Chương 26: Quái trùng

Chương 26 :

Quái trùng.

Mấy ngày sau đó, mặc cho nhà nhà người người đi du xuân thưởng ngoạn, thiếu niên từ chô tới mấy lời mời, nhất nhất chuyên tâm tu hành.

Đường đi phía trước của hắn gian khó vô cùng.

Để đạt được mục tiêu, ước muốn của hắn, không thể không sớm mạnh lên được.

Không những phải đột phá cảnh giới kim đan kỳ, còn phải lên thật cao, đi thật xa.

Có vậy hắn mới có thể tìm kiếm tin tức cha mẹ, cũng như có thể báo đáp Hắc thúc, khiến thúc ấy không phải suốt ngày sợ này sợ kia nữa.

Trời còn lờ mờ, gà chưa gáy, A Cửu đã mở cửa ra ven bờ hồ.

Xếp bằng tu luyện.

A Cửu thoát khỏi nhập định, vươn vai đứng dậy, đã thấy một bóng người ở phía xa, không biết đã đứng đó từ khi nào.

“Sơn lão bá, mấy nay ngài vẫn khoẻ chứ!

“Hắc hắc, nhờ on của tiểu hữu, lão hủ lúc nào cũng tốt cả!

“Lão bá là có chuyện khó xử?

“Ta cũng không rõ ràng là chuyện gì.

Nhưng.

mấy hôm nay có không ít loại quái trùng.

xuất hiện ở cánh rừng phía nam.

Sự việc cũng kì dị vô cùng!

“Quái trùng!

Hình dáng chúng ra sao?

“Tiểu hữu theo ta một chuyến, sáng nay chúng ta cũng.

bắt được một con.

Ài, mong là không phải điểm xấu gì!

” Trên đường, Sơn lão giả lại kể chỉ tiết lại một lượt cho thiếu niên biết rõ đại khái tình hình.

Mặc dù ba ngày ngày gần đây mới bắt đầu rầm rộ tin tức về loại quái trùng này, nhưng có vẻ chúng đã xuất hiện từ trước đó một thời gian rồi, chỉ là đúng dịp tết Nguyên Đán, một vài ti:

tức gây náo loạn đều bị dập tắt cả.

Trong ghi chép cổ, cũng với kiến thức du sơn ngoạn thuỷ của mạo hiểm giả, cũng chưa từng thấy bao giờ.

Gần đây lại rải rác xuất hiện tới mấy chục con.

Loại quái trùng này dáng vẻ kì dị, lại to lớn bất thường.

Tính tình chúng hung ác, cắn nuốt sinh cơ của cả người lẫn ngựa, trong rừng đã phát hiện không ít xác khô rồi.

Gần như, chỉ còn lại khung xương và mảnh giáp.

A Cửu nghe tới đây không khỏi nhíu mày.

Kiến thức của hắn về kì trùng, dị thảo, phong phú vô cùng.

Trong lòng đã đại khái đoán ra vài cái tên, chỉ mong không phải loại hung ác nhất mà hắn nghĩ tới.

Nhưng mà khi tới nơi, thấy xác con yêu trùng.

Trong lòng của hắn không khỏi trùng xuống, thì thào một câu:

“Táng Cốt trùng!

” Loài này hắn chưa được trực tiếp chứng kiến, nhưng lúc trước đã được Hắc thúc giảng giải, lại dùng thần thông diễn hoá ra dáng vẻ loại trùng này.

Vì thế khi thấy xác con trùng trước mắt, hắn có thể lập tức nhận ra ngay được.

Trong các loại kỳ trùng, Táng Cốt trùng không mạnh lắm.

Đại khái không thể lọt vào hai mươi vị trí đầu, tuy nhiên loài này sức gây hại lại mạnh mẽ vô cùng, lại khó diệt trừ tận gốc.

Trứng của chúng thậm chí có thể ngủ đông mấy chục năm, chậm rãi hấp thu thiên địa linh khí.

Một khi xuất hiện, là sẽ xuất hiện cả một bầy, có thể phá huỷ hệ sinh thái xung quanh.

Gọi là Táng Cốt trùng, bởi vì lục dịch chúng phóng ra, gần như có thể hoà tan toàn bộ thân thể yêu thú, thậm chí tu sỹ mà chúng bắt được, chỉ chừa lại xương cốt cứng rắn.

Một trong thập đại thiên tai của Thiên Nam châu.

Con Táng Cốt trùng này lớn hơn một thước, toàn thân phủ giáp cứng.

Ở miệng có nhiều vòi tua ra, tràn đầy răng nhọn, phía đuôi lại có một mũi xương cứng nhô ra nhọn hoắt.

Dựa vào dáng vẻ con Táng Cốt trùng trước mắt này, hẳn là mới nở chưa lâu, thực lực cũng đại khái là yêu trùng nhất giai sơ kỳ.

A Cửu hướng Vũ Khiếu Thiên đứng ở trung tâm đoàn người, khẽ hỏi:

“Các người có thấy bọn chúng có xu hướng.

tiến tới thành không!

” Mấy người ở nơi này là mạo hiểm giả, võ giả chém griết con kì trùng này.

Cùng với vài người liên quan.

Sau khi suy xét một chút, từng người liền đưa ra đáp án.

“Quả thực là có.

Đại khái từ một tuần trước đã có người phát hiện một con ở sâu trong rừng khoảng trăm dặm.

Lúc đó hắn trở về miêu tả, tận mắt thấy một con quái trùng bắt một con heo rừng, sau đó sinh sinh cắn nuốt.

Khi ấy bọn ta còn chê cười hắn một trận!

“Tầm ba, bốn ngày trước là bắt đầu có vài người thấy chúng săn g:

iết dã thú ở trong rừng khoảng ba mươi, bốn mươi dặm.

Mà tới hai hôm nay chúng liền xuất hiện nhiều hơn hẳn.

Con trùng này, chính là thủ phạm griết c-hết trâu nước của một thôn làng, cách cổng thành cũng chỉ năm dặm!

” Thoáng chốc, mọi người rơi vào im lặng, ánh mắt đều tập trung lên người A Cửu, vì chỉ hắn biết tên của loại quái trùng này.

Thiếu niên nói chuyện với gia chủ Vũ gia một hồi, sau đó đích thân ra thành kiểm nghiệm một phen.

A Cửu một mình ra khỏi cổng nam.

Hắn cưỡi ngựa đen, mặc một bộ quần áo đơn giản, trên lưng đeo Hắc Vân kiếm.

Xuôi theo đường đất vào rừng, có thể thi thoảng thấy lính tuần cưỡi ngựa tới thông tri cho từng thôn làng ngoài thành.

Khắp nơi ai nấy đều gia cố chuồng trại, nhà cửa, đề cao cảnh giác.

Khi hắn theo đường mòn tiến vào sâu trong rừng khoảng mấy dặm, liền giảm tốc độ, chậm rãi quan sát xung quanh.

Có thể đễ dàng nhận thấy, khu rừng tĩnh mịch hơn trước rất nhiều.

Đột nhiên A Cửu ngửi thấy hương thơm thoang thoảng từ xa, liền lần theo lại gần.

Không ngờ phát hiện ở một khu đất trống, có ba nam tử choàng áo khoác lông sói, đang cùng nhau nói cười, nướng một con heo rừng.

Ba người này tính này hào sáng, thấy A Cửu liền vẫy tay gọi hắn tới.

“Tiểu tử, ngươi không nghe thông báo trong thành sao!

“Ngươi cũng thật may mắn, gặp được anh em chúng ta.

Chút nữa có chuyện gì cứ nấp sau lưng bọn ta là được!

” Ba nam tử này chừng ba mươi tuổi, dáng vẻ tương đối kì lạ.

Ngoài việc đều giống nhau là choàng nguyên một bộ lông sói và vòng cổ được làm bằng răng nanh.

Một người dáng vẻ ca‹ gầy, râu dưới cằm dùng dây đỏ tết đuôi sam thành một búi.

Một người thân hình lực lưỡng, râu dưới cằm lại tết thành hai búi.

Kẻ cuối cùng dáng vẻ hơi lùn, tương đối mập mạp, râu được tết thành ba búi, ở giữa còn thắt bằng nơ đỏ.

Bọnhắn nhảy tới trước mặt A Cửu, múa may giới thiệu.

“Đại ca Tam Bạch Lang, Lý Hoà, một lần bắn cung diệt hai sói!

“Nhị đệ Tam Bạch Lang, Lý Vượng, một đao diệt sói!

“Tam đệ Tam Bạch Lang, Lý Cẩu, tay không diệt sói!

” Áo choàng phấp phới, bọn hắn vừa giới thiệu, vừa giơ ra huy hiệu mạo hiểm giả Bạch cấp.

A Cửu mí mắt giật giật, lén giấu đi tấm huy hiệu mạo hiểm giả Kim cấp, tránh cho bọn hắn thương tâm.

Ba lớn một nhỏ ngồi cạnh đống lửa, xưng huynh gọi đệ.

Hoá ra ba người này nhận nhiệm vụ bắt sống một con quái trùng về, tiền thưởng là một trăm lượng bạc trắng, nếu c-hết thì chỉ được sáu mươi lượng bạc.

Bọn hắn đã tìm kiếm hơn nửa ngày nhưng không thấy còn nào, lúc này bèn nghĩ ra kế sách ngồi nướng thịt, dùng hương thơm dẫn dụ bọn chúng.

“Oa, thật là một thanh kiếm tốt.

Ngươi là công tử nhà nào, sao lại không mang theo tuỳ tùng đi cùng!

“Ngươi da trắng như này, hẳn là ít khi ra ngoài lịch lãm.

Không sao, có huynh đệ Tam Bạch Lang ở đây, ngươi không cần lo sợ gì cả!

“Cái gì, gia tộc ngươi nói loại quái trùng này chỉ ăn động vật còn sống!

Vậy thì chúng ta mau ăn hết chỗ thịt này, lấy sức tìm kiếm cũng không muộn!

” A Cửu cũng không ăn, chỉ ngồi một bên trò chuyện, dò hỏi một vài tin tức.

Sau đó A Cửu cùng với huynh đệ ba người tìm kiếm khắp nơi, nhưng cũng không thấy con quái trùng nào, giống như bọn chúng đã rút đi vậy.

Huynh đệ Tam Bạch Lang không khỏi nghĩ là do quái trùng thấy thực lực bọn hắn quá mạnh, không dám bén mảng tới gần.

Sau nửa ngày trời tìm kiếm, chỉ thấy rải rác vài bộ xương của dã thú, cảm giác khu rừng tĩnh mặịch vô cùng.

Lúc này, bốn người nhíu mày nhìn bộ xương khô trước mắt.

Từ thanh kiếm trong tay hắn, huynh đệ Tam Bạch Lang nhanh chóng nhận ra đây là một võ giả ngũ cảnh đỉnh phong, nhận nhiệm vụ diệt quái trùng vào hai ngày trước.

Bọn hắn lúc này mới trở nên e dè, ba người bọn hắn nếu liên thủ, cũng chưa chắc giữ lại được người này, huống hồ là sinh sinh cắn nuốt.

Ý nghĩ của A Cửu lại khác bọn hắn, có thể hạ sát một võ giả ngũ cảnh đỉnh phong, hiển nhiêr vài con Táng Cốt trùng có tu vi nhất giai sơ kỳ là không đủ.

Chỉ có một khả năng, là đám Táng Cốt trùng đang dần dần trưởng thành.

A Cửu cũng không dám suy nghĩ quy mô của đám trùng này sẽ lớn tới mức nào.

Hắn chỉ biết, với một con mẫu trùng thực lực yêu thú nhị giai viên mãn, tương đương với tu sỹ trúc cơ kỳ viên mãn.

Có thể điều động khoảng năm ngàn con Táng Cốt trùng, mỗi con đều có thực lực nhất giai sơ kỳ, thậm chí là hơn.

Nghĩ tới có khả năng trên năm ngàn con yêu trùng nhất giai sơ kỳ tràn tới thành Vũ Lâm, là đại nạn lớn tới nhường nào.

Hắn có một suy nghĩ lớn mật, liền đưa ngựa cho bọn hắn, sau đó thi triển thân pháp nhanh nhẹn, một mình tiến sâu vào rừng.

“Hoá ra là một thiếu hiệp võ nghệ cao cường, hẳn là tứ cảnh?

“Hiếm có a, nhưng đúng là tuổi trẻ nông nổi.

Chúng ta cũng không quản hắn được.

Trời sắp tối rồi, cũng nên trở về thôi!

“Vậy con ngựa này thì sao!

“Chẳng phải hắn nói là người của Vũ gia sao, chúng ta tới đó bàn giao lại là được!

” A Cửu di chuyển ròng rã một ngày một đêm, chỉ thấy khắp nơi đểu là xương.

trắng, nhiều cây cối cũng héo úa mất đi sinh cơ.

Dần dần hắn mới bắt đầu thấy vài con Táng Cốt trùng lượn lò.

Hắn cũng không muốn gây nên động tĩnh, thu liễm khí tức bản thân, lại kết hợp với bí pháp mà Hắc thúc truyền cho, lách qua đám Táng Cốt trùng mà tiến sâu vào.

Trên trời cao, một con chim kền kền lớn, sải cánh dài tới ba trượng.

A Cửu ngồi trên lưng nó, dõi mắt xuống mảng rừng phía dưới.

Chỉ thấy một khu vực màu sắc héo úa, lấm cha lấm chấm cả ngàn con Táng Cốt trùng, đang lần lượt từ trong một hang động bay ra.

Trong đó có không ít con hình thể lớn gấp hai, gấp ba lần.

“Trùng mẫu?

Không phải, kia chắclà trùng tướng, một con lại có thực lực tiệm cận nhất giai hậu kỳ” Chẳng mấy chốc, đám trùng đã kéo ra tới mấy ngàn con.

Trong đó, A Cửu đếm sơ qua cũng Phải mười mấy con trùng tướng.

Đúng như dự đoán, đám yêu trùng này bị sinh cơ dạt dào của mấy vạn bách tính quanh thành Vũ Lâm thu hút.

Lúc trước chỉ có một lượng nhỏ ra xung quanh thăm dò, hiện giờ đang rục rịch, xu thế muốn một lần thôn phệ sinh cơ bách tính thành Vũ Lâm.

A Cửu nhìn đám Táng Cốt trùng không ngừng bò ra, nghĩ thấy mà sợ.

Hắn do dự chốc lát, liền bá cổ con chim kền kền, điều khuyển nó bay trở về.

Con kền kền nhất giai trung kỳ này là khi trước hắn phát hiện, sau đó dùng kế giả c-hết mà tóm được.

Tốc độ bay trời nhanh hơn hẳn so với chạy bộ trên đất bằng, lại còn không hao tổ linh lực nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập