Chương 21: Nhân quả tiếp nối

Chương 21 :

Nhân quả tiếp nối Phong Hành vác hai gùi củi lớn trở về.

Thấy bên cạnh sư đệ mình là một người lưng đeo hắc kiếm, liền trở nên căng thẳng.

Hắn không nghĩ nhiều, lập tức vứt gánh củi.

Chân hắn đạp mạnh xuống nền gạch, tung một vòng trên không rồi hạ xuống.

Hắn kéo Văn Trí ra sau lưng, chân khí toàn thân lưu chuyển:

“Ngươi muốn làm gì, trước hết phải bước qua xác ta!

” Đám dã thú vốn kiêng dè sư phụ, trước giờ không giám lảng vảng l·ên đ·ỉnh, chỉ có thể tụ tập dưới lưng chừng núi.

Hắn trước giờ cũng không thể tự mình xuống tới giữa núi, trừ khi thi thoảng được sư phụ đích thân dẫn xuống mua giày vải, xiêm y, nến nhang cùng dầu thắp.

Kẻ trước mắt này dáng vẻ chỉ là một thiếu niên, lên tới đây lại lông tóc không tổn hao gì.

Người đến bất thiện, chắc chắn giống tên “tiên nhân” lần trước.

Càng nhìn kĩ, hắn càng khẳng định kẻ trước mắt này là một lão quái vật lâu năm.

Lưng áo bất giác ướt đẫm, mặc dù gió thu lúc này đã có mấy phần lạnh giá.

Mí mắt A Cửu không khỏi giật giật.

Lúc này trong miếu vang lên giọng nói ổm ồm:

“Phong nhĩ, người tới là khách của ta!

” A Cửu không khỏi nghi hoặc, hắn quen tăng nhân từ khi nào.

Phong Hành được Văn Trí giảng giải một lượt, lại có lời nói từ sư phụ, hắn mới buông lỏng cảnh giác:

“A di đà phật!

Là ta thất lễ rồi!

” Văn Trí làm động tác mời:

“Mời thí chủ vào miếu, sư phụ ta muốn gặp ngươi!

” A Cửu giũ xuống bụi bặm, lúc này mới bước vào.

Trong miếu có một tôn tượng phật bằng đồng, cao gần trượng.

Trước tượng phật là một lão tăng dáng vẻ gần đất xa trời, khoác áo cà sa chắp vá, sòn bạc.

Lão tay lần tràng hạt, nói một câu thiếu niên không hiểu:

“A di đà phật!

Thật sự là nhân quả tuần hoàn!

” A Cửu gãi đầu không hiểu:

“Ngài từng gặp ta sao?

Lão tăng đứng dậy, hướng thiếu niên chắp tay, giọng nói hiền hoà:

“Một lời khó nói hết, giống như cách hành sự của người giang hồ, chúng ta qua đây uống trà.

Thí chủ, mời!

” A Cửu nhấp một ngụm trà, không khỏi tấm tắc:

“Quả thật là trà ngon!

” Lão tăng nhìn thiếu niên, vuốt râu cười nói, một lời nói rõ thiên cơ:

“Ha ha, gốc trà này sinh trưởng trên núi đã trăm năm, lá trà bên trong còn ẩn chứa vài tia linh khí.

Tất nhiên là trà ngon rồi!

” Suy nghĩ trong đầu thiếu niên cấp tốc lưu chuyển.

Vốn dĩ, hắn không hề cảm nhận được chút linh lực nào từ lão tăng này, chỉ có khả năng là chênh lệch cảnh giới quá cao mà thôi.

Vậy hắn cũng không cần che che giấu giấu làm gì.

Hắn lấy ta che miệng, hỏi nhỏ:

“Ngài cũng là người tu hành?

Lão tăng cười nói:

“Việc này quan trọng sao, thí chủ hẳn là còn nhiều thắc mắc quan trọng hơn muốn hỏi?

A Cửu nhìn lão tăng hiền hoà trước mặt, cảm giác trong lòng hắn chứa chuyện gì lão tăng này cũng biết.

Hắn hơi chần chờ.

“Ngài biết cha mẹ ta tên gì sao?

“Bần tăng không biết!

“Ngài biết cha mẹ ta nơi nào sao?

“Bần tăng không biết!

“Ngài biết cách nào trong mấy chục năm tiến cấp kim đan kỳ không?

“Bần tăng cũng không biết!

“Lão hoà thượng ngài biết chuyện gì?

“Bản thân thí chủ còn không biết, làm sao ta biết được!

“Người tu hành có kẻ truy cầu sức mạnh, có kẻ truy cầu đại đạo, có kẻ truy cầu trường sinh.

Quan lộ chật hẹp, vốn dĩ là đạp lên nhau mà đi.

Một người vấn đỉnh, quay lưng nhìn lại đã xác thây chất thành núi.

Thí chủ cũng là người tu hành, ngươi thấy đường đi thế nào!

” Thiếu niên đau đầu, câu hỏi này thật là khó.

Hắn chỉ có thể nói một câu:

“Người tu hành cũng không khác phàm nhân là mấy.

Có sức mạnh liền có thể ăn ngon ngủ yên, bảo vệ người thân cạnh mình.

Thế giới này vốn là mạnh được yếu thua, nhưng ta cảm thấy, ta có thể làm khác một chút, nhưng khác như nào ta cũng chưa rõ ràng!

” Lão tăng vuốt râu cười nói:

“Thí chủ tuổi còn nhỏ, không vội không vội!

” Có một câu lão giữ trong lòng không nói “Bần tăng sống gần bốn trăm năm, câu hỏi này cũng chưa có lời giải”.

Không Minh hoà thượng lại hỏi:

“Thí chủ chắc hẳn từng đọc qua kinh sách phật pháp, thí chủ thấy thế nào!

” A Cửu đáp:

“Ta từng đọc qua, cảm thấy nhiều khía cạnh quả thật rất hay, rất uyên thâm.

Nhưng không có người giảng giải quả thực khó hiểu!

” Không Minh hoà thượng nói:

“Phật pháp nhiều nơi đa phần đều bị thiếu hụt.

Thế hệ trước lại truyền cho thế hệ sau, dần dần sai lệch cũng ngày càng nhiều.

Mà phật pháp nhiều nơi cũng chỉ là dùng để trị quốc, an dân.

Không thể so với phật pháp chính gốc được.

Hai ta có duyên, bần tăng có thể dạy cho thí chủ!

” A Cửu gãi đầu:

“Thúc thúc nói ta, ra ngoài không thể tuỳ tiện bái sư!

” Không Minh hoà thượng cười nói:

“Ha ha, không cần bái sư, phật pháp vốn dành cho người hữu duyên!

” Thiếu niên cùng lão hoà thượng ngồi đối diện nhau trên hai tấm bồ đoàn.

Có mấy phần tương tự năm xưa hắn ngồi đối diện với lão chuột.

Không Minh hoà thượng lộ vẻ trang nghiêm, toàn thân âm ỷ tán phát kim quang.

Lão song chưởng chắp lại, kết ấn, sau đó vươn một ngón tay ra, khẽ đặt lên mi tâm thiếu niên.

“Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm…!

” Phong Hành đứng ngoài một gian tĩnh thất, khẽ nói:

“Sư phụ, thiếu niên đã nhập định một ngày một đêm rồi, nếu cứ tiếp tục như thế hắn sẽ đói c·hết mất!

” Không Minh hoà thượng từ trong nói ra:

“Sẽ không có vấn đề gì, con và Văn Trí có thể tới cạnh hắn ngồi thiền, xem thử có ngộ ra điều gì không!

” Hai ngày sau, tròn ba ngày ba đêm thiếu niên mới tỉnh lại.

Lão hoà thượng truyền cho hắn một bộ kinh, gọi là kinh Kim Cang, cao thâm huyền diệu vô cùng.

Không những không hề xung đột với con đường tu hành của hắn, mà còn giúp cho thông suốt, bổ trợ rất nhiều.

Tuy mới chỉ hiểu được một chút da lông, hắn đã có thể nhận thấy tâm thần của hắn mạnh lên khá nhiều.

Tiếng gió thổi qua mái hiên, con kiến bò dưới sân gạch, rõ ràng lên không ít.

Hắn tỉnh lại, đã thấy sư trò lão tăng đã xách đồ rời đi, chỉ để lại cho hắn trước mặt một tầm giấy, một tấm phù lục viết chữ triện, cùng với một chiếc vòng gỗ tinh xảo, được khắc bốn chữ “dương quang chiếu lộ”.

A Cửu cầm tờ giấy lên, khẽ đọc:

“Bần tăng thời gian không còn nhiều, sẽ sớm toạ hoá.

Lần này đưa hai đệ tử trở về Tây Thiên vực, không thể trực tiếp cáo từ.

Hữu duyên gặp lại!

” Thiếu niên hướng tượng phật lạy một cái, đóng cửa cài then.

Lúc hắn quay ra, mí mắt không khỏi giật giật:

“Mẹ nó, chuyện gì thế này!

” Trong sân, trên tường, một bầy khỉ lông xám mấy chục con, ánh mắt đều tập trung trên người hắn.

Ở giữa còn có một con đại hầu có tu vi luyện khí kỳ tầng chín, tay cầm một cây chuỳ gỗ.

Con đai hầu vỗ ngực, tay chỉ A Cửu.

Đám khỉ xung quanh liền hú hét “khẹc, khẹc” phụ hoạ.

Hoá ra không còn khí tức lão hoà thượng, đám khỉ này liền muốn xưng vương chiếm núi.

Mà có vẻ như trong mắt bọn chúng, A Cửu hiện tại chính là vương.

A Cửu không khỏi nhếch mép.

Đám khỉ này cũng thật tinh tường, vốn dĩ hắn là vương từ trước tới giờ.

Thiếu niên múa may vài động tác, biểu thị ở đâu quá nhỏ, kiếm nơi khác đấu một trận.

Con đại hầu nhanh chóng hiểu ý tứ thiếu niên, lập tức dẫn hắn tới một khoảng đất trống.

Vòng ngoài bao phủ mấy chục con khỉ hò hét trợ uy.

A Cửu chỉ vào thanh kiếm, lại chỉ sang con đại hầu:

“Ngươi là muốn dùng v·ũ k·hí hay đấu tay không” Con đại hầu lập tức ném cây chuỳ gỗ sang một bên, vỗ ngực hú hét.

Trận đấu này giống với khi xưa giao chiến với con hổ, có thể coi là chênh lệch hai tiểu cảnh giới.

A Cửu giãn gân cốt, cười lạnh:

"Ngươi biết sao không, phong ấn của Hắc thúc đã hết từ ba tháng trước rồi!

"

Thiếu niên từ từ gỡ bỏ bốn tấm vải ở tay chân.

Mỗi lần hắn thả một tấm vải xuống đất, lại giống như kim thiết nặng nề rơi xuống, lõm thành một cái hố nhỏ.

Mỗi tấm vải vẽ Cự Lực phù nhất giai hạ phẩm, tương đương với năm mươi cân.

Bốn tấm tổng cộng hai trăm cân.

Thiếu niên đã đeo bốn tấm Cự Lực phù này suốt hai năm, lúc này buông bỏ, cảm giác thân thể nhẹ nhõm vô cùng.

Đại hầu gầm lên một tiếng lao tới, thiếu niên cũng như cung tên rời nỏ.

Hai quyền một lớn một nhỏ v·a c·hạm, kình phong mạnh mẽ toả ra khiến bầy khỉ xung quanh nháo nhác lui xa.

Đại hầu cân nặng phải lớn gấp mười lần thiếu niên, bị đẩy lui ra nửa trượng.

Thiếu niên lại trượt ra xa gần hai trượng.

“Ha ha, lại tới!

” .

A Cửu càng đánh càng hăng, sinh mệnh lực dồi dào vô cùng.

Hắn muốn v·a c·hạm thật nhiều, giống như phôi sắt không ngừng rèn đi rèn lại, dần thành phôi kiếm.

Hắn muốn nhân cơ hội này, củng cố luyện khí kỳ tầng tám thật là vững chắc.

Con đại hầu không thể chịu nổi thiếu niên trùng kích, liền vơ lấy đại chuỳ.

Nhưng thiếu niên thân thể linh hoạt vô cùng, sau khi cảm ngộ Kim Cang kinh tâm thức cũng tăng thêm một đoạn.

Con đại hầu sử dụng cụ chuỳ, ngược lại giống mua dây buộc mình, tốc độ suy giảm, càng bị thiếu niên đè ra mà đánh.

Đại hầu khom người, giơ ngang cây chuỳ gỗ tới trước mặt thiếu niên.

Bầy khỉ cũng nhao nhao cúi đầu.

Trước khi xuống núi, A Cửu ra lệnh đàn khỉ dâng lên một mớ linh quả, lại nói với đại hầu rằng nó có thể tiếp tục làm khỉ vương, thi thoảng hắn sẽ lên thăm nó.

A Cửu lại vác một bao vải khác xuống chân núi.

Lúc này đã không thấy bóng dáng con hổ đâu nữa, đành mắng to một tiếng, cuốc bộ trở về.

Một nơi nào đó.

Phong Hành điều khuyển một cỗ xe sơn dương.

Hắn lúc này đội thêm nón rơm, khoác áo tơi che đi chút gió lạnh.

Trong xe ngựa.

“Sư phụ, Tây Thiên vực là nơi nào!

“Tây Thiên vực là quê nhà của ta, rồi các con sẽ thấy, nơi đó phật pháp rất thịnh!

“Nơi đó xa không sư phụ?

“Xa, rất xa!

“Xin lỗi, là ta không chu toàn, làm trễ nải tu hành hai con!

“Sư phụ người đừng nói thế.

Năm xưa nếu không có sư phụ, bọn con đ·ã c·hết đói ngoài đường rồi!

“Sư ngụ, đây sắc mặt người có vẻ tốt hơn nhiều!

“Ha ha, sắc mặt ta lúc nào chả hồng hào!

“Sau này nếu hai con còn gặp lại thiếu niên kia, có thể gọi hắn một tiếng sư thúc!

” Vũ Lâm thành.

Phủ thành chủ.

Sân lớn lúc này nhộn nhịp vô cùng.

Xung quanh sân lớn bày biện mấy chục bàn rượu.

Hôm nay là ngày thường niên hằng năm phủ thành chủ tổ chức giao lưu võ đạo cho giới trẻ các gia tộc lớn, cũng là lúc thăm dò nông sâu, tăng thêm tình hữu nghị giữa các nhà.

Lăng thành chủ ngồi cùng với phu nhân.

Cạnh đó là mấy nhà có vị trí trong Vũ Lâm thành.

Không thể thiếu Vũ gia, Triệu gia, còn có cả quan lớn, tướng quân tới góp vui tiệc rượu.

Phía ngoài còn có không ít người đứng tham gia quan chiến.

Trong đó có hai thân ảnh quen thuộc, không ngờ lúc này đứng cùng với nhau.

Chính là thiếu niên Tiểu Đồng cùng với tỳ nữ Tiểu Ngọc.

Tiểu Đồng đã được cấp cho thân phận là người Vũ gia, được chiếu cố rất nhiều.

Tiểu cô nương nghe nói hắn là bạn của thiếu niên, cũng không khỏi chú ý qua lại mấy lần, không ít lần dò hỏi lúc trước thiếu niên ở trên núi như nào, vì sao bây giờ hắn còn chưa về.

Lăng thành chủ giơ cao ly rượu:

“Ca kỹ của Nguyệt Cầm lâu đúng là tuyệt hảo!

” Mọi người cũng nhao nhao tán.

đồng, nâng cao ly rượu.

Lăng thành chủ đặt ly rượu xuống, giọng nói vang xa:

“Khai màn đã xong, giờ cũng đã đến.

Chư vị, buổi luận võ hôm nay chính thức bắt đầu!

” Một hồi trống giòn giã vang lên.

Lăng Vu Chính cười nói:

“Thể lệ vẫn như cũ, trước hết sẽ là tỉ thí của các hậu bối từ mười lăm tuổi trở xuống.

Không biết thiếu niên nhà nào muốn xung phong lên trước?

Vũ Lâm thành vốn có bốn vị quan phủ, quản lý bốn khu vực đông tây nam bắc.

Lúc này quan phủ bắc thành lên tiếng:

“Ta có đứa nhi tử vừa tròn mười lăm tuổi, để ta dẫn đầu xấu mặt một chút vậy!

” Quan phủ tây thành lúc này cũng cười nói:

“Nhi tử nhà ta cùng lớp võ với tam thiếu gia nhà ngài.

Chi bằng để hai đứa nó giao lưu một phen!

” Mọi người không ngừng nói cười phụ hoạ, khen ngợi hai vị thiếu gia thiên tư xuất chúng.

Ven sân đấu có một kệ đủ loại v·ũ k·hí, tất cả đều được làm cùn, tránh cho có tình huống xấu phát sinh.

Hai thiếu niên đồng thời ra sân, nhanh chóng chọn hay thanh trường kiếm.

Tuy còn trẻ tuổi, nhưng ai cũng phong vận bất phàm.

“Lý huynh, tỉ số hai ta là chín, mười rồi.

Nay lại chiến một trận, xem ta san bằng tỉ số”

“Hắc hắc, Trần huynh, mời!

” Vòng tiệc rượu phía ngoài, là dành cho những người quyền quý khác tới góp vui.

Chẳng hạn như có cả các chủ Nguyệt Cầm lâu, quan văn, quan võ, thậm chí cả mạo hiểm giả Hoàng Kim cấp cùng vài võ giả có thực lực.

Vũ Hoắc nhìn tiểu cô nương thần sắc không vui bên cạnh, khẽ hỏi:

“Đừng tưởng ta không biết, muội là nhớ nhung thiếu niên kia?

Đừng trách ta lắm lòi.

Tuy hắn có ơn lớn với Vũ gia ta, nhưng chút nữa hôn sự của muội với tam thiếu gia Lăng gia sẽ được định rồi!

” Tiểu cô nương làm mặt xấu với Vũ Hoắc:

“Hừ, có huynh mới nhớ hắn!

” Nói xong nàng lại lột một quả nho.

Vũ Hoắc nhìn vào chiếc đĩa của mình, lúc này đã có gần mười trái nho được lột vỏ tinh tươm sạch sẽ.

Vũ Hoa Linh lẩm bẩm, mày liễu khẽ cong:

“Tiểu tử thối, đã hứa sẽ giúp ta đánh rụng răng lên họ Lăng kia, sao giờ này còn chưa thấy mặt mũi đâu cả!

” Nàng lại lộ ra thần sắc lo lắng:

“Không phải hắn gặp phải bất trắc gì rồi chứ!

” *Dương quang chiếu lộ:

ánh mặt trời soi đường

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập