Chương 22 :
Như ánh mặt trời Trải qua mười mấy trận náo nhiệt.
Lúc này là các cuộc tỉ thí dành cho các thiếu niên ở độ mười bảy, mười tám tuổi.
Võ giả tuổi này đã có thể sử dụng v-ũ k:
hí tự do mà chiến đấu.
Đây mới là món chính của buổi luận võ.
Không chỉ là một buổi giao lưu võ nghệ, mà còn là các thế lực lẫn nhau dò xét nông cạn.
Đồng thời ra trận, hay gặp đã thú, sẽ là chiến đấu sinh tử một mất một còn, không thể mãi dùng kiếm cùn đấu nhau được.
Lúc này có một vị quan võ thay thế trọng tài, trực tiếp đứng ra chủ trì buổi luận võ.
Tuy may mắn có trọng tài kịp thời dừng trận đấu lại, nhưng cũng không ít thiếu niên anh tài trọng thương, không tĩnh dưỡng vài năm không được.
A Cửu đeo sau lưng Hắc Vân kiếm cùng một túi vải.
Trực tiếp chạy về Chiêu Hoa phủ.
Hôm nay là ngày nghỉ, tiểu nha đầu hẳnlà đang ở thư phòng.
Hắn đảo quanh một vòng, thậm chí chạy sang mấy nơi khác vẫn không thấy người đâu.
Lúc này hắn bắt gặp một thân ảnh quen thuộc:
“Lão bá, ngươi vẫn khoẻ chứ.
Vũ Hoắc, Vũ Hoa Linh đi đâu rồi.
Không phải còn chuẩn bị để ngài mai tham gia luận võ đại hội sao!
“ Theo ý chỉ của Vũ Khiếu Thiên, Sơn lão đầu đã không còn là hộ pháp nữa, mà trở thành lão sư dạy võ cho lớp trẻ của Vũ gia, đặc quyền cũng có rất nhiều.
Lão hướng thiếu niên, khẽ nghi hoặc:
“Không phải hôm nay luận võ đã bắt đầu rồi sao?
”
A Cửu vỗ đầu, chẳng lẽ hôm đó lại nhập định lâu đến thế.
Hắn mở túi vải, đưa cho Sơn lão giả mấy trái linh quả, nói rằng quả này ăn vào bồi dưỡng thân thể rất tốt, nhưng không thể cùng lúc ăn quá nhiều.
Sau đó lập tức vội vàng leo tường đạp mái, chỉ mong vẫn đến kịp buổi luận võ.
Đêm hôm đó, hắn đã hứa với tiểu cô nương rồi.
“Ngươi khách sáo cái gì, nhờ vả cái gì.
Không phải ngươi từng nói nói ta là hộ pháp của ngươi sao.
Ta sẽ đánh rụng răng tên họ Lăng đó, lần trước ta quá nhẹ tay rồi!
“Thật sao!
“ “Tất nhiên là thật, móc ngoéo!
” Lăng Quân không hổ là thiên tài, mới mười tám tuổi đã đột phá lên ngưng khí cảnh.
Đối thủ của hắn là thiếu gia của một gia tộc hạng trung.
Thiếu niên này cũng là một thiên tài hiếm có gần mười chín tuổi, tu vi khai mạch tầng ba vững chắc vô cùng.
Không ngờ hắn đối diện Lăng Quân, chỉ trong mười hai chiêu là bại, đấy còn là Lăng Quân muốn thể hiện thêm đôi chút, nếu không chỉ trong ba chiêu hắn đã bại rồi.
Triệu Hoá Xuân cười nói:
“Ha ha, Lăng thành chủ quả thật có một hảo nhi tử.
Anh tài xuất thiếu niên.
Đáng mừng, đáng mừng!
” Toàn trường cũng nâng ly chúc mừng.
Lăng Quân lúc này dáng vẻ khiêm tốn, chắp tay cười nói:
“Ta vốn dĩ may mắn hơn người khác, không ngờ thuận lợi đột phá ngưng khí cảnh, mới chiếm được chút tiện nghi.
Nhân hôm nay, ta cũng mặt dày, muốn thử sức với các vị huynh đài một chút!
” Vũ Hoắc hướng tiểu muội mình nói nhỏ:
“Hắn nói cũng thật hay.
Vừa nâng cao bản thân hắr lên, chút nữa cho dù hắn có thua cũng không mất mặt!
Nhưng mà hiện tại làm gì có thiếu niên nào tầm mười chín tuổi có tu vi ngưng khí cảnh như hắn chứ.
Còn những nhà khác, cũng không dại gì để đám con cháu hơn hai mươi tuổi lên đài.
Cho dù có thắng cũng không vẻ vang, ngược lại đắc tội với Lăng gia.
Mà nếu thua lại càng mất mặt!
” Triệu Hoá Xuân lúc này cười nói:
“Không phải Vũ Hoành huynh có đứa con trai chưa tới hai mươi sao.
Để hai đứa trẻ giao lưu một chút!
” Vũ Hoành là con trưởng của nhánh chỉ Vũ gia, tiếng nói của hắn cũng lớn vô cùng.
Hắn dáng vẻ cao lớn, bên ống tay trái buông thõng.
Đúng là vị sư thúc bị hổ lấy đi một cánh tay mà tiểt cô nương từng nói.
Hắn không khỏi nhíu mày, lão béo Triệu Hoá Xuân đúng là âm sâu kế hiểm, rất giỏi đâm chọc.
Vũ Khiếu Thiên lúc này cười nói:
“Nhi tử của Hoành đệ quả vừa rồi mới luyện võ với Hoắc nhi nhà ta quá mức.
Hiện giờ thương thế chưa lành, quả thực không tiện tỉ thí!
” Buổi tí thí hôm nay, Vũ gia đã xuất trận hai lần, là một thiếu niên mười sáu và mười bảy tuổi Còn mười tám tuổi trở lên, có cũng không thể xuất trận được.
Dạng thiên tài võ đạo như Lăng Quân, đúng là chỉ có Vũ Hoắc khi xưa với sánh cùng được.
Lúc này Vũ gia đã âm thầm lâm vào thế yếu.
Nếu trước mặt toàn bộ các thế lực trong Vũ Lâm thành mà thua cục này, không thể nghi ngờ tiếng nói của Vũ gia sẽ càng suy giảm.
Triệu gia xuôi theo phủ thành chủ, nước lên thuyền lên, Vũ gia sẽ bị nhấn chìm.
Ngược lại Vũ gia cũng tự suy đoán được tâm tư của Lăng gia.
Tam thiếu gia Lăng gia trở thành đệ nhất thiên tài Vũ Lâm thành, danh tiếng vang dội.
Lăng gia lại thuận thế liên hôn với Vũ gia.
Vũ gia vốn muốn liên hôn với phủ thành chủ để thắt chặt quan hệ.
Nhưng bây giờ người ngoài nhìn vào, khác nào là Vũ gia cúi đầu trước phủ thành chủ đâu.
Lăng Quân đảo mắt một vòng, khẽ dừng lại trước tiểu cô nương, ánh mắt loé lên vẻ tự đắc.
Lăng Vu Chính đứng dậy, cười nói:
“Nếu đã không có ai, vậy nhân đây ta cũng muốn báo một tin.
Hắn chưa nói hết câu, đã bị một tiếng quát lớn cắt ngang.
A Cửu thân thủ nhanh nhẹn vượt qua lính gác mà bước vào:
“Có ta, ta muốn tỉ thí!
” Mọi người có mặt không tự chủ mà nhìn về phía hắn.
Lăng thành chủ không khỏi nhíu mày.
Tên này từ đâu mọc ra, còn đám cắt ngang lời hắn.
Hắn phất tay, ra hiệu binh lính đuổi tên thiếu niên quần áo quê mùa, không có phép tắc này rời khỏi.
Mặc dù trước khi tiến vào thiếu niên đã dùng linh lực chấn sạch bụi bẩn.
Nhưng bộ đổ của hắn, sau nửa tháng trời phiêu bạt đã tàn tạ không ít.
Tiểu cô nương vui mừng đứng đậy, nói lớn:
“Hắn là người Vũ gia ta!
” Lăng Vu Chính quay qua Vũ Khiếu Thiên, muốn hắn định đoạt.
Vũ Khiếu Thiên lúc này chắp tay cười nói:
“Thất lễ với thành chủ đại nhân rồi.
Hắn quả thực là con của tứ đệ ta.
Vũ Mãnh hắn nghiêm khắc, đưa đứa nhỏ này ra ngoài khổ luyện từ nhỏ, quả thực cũng có chút tài cán.
Chi bằng để hai đứa tỉ thí một phen!
” Lăng Vu Chính khẽ ồ một tiếng:
“Như vậy đâu được, vậy không phải là Lăng gia ta ý lớn h:
iếp nhỏ sao!
” Nhìn bề ngoài, quả thật dáng vẻ A Cửu mới chừng mười sáu tuổi, cơ bắp nội liễm, dáng người cũng không to.
Thành chủ phu nhân lúc này ghé vào tai Lăng Vu Chính nói nhỏ:
“Là hắn!
” Lăng Vu Chính đánh giá thiếu niên, cười nói:
“Vậy thì buổi tỉ thí tiếp tục!
” Theo như phu nhân hắn từng điều tra.
Thiếu niên này là con của thị thiếp Vũ Mãnh, không rõ thật giả ra sao, nhưng chỉ mới về thành khoảng một năm về trước.
Lăng Vu Chính hắn là thành chủ đại nhân, người đứng đầu Vũ Lâm thành.
Cho dù có mưu kế gì, nhi tử của hắn lại có thể thua được ư.
A Cửu không để ý ánh mắt của người khác, trực tiếp đi thẳng tới chỗ tiểu cô nương.
Hắn gỡ túi vải nhét vào tay nàng:
“Hắc hắc, may mắn ta vẫn tới kịp, chờ ta một chút, chỗ trái cây này ngươi giữ giúp ta!
” Lúc này A Cửu mới bước vào sân đấu, chắp tay nói:
“Lăng huynh, lại gặp mặt rồi!
” Lăng Quân cười lạnh nói:
“Lần này không phải chơi đùa như trước, sẽ có máu chảy!
” Hắn rút bội kiếm khỏi vỏ, thân kiếm sắc bén, lấp loé từng đường long vân ẩn hiện.
A Cửu tay cầm Hắc Vân kiếm, bộ dáng vẫn tuỳ ý y hệt lần trước:
“Lăng thiếu, mời!
Một tiếng “bắt đầu” nghiêm nghị vang lớn.
Lập tức tiếng đao kiếm v-a chạm thanh thuý.
vang lên không ngừng.
Nhìn tràng cảnh trước mắt, không ít người bàn tán xôn xao.
“Vũ Hoành này hổ phụ sinh hổ tử, thật là giỏi”
“Vũ thiếu gia hình như cũng chỉ là khai mạch cảnh mà thôi, không ngờ lại có thể đấu ngang tay với Lăng thiếu gia đã là ngưng khí cảnh!
“Vũ thiếu gia tu luyện công pháp gì, đây là nội tình của Vũ gia sao.
Mấy chục năm trước có một Vũ Khiếu Thiên, mấy năm trước có một Vũ Hoắc, bây giờ lại thêm một người nữa!
Vũ Hoành vuốt râu, cười ha hả.
Lúc trước hắn bị Vũ Khiếu Thiên an bài làm xấu mặt một chút, trong lòng vẫn có phần khó chịu, lúc này liền tiêu biến hoàn toàn.
A Cửu lúc này bày ra tư thái khác trước rất nhiều.
Võ đạo phàm nhân cũng không thể xem thường.
Từ trước tới giờ A Cửu ỷ vào thân thể mạn!
khoẻ, luôn dùng “cử trọng nhược khinh” lúc này lại bày ra bộ dáng giống như tông sư võ đạo, “cử kinh nhược trọng“.
Mấy người biết được thực lực của thiếu niên, lúc này không khỏi mở to mắt quan sát, nhưng vẫn như cũ không thu hoạch được gì.
Trong đầu chỉ có suy đoán rằng thiếu niên “phản phác quy chân”.
Duy chỉ có Vũ Khiếu Thiên, lúc này trên mặt không biểu lộ chút tâm tình nào.
Hắn năm xưa từ gia phụ, biết được không ít chuyện.
Thế giới này không những có yêu qua quỷ quái, dã thú tu luyện thành tỉnh, mà còn có cả “tiên nhân” có thể sử dụng năng lượng của thiên địa, hô mưa gọi gió.
Lần đầu là thiếu niên trọng thương, sau đó mấy canh giờ lại có thể một mình diệt mấy chục tên thổ phỉ, đều là võ giả tầng ba, tầng bốn.
Lần tiếp theo lại có thể thuần hoá một con hổ tỉnh, sau đó lại trực tiếp một chưởng đánh gục Thất Vương, kẻ nổi tiếng da dày thịt béo.
Còn có một cung kia b:
ắn chết Nhất Vương, đến bây giờ hắn còn nhớ rõ.
Thiếu niên này tất nhiên không sử dụng chân khí như võ giả, nên chỉ có thể suy đoán hắn là võ giả ngưng khí tầng ba.
Chỉ mình hắn có một cái suy đoán kinh người.
Lăng Quân chật vật, khắp người đều có vết cắt xé mở, máu tươi nhuộm đỏ y phục.
Tuy nhiê thương thếhắn cũng không nghiêm trọng gì, trọng tài không thể dừng trận đấu lại.
A Cửu tỉ mỉ không chế, mỗi nhát cắt đều nông vừa phải:
“Lăng thiếu, ngươi còn giữ sức làm gì, cẩn thận lại không thể dùng toàn lực như lần trước!
” Lăng Quân nghe tiếng bàn tán xung quanh, không khỏi hừ lạnh:
“Cho ngươi biết cái gì gọi l ngưng khí cảnh!
” Chân khí toàn thân hắn cấp tốc lưu chuyển, thân pháp nhanh thêm mấy phần.
Hắn vung một kiếm chém tới trước mặt A Cửu.
A Cửu vẫn nhẹ nhàng né tránh, lui về sau khoảng một thước.
Nhưng đột nhiên một đạo kiếm khí phóng ra đuổi tới.
Hắn mỉm cười, mặc cho kiếm khí bay đến.
Lăng Quân cũng không ngơi tay, liên tục chém ra thêm hai luồng kiếm khí.
Tuyệt học này hắn được tướng quân dùng tĩnh hoa kiếm đạo từ kinh thành truyền dạy cho hắn.
Thông thường ngưng khí tầng năm cũng chưa chắc làm được.
Hắn đắc ý cười lớn:
“Thấy chiêu Tam Vũ Phong Liên của ta thế nào!
” A Cửu bị kiếm khí ép trượt dài trên sân, lúc này nhìn kĩ lại thấy hắn không hề tổn hao chút lông tóc gì, kể cả quần áo vẫn lành lặn như cũ.
Lăng Quân không khỏi tức giận, phun ra một ngụm máu tươi.
Đến cả vị tướng quân, người dạy cho hắn chiêu kiếm pháp này, cũng trở nên ngưng trọng.
Võ giả nơi này đều thấy rõ ràng thiếu niên đã trúng ba chiêu kiếm khí, nhưng lại lành lặn trỏ ra.
Có phần giống như võ giả nội tức cảnh, có thể hoá chân khí thành cương khí hộ thể.
A Cửu tản đi linh lực, cười nói:
“Nếu thực lực Lăng thiếu gia chỉ đến thế, vậy ta cũng không tốn thời gian nữa!
” Hắn sử dụng Cửu Vân bộ pháp, tới thức thứ tư, lập tức chém mạnh một kiếm.
“Trực Thiên” Một kiếm vung từ trên xuống, bổ dọc, kiếm khí như cầu vồng lao thẳng tới Lăng Quân cách đó một trượng.
Lăng Quân giơ kiếm đón đỡ, hoảng sợ không thôi:
“Này đâu phải kiếm khí!
” Kiếm khí thông thường phải vừa mỏng, vừa sắc, tốc độ và sức mạnh bộc phát cao.
A Cửu chém ra không phải kiếm khí, mà là kình khí.
Thức thứ bốn trực thiên này, tỉnh hoa nằm ở nhanh và mạnh.
Trọng tài giật mình muốn ngăn cản, nhưng đã quá muộn.
Ai mà ngờ thiếu niên này lại có thể phát động đại chiêu ở khoảng cách xa như thế.
Lăng Quân bị kình khí che phủ toàn thân, lập tức như diểu đứt dây văng ra xa, may mắn vị quan võ trọng tài kịp thời đón đỡ, hoá giải đi mấy phần lực lượng.
Đối với A Cửu, cuộc tỉ thí này chỉ đơn giản là cọ xát một tí, muốn tên họ Lăng này ăn chút thiệt thòi, hả giận cho tiểu cô nương.
Không hề biết nội tình minh tranh ám đấu giữa các thế lực.
Còn đối với tiểu cô nương ở dưới, thiếu niên giống như ánh mặt trời vậy.
Kình khí tuy lớn, nhưng không ẩn chứa sát lực.
Lăng Quân chỉ mất hơi nhiều máu, lại tạm thời chấn động ngất đi mà thôi.
Lăng Vu Chính ra hiệu phu nhân không nên loạn động, cười nói:
“Vũ gia quả thật là anh tài lớp lớp, Quân nhi ta bại cũng xứng đáng.
Nào, mọi người nâng ly chúc mừng!
” Phía dưới, Vũ Hoành còn trách mắng thiếu niên một phen.
Nói rằng thiếu niên ở ngoài may mắn ăn được bảo dược, nên sức lực hơn người, lực đạo khống chế cũng không tốt.
Còn tự mình phạt một chén rượu.
Ai ai cũng cười cười nói nói, trông hoà khí vô cùng.
Lăng Vu Chính quả thật không hổ là thành chủ, sắc mặt không lộ.
Lúc này tuyên cáo tội trạng của Thiên Vương hội, những gia sản trước đó bị niêm phong, sẽ do phủ thành chủ tiếp quản.
Còn chuyện liên hôn, cũng không thấy hắn đề cập tới.
Tối đó, Vũ gia còn mang theo lượng lớn linh thảo diệu dược qua phủ thành chủ.
Phủ thành chủ cũng mang theo hoàng kim châu báu qua biệt viện của Vũ Hoành chúc mừng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập