Chương 23:
Tâm tình Luận võ đại hội, tới giữa buổi chiểu là kết thúc.
Bên toà đình cạnh hồ sen.
A Cửu từ trong túi vải lấy ra từng trái linh quả, đưa tận tay mỗi người.
Sơn lão giả, Vũ Khiếu Thiên, Vũ Hoắc và tiểu cô nương, ai cũng có phần.
A Cửu còn tỉ mỉ dặn dò, những trái cây này bồi dưỡng thân thể rất tốt, nhưng không nên mộ lúc ăn quá nhiều.
Sau này hắn sẽ ra ngoài hái tiếp.
Còn nói kĩ với tiểu cô nương những trái cây này mang tính ấm, ăn vào buổi tối sẽ có tác dụng phần nào giảm bót bệnh tình.
Vũ Khiếu Thiên không khỏi nghi hoặc.
Trong tay hắn là một trái táo bình thường như những trái táo khác.
Hắn cắn thử một miếng, khi vừa nuốt xuống liền thấy một dòng khí mềm mại, ấm áp len lỏi khắp cơ thể, kì diệu vô cùng.
Hắn vội vàng gặăm sạch trái táo, chỉ cảm thấy thể nội thư thái, nội thương cũng thông suốt mấy phần.
Hắnlại lập tức ăn nốt trái táo còn lại, sau đó nhanh chóng phun ra một ngụm máu đen.
Vũ Hoắc không khỏi hoảng hốt:
“Phụ thân người không sao chứ!
” Vũ Khiếu Thiên biểu lộ không có chuyện gì, ngược lại cười lớn.
Hắn cùng Sơn lão giả nhìn nhau, lập tức cáo lui đi trước, lại nhanh chóng trở về vận công.
Vũ Hoắc cũng nhanh chóng nhận ra sự kì diệu của trái cây mà thiếu niên đưa, liền hiểu ra nội tình:
“Là nội thương của phụ thân được chữa trị!
Tiểu cô nương tròn mắt ngạc nhiên, định cắn một miếng:
“Thứ đổ này lợi hại như vậy!
” A Cửu khoát tay nói lớn:
“Tất nhiên là lợi hại rồi.
Để hái được chỗ trái cây này ta phải vào sâu trong rừng mấy trăm dặm, lại lên núi cao, xuống vực sâu, chiến đấu với không biết bao nhiêu dã thú mới lấy về được.
Ấy không được, ngươi phải tới tối mới được ăn!
” Buổi tối, Vũ gia yến tiệc linh đình.
Vũ Lâm thành lúc này đã được phủ lên một tầng bạch sắc, không phải ánh trăng, mà là tuyết đầu mùa.
Làn da của thiếu nữ cũng giống như thế.
Mái tóc nàng đen nhánh, được vấn nửa lên cao, điểm một chiếc châm ngọc khắc cánh hoa đào, phần còn lại xoã xuống ngang lưng như thác đổ.
Nàng mặc y phục màu hồng phấn, eo thắt dải lụa màu tím nhạt.
Đã qua gần một năm rưõi, tiểu cô nương âm thầm thay đổi rất nhiều.
“Vũ nha đầu ngày càng xinh đẹp rồi”
“Hoa Linh ra mắt Mãnh thúc cùng Lam di!
”
“Hoa Linh ra mắt Vũ Đình tỷ!
“Hoắc huynh, hắn thật sự không đến ưY“ “Đúng thế, hắn nói phải luyện công củng cố cảnh giới!
Tiệc tan, Vũ Khiếu Thiên đưa tiểu cô nương về Chiêu Hoa phủ.
“Linh nhị, trong đầu con nghĩ gì ta đều biết cả.
Hắn không thuộc về nơi này, sớm muộn sẽ rời đi thôi!
“Việc kia của con đã được định rồi.
Lăng Quân dù sao cũng là bậc anh tài, không thiệt thòi con chút nào cả!
” Tiểu cô nương không muốn kìm nén như trước, nước mắt long lanh:
“Từ bé tới giờ con luôn phải nghe theo lời cha.
Cái gì mà cầm kỳ thi hoạ, nhu mỳ thục nữ, kinh thư tứ đức con đều học cả.
Nhưng đó đâu phải điều con muốn, con thích học võ luyện kiếm, con thích tự do chạy nhảy, nô đùa với đám trẻ ngoài đường.
Trong mắt cha lúc nào cũng chỉ có hình bóng mẹ, con luôn phải nghe theo nắn chỉnh từ cha, nhưng mãi mãi không đủ tốt.
Bây giờ, đến cả tương lai của con cũng không thể tự định đoạt được!
” Vũ Khiếu Thiên không khỏi tức giận, một tay vung mạnh, kịp thời dừng lại trước mặt thiếu nữ chỉ chừng một tấc.
Thiếu nữ giật mình không nhỏ, lập tức quay người cất bước vào phủ:
“Xin lỗi, làm cha thất vọng rồi!
Tỳ nữ Tiểu Ngọc đứng một bên cúi đầu, không giám nói gì.
Vũ Khiếu Thiên nhìn bàn tay còn run run, tâm thần bất định rời khỏi:
“Đóng cửa đi!
Mấy tuần sau đó, A Cửu ở nhà tre chăm chỉ tu luyện, nhằm luyện hoá toàn bộ dược lực từ lượng linh quả mà hắn đã ăn vào.
Hắn vơ vét số lượng linh quả vô cùng nhiều, mang về chỉ là một phần nhỏ mà thôi.
Đồng thời nghiên cứu quyển Kim Cang kim, đang trôi nổi trong tâm thần hắn.
Việc học cũng tạm thời đành bỏ dở, dù gì với tỉnh thần lực của người tu hành hắn đã mau chóng học được rất nhiều thứ, lúc này đã không cần thiết phải lên lớp Tu Sinh nữa.
A Cửu ngồi xếp bằng trong nhà tre.
Chút lạnh giá này đối với võ giả ngũ cảnh, lục cảnh đã c‹ thể chống chịu lại rồi, huống hồ hắn là tu sỹ.
Trên tay hắn cầm một quyển sách cũ kĩ, có vẻ đã được lật đi lật lại rất nhiều lần:
“Quả thật muốn đột phá từ luyện khí kỳ tầng tám lên tầng chín không dễ dàng chút nào!
” Luyện khí kỳ vốn chia làm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.
Mỗi kỳ lại chia làm bốn tầng.
Từ tầng tám đột phá lên tầng chín chính là từ trung kỳ lên hậu kỳ.
Từ chuyến giao đấu với con đại hầu cũng hơn một tháng rồi.
Sau khi trải qua một trận kịch chiến, lại hấp thu dược lực từ linh quả, tu vi của hắn đã được củng cố ở tầng tám vững.
chắc, nhưng muốn đạt tới viên mãn, đột phá lên tầng chín cũng không phải một sớm một chiểu.
A Cửu lại lấy ra chiếc vòng gỗ được lão tăng đưa cho, phía trên có khắc bốn chữ “dương quang chiếu lộ”.
Hắn đã nghiên cứu chiếc vòng này nhiều lần, nhưng không nhìn ra được nội tình gì.
Chỉ thấy khi đeo vào, chiếc vòng sẽ toả ra một luồng nhiệt khí ấm áp mà thôi.
“Chiếc vòng này, đưa cho tiểu nha đầu kia vậy!
” A Cửu rời khỏi nhà tre, đưa mắt nhìn qua liền thấy cách đó mấy chục trượng là một cái nhà tre mái lá khác tương tự hắn, nhưng có vẻ vững chãi, kín gió hon rất nhiều.
Hắn là dựng nhà gần bờ hồ, còn gian nhà kia được mấy gốc cây lớn che gió, che mưa.
Thiếu niên Tiểu Đồng tính cách thiện lương, có phần ngơ ngác giống thiếu niên A Cửu mấy phần.
Sau khi hắn gia nhập Vũ gia một thời gian, dáng người trở nên săn chắc, khuôn mặt trắng trẻo điển trai hơn mấy phần.
Hiện giờ, không những hắn làm thân được với cô nương Tiểu Ngọc, còn được thiếu niên A Cửu nhận làm tiểu đệ, còn được hắn chỉ dạy, truyền cho khẩu quyết luyện khí bốn tầng đầu.
Thiếu niên Tiểu Đồng bước vào tu hành đã ba tuần, vào hôm trước vừa khai thông, đột phá luyện khí kỳ tầng một, lúc này vẫn đang chăm chỉ rèn giũa tu vi.
A Cửu đội một chiếc nón lá, chậm rãi tản bộ, cẩn thận cảm nhận chút biến hoá của thiên địa linh khí khi tuyết rơi đầy trời.
Lấy Vũ Lâm thành làm trung tâm, nhìn ra xung quanh đều thấy đất trời phủ lên một lớp bạch sắc.
Trong lớp học, Vũ Hoa Linh choàng một chiếc áo khoác bông đỏ, lơ đãng nhìn ra cửa sổ.
Thiếu nữ lơ đễnh, nhìn tuyết rơi tới xuất thần, lẩm bẩm:
“Tên ngốc lại nghỉ học nữa rồi!
” Từ nàng tới chỗ thiếu niên tương đối xa, phải tới mấy dặm, trời lại lạnh.
Mấy lần nàng tới đều thấy thiếu niên bất động tu luyện, vì thế cũng không tiện làm phiền hắn.
Thời gian gần đây nàng gặp thiếu niên vô cùng ít.
Tiếng gõ bàn của thầy giáo đánh vỡ dòng suy tư của thiếu nữ:
“Vũ Hoa Linh, câu vừa rồi có nghĩa như nào!
” Thiếu nữ bừng tỉnh, cũng không biết thầy giáo đã dạy đến đâu, ấp úng không trả lời được.
Lập tức một thiếu niên bên cạnh cười lớn:
“Ha ha, Hoa Linh ngươi gần đây hay ngẩn ngơ như thế, không phải đã biết yêu, đang tương tư công tử nào rồi chứ?
Lớp học lập tức rộn ràng tiếng cười.
Thiếu nữ đỏ mặt, tức giận mắng:
“Vũ Tào ngươi không được nói bậy, coi chừng ta mách việc xấu của ngươi với Lâm di, cả ngươi, ngươi nữa” Mấy tên thiếu niên lập tức ngồi ngay ngắn trở về.
Lão thầy giáo nhìn tuyết rơi ngoài sân, đã phủ mấy lớp tuyết:
“Được rồi, hôm nay lớp nghỉ sớm, các ngươi cũng đừng ở ngoài nô đùa, mau mau về kẻo cảm lạnh” Tiếng reo hò lập tức vang lên.
Thiếu nữ khoác một chiếc áo trùm đầu màu đỏ, phía trên điểm từng bông tuyết lấp lánh.
Tâm trạng nàng không được tốt, vừa đi vừa lẩm bẩm, đá tuyết dưới sân văng đi tứ tung, lộ ra nền gạch đỏ phía dưới.
Đột nhiên nghe thấy bước chân lại gần phía sau, nàng giật mình quay người lại.
Tuy nhiên không phải người nàng mong đợi, lại xoay người tiếp tục vừa đi vừa đá tuyết.
Tiểu Ngọc hót hải chạy tới, nhanh chóng mở ô giấy ra, đồng thời chỉnh lại áo choàng cho nàng:
“Tiểu thư, ta không biết nay tan học sớm như vậy.
9ao người không chờ ta một chút, nào nào, cẩn thận kẻo cảm lạnh” Thiếu nữ đột nhiên hỏi “Tiểu Ngọc ngươi nói xem, tên đầu gỗ kia có phải không thích ta không!
” Tiểu Ngọc cười nói:
“Người vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang như tiểu thư, ai mà không thích chứ!
” Nàng thấy tâm tình thiếu nữ chưa khá lên, lại cười nói:
“Nhưng mà người phải chăm sóc bảr thân trước đã, nếu bị ốm thì sẽ xuống sắc đó.
Tuyết rơi dày lên rồi, chúng ta mau trở về phủ thôi, ta đã chuẩn bị canh sen nóng và bánh nước mà người thích rồi.
Hai thiếu nữ một trước một sau trở về Chiêu Hoa phủ.
Tiểu Ngọc vừa khép cửa, đã có tiếng gõ cửa “cốc, cốc” trầm đục vang lên.
Nàng hơi nghi hoặc, sau khi thấy thiếu nữ gật đầu, liền cẩn thận hé cửa ra.
A Cửu nhìn thiếu nữ qua khe cửa nhỏ, tay vẫy vẫy mim cười:
Lâu ngày không gặp!
” Thiếu nữ hướng thiếu niên đi tới, bước chân ngày càng nhanh.
Ánh mắt nàng loé lên, một thân tu vi nhị cảnh được thi triển, quyền cước đấm đá một hồi.
A Cửu giả bộ chống đỡ:
“Ây da, sao nữ hiệp lại động thủ đánh người thế!
” Vũ Hoa Linh nhếch miệng:
“Ngươi tu luyện chăm chỉ như vậy, ta xem thử võ công tỉnh tiến như nào rồi.
Hoá ra cũng chỉ có thế” Thiếu niên không hiểu nhân tình thế thái, chỉ khẽ cười, từ trong ngực lấy ra chiếc vòng gỗ tỉnh xảo:
“Hắc hắc, cho ngươi!
” Thiếu nữ không khỏi phì cười:
“Vòng gỗ?
Tuy chiếc vòng này chế tác rất tình xảo, nhưng ngươi không biết các thiếu nữ đều đeo vòng ngọc sao!
” Thiếu niên cười thần bí:
“Vòng này rất thần kỳ, ngươi cứ đeo lên là biết” Thiếu niên đặt vòng gỗ vào tay nàng, vẫy tay muốn rời khỏi.
Vũ Hoa Linh đeo chiếc vòng gỗ, cảm thấy cũng tương đối vừa vặn, đẹp mắt.
Đột nhiên, một luồng khí ấm áp tuôn trào, bao phủ lấy toàn thân nàng.
“Đợi đã!
“Hả, còn chuyện gì!
” Thiếu nữ chạy vội vào phủ, bỏ lại thiếu niên và tỳ nữ không hiểu nhìn nhau.
Vũ Hoa Linh trở lại.
Hơi thở nàng có phần gấp gáp, đôi má ửng hồng, cặp mắt long lanh như hoa đào nở rộ:
“Cho ngươi!
” Thiếu niên cầm trên tay một túi vải nhỏ:
“Cho ta?
Thiếu nữ quay lưng vào phủ:
“Tiểu Ngọc, đóng cửa tiễn khách!
” Tiểu Ngọc khẽ cười, trước khi đóng cửa còn khẽ nói với thiếu niên:
“Công tử, tiểu thư da mặ mỏng.
Chiếc áo trong túi này là chính tay tiểu thư may đấy!
” Cửa gỗ đóng lại, tiếng chốt cửa vang lên.
A Cửu mở túi vải ra, liền thấy trong đó một chiếc áo choàng được gấp gọn.
Áo choàng này còn có cả mũ trùm đầu, áo màu xám nhạt, bên trong lót một lớp lông mềm mại.
A Cửu mặc lên áo choàng, không khỏi khen ngợi:
“Nha đầu này cũng thật giỏi, gì cũng làm được!
” Thiếu niên vốn chưa thông hiểu nhân tình thế sự.
Đặc biệt là chuyện tình ái vốn phức tạp nhất trên đời.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập