Chương 24: Biến chuyển

Chương 24 :

Biến chuyển Thời gian như gió thổi mây bay, đảo mắt cái lại qua thêm một mùa đông rồi.

Thời gian qua A Cửu đã không ít lần nhận nhiệm vụ ở nơi thâm sơn cùng cốc, hiện tại đã trở thành mạo hiểm giả Hoàng cấp hàng thật giá thật, hiệu là Dã Vương.

Được rất nhiều mạo hiểm giả, võ giả nể trọng.

Tuy nhiên A Cửu hành sự cẩn trọng, không lộ danh tính.

Kẻ khác chỉ biết hắn là một nam tử trẻ tuổi, thường khoác một chiếc áo choàng xám, đầu đội nón che mặt, lưng đeo một thanh kiếm luôn được bọc vải trắng kĩ càng, chưa bao giờ thấy hắn rút ra.

Trong những.

chuyến đi đó, hắn cũng kết hợp du ngoạn xung quanh, nhưng.

vẫn không có chút đầu mối nào về tông phái tu tiên cả.

Mấy trăm dặm quanh thành Vũ Lâm vốn linh khí nghèo nàn, không thích hợp tu hành, lĩnh quả, linh dược, kể cả yêu thú, cũng không hề có phẩm giai cao.

Duy chỉ một lần A Cửu nhận nhiệm vụ hộ tống đoàn thương nhân của Vũ gia, ngược theo sông lớn khoảng hai trăm dặm, tới một thành trì nhỏ tên là Nam Môn.

Đoàn thương nhân tụ họp với quan hệ quen biết, tiếp tục hướng về kinh thành.

Đoạn hành trình này cũng không.

cần tới A Cửu, chỉ cần có hắn đề phòng dã thú tập kích vùng rừng rậm hoang vu ven sông mà thôi.

Vì thế trong mấy ngày rảnh rỗi này, A Cửu có lượn quanh khúc sông này mấy vòng, thu hoạch cũng không ít.

Không ngờ trong một lần, lại bất ngờ gặp một con cá chép vàng to lớn, thân dài ba trượng, râu rồng hai bên.

Uy áp nó phát ra khiến hắn không thể động đậy đổi.

May mắn là con cá chép này chỉ hơi tò mò về hắn, sau đó quẫy đuôi rời đi.

Khi xưa nhờ có Hắc thúc bên cạnh, yêu thú cao giai A Cửu cũng được chứng kiến không ít.

Hắn suy đoán đại khái con cá chép này là yêu thú nhị giai hậu kỳ, thậm chí viên mãn.

Một năm qua hắn cũng thu được không ít linh quả, linh được.

Theo như các tông môn phân loại, đa phần đều là linh quả, linh dược nhất giai hạ phẩm.

Nhưng may mắn vẫn có số ít đạt tới nhất giai trung phẩm, có tác dụng trong việc bồi đắp tu vi của hắn.

Thời gian này hắn cũng không.

chểếnh mang tu hành, bây giờ đã là luyện khí kỳ tầng tám viêr mãn rồi.

Thân pháp Cửu Vân Vô Ảnh tuy vẫn chưa thể thi triển thức thứ chín, nhưng đã nhuần nhuyễn hơn nhiều.

Bí pháp độn thổ cũng tỉnh tiến không ít, trong vòng ba hơi thở đã có thể một mạch độn xa tới ba mươi trượng.

Cũng nhờ “thần dược” mà thiếu niên mang về, thương thế của Vũ Khiếu Thiên hiện giờ đã gần như khỏi hoàn toàn, khôi phục tu vi võ giả bát cảnh đỉnh phong, nhưng với tình trạng hiện giờ, muốn trùng kích cửu cảnh, tỉ lệ thành công cũng mỏng manh vô cùng.

Sơn lão giả cũng khôi phục thương thế, tu vi ổn định.

Vũ Hoắc thì có khả năng sẽ sớm trở thành võ giả lục cảnh sớm nhất lịch sử thành Vũ Lâm trong trăm năm gần đây.

Cán cân quyền lực ở thành Vũ Lâm lúc này cũng dần trở nên cân bằng.

Vũ gia vực đậy, vững chắc hơn bao giờ hết.

Nhờ vào biến cố năm ngoái, đã loại trừ được không ít nhân tố thù địch.

Về phía Triệu gia, niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Lão “tiên nhân” đột nhiên biến mất, khiến.

phân nửa dự định của lão đổ sông đổ bể, cũng mất đi một chỗ dựa vững chắc.

Sau đó Vũ gia vực dậy, qua lại gần hơn với phủ thành chủ.

Đồng thời uy tín của Triệu Hoá Xuân giảm sút, những thế lực lớn nhỏ lúc trước được lão hứa hẹn, bây giờ đã quay lưng trở mình.

Đến cả mỏ hắc thiết cũng bị phủ thành chủ chiếm dụng.

Sau đó lại hợp tác, nhờ Vũ gia thông đường quản lý một phần.

Lui một vạn bước mà nói, Triệu Hoá Xuân là một trong số ít người biết về “tiên nhân” lại càng được tiếp xúc qua lại.

Hắn chỉ tưởng tượng có “tiên nhân” phía sau Vũ gia chỉ điểm, có cho hắn mười lá gan nữa cũng không dám đụng tới gia nghiệp của Thiên Vương hội, thậm chí còn chủ động dùng lễ dưới kính trên, lại nhường ra mấy địa phận đắc địa cho Vũ gia.

Triệu Hoá Xuân làm ra những điểu này, không một ai hiểu, chỉ có Vũ Khiếu Thiên biết được mấy phần ẩn tình mà thôi.

Về lý do vì sao Lăng Vu Chính không để ý chuyện Tụ Đỉnh yến lần trước, trái lại gần gũi hon với Vũ gia.

Ởthế giới võ đạo này, thực lực chân chính có sức nặng vô cùng, Vũ Khiếu Thiên thương thế khôi phục là một nguyên nhân.

Đừng thấy Vũ Khiếu Thiên cùng Triệu Hoá Xuân đều là võ giả bát cảnh, nên thực lực không cách biệt quá xa.

Triệu Hoá Xuân là nhờ vào thiên tài địa bảo bồi đắp, miễn cưỡng đạt tới bát cảnh.

Bề ngoài thì giống như lầu các khang trang, nhưng bên trong rường cột lỏng lẻo, yếu ớ vô cùng.

Vũ Khiếu Thiên không những tự thân đạt tới bát cảnh, còn tu luyện tới nội ngoại viên mãn.

Mình hắn, không khó để đánh bại cùng lúc hai tên võ giả như Triệu Hoá Xuân.

Đồng thời còn một nguyên nhân trọng yếu.

Lăng Vu Chính vốn là thành chủ thành Vũ Lâm, tất nhiên có tai mắt ở khắp mọi nơi, không thể không biết Vũ gia có một cao thủ thần bí, có thể khu sử được cả hổ tỉnh hung dữ trong rừng.

Về thiếu niên Tiểu Đồng, vốn dĩ từ trước hắn có một Phương pháp thổ nạp linh khí, tuy không hoàn chỉnh nhưng thân thể, kinh mạch cũng được linh khí bồi dưỡng không ít.

Nên sau khi có được khẩu quyết tu luyện từ A Cửu, mặc cho nơi này linh khí mỏng manh, lúc này cũng đã là tu sỹ luyện khí kỳ tầng hai vững chắc, hàng thật giá thật.

Hai thiếu niên không cha không mẹ, mồ côi từ nhỏ, tính tình hợp nhau khá nhiều.

Không ít lần A Cửu dẫn theo thiếu niên ngao du bốn phương, mở mang tầm mắt.

Thiếu niên còn được A Cửu hứa hẹn rằng, chờ qua dịp lễ tết đầu năm, sẽ đưa hắn đến một nơi thiên địa linh khí dổi dào, giúp hắn trùng kích luyện khí kỳ tầng ba.

Còn về thiếu nữ Vũ Hoa Linh hoạt bát, dễ gần.

Người mà A Cửu thấy thân cận nhất.

Hắn cũng mong muốn nàng có thể bước vào con đường tu hành, sau này có thể tự do bay lượn, nhưng khi hắn truyền khẩu quyết cho nàng, nàng không hề cảm nhận được chút linh khí máy may.

Thiếu nữ biết mình không thể lướt gió đạp nước như thiếu niên, nhưng cũng không hề lộ ra vẻ buồn chán.

Dù sao lúc này phụ thân đã cởi mở với nàng hơn rất nhiều, lúc này có thể tự do luyện võ, không bị cấm cản.

Vào mấy ngày trước nàng đã trở thành võ giả tam cảnh rồi.

Trên một ngọn núi cao chót vót, mây mù lượn lờ.

Trương Liêu mơ màng ngủ, có vẻ như đang tưởng nhớ vị muội muội nào đó.

Đột nhiên, lần lượt hai âm thanh thanh thuý vang lên, làm hắn giật mình tỉnh dậy.

"Rắc, rắc"

Hắn hoảng hốt tỉnh dậy, đảo mắt nhìn một vòng xung quanh.

Bao quanh hắn là một bàn gỗ, phân ra bốn hướng đông, tây, nam, bắc.

Trên một mặt bàn lại có mấy chục viên ngọc lớn chừng một tấc, được sắp xếp chỉnh tể.

Viên ngọc nào cũng lấp lánh, toả ra ánh sáng nhàn nhạt.

Lúc này có hai viên ngọc nứt vỡ, ánh sáng không còn.

Hắn vội vàng mở một cuốn sách.

"Ồ, là Diễm sư điệt và Tạ sư điệt.

Đệ tử ngoại môn nhận nhiệm vụ trông chừng địa phận xung quanh thành Vũ Lâm!

"

"Ài, chắc lại không biết sống c:

hết rời bỏ vị trí, đi tìm kiếm cơ duyên gì rồi!

"

Tình huống này hắn đã không ít lần gặp phải.

Đa phần những nhiệm vụ như này vừa nhàm chán, lại chậm trễ thời gian tu luyện.

Không ai không.

muốn tranh thủ một chút cơ duyên, vì tiền đồ của bản thân cả.

Còn khả năng mấy tên hậu bối này gặp phải độc thủ của ma đạo là rất thấp.

Liên minh tam tông chính đạo gồm Ngọc Huyền Tông, Vạn Thú Sơn, Diêu Âm Tông, từ lâu đã đuổi đánh ma đạo hầu như không còn.

Cho dù có còn, cũng không dại gì vì mấy tên tu sĩ cấp thấp mà dấu đầu lòi đuôi cả.

Hắn lật mười mấy trang giấy mới dừng lại.

"Xem nào, là do Trần sư huynh quản lý.

Nếu không nhầm huynh ấy còn đang bế quan thì phải.

Không vội, không vội!

"

Trương Liêu mở hộc bàn, lựa một thanh phi kiếm truyền tin.

Sau khi dùng thần niệm gửi vào, phi kiếm truyền tin liền lập tức xé gió bay khỏi.

Phi kiếm chỉ dài chừng gang tay, rẽ mây bay qua một ngọn núi khác.

Sau đó phiêu phù trước một toà động phủ, lặng yên không tiếng động.

Cách thành Vũ Lâm khoảng năm trăm dặm.

Hang động tăm tối, sâu tới mấy trăm trượng, phía dưới không ngờ lại có ánh sáng lờ mờ.

Cuối hang, một cửa động lớn chừng nửa trượng, dáng vẻ giống như mới được khai mở.

Qua đó có thể thấy, hàng nghìn quả trứng rải rác trên nền đất, phát ra ánh sáng xanh lục lờ mờ.

Đa phần số trứng này chỉ lớn chừng một thước, số ít lại lớn tới gấp hai, gấp ba.

Lúc này đã có mấy chục quả trứng vỡ nứt, hiện ra từng con dị trùng, vẫn còn phủ lên một lớp dịch lỏng nhầy nhụa.

Ở giữa biển trứng này là một con trùng mẫu to lớn, dáng vẻ dữ tợn vô cùng.

Dưới chân nó c‹ hai cái xác khô, nhìn kĩ có thể nhận thấy đó là lão giả họ Tạ và mỹ phụ họ Diễm ngồi uống tr:

ở tửu lâu hôm nào.

Lúc này trùng mẫu há to miệng, từng chiếc vòi nhầy nhụa vươn tới những quả trứng lớn, khẽ truyền vào đó từng luồng khí xanh.

Vỏ trứng mỏng manh, có thểnhìn thấy trong đó từng con quái trùng to lớn đang cựa quậy.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập