thiếu niên:
“Không thể, không có khả năng.
Ngươi không có chân khí hộ thể, vì sao lại như thế!
” Phàm nhân như hắn, vĩnh viễn không thấy được linh khí hộ thể là bộ dạng như nào.
A Cửu thả thân thể Nhị Vương xuống đất, khẽ huýt sáo.
Sau đó hắn tung người nhảy xuống, vừa vặn rơi trên lưng con hổ.
Một người một hổ tới ven từng cây.
A Cửu chỉ tay nói:
“Mấy tên áo đen, tên kia, tên kia,.
tên kia nữa.
Ngươi có thể griết bọn hắn, những người còn lại không được.
Nhớ kĩ, tuyệt đối không được ăn người!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập