Chương 28 :
Nguy cơ khắp nơi Sáng ngày thứ ba, mưa xuân như chỉ bạc, rả rích rơi.
Tướng quân Lý Dục nhận trách nhiệm chính canh giữ tường thành phía nam, là nơi đối diện trực tiếp với rừng rậm bát ngát.
Ở cổng phía tây và phía đông phân biệt là hai vị thống lĩnh cùng hai vị võ giả thất cảnh của Vũ gia và Triệu gia.
Trên tường thành lúc này, cứ một trượng là lại có một binh lính giáp trụ chỉnh tề.
Phía dưới, xung quanh, binh lính cùng phần lớn võ giả nơi đây đểu nhất nhất chờ đợi tín hiệu.
Trong thành lâu, Lý Dục cầm một khối hắc thiết, mài kiếm tới sáng loáng, soi thấy cả gương mặt nghiêm nghị của hắn.
Đột nhiên hắn dừng tay, khẽ ngẩng đầu nghe ngóng.
Mưa xuân vốn nhẹ nhàng, đột nhiên từng tiếng xào xạo trùng trùng điệp điệp vang lên.
Hắn quay sang hỏi tên lính bên cạnh:
“Các ngươi nghe thấy gì không?
”
“Bẩm, ngoài tiếng mài kiếm và tiếng mưa rơi, quả thật thuộc hạ không nghe thấy gì!
” Lý Dục là võ giả thất cảnh, tiếng vó ngựa cách mấy trăm trượng cũng có thể nghe thấy.
Hắn đứng đậy, vội vàng chạy ra mái hiên.
Mua nhỏ, nhưng bầu trời vẫn hơi xám xịt, tầm nhìn cũng bị hạn chế không ít.
Lý Dục nhíu mày đứng đó, một lúc sau cũng xuất hiện vài võ giả lục cảnh nhảy lên tường thành, theo đõi biến hoá.
Tiếng xào xạc ngày càng dồn dập.
Phía đường chân trời dần lờ mờ thấy các chấm đen li ti.
Phía cổng nam vang lên một hồi tù và, cổng phía đông và phía tây cũng nhanh chóng đáp lại Hàng trăm, hàng ngàn binh lính di chuyển rầm rập.
Tường thành dài mấy dặm nhanh chóng đứng đầy cung thủ, binh giáp.
Cách mấy chục trượng lại có một đài cao, chêm chệ một cây cự nỏ.
Từ lúc mọi người phát hiện bất thường, tới bây giờ mới chỉ thời gian một nén hương.
Nhưng đã có thể thấy làng mạc ở phía xa xa, đã bắt đầu vang lên tiếng la hét, xen lẫn tiếng cánh đập rì rào.
Không phải ai cũng có thể bỏ mặc tài sản, cũng nghe theo cáo lệnh di tản cả.
Dưới mưa xuân, dân chúng vốn còn lác đác buôn bán, trồng trọt.
Giờ đã thành từng dòng người đổ xô ra các ngả, chen chúc.
Người già gục đầu trên vai con cháu, trẻ con bị xốc nách lôi đi.
Nhiều người bị chia cắt, tiếng gọi thất thanh vang vọng khắp nơi.
“Mau lên, các ngươi muốn chết à, bỏ hết đồ đạc lại cho ta!
“Nam nhi đại trượng phu, các ngươi la hét cái gì!
” Dưới sự chỉ đạo của Lý Dục, binh lính trên dưới nhanh chóng giữ vững vị trí.
Còn có một lượng võ giả chủ động xông ra ngoài thành.
Khoảng năm mươi võ giả tứ cảnh, sáu võ giả ngũ cảnh, hai cao thủ lục cảnh, phối hợp ngăn chặn quái trùng.
Mấy trăm binh lính thì kiểm soát người dân không rơi vào hỗn loạn, điều hướng người dân theo cổng bên ngách vào thành tạm lánh.
Trên tường thành lại có mười mấy cung thủ, đều là võ giả tứ cảnh trở lên.
Chỉ cần có một cor Táng Cốt trùng tiến vào phạm vi trăm trượng liền bị loại bỏ.
Nhưng nhìn xu thế trước mắt, hẳn là không kiên trì được bao lâu.
Kẻ có con mắt tỉnh tường có thể nhận thấy, phía xa còn hàng trăm, hàng ngàn điểm đen đang bay tới.
Trên tường thành vẫn còn hàng trăm cung thủ đang đợi lệnh.
Lúc này dân chúng ở phía dướ vẫn còn khắp nơi, không thể bắn loạn.
Mà cho dù có bắn, cũng chưa chắc hạ được mấy con quái trùng này.
Một mũi tên toàn lực của võ giả tứ cảnh cũng mới chỉ làm chúng b:
ị thương, lảo đảo rót xuống mà thôi.
Lý Dục mặt không đổi sắc, nhưng tay đã bất giác đặt lên chuôi kiếm, nắm chặt:
“Triển khai giai đoạn hai.
Một nén hương nữa đóng.
cổng thành!
”.
Từ lúc quái trùng xuất hiện, tới bây giờ mới có thời gian hai nén nhang.
Nhưng Lý Dục ước chừng đã có khoảng mấy trăm người cùng lượng lớn gia súc thiệt mạng:
rồi.
Hắn cau mày nhìn dòng người đang xô đẩy, chen chúc vào thành.
“Quá nhiều, ta cũng không thể làm khác được!
” Cổng thành, bắt buộc phải đóng.
Lúc này, ngoài thành vẫn còn phải hơn ngàn người dân.
Binh lính đã bắt đầu chặn người, hạ cổng.
“Khoan đóng cổng!
” Một tiếng quát lớn vang lên.
A Cửu phi người nhảy lên thành lâu, nói với Lý Dục:
“Ta có thể cản lại thế công của chúng khoảng nửa nén hương.
Thần sắc Lý Dục giãn ra một chút, mặc dù chưa rõ thật giả thực lực thiếu niên này thế nào.
Nhưng thành chủ đã có lệnh, hắn cũng nguyện ý tin tưởng.
“Ta đã chuẩn bị cung tên rồi, khoảng năm trăm mũi!
” Lý Dục ra lệnh, cổng thành mới hạ một chút liền dừng lại.
Cùng lúc có binh lính bê lên mấy giỏ đầy ắp mũi tên, cùng với một cây cự cung được chế tác tỉ mỉ.
A Cửu cầm cung trên tay, không khỏi khen ngợi:
"Đúng là hảo cung, hẳn là v-ũ khí tam giai trung phẩm!
"
A Cửu nói với Lý Dục:
“Lý đại nhân cứ việc chỉ huy binh lính.
Vị trí này để ta cầm cự!
” Nếu lão chuột thấy thiếu niên lúc này, chắc chắn sẽ mắng hắn xối xả.
Mới có hơn hai năm, bao lời dạy của lão đã đổ sông đổ biển không còn.
Tu sĩ vốn kiêng dè nhất là gì, đó là trăm mối nhân quả hồng trần phức tạp.
Nhiều khi chỉ cần một nhân quả nhỏ như hạt gạo, sau này trở thành tu sĩ cao cao tại thượng, lại có thể phóng to như một ngọn núi lớn, huống hồ là trăm mối nhân quả tầng tầng lớp lớp đan xen.
Thiếu niên giống như thần nhân đứng trên thành lâu, liên tục kéo căng cung mà bắn, Táng Cốt trùng rớt xuống như ngả rạ.
Vốn dĩ, kiếm pháp không phải thứ mà thiếu niên tỉnh thông nhất.
Theo như lão chuột chỉ dạy, kiếm pháp tuy mạnh, nhưng phạm vi tấn công không xa, dễ bị cuốn vào bố cục không thể thoát thân.
Vì thế, thứ mà thiếu niên tỉnh thông nhất đó chính là cung pháp.
Thân pháp thoắt ẩn thoắt hiện, g:
iết địch từ xa không để lại dấu vết, còn gì tuyệt bằng.
Trái lại cho dù có bị kẻ địch áp sát, bọn chúng cũng không ngờ được rằng điểm mạnh của thiếu niên chính là sức cận chiến kinh người.
Có A Cửu trấn thủ, chẳng bao lâu dân chúng cũng kịp thời vào thành, nhưng đưa tầm mắt ra, có thể thấy đã có không ít người phải nằm xuống, mùi máu xen lẫn lục dịch của Táng Cốt trùng, cùng với mưa xuân hoà quyện trong không khí.
Phía xa, lại thấy lớp lớp điểm đen đang bay tới.
Đám Táng Cốt trùng cũng không phải trấn công thẳng, chúng thôn phệ phạm vi xung quanh mới ập tới thành Vũ Lâm, nên thế công có phần như một con quái thú há miệng, muốn nuốt lấy mấy chục vạn bách tính nơi đây.
Nhưng nói chung, thế công ở cổng phía nam vẫn là căng thẳng nhất.
Một đợt Táng Cốt trùng mới ập tới, mấy trăm cung thủ bắn mỏi tay, nhưng thực sự lớp vỏ của Táng Cốt trùng quá dày, cung thủ bình thường không thể xuyên thủng nổi.
Nhìn từ phía cổng chính nơi có A Cửu trấn thủ, bầy Táng Cốt trùng hổng một mảng lớn, dưới đất đã nằm la liệt xác mấy trăm con.
Ở những nơi khác, không ít Táng Cốt trùng đã bất chấp lao vào đội hình binh lính.
Táng Cốt trùng dùng sáu chân như móc câu bám chặt vào người, sau đó xúc tu từ miệng toả ra như giác hút bám chặt, phun ra lục dịch, trong nháy mắt có thể phân rã máu thịt cơ thể phàm nhân.
Đám Táng Cốt trùng này đao kiếm bất xâm, chỉ có thể tỉ mỉ tấn c-ông vào phần miệng, các kí hở không có giáp cứng bao phủ.
Nhưng cho dù như thế, loại trùng này vẫn bám chặt không buông, con nào con nấy giống như muốn đồng quy vô tận, khiếp khắp nơi kh“iếp sợ vô cùng.
Không gian hỗn loạn bởi tiếng đập cánh, xen lẫn tiếng gào thét chém giết của binh lính, võ giả.
Đám quái trùng này không những khó đối phó, mà còn làm như không nhìn thấy thành trì, một lượng lớn chẳng mấy chốc đã vượt thành, nhằm vào sinh cơ bừng bừng bên trong.
Những kẻ có địa vị, có tiền bạc, chuyện quái trùng gì đó tập kích vốn không để tâm là bao.
Dù gì có tường thành chống đỡ, lại có bao kẻ thế mạng.
Có kẻ còn nghĩ những hạng dân đen tỉ tiện, bản thân vốn không đáng một xu, được c:
hết thay bọn hắn là một điều vô cùng vinh dự, có khi còn làm rạng danh tổ tông ba đòi.
Nào ngờ tới khi bầy Táng Cốt trùng tràn vào, tiền bạc, quyền thế của bọn.
hắn bỗng chốc hoá thành bọt nước.
Chuyện gì còn quan trọng bằng chuyện sống c-hết, hạ nhân phía dưới đều mạnh ai nấy chạy, võ giả thì lại chạy càng nhanh.
Đám thương nhân, quyền thế, thân thể nào sánh được với võ giả, có kẻ tới lúc này vẫn còn hưởng phúc bên giai nhân, chạy làm sao thoát.
A Cửu liên tục bắn cung, bàn tay đã rỉ máu, linh lực trong cơ thể cũng chỉ còn ba phần.
Mũi tên tuy vẫn còn một chút, nhưng Táng Cốt trùng ập tới dồn đập, phía xa còn có một con trùng tướng to lớn đã để ý tới nơi này.
Sức lực một người có hạn, hắn không thể không trở mình rút lui.
Lý Dục kiếm pháp như rồng, kiếm khí liên miên, thân thể đã xen lẫn máu đỏ và lục dịch.
Hắn hướng A Cửu cười nói, khuôn mặt có phần dữ tợn:
“Thiếu hiệp cũng không thể đảo khách thành chủ vậy được, nơi này giao cho bọn ta!
” Hắn phi thân tới yểm trợ cho một nhóm binh lính, kiếm pháp lăng lệ quyết liệt.
Hắn đảo mắt một vòng, tay phải vẩy lục dịch khỏi lưỡi kiếm, nói lớn:
“Sau lưng các ngươi là gia đình, người thân, vợ con của các ngươi, các ngươi còn sợ hãi sao!
Các ngươi là thành luỹ kiên cố của năm mươi vạn bách tính thành Vũ Lâm, các ngươi còn sợ hãi sao!
” Trong nháy mắt, binh lính sĩ khí ngút trời.
Giọng nói tướng quân Lý Dục như chuông đồng vang xa, như tiếu như cười.
“Giặc gào trước cổng không nao.
”“Một mình một kiếm chặn binh đao.
”“Chân không lùi bước thân còn thở.
”“Che chỏ lê dân một mái nhà.
A Cửu rút lui, vừa muốn đuổi theo mấy con Táng Cốt trùng đói khát vừa mới xâm nhập vào thành, vừa muốn tìm nơi bế quan tĩnh khí, hồi phục linh lực.
Nhưng trên đường trở về, nhìn thấy bách tính hỗn loạn, khiến hắn không khỏi sững lại.
Phía xa, một nam tử cố kéo một con Táng Cốt trùng ra khỏi một nữ tử, miệng hắn liên tục gào thét, nhưng lại không thể kéo ra, phải trợ mắtnhìn người thương của mình giấy dụa, tới khi im bặt, một thân máu thịt trở nên khô héo.
Có đứa trẻ bị Táng Cốt trùng cắp lên không trung mười mấy trượng, tới khi thả xuống chỉ thấy bụi bặm bùng lên, không có một giọt máu nào chảy ra cả.
Có người thì cố mang theo gia đình chạy trốn, có kẻ thì mạnh ai nấy chạy.
Có kẻ đóng cửa trốn kĩ trong phòng, nhưng đâu ngờ trong mắt Táng Cốt trùng, sinh cơ của bọn hắn lại như lửa sáng trong đêm.
Cũng không ít võ giả trong thành ngược sóng mà đi, anh dũng chém giết quái trùng.
A Cửu thấy một nam tử trẻ tuổi tay cầm trường kiếm, đạp mái ngói phi lên mấy trượng, trong nháy mắt con Táng Cốt Trùng bị hắn truy đuổi liền chia thành hai nửa:
“Súc sinh, ngươi griết hại bách tính, phạm Vũ Lâm thành ta, cho dù có chết ta cũng phải đem các ngươi toàn bộ chém giết!
” Lại có một lão giả chừng bảy mươi, một kiếm đi ngược dòng người:
“Ha ha, tuổi trẻ khí thịnh, mấy lão già sắp xuống lỗ như ta cũng không thể thua kém được!
” Một bên khác, giữa đường phố xuất hiện vài vị tăng nhân khoác áo cà sa, tay cầm quyền trượng:
“A di đà phật, các đệ tử đã đi di tản bách tính, còn việc tiễn các ngươi trở về luân hồi, liền để chúng ta đi!
Võ giả khắp nơi, bất kể thế lực hay đơn độc, bất kể phẩm tính ra sao.
Trong cơn thảm kịch này, đa phần đều không uổng phí một thân võ đạo, vì bách tính muôn dân mà chiến.
Bởi vì đám Táng Cốt trùng có thể bay cao, rất khó ngăn cản, vì thế không ít con bị sinh cơ bách tính dẫn dụ, đã thâm nhập sâu vào giữa thành, những nơi phồn hoa đông đúc nhất.
A Cửu lúc này đã gần như sức cùng lực kiệt, đành phải nhường chỗ cho võ giả nơi đây.
Lúc này hắn đưa mắt tới nơi xa, đột nhiên thấy một cột sáng phóng lên cao, trong nháy mắt ngưng kết thành một vị thần nhân áo quan, cao chừng một trượng.
A Cửu không khỏi ngẩn người:
“Tu sĩ?
Không phải, nơi đó là miếu Thành Hoàng!
” Hắn từng ghé qua miếu Thành Hoàng một lần, vị thần nhân này có dáng vẻ giống tới bảy, tám phần bức tượng Thành Hoàng ở trong miếu.
Theo ghi chép vị Thành Hoàng này vào hơn trăm năm trước là một vị quân tử nho gia, khai minh cho vô số bách tính thời đó bằng tri thức và đạo đức.
8au đó lại trở thành một vị quan văn thanh liêm, không những tận tâm với bách tính, còn giúp cải sửa không ít về điều luật v' thuế má, giúp lê dân bách tính được ổn định cuộc sống.
Vị này tên là Đỗ Giang, được người thời đó gọi là bậc thánh hiển, thọ bảy mươi tuổi, khi mất được xây miếu, lập tượng thờ cúng.
Mấy năm sau dưới pháp lệnh của thành chủ bấy giờ, lại được phong là Thành Hoàng thành Vũ Lâm.
Thần nhân áo quan này giống như được ngưng tụ lại bằng kim quang, vẫn có thể nhìn xuyêr thấu được qua thân thể.
Thành Hoàng hiện thân, một tay giơ cao, quát lớn:
“ Hạo Nhiên chính khí vừa hiện, yêu ma quỷ quái không chốn dung thân!
” Hắn liên tục vung tay áo phóng ra kim quang, Táng.
Cốt trùng vừa chạm, trong nháy.
mắt trở nên run rẩy, rơi thẳng xuống đất.
Vị Thành Hoàng này chỉ xuất hiện chừng mười hơi thở, kim quang liền lập tức thu lại vào miếu Thành Hoàng, trước khi biến mất còn nhìn về phía thiếu niên một cái.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập